Monthly Archives: Tháng Một 2008

Rob và Ba là Bạn Thân

“Nửa đêm mà tâm sự hoài, để tao ngủ!” Hồi còn ngủ chung phòng với phụ huynh ở nhà cũ, mẹ vẫn hay càm ràm như vậy, vì 2 ba con mà nói chuyện là thao thao bất tuyệt.

Nghĩ lại, cái tính ‘talkative’ từ bé của mình đúng là xuất phát từ ông bố.

– Ba ơi, đi về được chưa, con đói…
– Thằng này kỳ, ba đang nói chuyện với bác.
(Đi đón con mà vậy đó)

– Ba ơi, về nhà đi, con buồn ngủ.
– Mày hư quá, mai mốt đừng đòi đi nữa nha!
(Chứ ăn hết mồi rồi ngồi lại làm gì hix)

– Ba ơi, xong chưa, con đi tắm.
(Mỗi bài giảng moran thường kéo dài 2 – 3 tiếng huhu)

Mình ngưỡng mộ ba lắm, vì ba là người ít bị mình ‘trả lời’ nhất trên đời (dù cũng có, bị ngứa lưỡi mà hihi). Nghe ba là chỉ có “dạ” thôi, có nghĩa là hiểu đó, nhưng mà làm theo hay không thì tùy hứng à.

“Ba không thông minh, học chậm lắm chứ không được như anh em bọn mày bây giờ, nhưng mà lại không muốn chịu thua người ta. Hồi nhỏ, đang chơi đá banh mà thấy có đứa cầm sách đọc, lật đật chạy về nhà học bài. Người ta nói, cần cù bù thông minh. Năm ba thi đại học cũng vậy, bao nhiêu thời gian là cày cục đến hoa cả mắt, tối ngủ nhiều khi còn bị bóng đè. Đến bây giờ nằm mơ lại thời kỳ luyện thi còn toát hết cả mồ hôi. Học cho bằng bạn bằng bè. Mày bây giờ sướng quá, lại hiểu nhanh, biết nhiều. Ba thấy mày dậm chân tại chỗ là không được.”

“Dạ.”

“Ba dở ngoại ngữ lắm, nên mới cho mày đi học Anh văn từ bé. Học từ 4 tuổi đến bây giờ, mày có được giải gì ba cũng cho là bình thường thôi. Ba chưa đi nước ngoài bao giờ, nên muốn cho mày sang đó học hỏi những cái hay của người ta. Những gì ba chưa có điều kiện thực hiện, ba dành lại cho mày làm thay ba.”

“Dạ.”

“Ba hồi đó cũng nóng nảy, thằng sếp nói chuyện ngu quá nên chửi lại nó. Mà không sao, vì ba tự kinh doanh thu nhập còn khá hơn kỹ sư dệt, lại được làm chủ. Nhưng thời buổi bây giờ khác rồi. Mày phải đi ra đời cho quen, nghe chửi cho quen, phải biết nhẫn nhịn. Ai làm lớn cũng có cái hay của người ta, học cái đó! Từ dưới lên thì mày mới thấy những người xung quanh thế nào, sau này có cơ hội thăng tiến cũng hiểu tâm lý của họ để biết cách quản lý. Ba không quan trọng đồng lương của mày, nên mày cũng đừng quan trọng hóa chuyện đó. Mày làm giỏi tự khắc người ta trả thêm, không thì chỗ khác nó cũng mời. Cứ chứng tỏ bản thân mày trước đã.”

“Dạ.”

“Mày sống trong nhà phải biết người khác. Mày đi làm việc của mày, ba mẹ cũng có việc của ba mẹ. Nhưng phụ được gì thì phụ, chứ đây đâu phải nhà trọ để mày ăn ngủ. Mày bận chắc mọi người khác rỗi à? Ông nội già vậy sáng nào cũng ra tưới cây quét nhà.”

“Dạ.”

“Chơi với bạn phải giữ được chữ tín. Tiếp đến là sòng phẳng, không bao giờ được nợ nần ai. Tiền bạc chẳng đáng gì, tình cảm mới là đáng quý.”

“Dạ.”

“Ba không biết chuyện tình cảm của mày thế nào, nhưng ba cũng không phản đối. Lựa người mà quen, bây giờ cuộc sống phức tạp lắm. Bạn ba, có đứa trêu chọc, có đứa gọi ba là Thánh, vì ba không bao giờ lăng nhăng với ai khác, ba chỉ có mẹ mày. Cả bà trưởng công an XYZ còn nói: “Trước giờ ông chỉ biết có 1 mặt hàng thiệt đó hả?” Mà ai chọc gì chọc, sau lưng họ tôn trọng mình hơn. Ba tới nhà bạn là cả vợ lẫn chồng đều niềm nở, bởi nếu con vợ mà biết mình dẫn chồng nó đi thác loạn các thứ thì nó ỉa vào mặt mình đấy chứ. Đam mê thì ai chẳng đam mê, nhìn mấy con mẫu trên TV thằng nào lại không thèm. Nhưng cùng lắm chỉ là vài khoảnh khắc vui sướng xác thịt, vợ con mà biết nó khinh cho cả đời.”

“Dạ.”

“Mà mày lên mạng suốt ngày post ảnh khỏa thân.”

“Hông có nha!”

Madonna – Papa Don’t Preach

Rob và Mẹ là Bạn Thân

[Tung tăng]
– Mẫn lại gọt củ kiệu phụ mẹ.
– Dạ.
– Cầm con dao gì kỳ cục vậy?
– Con sợ bị nó đâm.
– Thôi thôi, đưa đây gọt cho, tách vỏ đi.
– Củ kiệu mà cũng xí xọn ghê, tự nhiên mặc đồ cho người ta cởi.
– … (Im đi Mẫn)
– Sao người ta gọi nó là củ kiệu vậy mẹ? Tên nó là Kiệu hả?
– …

[Cặm cụi]
– Ăn gì đó?
– Con ăn trứng ốp-la
– Sao đầy bụng lại đi ăn trứng, mẹ kho cá không ăn?
– Bà mới chiên cho con, đâu bik.

– Má ơi, sao tự nhiên làm trứng cho thằng Mẫn?
– Má không biết mở nắp nồi cá.
– Trời ơi, 2 bà cháu hậu đậu như nhau!

– Cá ngon không?
– Ngon ạ.
– Uống thuốc đi.
– Cái này sủi bọt hả mẹ?
– Uh.
– Chờ lâu quá, nuốt xong để nó sủi trong bụng được hok mẹ?
– …

[Chạy xe trên đường về]
– Bó tay ông Tâm, xong 2 tô vịt tiềm còn ở lại ăn bánh cuốn.
– Dạo này thấy ốm bớt rồi mà hehe.
– [Nhẩm nhẩm] Hình như nãy nó tính sai tiền cho mình rồi Mẫn.
– Sao mẹ?
– Tô thường 38K, 5 tô 190, cứ cho là 200 đi. 2 tô đặc biệt 42K, cứ cho là 90 cũng hết 290. Nó tính mình 310 là sao?
– Gọi điện cho ba đi.
[Dừng xe] [Lấy tay che miệng mẹ]
– Mày che gì đó Mẫn?
– Sợ mấy thằng đi ngang giật điện thoại.
– Ờ.

[Mẹ đang xem phim Hàn Quốc]
– Mẹ ơi, con hok muốn lấy vợ.
– Kệ mày chứ.
– Không lấy vợ mà có con được không mẹ?
– Là sao? [Yên để tao xem phim =]
– Tại thích em bé mà hông thích lấy vợ.
– Đẻ ra mày nuôi nha!
– Mẹ nuôi nha, mẹ thích em bé mà.
– Hồi nào???

– Anh Tâm, sao thằng Mẫn nó cứ hay hỏi vớ vẩn, em nhức đầu với nó quá.
– Ba mẹ nói không biết gì phải hỏi mà.
– Nhưng không phải cái gì cũng hỏi! Mấy tuổi rồi?
– Hỏi cũng la, không hỏi cũng la.
– Hỗn hả?
– Đâu có.
– Sao nói gì cũng trả lời?
– Hok trả lời cũng bị la cho coi.
– …

Spice Girls – Mama (Live @ Prince’s Trust 1997)

Nguyen Viet Thinh

Có những người bạn gặp được nhau cũng nhờ duyên số, và cũng chính duyên số khiến họ phải nhớ đến nhau lúc này hay lúc khác.

Đối với tôi, Thịnh là một trong những người như thế.

Lâu lâu ku cậu vẫn hay sang đây comment rằng: “Sao cứ lăng xê tùm lum người thế, không lăng xê mình đi, tạo scandal cho mình với.” “Như nào, PR đây là người hâm nhất trên đời à? Tung sextape đi!” Cũng buồn cười, hôm nay tự dưng lại muốn viết vài dòng cho nó.

Không sâu đậm. Không thân. Không biết rõ chuyện riêng tư của nhau. Mỗi lần chat thích chửi nó và nghe chửi lại. Thấy vui và bình yên. Ồ, té ra 1 người bạn chỉ cần như thế.

Nghe đến cái tên Thịnh lần đầu từ em Dịch Dung, nguyên văn: “Anh biết Suttoon trường em không? Em thấy cứ bừa bựa í.” “Biết chết ngay, sao lại hỏi anh?” Ước chi nhắc tiền nhắc bạc thiêng thế. Ngay hôm sau, thấy tên này bắt đầu vào comment đều đặn trong blog mình. Như nào?

Mình rất quý em Dung, xác định tên này là “người quen của em Dung” () nên cũng không ngại giao tiếp và thêm vào friendlist. Nick của hắn là Ká Ngựa, mình chỉ gọi tắt thành Ngựa thôi, cho dễ. Vào blog thấy toàn post ảnh với những tư thế… không thể kinh tởm hơn, nên gọi là Ngựa cũng không sai, ai thích nói có vần thì là “Ngựa Bựa”. À, nguyên văn là mình có những loạt hình tự bêu xấu bản thân cũng một phần được… gợi cảm hứng từ bạn này. Học theo cái xấu thì nhanh lắm huhu.

Photobucket

Nói chuyện không đủ nhiều, chỉ dừng lại ở 1 – 2 câu comment linh tinh trong blog. Vậy mà hồi mình ra Hà Nội, hắn cũng chủ động chạy 800 cây số (ý là không biết bao nhiêu km, nhưng theo trí nhớ của mình thì xa lắm lắm) đến sân bay đón mình vào nội thành. Chỉ một hành động đơn giản như vậy thôi, cũng tạo nơi mình một suy nghĩ khởi đầu rất tốt trong chuyến đi – về người Bắc nói chung, và người Hải Phòng nói riêng. Rất cảm kích! (Mình đang nâng bạn lên rất cao đấy nhé, có nên đạp xuống bớt không? Haha)

Lần thứ 2 gặp gỡ, bạn Ngựa mang cả người yêu xinh tươi ra mắt. Lúc đấy đã mình nghĩ, 2 đứa này khác nhau hoàn toàn, làm sao yêu nhau được nhỉ? Y như rằng, vừa chớp chớp mắt vài cái là chia tay rùi… Thôi không sao, mình quý cả 2 bạn. ^_^

Lần thứ 3. Lần thứ 4. Lần thứ n. Gặp nhau ở Sài Gòn khi nó vào công tác. Còn nhớ một lần mình mặt mũi nhăn nhó vì chuyện công việc, không liên quan đến nó, vẫn chưa có dịp xin lỗi. Chắc nó cũng chả nhớ, vô tư lắm. Chỉ nơi mình cảm thấy hơi bứt rứt, tự trách móc vì không đủ nhiệt tình như khi nó đón mình. Hix. [Nói đến đây là đủ chân thành rồi nha, nhân dịp này sỉ vả thêm là oánh rụng răng haha]

Mới hôm nọ, nó hỏi mình chuyện công việc, mắng nhiếc mình vớ vẩn như mọi khi. Tự dưng thấy chột dạ, xin nó cái CV để khi nào mình quyết định đi làm công ty lại thì dùng tới, bởi dù từng kinh qua Kiemviec chứ chả khi nào mình viết resume cả! (Chú thích: Bạn Thịnh học rất giỏi và làm tại công ty rất to, rất đáng để tin tưởng ).

Buổi thương thảo với Senior Manager hôm nay rất thành công, nhưng khởi đầu lại trục trặc 1 tí. “Is that your name?” – Chỉ vào tờ CV ngay tên “Nguyen Viet Thinh“. Ôi không, thôi chết rồi! Làm cái profile hoành tráng mà quên sửa tên huhuhu. Xin lỗi rối rít, tự lấy tay che mặt, xấu hổ quá!!! Anh sếp cũng phải cười trước sự hậu đậu của mình. Tệ tệ tệ!

Mình chưa báo với nó, vì nó nghe tin chắc chắn sẽ bảo mình khao jk. Anyhow, gõ tặng hắn entry này, chắc cũng đủ gây bất ngờ.

Và nó gây bất ngờ cho mình trước chứ! Chả biết thời tiết Hà Nội đang như nào mà hắn lại vừa nổi hứng viết lại testimonial: “Chả còn lời ngon ngọt nào để nói nữa. Nói chung là cũng chẳng ra cái gì cả nếu như không tốt tính, nói nhiều, mạnh miệng, cũng hay biến thái biến hóa… Các bạn ghé qua blog mình nhá (marketing cho bản thân hehehe)”

Con hâm!

(Bảo đảm nó sẽ giả ngây thơ rằng “Sao bạn gọi mình là con hâm, sao bạn gọi mình là nó, buồn bạn lắm.” Để xem!!! )

Jack Johnson – We’re Going To Be Friends (tween tween )

Bạn Ngựa như nào nhỉ?
thật vô đối

5

hâm thua Robbey

2

Cả 2 đứa đều khùng!

17


Sign in to vote

Like You’ll Never See Me Again

Chuyện vui trong ngày là có dân Nông Lâm sang bảo mình nhà quê. Theo như mình nhớ thì xưa nay vẫn tự nhận mình nhà quê mà, ý là được expert công nhận nên đang tủm tỉm cười hihi. Hơi đâu mà se sua đua đòi với mấy bạn dưới tỉnh lên đây đú (phải phân biệt với những bạn vào thành phố để học hành và làm việc nghiêm túc nha!). Sinh ra và trưởng thành tại trung tâm Q.1 (tình hình là có LSQ Mỹ, Pháp và British Council bao quanh… bảo vệ haha), nhưng giờ thấy bon chen quá nên ra ngoại thành vui thú đồng quê vậy đó, nhường lại bụi cho các bạn hít.

Đến giờ mới về đến nhà, đang chuẩn bị CV (toàn đi ngược quy trình). Hôm qua là 1 ngày tương đối thành công và hiển nhiên là rất vui, vì nhiều chuyện. Đang háo hức chờ qua Tết để bắt đầu công việc mới. Cũng lâu rồi không làm công ty, chỉ nhận freelance, vì cảm thấy gò bó các thứ… Nhưng lần này thì khác. Should be a lot of fun.

Vẫn chưa cắt tóc được vì tiệm thường khi tự dưng đông quá, ngồi đợi cả tiếng, nản!

Đi café với VIP phương xa, ở ngoài còn tròn hơn trong ảnh haha.

Ngoan ngoãn đi học đúng giờ, tự dưng lại bàn tán và viết luận về chủ đề The benefits of banning clothing. Tớ là người nghiêm túc nhất!

Lại trà sữa (3 ngày liên tiếp, tối nay sẽ là ngày thứ 4). Đột xuất sang Lush ăn sinh nhật Linh mẫu, nguyên văn là lần đầu tiên bước vào đây. Rất dễ say, đến nửa chai Ken thứ 2 là bắt đầu ngà ngà và… linh tinh. Mình thích trò ăn bánh kem 2-way hí hí, nhất là khi… À. Thằng Danh chơi oẳn tù tì giỏi quá! [Ký ức rất chắp ghép, thông cảm]

Tối nay đi học bằng niềm tin, ba lô đã thất lạc.

Alicia Keys – Like You’ll Never See Me Again

Nếu em không còn đủ thời gian trên mặt đất này nữa
Anh sẽ trân trọng những thứ chúng ta có được?
Phải chăng đó là tất cả những gì anh đã kiếm tìm?
Nếu em không còn cảm thấy bàn tay anh
Và anh không còn kề bên cạnh
Em sẽ ước rằng anh lại hiện hữu
Như những gì chính em đã kiếm tìm.

Em không muốn quên rằng hiện tại chính là một món quà
Và em không muốn xem nhẹ khoản thời gian được ở bên anh
Bởi chỉ Chúa trời mới biết được ngày tiếp theo có đến hay không.

Vậy mỗi lần ôm em
Hãy ôm em như đó là lần cuối
Mỗi khi anh hôn em
Hãy hôn em như anh sẽ không gặp lại em nữa
Mỗi lúc anh chạm vào em
Hãy chạm như đó là lần cuối
Hứa rằng anh sẽ yêu em
Yêu em như thể anh sẽ không còn gặp lại em.

How many really know what love is?
Millions never will
Do you know until you lose it?

* I don’t wanna forget the present is a gift.
Word play here: Present = Gift.

It’s Not Me

Xem lại blog trong khoản thời gian gần đây, thấy ngày càng xa cách. “Em vẫn thấy anh ở đó, nhưng nó lại không còn là anh nữa.” Nghe thằng em nói vậy, hiểu chứ. I’m neither a teenager nor a smiling face, ít nhất không phải lúc nào cũng thế. Nhưng cái gì cũng có giá của nó.

Cảm thấy tiếc cho những bạn đọc trung thành của blog mình từ giai đoạn đầu. Kể từ sau con số 1 triệu, mình tự cảm giác blog bắt đầu mất (một số) chất. Những chuyện cá nhân dần dần được khép lại, thay vào đó là những trao đổi với cộng đồng lớn hơn, cứ như mình đang thực hiện reality show! Cách xưng hô, ngôn ngữ… Đâu rồi Robbey của ngày xưa?

Rất khó. Khi gia đình, đồng nghiệp, bạn bè từ… mẫu giáo đến nay đều vào đọc, tự dưng viết về những điều riêng tư cảm thấy bị sượng tay. Tôi có thể phản ánh vạn vật trên thế giới, nhưng ngày càng khép kín với những gì sâu thẳm trong mình. Ép mình phải như thế.

Cũng có những lúc buồn, vì chuyện này chuyện kia ngoài đời sống, muốn trải ra nhưng rõ ràng co vòi khi nghĩ đến bao nhiêu người sẽ đọc nó và tự hiểu theo ý của họ. Cũng may còn có cái gọi là điện thoại. Kể từ khi ông bạn đại gia đi công tác đến nay, bây giờ mình mới lấy lại cân bằng tâm lý nhất định. Cái blog này chưa bao giờ phản ánh được đủ các khía cạnh… Những gì mình biết, mình cảm, mình nghĩ phải lai láng hơn những con chữ đang chảy ra – nhiều khi ấm ức do nó ngập tràn mà không thoát ra được.

Tự xác định.

Tôi biết mình có khả năng viết tốt. Không phải dạng sến ngập đồng bằng sông Cửu Long, cũng không phải dạng sắc sảo chặt đâu đứt đó. Không cần thiết. Chỉ cần bản thân nhận thức được. Phản ứng của độc giả nói chung, cũng như những người có trình độ nhất định – tôi xem nó như sự khích lệ hơn là bệ phóng. Thế nên, ví như tôi có dùng blog để đạt được những lợi ích cho cá nhân, cho bạn bè mình, cho những sản phẩm mình ủng hộ – cũng không lấy gì làm hổ thẹn, bởi tôi đã làm bằng chính năng lực của mình, và tôi phản ánh chính xác những gì mình cảm. Bạn nghĩ đi, bao nhiêu người trên thế giới thật sự làm những việc mình thích và có được nguồn thu (trực tiếp và gián tiếp) từ nó?

Vui chứ.

Nhắc đến điều này vì đã nhiều lần tôi dự định bỏ cái blog Yahoo! do nhiều chuyện thị phi vớ vẩn. Cái mà tôi thích chính xác là “writing”, chứ không hẳn là blog. Trước khi 360 ra đời, tôi cũng đã dành thời gian để viết tại nhiều nơi khác. Nếu Yahoo! cung cấp cho tôi công cụ để những gì mình viết ra được truyền tải đến tất cả bạn bè của mình (thực sự là trên 300 người trong friendlist), tôi ngu dại gì không sử dụng nó? Chẳng nhẽ tôi cứ phải chạy qua chạy lại Opera, Blogger, LJ, YAN, blogspot để thông báo cùng một nội dung, trong khi ai lại không sử dụng Yahoo!?

Page Views cũng có giá trị riêng của nó, tôi không đặt nó làm ưu tiên #1, nhưng nó phần nào phản ánh sức mạnh kênh thông tin của bạn. Đương nhiên, thời buổi này thì việc hack hiếc dễ như chơi, nhưng công nhận PV hay không là ở cộng đồng chứ con số không thể tự công nhận nó. Bạn thấy đấy, 1 vài người có con số ‘ảo’ cao ngất ngưỡng nhưng có bao giờ được đề cập đến trong danh sách những bloggers tạo ảnh hưởng mạnh trong cộng đồng? Yahoo! thấy được, giới truyền thông sẽ thấy được, và quan trọng hơn là đa số các bloggers khác sẽ tự thấy được. Từ những ngày đầu viết blog đến nay, số lượt thăm blog tôi cũng như tốc độ tăng của nó luôn phát triển đều đặn, không đột biến – một điều làm tôi hài lòng vì mình không phải dùng đến thủ thuật hay scandal gây shocked nào cả. Bạn có thấy nội dung nào trên blog tôi mà blog khác không dám đề cập không? Khác biệt chỉ nằm ở cách tôi trình bày vấn đề và giải quyết khúc mắc từ bản thân.

Tôi cũng không giấu rằng con số ấy làm tôi ít nhiều tự hào, không chỉ về bản thân mà còn về những bloggers biết chọn lọc cái để xem. Tôi tin rằng một con người bình thường vẫn thích đọc những gì mình cảm thấy hay, đồng cảm, dễ chịu (A) hơn là những thứ dở, đáng ghét và gây khó chịu (B). Lớp người (B) nên đi gặp bác sĩ tâm lý để chữa bệnh. Tôi chưa từng yêu cầu ai đặt chân vào đây, và sẵn sàng hy sinh vài trăm Page Views mỗi ngày từ nhóm (B), đó hãy còn là quá ít để đổi lấy bình yên cho hàng nghìn người còn lại.

Nói như thế, cũng có nghĩa là tôi sẽ quay trở lại với những entry mang tính cá nhân. Trong lúc viết những dòng này, suy nghĩ đã thông suốt, và không cần phải để áp lực nào chèn ép mình được cả. Bạn bè tôi ở xa vẫn muốn biết về cuộc sống của tôi ra sao. Công việc, người yêu, gia đình… từ rất lâu tôi đã không còn cập nhật, vì đã từng bị quấy phá. Không có chúng thì rõ ràng bài viết mất đi một phần hồn! Thế nên, dùng cách… ám chỉ vậy, những ai là người trong cuộc hoặc đủ quan tâm thì sẽ thấu.

Hiểu được vậy là hết buồn rồi. Nguyên văn nỗi buồn hoàn toàn không liên quan, nhưng viết một lúc là bay mất tiêu. Thật là một phương tiện giải stress hữu hiệu, và mình cũng biết cách vẩn vơ để có được 1 entry dài chà bá!

3 Doors Down – It’s Not Me

Nevermind the face that you put on
In front of me
And nevermind the pain
You’ve put me through

Cause every little thing you say
And every little thing you do
It makes me doubt all of this

Look what you did
Is this who you wanted me to be?
Well it’s not me.

Chuyện vui là ‘Hà Hồ’ đã tìm thấy ‘Đức Trí’. Đương nhiên mình không đang nói về chị Hà và anh Trí MFaces.

Sexy! Noooooo :”)

There are 4 main types of sexiness…

SANY0001

…Violent
Đạo cụ: Belt

SANY0002

…Innocent
Đạo cụ: manga và… fingers

SANY0003

…Nerdy
Đạo cụ: sách và kính

SANY0004

…Playful
Đạo cụ: gối

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, pé Rob chỉ sexy kiểu… béo ú!

Girls Aloud – Sexy! No No No…

P.S.: Hix, ngày nào cũng có chuyện rộn ràng là xaoooooo? Nguyên văn hôm qua đi uống trà sữa với Tiên và … là lá la, xong ra Pasteur ăn ốc chim chó xào tỏi và càng ghẹ hấp bơ cay (đầy bụng ứ hự luôn). Trễ quá nên về nhà gái ngủ qua đêm, lăn lộn quằn quại dư lào điện thoại rớt xuống gầm giường không hay. Sáng nay 800 người gọi nên hết pin luôn, hok có đồ sạc. Cả ngày papa gọi không được nên liên hệ hết bạn bè của mình, cả mấy bác ngoài Hà Nội (hixhix), cả chị Trà (suýt nữa lên báo công an tìm trẻ lạc rồi!) Sorry bà con nhiều nha, bé Rob có bỏ nhà đi bụi đâu! Trùi ui cái quiz thiêng ghê luôn á!

What’s your flava?
Violent

2

Innocent

5

Nerdy

5

Playful

1

Where’s Naked? =))

16


Sign in to vote

Quỡn quá…

…học theo em Khang heo

1. Đã hôn người cùng giới bao giờ chưa? Ai? 6 người, chậc, còn đếm được. Ai thì đi mà hỏi họ hehe.

2. Có ý định lấy vợ không? Tùy hứng.
Năm bao nhiêu tuổi? Tùy hứng.

3. Đi ngủ có bao giờ nude không? Tùy hứng.

4. Điều ám ảnh nhất từ bé đến giờ là gì? Sợ một ngày nào đó thức dậy hết… teen.

5. Mối tình đầu là ai? Hồi mẫu giáo đã xí xớn với 1 bé tên Linh, giờ nhớ mặt mới ghê.

6. Có bao giờ ngắm sao một mình chưa? Hôm nào soi gương chả thấy!

7. Có yêu thích sự tĩnh lặng của màn đêm không? Thích, em là con mèo.

8. Thích vị gì? Ngọt? Cay? Chua? Vị thịt người.

9. Tên những con pet ở nhà? Trước giờ mấy bé mèo toàn tên Mimi, haizz.

10. Có biết lái xe ôtô không? Sợ và ghét xe bự.

11. Có ý định giết một ai chưa? Ồ không, mình thích họ tự chết hơn. Giết làm gì, bẩn tay.

12. Thích em bé chứ? Tùy hứng.

13. Màu đen và màu trắng thích màu nào hơn? Tùy hứng.

14. Vàng hoe có phải là ngu dốt không? Rất thích giả vàng hoe.

15. Thích tóc duỗi hay tóc quăn + xù? Tóc thẳng đến mức ai cũng tưởng đi duỗi, em xem đó như 1 lời khen.

16. Loại nước hoa ưa thích là gì? Hugo Boss. Nói chứ em cũng hok thiết tha mấy.

17. Thời trang để lại nhiều ấn tượng nhất? Không mặc gì cả hehe.

18. Bài nhạc hay nghe gần đây nhất? Like You’ll Never See Me Again.

19. Kỉ niệm đẹp nhất từ trước đến giờ? Nhiều kỉ niệm đẹp nhưng chưa thấy cái nào stand out, cũng không muốn so sánh.

20. Thích ngồi ngắm mưa không? Rảnh ha!

21. Những lúc buồn hay làm gì? Không làm gì.

22. Những lúc vui hay làm gì? Tự sướng, ý là thưởng cho mình không gian riêng, nghe nhạc hoặc lượn lờ một mình, hát to.

23. Đã từng yêu đơn phương một ai chưa? Chưa.

24. Số đo 3 vòng? Lâu rồi không đo, nhưng mông vẫn to nhất.

25. Tự hào điều gì nhất ở bản thân? Không có điều gì bất mãn về bản thân ngoại trừ…

26. Ghét điều gì nhất ở bản thân? …Lười!

27. Món ăn nào cảm thấy khó nuốt nhất? Dễ ăn. Món gì người bthg ăn được là ăn được.

28. Món ăn nào kết nhất? Món chay.

29. Dậy thì lúc bao nhiêu tuổi? Từ lớp 6 đến nay vẫn dậy thì.

30. Đi tắm cởi áo trước hay cởi quần trước? Luôn cởi áo trước trong bất kỳ chuyện gì.

31. Có bao giờ hành động như một con nít giữa chốn đông người chưa? Hỏi bạn tui.

32. Có lúc nào khóc trong lớp học chưa? Có đó, 2 lần, toàn chuyện điểm số mới ghê haha.

33. Thầy cô nào ngưỡng mộ nhất? Cô Mỹ.

34. Tác phẩm văn học nào ưa thích nhất? Hẹn em ngày đó.

35. Có thích đọc truyện trinh thám không thế? Có, không đến mức nghiện nhưng cũng đã đọc được 1 vài.

36. Nữ diễn viên để lại ấn tượng nhiều nhất? Cameron Diaz, chưa lần nào fải thất vọng.

37. Thích lái xe hay để người khác chở? “Thôi thôi, xuống đi tui chở cho.” Em chạy xe rất ghê, ai mà nhờ mình làm xế phải can đảm lắm.

38. Thích màu gì nhất? Xanh da trời, hiển nhiên.

39. Loài hoa gì ghét nhất? Không chỉ 1 hoa, mà những 3 hoa.

40. Có biết Marc Levy là ai không? Haizz, người ấy say cha này.

41. Ai là người yêu quý nhất trong nhà? Tùy hứng.

42. 1 nam và 1 nữ đang sắp chết đuối, sẽ cứu ai trước nào? Ai đẹp hơn cứu người đó. Vậy tốt hơn khỏi cứu, mình đẹp nhứt nhào xuống lỡ chết uổng!

43. Đã đua xe bao giờ chưa? Chạy từ từ còn chưa xong.

44. Trốn nhà đi chơi với bạn bao giờ chưa nhỉ? Không chứ, xin phép chỉ là lấy lệ. Thích đi là đi à, hok cho là đi luôn!

45. Lúc này đang nghĩ về ai thế? Hừm, hình như đang dỗi.

46. Đêm dài hơn hay ngày dài hơn? Ngày dài hơn.

47. Đất nước nào muốn đến nhất? Nhật, câu trả lời từ bé đến giờ.

48. Nơi nào ở Việt Nam muốn ở suốt đời? Ở với gia đình hehe.

49. Đã bao giờ có ý định tự tử chưa? Do những suy nghĩ vĩ mô nên chưa, mình chết thế giới hết người đẹp thì sao?

50. Có nghĩ rằng tiền bạc là đi đôi với hạnh phúc không? Tùy nha, ai cảm thấy có tiền hok hạnh phúc thì cứ chuyển nhượng sang tài khoản của em đeeee.

51. Đêm trung thu có thích rước đèn không? Nghĩ gì?

52. Thích làm gì trong ngày 14/02? Ơ… >.<

53. Sẽ làm gì nếu có 1 triệu đô? Đi du lịch châu Âu với em, sau đó về mở cty mời gọi bạn bè vào làm.

54. Nếu chỉ còn có thể sống được 1 ngày thì sẽ làm gì? Chẳng làm gì khác biệt cả, bình thường không làm thì thôi chứ.

55. Giữa thương 1 người mà không nói ra được và thương 1 người mà không được đáp lại, điều nào sẽ buồn hơn? Cả 2 đều chưa từng xảy đến với mình.

56. Thích ngắm bình minh trên biển không? Chắc vui ha?

57. Giữa tình bạn và tình yêu nếu phải lựa chọn sẽ chọn cái nào? Tùy hứng.

58. Trước tới giờ làm điều gì cảm thấy hối hận nhất? Hok biết nữa.

59. Nếu bây giờ được 1 điều ước, sẽ ước gì? Ước thành hiện thực mới ước nha, hok rảnh ngồi mà mơ mộng đâu. Còn nếu mục tiêu phấn đấu thì tự mình biết.

60. Thích ngày nào nhất trong năm? 05/07

61. Bánh mì và tình yêu, sẽ chọn cái nào? Câu này…

62. Giả sử có một người chạy đến bên tát cho một phát rõ đau rồi nói: Em yêu anh. Bạn sẽ làm gì? Tới số rồi đó.

63. Có bao giờ nghĩ mình là les chưa? Má, chắc vậy quá à!

64. Con chó dại là con chó gì? Là mấy con hok ai thiết tha gì cứ chực rình mà cắn.

65. Những lúc vui nghĩ đến ai? Tùy hứng.

66. Có bao giờ hỗn láo với bố mẹ chưa? Họ là bạn của iiiem.

67. Đã từng có bao nhiêu người yêu rồi? 6, số 6 này khác số 6 ở trên nha!

68. Có bao giờ khóc vì thương hại một người nào đó chưa? Ghê quá, vì thương thôi chứ hok có hại.

69. Giả sử con vật nuôi thân yêu bị chết, có khóc nhiều không? Khóc tưng bừng mấy lần gòi, bởi vậy tui ngại nuôi pet lắm.

70. Có niềm tin vào tình yêu vĩnh cửu không? Cũng còn đó.

71. Con mèo hay con chó trung thành hơn? Meo meo.

72. Việc điên nhất từng làm? Làm survey.

73. Có thích để đầu trọc lóc cho yêu đời không nhỉ? Tóc đẹp mà, phải để người đời ngắm chứ, ai lại ích kỷ đi để đầu trọc.

74. Biết chơi nhạc cụ nào không? Em có giọng hát rùi, em làm lead vocal thôi há há.

75. Thích nhạc cụ nào nhất thế? Vì sao? Em thích cái triangle á, lâu lâu gõ 1 cái thôi mà cũng được đứng trong dàn giao hưởng sang trọng hehe.

76. Đã từng đoạt huy chương của bất kỳ môn thể thao nào chưa? Môn ăn.

77. Vấn đề quan tâm nhất hiện nay? Robbey!!!

78. Hay tự dằ
n vặt mình bằng những chuyện không đâu?
Cũng có, dưng mà ngó qua ngó lại là quên à.

79. Có giỏi trong chuyện ai ủi và thấu hiểu bạn bè không? Mình có biệt tài là chuyên môn nói lạc đề hehe.

80. Thế nào là một người bạn tốt? Là người đọc xong hết cái mớ hỗn độn này rồi comment khen em. (copy em Khang)

81. Người bạn tốt nhất là ai thế? Người chẳng những comment cho entry này mà còn hết lời ca tụng em “siêng, ngoan, hiền, giỏi và Đẹp” (copy em Khang)

82. Nghĩ gì về les? Em có vợ les nè, dễ shương.

83. Trứng có trước hay vịt có trước? Cái nào cũng ăn được mà, thắc mắc chi?

84. Thích ma hay những chuyện kỳ dị lạ thường không? Em từng mơ làm tình với ma mấy lần. Ý là ma đẹp đó.

85. Đã bao giờ gặp ma chưa? Muốn gặp hoài mà không được á. Lần nào nằm mơ thấy nó em cũng đánh cho tan tác (trong trường hợp nó hok làm tình với em, hí hí)

86. Món quà quý nhất từ bé đến giờ? Em đã là một món quà quý giá thượng đế ban cho nhân loại rùi mà.

87. Nấu ăn giỏi không? Em biết nấu mì gói đủ vị.

88. Mong muốn điều gì nhất ở những người bạn? Lâu lâu đi café 8 là vui gòi.

89. Có bao giờ đi một mình trong đêm không? Đi học về thì rước theo ai nữa?

90. Nghĩ gì về việc tai đeo headphone, bước đi một mình trong mưa? Khùng.

91. Từ cửa miệng là gì thế? Meoww (không hiểu nữa )

92. ?

93. Có nghĩ rằng mình đẹp không? Trả lời giùm em đi.

94. Quay cóp lần đầu tiên là khi nào thế? Cấp 2 á, hok nhớ cụ thể lúc nào nữa.

95. Thích hôn không? Rất thích.

96. Hôn lips on lips hay tongue on tongue? Lưỡi chứ.

97. Có biết Cô giáo Thảo là gì không? Thiệt là em chưa đọc.

98. Điều bạn quan tâm nhất trong tình yêu? Chấp nhận nhau.

99. Bạn xấu nhất khi nào? Có bao giờ thế sao? (copy em Khang)

100. Khi tức giận bạn làm gì? Chọc thử đi rồi biết! (copy em Khang)

I Won’t Say (I’m in Love)

Trong series Disney, tớ vẫn thích nhất chuyện tình giữa Hercules và Megara. Cô nàng thì quỷ quyệt, đanh đá, nhưng có lúc lại mong manh lạ. Cu cậu thì ngố tàu, trẻ con, nhưng khi cần thiết rất mạnh mẽ và quyết liệt.

Meg4

[Meg]
Nếu có một giải thưởng cho lời đánh giá tồi tệ nhất
Tôi nghĩ mình đã thắng nó rồi
Không có gã nào xứng đáng để ta bực bội
Chuyện đó đã thuộc về ngày xửa ngày xưa
Been there, done that!

[Muses]
Em nghĩ em đang đùa với ai?
Chàng là quả đất và thiên đường đối với em
Cố gắng giấu kín đi
Cưng à, chúng tôi thấu hết rồi
Em không che đậy mãi được đâu
Cảm xúc của em lộ ra mặt hết rồi kìa
Cũng như người mà em đang nghĩ đến…

544932655_37c9f4fa6c

[Meg]
Không hề
Không chứ!
Tôi sẽ không nói ra, không, không!

[Muses]
Em ngất ngư
Em thở dài
Sao lại phải chối bỏ?

[Meg]
Thật sáo rỗng…
Còn lâu tôi mới thừa nhận rằng mình đang yêu.

Tôi đã nghĩ con tim mình học được bài học
Luôn thật tuyệt vời khi bạn mới bắt đầu…
Đầu tôi đang gào lên, gượm lại nào,
Trừ khi em đang muốn khóc khô cả tim!
Oh…

megara

[Muses]
Em cứ tiếp tục phủ nhận
Con người thật và cảm giác của em
Bé à, chúng tôi không tin đâu
Đã thấy cưng đụng trần nhà rồi còn gì
Hãy đối mặt như một người trưởng thành nào
Khi nào em mới chịu chấp nhận
Rằng em đang rất rất mong muốn điều đó đến với mình?

[Meg]
Không có cách nào đâu
Đừng hy vọng tôi nói ra, không nhé.

[Muses]
Đầu hàng đi
Chịu thua đi
Nhìn khóe miệng em đang cười kìa!

megaraa

[Meg]
Chuyện này sẽ không xảy ra
Em sẽ không nói rằng mình đang yêu!

[Muses]
Lại nói ngược nữa rồi
Nói theo chúng tôi nào
Em đang yêu!

[Meg]
Không hề có căn cứ nhé
Đây là chuyện của em
Không nói!

[Muses]
Đừng quá kiêu hãnh nào
Bình thường thôi
Em đang yêu!

[Meg]
Ít nhất là ngoài mặt
Em sẽ không nói rằng mình đang yêu.

Megara – I Won’t Say (I’m in Love)
The Cheetah Girls – I Won’t Say (I’m in Love)

Cục Kẹo và Con Chó

“Time makes you bolder
Children get older
I’m getting older too.”

(Dixie Chicks – Landslide)

“Ghét những kẻ hàng ngày rình trên blog mình cứ thỉnh thoảng nhảy xồ ra đợp một phát!”

(Blast Trang Hạ)

2 trích dẫn trên hoàn toàn không liên quan với nhau, và hy vọng những gì mình sắp gõ đây sẽ có dính dáng đến chúng nó ít nhiều. Nói trước, nếu có giáo điều, những lẽ ấy dành cho bản thân là trước tiên. Mình sẽ không thể dạy dỗ ai nếu ngay cả bản thân cũng không thuần hóa được.

Đầu tiên, xin bàn một ít về chuyện viết lách. Vốn từng học chuyên Văn (dù thích dù không cũng đã trải qua “khổ ải” đó), khi viết một đoạn bất kỳ, mình luôn tâm niệm nghệ thuật có giá trị không thua kém gì nội dung. Đấy là về sau thôi. Ngày xưa, cứ xong một tác phẩm là bà cô lại đọc cho chép 1 tràng “nội dung” và “nghệ thuật”, về nhà phải học bài để phòng tuần sau bị gọi trả miệng. Hơi bị nhảm – ý là cách giáo dục. Lẽ ra nên để học sinh tự tìm hiểu, có thể không đúng với giáo án người thầy đã soạn, nhưng chưa hẳn đó là sai. Tuy nhiên – on second thought – việc này chỉ khả thi khi ta chỉ phải học 6 môn. Đầu óc bị nhồi nhét hết rồi, còn chỗ đâu cho sự sáng tạo? Cuối cùng, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục truyền thống: lên bảng, thưa cô nội dung là… nghệ thuật là…

Nhưng tớ sẽ không sa đà vào hệ thống giáo dục còn quá nhiều vấn đề của nước nhà.

Tớ sẽ bàn về hậu quả của nó thôi, cụ thể hơn là về “nội dung” và “nghệ thuật”. Do cách học máy móc như vậy, dần dà người học sinh quên mất ý nghĩa thực sự của việc phân tích một bài văn, và từ đó dẫn đến sự thiếu thốn những kỹ năng cơ bản để đánh giá đúng những gì được viết ra. Cứ như tắm cho một con vịt, mỗi lần dội lên đầu nó mấy gáo nước, trôi sạch.

Với cùng một bài hát, người nghệ sĩ có thể trình bày với nhiều phong cách đa dạng. Với cùng một bài văn, cách truyền đạt của từng giáo viên cũng khác nhau. Hay – dở – nằm ở số lượng người được thuyết phục VÀ số lượng người chủ động tiếp tục theo dõi lời nói của mình. (*)

Hãy hình dung thế này: Trong một lớp học về… Candiology, thầy A và thầy B cùng cho kẹo học sinh vào mỗi ngày để dụ chúng có mặt đông đủ, đương nhiên lớp 2 người sẽ có sỉ số hiện diện cao hơn những lớp C, D, E khác.

Ở lớp B, mỗi học sinh được phát vô số kẹo, thầy B thì xởi lởi: “Các em cứ ăn đi, bao nhiêu tùy thích, nhớ đến lớp nhé.” Tuy nhiên, những lời thầy B giảng quá nhàm chán, bởi toàn lặp lại những cái học sinh biết hết rồi, nên thông thường những phát biểu trong lớp chỉ là “Thầy ơi, gói kẹo này mở ra không được.” “Thầy ơi, kẹo ngon ha!” “Cảm ơn thầy nha, mai em ghé ăn kẹo nữa.” Chuyện học sinh có chuồn về sớm, thầy cũng không biết được và cũng chả thiết tha mấy.

Ở lớp A, ngược lại, mỗi người chỉ được phát một lượng kẹo nhất định. Khi học sinh cho viên Hershey đầu tiên vào miệng, thầy A sẽ nhân đấy bàn về cấu tạo của nó. Lúc đã ý thức được bên trong nó chứa đựng những yếu tố gì, vị giác của họ được kích thích hơn bởi những nguyên liệu socola mà trước đây chưa từng (đủ ý thức để) nếm được. Khi Reeses cup được bóc vỏ, thầy A lại nói đến lịch sử ra đời của nó, và vì sao nó lại mang hình dạng như thế. Kiến thức trôi vào dạ dày, thấm vào máu, và chạy ngược lên não.

Theo bạn, người học sinh sẽ “được” nhiều hơn từ lớp A hay lớp B? Những đối tượng thích lớp A là ai? Những đối tượng thích lớp B là ai? That’s your homework (đùa đấy ).

Quay lại (*). Với cùng một loại kẹo, cách cho kẹo khác nhau cũng có khả năng mang đến nhiều cảm nghĩ khác nhau nơi người nhận. Đó là gì? Đó là nghệ thuật, còn kẹo chính là nội dung.

Như tôi đã từng nói 2 năm trước, không có một chủ đề nào là quá dở, chỉ là cách truyền đạt của mình có “đến” được hay không thôi. Có một dạo, tôi viết gì cũng có người nhái theo “na ná” như vậy – câu từ hoa mỹ hơn, chi tiết phong phú hơn – rốt cục lại không được hưởng ứng nhiều bằng. Người này cũng cay cú, hay sang bên đây cất lời chê bai đá đểu đủ thể loại. Cốt lõi do y không original và cũng không đủ thật, chứ tôi không bao giờ có ý nghĩ rằng y “dở” cả – nhưng hình như y không nhận ra điều đó.

Thầy giáo B sang lớp A vào cuối giờ, chiêu dụ rằng bên nhà mình nhiều kẹo hơn, và mời 1 số người sang học thử. Vài học sinh cũng ghi danh ở đấy, nhưng sau khi có một đống kẹo thì họ chẳng biết làm gì với chúng nữa, nên ngừng tham gia. Thầy B đắn đo suy nghĩ dữ lắm, sau khi làm việc cật lực thì cũng dựng nên được kịch bản “Bí mật sex scandal thầy giáo A”, và thuyết giảng ngay trong giờ học chính quy tại lớp B. Kết quả thì bạn biết rồi. Được khoảng 2 – 3 tháng, sau khi được nhồi nhét quá nhiều bởi những lời phỉ báng thóa mạ thầy A, lớp B lại từ từ vắng đi. Thầy B gọi với theo “Vào xem thầy A đóng phim sex này!!!” Cánh học sinh lớp A bĩu môi: “Thì sao? Ít nhất cũng không bất lực như ông.”

Bấy giờ, lớp Candiology đã kết thúc, và sem mới bắt đầu với… Dogology.

Thầy A dạy: “Chó cứ sủa, đoàn người cứ đi.”
Thầy B dạy: “Chó sủa kìa, vào xem chó sủa đi, vui lắm.”

Thầy A dạy: “Chó cắn mình, không có nghĩa là mình rượt theo mà cắn lại nó.”
Thầy B dạy: “Chó cắn mình, mình phải nhảy vào cắn lại. Con nào cắn dữ hơn con đấy thắng.”

Trong thiên hạ, loại người nào rảnh rỗi đứng ngắm chó sủa? Loại người nào dừng lại sủa thi với chó? Chết, mình có dùng sai chữ “người” không?

Còn thể loại cắn nhau với chó thì mình thua rồi, không bàn.

Kệ cha các thầy nhé, tớ quay lại với blog. Ta nói về quote của chị Trang Hạ trước đi. Ấy là chị cũng lớn tuổi hơn tớ, cũng đi ra nước ngoài mà học hỏi. Mặc dù blog ‘mang tiếng’ là ảo, nhưng trong thực tế nó là một phương tiện liên lạc hữu hiệu giữa ta với bạn bè và bạn đọc. Nói một cách khác, nó cũng giống như một căn nhà để ta đón khách – chỉ phẳng hơn.

Nói bạn đi. Sáng sớm bạn quét nhà, phát hiện con chó ị một đống ngay trước cửa, bạn có lầm bầm không? Hay tệ hơn, một con chồn lẻn vào nhà, phả mùi thối khắp nơi, bạn sẽ thấy như nào? Phải chăng khi con chó ị bậy trước nhà bạn, nhà bạn = toilet? Khi con chó ị bậy trong công viên, công viên = toilet? Khi con chó ị bậy trong cung điện, cung điện = toilet? Thế thì người ta đã tôn vinh con chó lên làm Vua, đâu ai còn gọi nó là Chó nữa. Chó vẫn hoàn chó thôi.

Tớ là tớ chẳng hiểu nổi việc ganh ghét trên blog để được cái giống gì. Vì sao gọi là ganh ghét? Ồ. Bao nhiêu người cùng phát ngôn nội dung tương tự, sao chó không cắn họ? Vì họ không nổi tiếng, và vì chó cũng biết lựa người sang cắn quàng làm thù.

Chó cắn bà Trà, chó cắn Trang Hạ, chó cắn Hà Kin. Cắn Joe chưa đủ, chó chạy sang táp cả em bé Gia Bách (khổ thân). Rảnh rỗi hơn thì sẽ cạp hết cả cái friendlist của các bạn ‘hot bloggers’ luôn.

Tui muốn viết nữa dưng mà… nói chung là cái entry xàm hết biết. Ai là người thì chúng mình tự hiểu với nhau. Lớn rồi, nghe lời Stevie Nicks hát, chuyện đâu còn có đó, từ tốn mà giải quyết. Chó cứ sủa, hông lẽ đoàn người cứ đứng lại nhìn?

Come on now
Who do you think you are?
Ha ha ha
Bless your soul!
You really think you’re in control?
Well,
I think you’re crazy.

Gnarls Barkley – Crazy
Gnarls Barkley – Crazy (Instrumental)

The Covers:

Ray LaMontagne – Crazy (Folk Version)
The Kooks – Crazy (Acoustic Live)
The Raconteurs – Crazy (Lollapalooza 2006)
Charlotte Church & Nelly Furtado – Crazy (Duet Live)
Beyoncé – Crazy In Love | Crazy (Live @ The Beyoncé Experience)
Nelly Furtado – Crazy (Acoustic Live)

Heath

Sẽ không nói mình buồn, vì như thế sẽ là giả tạo.

Đã, vẫn, và sẽ luôn xem cái chết như một sự giải thoát. Nhưng không do dự để gìn giữ sinh mệnh, vì điều đó không chỉ cho riêng bản thân.

Không buồn. Chỉ tiếc cho một con người hãy còn quá trẻ, có vẻ ngoài gợi cảm nhưng chưa từng dựa dẫm vào nó, đầy tài năng và luôn tự thử thách mình với những vai diễn mới. Với tư cách khán giả, chỉ có thể nhận xét về anh như thế.

Đang nghe lại soundtrack Brokeback Mountain, chùng người xuống 1 ít. Vì nhớ lại diễn biến chậm rãi của bộ phim, kết cục bi thảm của nó, và nỗi đau của Ennis.

Heath – hẳn cũng có những sự thống khổ của cá nhân mình. Mặc dù chưa có kết luận gì cụ thể, nhưng chuyện một người uống thuốc ngủ quá liều cũng đủ chứng tỏ anh đã không gắng gượng được nữa. Đó không phải là trò đùa, đó là sự suy sụp.

heath

1. “Opening” – Gustavo Santaolalla – 1:31
2. “He Was a Friend of Mine” – Willie Nelson – 4:42
3. “Brokeback Mountain 1” – Gustavo Santaolalla – 2:32
4. “A Love That Will Never Grow Old” – Emmylou Harris – 3:20
5. “King of the Road” – Teddy Thompson & Rufus Wainwright – 2:53
6. “Snow” – Gustavo Santaolalla – 1:18
7. “The Devil’s Right Hand” – Steve Earle – 2:34
8. “No One’s Gonna Love You Like Me” – Mary McBride – 3:06
9. “Brokeback Mountain 2” – Gustavo Santaolalla – 1:59
10. “I Don’t Want To Say Goodbye” – Teddy Thompson – 3:12
11. “I Will Never Let You Go” – Jackie Greene – 1:55
12. “Riding Horses” – Gustavo Santaolalla – 1:24
13. “An Angel Went Up In Flames” – The Gas Band – 2:36
14. “It’s So Easy” – Linda Ronstadt – 2:27
15. “Brokeback Mountain 3” – Gustavo Santaolalla – 2:14
16. “The Maker Makes” – Rufus Wainwright – 3:50
17. “The Wings” – Gustavo Santaolalla – 1:52

header

“Tuần trước tôi chỉ ngủ được trung bình 2 tiếng mỗi ngày. Cơ thể tôi mỏi mệt, nhưng đầu óc vẫn hoạt động.”

“Lúc trước tôi không có tiền, nhưng tôi đã thật vui vẻ khi vắng nó.”

“Khi tôi chết đi, tiền sẽ không theo tôi được. Những bộ phim tôi đóng sẽ sống thay tôi để mọi người đánh giá.”

Có vẻ như đây không phải là quyết định nhất thời.

Money doesn’t make you happy. Fame d
oesn’t make you happy. Only keeping yourself happy makes you truly happy.

26_f12

He was so young and eager back then… Cậu trai hư trong “10 Things I Hate About You” đã trở thành chàng hiệp sĩ bất đắc dĩ trong “A Knight’s Tale”… chín chắn trong vai tay cao bồi đồng tính si tình ở “Brokeback”… già dặn như Bob Dylan với “I’m Not There”. Khi sự hóa thân The Joker của anh đang được khen ngợi bởi đồng nghiệp, khi mọi người đều háo hức chờ Batman trở lại vào mùa hè này, Heath đã không thể đợi.

10-coisas-que-odeioemvc

knights-tale-heath-ledger-400a101106

“Heath Ledger rất yêu con gái, anh ấy là một người cha hết mực thương con. Michelle vô cùng đau đớn khi phải chấp nhận sự thật là con gái cô sẽ lớn lên mà không còn cha bên cạnh”. Rốt cục, chỉ thương cho đứa bé…

78th Annual Academy Awards - Arrivals

heatrh_ledger

Bình yên nhé, chàng trai xa lạ. You lived well, just not to the fullest, yet.

Babyface & Stevie Wonder – Gone Too Soon (Unplugged Live)

Không Một Lời Giải Đáp

Dạo này gần Tết nên Việt kiều về nước nhiều quá… Hết Thái, Pháp, bây giờ đến Hoa Kỳ. Mà để ý, các bạn đại gia toàn thích nhạc… “gia”. Cũng may là say Jazz hơn 5 năm nên không có cảm giác bị tra tấn, chứ mình biết nhiều người cứ nhắc đến Jazz là lắc đầu lè lưỡi giả chết hix. Không có gì là sang trọng cả… Chẳng phải nó từng được hát bởi những tầng lớp thấp nhất trong xã hội đấy sao? Cốt lõi nằm ở bản chất mộc, và sự đơn giản chính là nền tảng để tâm hồn người nghệ sĩ mặc sức thăng hoa. Người nghe chỉ cần thư giãn… Đón nhận Jazz như những câu chuyện vào đêm khuya. Bạn không cần nghĩ nhiều, chỉ việc bềnh bồng theo nhịp bài hát, và ca từ sẽ lớn dần trong bạn lúc nào không hay. Nhưng đó không phải là điều tớ đang muốn nói đến, chỉ là đang lượn lờ với I’ve Got A Crush On You cùng Diana Ross và Rod Stewart nên không dừng được mạch suy tư thôi.

Mà… người yêu của đại gia … Ôi… Hic… Nhìn là muốn…

Đùa đấy, không khéo mất mạng như chơi haha. Nhẽ ra hôm nay tớ kết thúc luôn cái series Top 100 dài hơi… Vô tình nhìn sang con số bên trái màn hình rồi đâm thắc mắc: Từ khi nào nó lên cao như vậy? Không phải là lâu ngày tớ không để mắt đến nó, nhưng mà bình thường trông thế thì biết thế, chứ chẳng bao giờ có dấu ấn cụ thể nó là bao nhiêu cả. Tớ thì các bạn biết đấy, số nhà mình còn không nhớ thì làm sao có thể lưu tâm đến 7 digits thay đổi như gió mỗi ngày.

Thế là tớ copy 2,756,973 lại vào Notepad, đi toa-let, cầm theo Quỷ mặc Prada. Nửa tiếng sau, quay lại – 2,757,834. Nào, tớ biết đấy là giờ cao điểm, nhưng tốc độ này vẫn không tưởng được. When you think about it, it can really freak you out. Trong nửa tiếng, 1000 người vào xem blog bạn và trung bình… 10 người comment. 990 người kia là … và …? Chỉ có họ và Chúa mới biết được.

Nếu đây là blog chỉ bàn về các thể loại sao và scandal, dạng Perez Hilton, tớ sẽ không thắc mắc. Tại sao tớ không làm những series như “Nghệ sĩ nói xấu nhau”, “Chuyện gay và les của các celeb”, “Ai yêu ai?” – dù không phải là mình không có nguồn? Khi đó, khách đến chơi sẽ quan tâm đến những nhân vật nổi tiếng abc chứ không phải tớ.

Nếu đây là blog về những tin tức giật gân, tớ cũng sẽ không thắc mắc. Đương nhiên người ta phải có nhu cầu xem phim sex Vàng Anh hơn là vào ngắm Robbey rồi. Hẳn nhiên bạn sẽ muốn biết Trà thắng hay Chanh thắng hơn là Robbey hôm nay ăn ở như nào. Tất nhiên là Hoàng Sa – Trường Sa phải vĩ mô hơn là chuyện nhà bạn Rob xây đến đâu.

Nếu đây là blog chuyên cập nhật tất tần tật những thể loại nhạc phim mới nhất trên đời, tớ càng không thắc mắc. Những gì tớ upload toàn ‘ngày xửa, ngày xưa’ – và không phải ai cũng đồng cảm được. Chưa bao giờ nghĩ mình phải chạy theo nhu cầu thị trường để thỏa mãn tất cả; phải viết những câu review rỗng tuếch được phiên dịch lại từ 1 nơi nào đó, chỉ vì mình không cảm nhận được bài hát nhưng vẫn cố chứng tỏ trình độ.

Tớ cũng có thể làm blog chửi, vì ai cũng biết khi đanh đá, lông nhím tớ có thể xù lên nhọn và sắc như nào. As a matter of fact, khi chửi bài bản thì bạn luôn thu hút được 2 phe ‘con’ và ‘pro’. Nhưng nghĩ lại, để làm gì? Người ta sẽ vào blog để quan tâm đến bạn hay những vấn đề bạn đang vểnh đít lên mà bắn vào? Thay vì bạn có một ngôi nhà đẹp, một nơi để bạn có thể hát, có thể trò chuyện, có thể la lên mà xả stress – nay bạn có 1 cái toilet công cộng, và thật tự hào khi làm chủ nhân của cái toilet đó.

Nếu đây là blog của ca sĩ, diễn viên, người mẫu, hay ít nhất là nhà báo, phát thanh viên – tớ có phải tự vấn nữa không?

Nhìn lại từ trên xuống dưới, mình chỉ là một cậu bé 9x – đùa – một Robbey giỏi bình thường, đẹp bình thường, không khéo léo và tuyệt nhiên không đi khắp nơi la liếm. Trong nửa tiếng, 1000 người vào xem blog? Tự dưng cũng phải ngó xem tóc mình có bờm quá không, mũi mình góc này có bị thấp đi chút nào không, mình có quên xóa cái mụn nào không? Chỗ này có thiếu dấu phẩy không, chỗ kia sai chính tả không, nhẽ ra nên phân đoạn lại cho khoa học hơn? Đùa đấy. Không khi nào phải làm thế, ai nhắc gì cần thiết mới chỉnh lại thôi hehe. Ý tớ đang muốn nói đến cái cảm giác 1,000 người nhìn vào bạn, nghĩ 100,000 cách khác nhau về những gì bạn viết, và có 1,000,000 phán xét về những gì thuộc về bạn.

Bạn thậm chí không quen họ. Bạn không phải ngôi sao. Họ đang chú ý đến bạn chứ không phải Hoàng Thùy Linh.

That. is. scary!

Các bạn thám tử đáng yêu ơi, cho mình biết khi bạn không comment nhưng vẫn ghé nhà mình đều đặn, bạn đang nghĩ gì trong đầu? Ít nhất cũng phải chào nhau một tiếng chứ nào. ^_^ Mình là mình thắc mắc vô cùng tận í.

P!nk – Conversations with My 13 Year Old Self

Thanks For The Memory: The Great American Songbook Volume IV

1. “I’ve Got a Crush on You” (duet with Diana Ross) – 3:08
2. “I Wish You Love” (Feat. Chris Botti) – 3:36
3. “You Send Me” (Duet With Chaka Khan) – 2:49
4. “Long Ago (and Far Away)” – 3:27
5. “Makin’ Whoopee” (Duet With Elton John) – 3:11
6. “My One and Only Love” (Feat. Roy Hargrove) – 3:10
7. “Taking a Chance on Love” – 2:43
8. “My Funny Valentine” – 3:09
9. “I’ve Got My Love to Keep Me Warm” – 3:50
10. “Nevertheless (I’m in Love with You)” (Feat. Dave Koz) – 3:25
11. “Blue Skies” – 3:38
12. “Let’s Fall in Love” (Feat. George Benson) – 3:15
13. “Thanks for the Memory” – 3:44

Mr. Rod Stewart can really put some standards to pop.


P.S.: Track list’s got mixed up. Bình thường nghe cả album nên không để ý.


P.S.2: These are all pure jokes. Không có ý định bêu xấu hay xúc phạm ai. You guys are awesome. Both hot bloggers and hot readers are awesome. Peace peace.

Bạn Rob cần
Giải phẫu thành người Tây

1

Viết sách với nội dung gây sốc

2

Tung hê chuyện giới tính nghệ sĩ

3

Chửi chết mẹ bọn hot blogger và văn nghệ sĩ đeeee

4

Cập nhật scandal các thể loại

0

Up nhạc và phim ngập blog, gimme more, gimme more

9

Post sextape

12

Bám sát các xu hướng trên blog

1

Thực hiện tất cả các điều trên!

11

…Hâm thế này chưa đủ à? T__T

33


Sign in to vote

M&F

Tường thuật thứ 7 tuần trước chút… Vui vui nên cần lưu giữ lại. ^^

3h chạy qua Điểm Hẹn Sài Gòn, xem chương trình minishow sinh nhật ku Wanbi. Chu choa, hàng trăm em 9x, tự dưng thấy mình mất cả sừng. Nghé ọ!!! Mà nguyên văn đúng không phải gout mình, may mà có bạn Danh ngồi 8 và bình luận các nhân vật xuất hiện trên sân khấu haha (mụ Tiên chuồn đâu mất, hứ! )

IMG_0209

Đang nghe gì mà suy tư thế kia? (Thề là không đang ngắm hàng nhé! )
IMG_0746

Ngồi kế bé Ái Thy Idol nên nhân tiện pose luôn vài tấm, teen hết biết.

5h xong chương trình, chạy sang bên café M&F. Mọi người hẹn ở đây lúc 2h rùi, nhưng mình kẹt show kia nên hok đi sớm được hix. Cảm giác khi mới bước vào quán rất ấm cúng, dù đây chỉ là lần đầu tiên ghé chơi. Ánh sáng đẹp, nhiệt độ vừa phải, feels like home. ^_^

2-3

4-1

M&F – Music & Friends – 75/1 Mai Thị Lựu, P. Đa Kao, Q.1

Cũng gần 10 tháng rồi mới gặp lại mọi người (ngoại trừ anh Pass teen)… Box Jazz sau bao năm vẫn những gương mặt cũ hehe, nhưng mà vui. Đa phần toàn là các anh chị, tha hồ mà được cưng, chả sướng sao?

SANY0003

SANY0004

SANY0005

SANY0006

Dàn Hi-End… Phía dưới toàn là dĩa gốc anh Khang xách tay từ Pháp về, âm thanh không có chút gì để phàn nàn.

SANY0008

SANY0009

Pass và nàng thơ của gã. Ánh sáng tại quán đấy, tớ không chỉnh gì đâu. Em Norah riêng một góc suy tư hehe. Mà anh Pass cạo đầu xong hết teen zồiiiiii.

SANY0011

Anh Khang dẫn 1 tour quanh quán… Không gian rộng, sắp xếp có khoa học, không như 1 số quán ‘hi-end’ khác cứ cố cramp nhiều bàn vào hix.

SANY0014

SANY0012

Sau đó đến màn karaoke (lần nào cũng rứa hehe). Tớ hát nhạc Việt nhiều hơn trước nhé, Từng Ngày Dài với cả Thương Nhau Ngày Mưa. “Đúng nó fan Phương Vy” “Không chứ! Em đang tìm Nếu Có Yêu Tôi, máy ở nhà có hehe” (nguyên văn là máy nhà mình nhiều bài hơn thì phải +__+)

SANY0015

SANY0016

SANY0019

SANY0025

Thấy tớ uống gì không? Sữa tươi. Ôi bao nhiêu thức ăn đều được tẩu tán hết, xấu hổ quá, hehe.

SANY0018

Việt kiều Pháp đẹp trai phong độ độc thân đây!

SANY0022

Trong lúc viết entry và post ảnh thì đang nghe album này nên upload tặng cả nhà luôn – instrumental, oldies & easy listening. Không cần phải đúng mùa đâu, you’ll surely enjoy it in the evening. ^_^

51J10TK511L._SS500_

OST – Surviving Christmas

1. The Most Wonderful Time of The Year – Andy Williams
2. Jingle Bell Rock – Chet Atkins
3. Santa Claus Is Comin’ To Town – Lou Rawls
4. Feliz Navidad – José Feliciano
5. Have Yourself A Merry Little Christmas – Judy Garland
6. Happy Holidays (Beef Wellington Remix) – Bing Crosby
7. Kissed By A Snowflake – Randy Edelman
8. House Arrival – Randy Edelman
9. Airport Madness – Randy Edelman
10. Telling A Story – Randy Edelman
11. Salami And Bagels – Randy Edelman
12. Pop The Old Head – Randy Edelman
13. By The Fireside – Randy Edelman
14. Shopping Spree – Randy Edelman
15. Ice Storm – Randy Edelman
16. Loving You All Over – Randy Edelman
17. Two-Fifty Large – Randy Edelman
18. Toboggans And Helicopters – Randy Edelman
19. I Like It – Randy Edelman
20. A New Phone System – Randy Edelman
21. Smelling Fear – Randy Edelman
22. Christmas Pageant – Randy Edelman

Meet The Standard

Vừa đọc Devil Wears Prada (rất chậm) đến đoạn các cậu trai thích lên thang điểm để chấm đối phương, mình cũng nghĩ thử 1 cái chuẩn cá nhân hehe. Cả nhà có thời gian thì tự chấm xem mình hợp nhau không nào.

I/ Khuôn mặt:

1. Tóc:
– Thẳng: +5
– Mượt: +20
– Thơm tự nhiên: +50
– Xoăn: 0
– Khô, xơ: -10
– Màu hợp với khuôn mặt: +2
– Chải chuốt nhuộm nhiếc quá cầu kỳ: -10

2. Da mặt:
– Láng: +30
– Mụn: dưới 5 cái be bé chấp nhận được.
+ Trên 5: -1 cho mỗi cái bé, -5 cho mỗi cái to.
– Sẹo: -1 cho mỗi cái bé, -5 cho mỗi cái to.
– Tàn nhang: bình thường.
– Rổ: bị loại.

3. Trán:
– Cao: +2
– Dô: -5
– Nếp nhăn: -1 cho mỗi nếp

4. Lông mày:
– Lưa thưa: -10
– Rậm: -5
– Giao nhau: -30
– Cạo nhẵn: -20
– Rậm bình thường: +10

5. Mắt:
– 2 mí: +10
– Tròn to: +30
– Quá to: -20
– Hi hí: tùy mặt hehe
– Quá xa quá gần: -20

6. Mũi:
– Cao: +50
– Kín: +10
– Hở: -50

7. Môi:
– Dày 1 tí: +5
– Mọng 1 tí: +10
– Quá dày, quá mọng, dạng bơm môi: -20
– Mỏng: -5

8. Miệng:
– Thơm: +20
– Không thơm: không sao.
– Có mùi kỳ quặc: không quen nha.
– Nhỏ: -2
– Rộng 1 tí: +5

9. Lưỡi:
– Ngắn: -20
– Dài: +10

10. Răng:
– Trắng: +20
– Đều: +50

11. Tai:
– Vành trong vành ngoài đầy tủ, ngoài cao hơn trong: +50
– Thiếu vành trong: -10
– Thiếu vành ngoài: -20
– Vành trong cao hơn: -20

Tự chấm: 380.

II/ Vóc dáng:

1. Cổ:
– Dài vừa phải: +5
– Ngắn: -5

2. Ngực:
– Đầy đặn: +50
– Xồ: -30
– Lép: -30

3. Bụng:
– Êm: +50
– Chắc: +10
– Cứng: -10
– Quá béo: -100
– Không có: -20

4. Mông:
– Nẩy: +70
– Lép: -50

5. Chân:
– Dài: +10
– Ngắn: tùy frame
– Chắc: +10

6. Dáng người:
– Cân đối: +50
– Cao 1m65 – 1m73: +20
+ Trên dưới: -1 cho mỗi cm.
– Cân nặng phù hợp với chiều cao: +50

7. Dáng đi:
– Lom khom: -50
– 2 hàng: -100
– Tung tăng: -50

Tự chấm: 275.

III/ Trình độ:

– Tốt nghiệp cấp 3: +20
– Tốt nghiệp đại học: +50
– Có trình độ ngang ĐH: +50
– Cao học: -50
– Dưới cấp 3: -100

– Tiếng Anh lưu loát: +100
– Ngoại ngữ khác: +10 cho giao tiếp, +20 cho lưu loát mỗi cái.
– Mù tiếng Anh: -100
– Hay viết sai chính tả: -50
– Hay viết sai ngữ pháp: -50

– Tiếng Việt tốt: +100
– Hay viết sai chính tả: -50
– Hay viết sai ngữ pháp: -50
– Vốn từ rộng: +10
– Biết dùng từ địa phương: +10
– Văn hay chữ tốt: +50
– Dùng văn hay chữ tốt cho những chuyện phi thực tế: -50

– Hiểu biết chung về văn hóa phương Tây: +50
– Hiểu biết chung về văn hóa phương Đông: +50
– Đầu óc thoáng, luôn sẵn sàng học cái mới: +100

– Hiểu biết về âm nhạc: +50
– Hiểu biết về phim ảnh: +50
– Hiểu biết về sách báo: +100

– Có khả năng tổng hợp và phân tích: +20
– Sáng tạo: +100
– Có gu riêng: +200

– Địa lý, Lịch sử, Văn học, Thẩm mỹ, Toán học, Triết học, Vật lý, Hóa học, Sinh học, vv.
+ Hiểu biết chung chung về tổng thể: +50
+ Rành rọt về từng hạng mục (dưới 5): +10 cho mỗi cái.
+ Rành rọt về 5 hạng mục: +70
+ Rành rọt trên 5 hạng mục: -50

Tự chấm: 1100 (mục này đa phần là điểm cộng mà).

IV/ Giao tiếp:

– Biết quan tâm đúng lúc: +100

– Quá phô: -50
– Quá khéo: -100
– Có thói quen dùng từ văng-linh-tinh: -500
– Giả tạo: -200

– La liếm:
+ Cho công việc: không sao.
+ Để học hỏi: không sao.
+ Quỡn quá: -100
+ Muốn ăn theo người nổi tiếng: -200

– Bạn bè:
+ Sẽ quan sát bạn bè và chấm điểm.

Tự chấm: 100 (sau khi đã được điểm bạn bè bù vào lại hehe)

V/ Công việc:

– Nhàn hạ: +100
– Lương vừa phải: +100
– Lương cao: +200
– Quá vất vã: -100
– Không có ý định làm việc: -100
– Không có thời gian tối thiểu mỗi tuần dành cho người yêu: -200
– Phải qua lại với nhiều giới phức tạp: -200

Tự chấm: 0.

VI/ Thói quen & sở thích:

– Cắn móng tay: -5
– Đeo khuyên: -10 cho mỗi lỗ, nếu trên 2.
– Hình xăm: +5 cho 1 vết nhỏ, -50 cho mỗi vết – nếu trên 2.

– Ham chat: -100
– Ham lướt blog: -20
– Ham nhắn tin: -20
– Buôn điện thoại trên 1 tiếng: -50
– Đi vũ trường, bar club quá 2 lần mỗi tháng: -100 cho mỗi lần.

– Tập thể dục: +100
– Chơi thể thao: +100
– Viết blog: +100
– Đọc sách: +200
– Nghe nhạc: +100
– Xem phim: +100
– Vẽ vời, hát hò, chụp ảnh: +50 cho mỗi thứ.

– Hút thuốc: -200
– Nghiện café, bia, rượu: -100 cho mỗi thứ.
– Đua xe: không quen nha.

– Cách ăn mặc: không quan tâm.
– Tặng quà cho người yêu: +200

Tự chấm: 450.

VII/ Tính cách:

– Ích kỷ: 0
– Vị kỷ: -100

– Ghen chính đáng: 0
– Không biết ghen: -50
– Ghen vớ vẩn: -200

– Đúng giờ: +100
– Trễ giờ: -5 cho mỗi phút

– Đanh đá: -100
– Thích gây sự: -200
– Không biết nhịn: -100
– Chịu xuống nước: +100
– Biết xin lỗi (ít nhất khi có lỗi): +100

– Siêng năng: +100
– Lười biếng: -100
– Thích tìm việc để làm: -50

– Kiêu hãnh: +50
– Kiêu căng: -100
– Tự hào về bản thân: +100
– Hài lòng về những gì mình đã/đang có: +100
– Phấn đấu vì những gì mình chưa có: +200
– Tự tôn: -200
– Tự ti: -200

– Biết mình giỏi những gì: +10 cho mỗi lĩnh vực
– Biết mình chưa giỏi những gì: +10 cho mỗi lĩnh vực
+ Có cách khắc phục: +20 cho mỗi lĩnh vực

– Khiêm tốn: 0
– Chém gió: -200

– Có đầu óc khôi hài: +200
– Có khả năng đối đáp nhanh khi cần thiết: +100
– Biết im lặng: +200

– Sweet: +200
– Caring: +500
– Vô tâm: -500

– Hòa đồng: +100
– Chơi tốt với bạn bè: +100
– Lo cho bạn bè nhiều hơn người yêu: -200

Tự chấm: 0.


Tuổi tác: năm sinh từ 1981 – 1989 – trên dưới range này cứ tự trừ đi 100 cho mỗi năm.

Mỗi thể loại bệnh lý: -200 (or more, or much more)


Tổng: 2305

Mục tiêu của thợ cưa Robbey sẽ là những đối tượng từ 1500 – 3000.

Vừa thử chấm điểm các ex thì được kết quả từ cao xuống thấp như sau (không theo thứ tự thời gian hehe): 3370 – 2700 – 2400 – 1750 – 1560. Tự dưng nhận ra 3 điều:

1. Mình không quan trọng về ngoại hình như mình nghĩ.
2. Người yêu mình là những người hoàn toàn khác nhau.
3. Người lý tưởng nhất chưa hẳn là người mình yêu nhất.

PS: Thật ra nếu thang điểm có thêm hạng mục Sex thì có lẽ chênh lệch điểm số sẽ còn thay đổi nhiều.

100 Favorite Songs of 2007 [03 – 04]

Tớ bảo này, nếu các ấy trông chờ những bài có ca từ thật đẹp, nội dung thật sâu sắc – có thể check out những vị trí nằm ngoài top 10, hay thậm chí top 20 – hoặc, cũng có thể không đâu cả vì chúng vẫn nằm trong đầu đây. Bình thường, tớ vẫn có thói quen tìm hiểu ý nghĩa của những bài hát mình tâm đắc and/or đồng cảm – vì những lý do bất kỳ. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa tớ tự biến mình thành robot, được cài đặt sẵn chương trình để ‘chuộng’ một số thứ cố định. Tất cả đối với tớ đều chỉ là cảm giác. Lời hát, giai điệu, giải thưởng, bảng xếp hạng, sự quảng bá – là những động lực để mình nghe thử 1 cái gì đó mới mẻ, nhưng không hẳn để yêu nó. Chỉ là cảm giác thôi. Và tớ luôn tự hào ‘how I can taste different waters’… So, you can hate me for smarting you out yet still listening to some silly crap, but it’s ok, cuz I’ve got what you’ve not, my own class (this last statement is just to a few people, who are unable to appreciate my reviews yet still wandering around this place 🙂

4. Sean Kingston – Beautiful Girls

034-BeautifulGirls

Sean Kingston is so big. Really really big in 2007. Ý tớ không nói về cân trọng, mà là một tiền lệ mới cậu em này đã đặt cục gạch thứ nhất lên (ngay sau đó Soulja Boy là người đặt cục gạch thứ 2!). Sean, sinh năm 1990, là 9x đầu tiên vươn đến vị trí quán quân tại Billboard Hot 100.

“Beautiful Girls” là single đầu tay của Sean, một bài R&B / pop mang âm hưởng reggae, với phần nhạc nền được xây dựng từ ca khúc bất hủ “Stand by Me” của Ben E. King. (Về sau SBM còn trở thành hit 2 lần nữa nhờ vào phần cover của John Lennon và nhóm nhạc teen hip hop 4-The-Cause)

Bài hát nói về một cậu trai có ý định tự sát sau khi bị một ‘cô gái xinh đẹp’ bỏ rơi. Một vài đài phát thanh từ chối phát bản gốc, bởi nghĩ rằng nó đang ủng hộ tỉ lệ ‘teen suicide’ ngày càng tăng nhanh tại Hoa Kỳ. Sean phải nhân nhượng và thu bản ghi âm mới với “suicidal” được thay bởi “in denial”. Dù sao, mình nghĩ là hiệu ứng sẽ ngược lại, vì chẳng ai nghe bài này xong mà đi kết liễu bản thân cả! Giai điệu rất vui tươi, lại đậm ánh nắng mặt trời Jamaica trong chất giọng già trước tuổi của Sean, chả trách nó đã trở thành theme song của mùa hè 07 (#1 US & UK – 4 tuần mỗi nơi). Trong lúc thưởng thức chỉ muốn lắc lư theo, bao nhiêu buồn phiền vơi hết, sẽ cứu được ối người muốn chết đấy chứ!

Được remix và cover gần 800 lần, nhưng đa phần những phiên bản đó đều không chính thức. Ngoại trừ JoJo version đã khá thông dụng, bạn có thể thử qua 1 vài sự sáng tạo khác dưới đây. Bản feat Beniton Da Menace chế lại lời nghe sợ vật vã haha.

Sean Kingston – Beautiful Girls (Acapella)

Sean Kingston ft. Pitbull – Beautiful Girls (Remix)
Sean Kingston ft. Lil Mama – Beautiful Girls (Remix)
Sean Kingston ft. Beniton Da Menace – Beautiful Girls (Remix)
Sean Kingston ft. AC – Beautiful Girls (Remix)
Sean Kingston ft. Lil Sonic – Beautiful Girls (Remix)
Sean Kingston ft. Gizzy – Beautiful Girls (Remix)

JoJo – Beautiful Girls
JoJo ft. Lil Mama – Beautiful Girls (Angels Mix)

Quan trọng hơn là tớ có cảm hứng và connection với track này từ lần nghe đầu tiên. Điều kế đến tớ biết là bản thân cũng thực hiện một bản remix, và nó cũng trở thành 1 trong những bài tớ thể hiện tốt nhất từ trước đến nay hehe.

Robbey – Beautiful Girls

3. Britney Spears – Gimme More

040-GimmeMore

Giai điệu của “Gimme More” được hình thành khi Britney đang có mang 7 tháng cậu con thứ 2. Mặc dù không có thời gian ngồi xuống để viết bất kỳ track nào cho comeback album của mình, Brit cũng đã chăm chỉ đến studio ghi âm trong suốt giai đoạn bầu bì (người ta thích chụp ảnh cô đi party, còn chuyện làm việc dường như quá bình thường để được đăng lên trang nhất).

113 beats di chuyển mỗi phút, “Gimme More” là một trong những track nhanh nhất của Brit. Bỏ lại sau lưng Bubblegum Pop và cả Dance Pop, Gimme là sự trưởng thành của Britney kể từ Toxic, một bước đi vững chắc theo định hướng Dance và Electronica. Khá bắt tai, nhưng nên xếp nó vào dạng club-friendly hơn
là radio-friendly. Kể từ cuối thập niên 90, khi radio trở thành main base cho các bảng xếp hạng thì Club music hết đường sống. Ngay cả sự trở về Confessions của nữ hoàng Madonna cũng không vực dậy được trào lưu nhạc nhảy, khi hit châu Âu Sorry của cô thậm chí không lọt được cả vào Top 50. May mắn thay, Britney đã biết tính toán khi mời Danja sản xuất single chính thức đầu tiên sau 4 năm im hơi trên thị trường băng dĩa. Với những yếu tố Hip Hop và Funk được lồng vào rất khéo léo trên nền nhạc disco retro, radio lần này đã nhanh chóng “bắt mạch” và đẩy Britney trở lại vị trí #3 Billboard Hot 100, biến Gimme More thành hit lớn nhất kể từ… Baby One More Time!

Mặc dù chưa bao giờ được khen ngợi quá nhiều về ca từ (ngoại trừ Everytime do chính cô sáng tác), thế mạnh về tagline của Brit vẫn không thay đổi. Nếu như báo chí vẫn chưa chán dùng những cụm từ như “baby one more time”, “oops she did it again”, “toxic” để miêu tả Britney hay nhiều nghệ sĩ khác, thì nay Brit lại “cho thêm”: Gimme more! Bên cạnh nội dung rất playful, kêu gọi và gợi cảm, tagline này còn ngầm ám chỉ cánh paparazzi cũng như những gì ‘người bình thường’ trông chờ từ ‘sao hạng nặng’ như Britney. Không bao giờ là đủ! – GIMME MORE! Được lặp lại hàng trăm lần trong 4 phút, “gimme more” thật sự là một chất gây nghiện. Đấy là chưa kể đến 2 giây đầu của bài hát: It’s Britney, bitch. You can’t help but remember it.

Bỏ qua màn trình diễn lipsync lệch đầy mệt mỏi của Brit tại MTV Video Music Awards, bỏ qua cả video clip rẻ tiền (nghĩa đen), thì “Gimme More” – về nghệ thuật lẫn độ thịnh hành – vẫn là một trong những track đáng nhớ nhất trong năm. Các nhà phê bình khó tính đã không tiếc lời khen ngợi nữ hoàng scandal của 2007. Blender gọi nó là “sự chói lóa của dòng disco đã quay lại”, cho 4/5 sao. “Futuristic and Thrilling” – Guardian Unlimited. “Ice cold electro-pop dancefloor filler” – MSN. “Predictable but effective dance beat” – Contact Music. “Cocky and fun” – Fox News. “Destined for a lofty chart debut” – Chuck Taylor of Billboard. Chỉ là một ít để tham khảo thôi. Sự so sánh giữa Brit và Madonna vẫn tiếp diễn, vì Maddie cũng đã trải qua giai đoạn xé toạc hình ảnh gái ngoan của mình để trở nên ‘trashy’ trong mắt nhiều người. Ngay tại track Gimme More này, cách Brit thì thầm và cười khúc khích (đã xuất hiện trong vài ca khúc trước đây của cô) để tạo thêm sự quyến rũ cũng gợi nhớ về the young Madonna.

Lần trở lại này của Brit đã mang Gimme More lên đỉnh của Euro 200 và Canadian Hot 100. Ca khúc đồng thời lọt vào Top 3 ở những thị trường âm nhạc lớn khác.

Britney Spears – Gimme More (Instrumental)
Britney Spears – Gimme More (Piano Ballad Instrumental)

Britney Spears ft. Lil’ Mama – Gimme More (Remix)
Britney Spears ft. Lil’ Kim – Kimme More (Remix)
Britney Spears ft. T.I. – Gimme More (Remix)

Britney Spears – Gimme More (Sticky Radio Mix)
Britney Spears – Gimme More (Sticky Club Mix)
Britney Spears – Gimme More (Paul Van Dyk Dub)
Britney Spears – Gimme More (Kaskade Club Mix)
Britney Spears – Gimme More (Paul Oakenfold Remix)
Britney Spears – Gimme More (Lil Mama Mini-Mix)
Britney Spears – Gimme More (StoneBridge Radio Mix)
Britney Spears – Gimme More (StoneBridge Club Mix)
Britney Spears – Gimme More (Seiji Club Mix)
Britney Spears – Gimme More (Junkie XL Dub)
Britney Spears – Gimme More (Armand Deluxe Mix)

Either you’re stronger, or you can escape the other sweetly. The #1 will go to… 😕
Kanye West’s Stronger

28

Gwen Stefani’s The Sweet Escape

28


Sign in to vote

Robb-icon

Bộ emoticons mới của Yahoo!

collage

collage1

collage2

collage3

collage4

NGỰA!!!