Daily Archives: Tháng Hai 22, 2008

Tô Canh Chua

Tuần đầu tiên sau Tết. Không hẳn là siêng năng hết mực, nhưng cũng đã mở máy từ 9h đến 23h và hoàn thành được kha khá một số tasks.

Làm – Ăn – Học – Chơi – Dạy – Blog – Ngủ.
Làm – Ăn – Học – Chơi – Dạy – Blog – Ngủ.
Làm – Ăn – Học – Chơi – Dạy – Blog – Ngủ.
Làm – Ăn – Học – Chơi – Dạy – Blog – Ngủ.
Làm – Ăn – Học – Chơi – Dạy – Blog – Ngủ.

Những chuỗi ngày lòng vòng như thế. Không có thời gian để về nhà dùng bất kỳ bữa ăn nào với gia đình. Dư dả giờ giấc thì vào Saigon 3, vắt giò lên cổ thì cũng phải mua ổ bánh mì 12K ở VVT, hoặc làm 1 hộp mì xào Táo Quân ở cty. Bởi mình biết, không ăn thì mình sẽ lâm vào tình trạng kiệt sức.

SANY0001

Cơm thố bò ở Kim

SANY0061

Bò lá lốt Hương Xưa

SANY0001

Mì Táo Quân… công ty

Nhưng không sao, từ từ cũng sẽ cân bằng lại được thời khóa biểu thôi.

Sáng sáng, bà nội lại gọi với theo trong khi mình đang chuẩn bị phóng:

“Mẫn ơi, bà mua sữa đậu nành, uống xong rồi hãy đi.”
“Trễ rồi, con đi đây.”

Nghĩ gì lại bỏ xe ngay cổng, chạy nhanh vào nhà uống đến cạn ly sữa.

21h thứ 6, papa mở cửa: “Hôm nay lạ, về sớm hơn thằng Thông. Ăn hết thức ăn và canh trên bàn kìa.”

Thì ra là vẫn chừa. Cả tuần không ăn nhưng tối nào cũng chừa.

“Hâm canh chua lại ăn đi Mẫn.”
“Sáng sớm mà ăn canh chua ạ?”
“Thì phần mày chứ có ai đâu.”

Dạo này không ăn món mẹ nấu thường như trước, chắc là mẹ cũng buồn. Vì tật mình ăn ngon là khen, khen thiệt chứ hông có nịnh. Ở ngoài làm toàn là dầu mỡ, thấy, ăn nhà hàng mà vẫn nhạt miệng.

Dù ở nhà chả được tích sự gì, nhưng không xa nhà lâu được. Thèm hơi người, hơi nhà, hơi ba, hơi mẹ, hơi ông bà, hơi 2 đứa em. Chỉ cần cái cảm giác bảo bọc nơi tâm trí.

Heart, don’t fail me now
Courage, don’t desert me
Don’t turn back now that we’re here.

Somewhere down this road,
I know someone’s waiting
Years of dreams just can’t be wrong
Arms will open wide, I’ll be safe and wanted
Finally home where I belong.

Home, love, family;
I will never be complete until I find you.

Aaliyah – Journey To The Past

PS: Viết không nhằm mục đích than vãn, kể lể. Chỉ là những dòng tâm sự cho những người cần hiểu.