Monthly Archives: Tháng Ba 2008

Xấu Tính

Tớ sẽ không đánh giá đời sống cá nhân của Đan Lê, đơn giản vì hoàn toàn chả thiết tha gì cô gái (đóng phim) “em muốn làm người nổi tiếng” này. Đời của ai người nấy sống! Ngẫm cũng lạ, vì luôn tồn tại những con người cho rằng họ có thể nghĩ thay, trải nghiệm thay và thậm chí… sống thay cho người khác. Phải chi ai cũng biết hài lòng với những cái mình đang có, từ đấy hình thành cơ sở thúc đẩy bản thân phát triển… Cứ phải ganh ghét hơn thua với bất kỳ ai thì ganh ghét hơn thua suốt đời à?

Mình cảm thấy không hợp logic một chút nào. Có những bạn luôn tự hào đẹp trai hơn mình, tài giỏi hơn mình, thậm chí là… viết blog hay hơn mình (nhảm dữ vậy đó haha). Vậy thì, việc gì phải vào blog mình theo dõi thường xuyên, thuộc làu làu những gì mình viết, phân tích theo kiểu xuyên tạc và cuối cùng là giãy loạn lên như chưa được chích ngừa? Nếu bạn ở ngoài đường, gặp một đứa bá vơ đi ngang nói, “Tao đẹp hơn mày nè” – bạn thấy sao? Chưa cần biết nó đẹp hay xấu, mình là mình sẽ nghĩ, “Đồ khùng!” Thiết tha quá. Chả có người bình thường nào lại đi so sánh mình với mấy đứa thần kinh rung rinh. Bởi, bạn so mình với ai, là thực chất sâu thẳm bên trong bạn muốn được đặt chung league với hắn. Chỉ nên đề cập đến những ai đủ đẳng cấp để mình quan tâm thôi.

Intro như thế, còn lại xin nhường lời lại cho chị Hà Kin. Những đoạn liên quan sâu sắc đến bạn Đan Lê mình xin lược bớt hehe.

Xấu Tính

Tớ thì tớ không biết Đan Lê, không chơi, không biết, không hiểu gì về người này. Nhưng mà vì dân tình đang xôn xao lên, mở online yahoo là clip “mời gọi” nó đập cho vào mặt, không biết cũng phải biết, không xem cũng…phải xem.

Nhưng cũng giống như vụ Vàng Anh, tớ nói về một vấn đề khác, vấn đề XẤU TÍNH.

Tớ có đọc bài phỏng vấn của Đan Lê, Lê có nói câu này: “Hôm nay chuyện này xảy ra với tôi, ngày mai xảy ra với người khác”. Tớ thấy câu này rất đúng, và phần nào hiểu được những gì Lê đang phải gánh chịu.

Cám cảnh cái bệnh xấu tính, có thể nó xảy ra với người A, B,C hoặc…Đ chúng ta không quan tâm, nhưng khi chính chúng ta, anh chị em thân thuộc của chúng ta cũng là nạn nhân thì chắc chắn chúng ta cũng chẳng vô tư mà cười nói bình phẩm vô tình như vậy được đâu.

Ở đây tớ cũng không đánh giá những “nạn nhân” này ngòai đời là những người như thế nào? Ăn ở nhân đức ra sao? Hay làm gì xấu xa để bị nhiều người ghét và tới như thế? (bởi tớ chẳng quen ai trong số họ cả) Nhưng cái nhắm mắt cũng nhận thấy là có những con người cực kỳ xấu tính, hằn học vô cớ, bơm vá dựng chuyện xấu về những người khác mà đôi khi cũng chẳng biết người ta là ai, người ta thế nào. Chỉ làm để thỏa mãn bản thân, để “bõ tức”. Mà tức và ghét vì sao? Có thể vì người ta xinh, người ta nổi tiếng, người ta giàu có, người ta may mắn…hay thậm chí chỉ vì người ta được nhiều người yêu quý (thậm chí một cái lượt view cao trong blog cũng bị chửi bới nguyền rủa cơ mà?).

Tất nhiên, đã là xinh, lại thích tham gia vào những hoạt động để bản thân nổi tiếng thì phải chịu những áp lực của xã hội. Nhưng cũng không vì thế mà lại coi những điều xấu xa thái quá của những kẻ xấu xa thái quá là những chuyện bình thường được.

Chả nói tới người nào cố tình cắt dán gọt tỉa để clip cho giống “nhân vật chính” nhằm gây hại tới người khác. Nhưng chỉ thấy thật buồn cười tại sao, có những người, ngay cả khi không biết gì về người khác, và người khác cũng chả làm gì hại đến họ, mà họ lại phải tức tối, ghen tị, đau khổ, điên cuồng về người khác như thế?

Tớ chỉ nói vụ Đan Lê là một ví dụ mà thôi. Và ngay cả vụ “Vàng Anh” cũng vậy. Có những kẻ xấu tính tới mức buồn nôn, lợm cả giọng.

Có những bloggers thật là hot, những người được quan tâm, yêu mến… đi đâu cũng có thể có những kẻ nhảy vào cắn chửi hoặc dựng hẳn những câu chuyện chửi bới, bôi nhọ, chỉ nhằm bôi xấu và hạ bệ cho bõ lòng ghen tị và tức tối.

Họ có thể ghét một người vì người ta xinh, nổi tiếng, được yêu mến, ca tụng. Họ ghét vì họ NGHĨ RẰNG người ta xấu, vì họ NGHĨ RẰNG người ta đúng là như thế, đương nhiên là như thế hoặc THỂ NÀO MÀ CHẢ NHƯ THẾ. Họ ghét vì HỌ KHÔNG ĐƯỢC NHƯ NGUỜI TA.

Tất nhiên, vì họ NGHĨ thế, vì họ không bằng người khác nên họ cứ phát rồ phát dại lên, họ phải tức bởi những ý nghĩ của mình, và có rất nhiều người chỉ tức chỉ vì những ý nghĩ của mình, tức mà cứ đương nhiên coi việc mình nghĩ là đúng, và tự cho mình cái quyền đánh giá, chửi bới, phá phách người khác.

Thực ra trong lòng mỗi người, sự đố kỵ và ghen tị, tức tối làm khổ chính bản thân của mình đầu tiên. Vì cai sự ghen tị xấu xa nó chẳng bao giờ là một cảm giác dễ chịu cả, nó làm người ta lúc nào cũng suy nghĩ, nhăn nhó, bày mưu tính kế, sống chẳng bao giờ thoải mái. Vấn đề này tớ sẽ làm một entry khác!

Có thể hôm nay là cô Đan Lê, ngày mai là cô Lê Đan, ngày kia là chị X, cô Sờ, cô Mờ, ngày kía là anh chị em của bạn, là chính bạn, là bất kỳ ai. Rồi bạn sẽ hiểu tớ đang nói cái gì!!! (Chỉ tiếc là đợi đến chính mình hiểu thì l
âu quá, bạn cũng làm khổ người khác rồi!).

Cũng chả cần phải nói tới những người nổi tiếng. Ngay cả những con người bình thường xung quanh tớ, tớ cũng được chứng kiến những trò nói xấu nhau, hại nhau, ghen ghét nhau chỉ vì có nguời khác hơn mình điều gì, đôi khi hại cả cuộc đời của người ta, phá hoại hạnh phúc gia đình người ta. Tệ hơn nữa, cái bệnh ấy nó không nằm ở người trẻ, ở trẻ con, nó nằm cả ở người già, người…gần già, tóm lại là ở mọi lứa tuổi.

Mọi người hay chửi người khác là chó để hạ nhục chửi bới nhau. Tớ chả bao giờ nghĩ thế. Chó không bao giờ biết ghen ghét và bôi nhọ nhau. Chỉ có người mới đáng nhận cái sự khinh bỉ ấy thôi!

Và tớ thấy KHINH BỈ cho những “người” chuyên đi bôi nhọ người khác như thế. Tớ đủ thông minh biết đứa nào đang làm trò xấu xa, cho dù với tớ hay với người khác. Họ có thể chẳng cần cái sự khinh bỉ của tớ, nhưng mà những sự bẩn thỉu của họ cũng chẳng đánh gục được những người như tớ!

Hot Bloggers không phải là thánh. Ngoại trừ anh Joe (có vẻ) hiền lành nên chỉ đóng cửa khi bị blog bẩn vào spam, các bậc đàn chị như Trang Hạ, Hà Kin, Cô Gái Đồ Long đều có những cách lên tiếng để phản kháng làn sóng ganh ghét kia.

Tớ từng chứng kiến những người chủ tiệm nail, tiệm hớt tóc ở Texas sẵn sàng phá giá khi thấy đồng nghiệp Việt Nam làm ăn khá giả hơn. Chung một cộng đồng không giúp đỡ thì thôi, toàn phá hoại nhau để nâng mình lên. Bởi tính cộng đồng yếu kém như thế, thông thường người Việt tụ lại chung là không ai khá nổi… Nghĩ lại cũng không trách một số bạn ra nước ngoài “lơ” người mình. Họ sợ. Mình thì chưa đến mức “sợ”, nhưng mình biết tồn tại những loại xấu tính như thế, và mình có đề phòng. May mà chỉ viết blog thôi đấy. Cũng ước gì những hạng ấy chỉ là “ảo”, chứ ngoài đời cũng xấu tính thế thì có mà phá banh cái xã hội này thôi.

Keep Movin’

Vừa sang blog bạn CMT beo béo đã thấy cái blast BÌNH MINH LÊN CÓ CON CHIM NON … HÒA TIẾNG HÓT VÉO VON… Choáng váng kakak. Tốt, 9x đã qua thời rồi, bây giờ là 0x lên ngôi nha! Chả biết do tương đồng từ trước hay bạn bè ảnh hưởng đến nhau, riết thấy mấy đứa bạn đều tưng tưng nhí nhảnh như mình… Zui nhất vẫn là cái cô đại gia 3 nghìn đô, 7 năm không gặp mình cũng ngại lắm, nghĩ là giờ cổ yểu điệu thục nữ zồiiiii. Nói chung là tại mình, mình thật bậy, mình đầu độc bạn trở nên 9x. Không được, không không được. Quyết định lần sau phải pặc pặc thành… 0x luôn.

Cái giè? Này, mình là mình đang giúp các bạn đấy nhé. Vào công ty cứ gồng cứng ngắc rồi mai mốt nếp nhăn lại đầy lên trán, hối mà không kịp đếy! Mình sẽ đảm bảo mỗi lần đi chơi của chúng ta giống như spiritual therapy – phương châm là luôn luôn tươi trẻ!

Cuộc sống thời gian này khá sung túc nên cũng không có gì để phàn nàn. Hy vọng tháng sau có thêm ku đệ tử vào phụ thì sẽ đỡ bớt việc, có thời gian tập trung vào những thứ ‘vĩ mô’ hơn như là… sáng tác ca khúc quẳng con cáo. Hix, công nhận sếp bụng bự nghĩ ra mấy cái tasks độc thật.

Ờ, sếp có đính chính là sếp chơi cầu lông, bụng hok đến nỗi nào. Nói chung là thích bêu rếu vậy đó, sếp không thích sếp đừng có đọc, đúng hem? Tội nghiệp. Tuần trước nhịn ăn trưa mấy bữa, hy vọng không phải là muốn… giảm cân.

resized_SANY0018 resized_SANY0019

Bây giờ thì mình hiểu lý do của chuyến moving hôm thứ 6 rồi. Tự dưng staff lầu 5 chuyển xuống lầu 4, staff lầu 4 chuyển lên lầu 5. Có lẽ CEO thấy nhân viên ngồi 1 chỗ bụng ngày càng bự (giống mình và… bà Tiên ) nên cho exercise tập thể chăng? Chí lý. Team có sếp với mình là con trai, mà sếp đi học mất tiêu (đúng ngày ghê!), nên mình phải gồng sô superman để giúp ladies in distress (hị hị ). Nói chứ mình không ngại. Bình thường cũng không man cho lắm, dưng mà có dịp thì vẫn thích phụ các bạn nữ… Just my pleasure. Con gái vẫn là con gái, nhìn cái tướng bưng đồ chơi vơi dư rứa mà hem đỡ giùm cũng nhục mặt nam tử thật, hehe. Trong lúc khuân vác thì thoáng nghĩ dư lày, khi mình làm việc gì mà nghĩ có lợi cho bản thân cũng sẽ hăng say hơn. Việc leo lên leo xuống cầu thang chục lần với đồ nặng trên tay thì cũng như… tập gym, lợi quá chứ! Với lại dù gì bình thường cũng là “chục chưng” của team, lúc cần phải được việc một chút, team nhờ? (Tình hình mai mốt hỗ trợ thẻ ăn extra để pé Rob bồi bổ năng lượng nhoa ~.~)

resized_SANY0020 resized_SANY0022

Cũng lâu zồi mình không để tâm lời ra tiếng vào, nếu “có biết” thì xem như đó là trò “tiêu khiển qua ngày”. Yêu hay ghét thì cũng có nuôi cơm mình được bữa nào đâu? (Quan điểm này được hình thành sau khi trao đổi với bạn Rờ Ku-Đô kaka) Tuy nhiên, cũng cảm động khi bạn Vân hỏi han và động viên về một số chuyện cá nhân (dù mình… không rõ là chuyện gì ). She’s just being a good girl. Mình thích cách xử lý tình huống của Vân trong công việc, và phải công nhận rằng về mặt tinh thần thì con gái sớm chững chạc hơn… Nhẽ ra phải gọi là chị Vân vì bả lớn hơn mình, hồi xưa học trên một lớp ở Nguyễn Du, dưng mà dòm thấy còn tươi phơi phới nên xưng tên cho nó… trẻ. Cả bé Nguyên cũng vậy, bằng tuổi nhưng cũng gọi là… em haha. Đây là 2 người đệp phòng mình, không biết dùng dầu gội gì mah tóc óng mượt chế!!!

SANY0006

Tối thứ 6 vào Văn Thánh tham dự Webgroup Party… Quãng đường từ chỗ giữ xe đến nhà hàng cũng dài, và nguyên văn là mình bị dụ dỗ chụp ảnh hehe…

resized_SANY0023

Hoàng tử lọ lem sẽ bước xuống xe ngựa và đánh zơi dép lào!

resized_SANY0025 resized_SANY0026

Sở dĩ gọi là bị dụ vì cuối cùng mình chụp lại cho mí bả nhiều hơn. Mỗi lần chụp xong là “Đi tiếp đi!” mới ghê chứ.

resized_SANY0027 resized_SANY0028

Mình thích mí con Chuột ni từ đường hoa rùi… Thế nên dù ánh sáng siêu cùi bắp nhưng vẫn záng ham hố mà chuộp kakak.

resized_SANY0031

Mấy cái đèn dễ shương… Còn mấy chị múa ballet thì mình hem dám bình nha!

resized_SANY0032 resized_SANY0033

Ố ồ, đại diện cho đội ngũ trẻ đệp của Zing Lò Mò heheh

resized_SANY0036

Đây là đại ca mập mà tớ từng nhắc đeeeeeee, he rocked his bootie off with Hotel California!

resized_SANY0041

Đố các bạn cặp đôi này là ai mà huyền ảo zậy? Gợi ý: gà Quạ Đen.

resized_SANY0044

“Mò người bắt sâu”… Bạn Vân mò là trúng, đúng tiêu chí Zing search!!!

resized_SANY0045

Thấy chưa, thắng jải lè!

resized_SANY0053

Mình thấy tóc ngố dễ shương đó chứ, ngố ngố ngố!!!

resized_SANY0055

Bận… ăn chơi nên lười chụp thức ăn, chỉ tóm được vài quả này thui. Dưng mà bạn đừng lo, hehe, entry thực phẩm tuần lày sẽ hoành tráng hơn!

resized_SANY0048 resized_SANY0050

Bạn Vân nhảy chacha lè, trên nền nhạc của ca sĩ Titi Tuấn Phương hehe.

resized_SANY0051

Trò nài là thô bỉ nhất gòi… Trái bong bóng sẽ được truyền từ trán xuống ngực, xuống bụng, xuống đùi, qua mông và cuối cùng là “đánh bụp” một phát. Cười đau bụng!

resized_SANY0056

Còn đây là tiết mục giải thích hành động. A Khải đang múa lửa.

resized_SANY0060 resized_SANY0061

Nghe mấy anh nói vui hơn hồi Year-End Party, sếp bụng bự không đi uổng wá đeeeeeee

tudien

Đề nghị các bạn đừng tìm kiếm từ khóa “hôi nách”“Kotex” nữa.
Bạn muốn mục từ điển trong Zing Search có thêm bộ ngôn ngữ nào?
Pháp

10

Hàn

4

Nhật

13

Hoa

6

Tây Ban Nha

1

Đức

4

Ý

1

Tiếng Anh như giờ là được rùi

7

Càng phong phú càng tốt… Khi nào rảnh tra cứu chơi!

13


Sign in to vote

Cùi Bắp

Sẵn đang hưng phấn vì mới party cty về, mình sẽ bàn về một từ thông dụng trong giới trẻ (và không trẻ) hiện nay: Cùi Bắp.


I. Giới thiệu:

Tránh lẫn lộn “cùi bắp” với các thể loại “cùi” khác. Thói thường, khi ai phát ngôn từ “cùi”, “cùi chỏ”, “cái cùi” – điều đó đồng nghĩa với những cụm từ phổ thông hơn trên toàn quốc như là “nghĩ gì”, “mơ đi nhé”.

Cùi Bắp không giống vậy!

Bạn có nhìn thấy trong ảnh không, cùi bắp đó. Mà bắp này bắp Mỹ chứ hem phải bắp Việt Nam kakak. Ta nói, đã là cùi bắp thì xuất xứ từ đâu nó cũng cùi bắp, quả không sai.

II. Những cách dùng của “Cùi Bắp”

1. Danh Từ (Noun):

– Cùi bắp ám chỉ những con người, đồ vật, sự kiện kém chất lượng; hay nặng hơn là nham nhở và vô giá trị (nhìn ảnh là biết hen). Cùi bắp cũng có thể là trở ngại trên con đường của bạn, vì khi đi bạn có thể trượt cùi bắp như thể vỏ dưa hay vỏ dừa.

– Khi cùi bắp làm danh từ, nó ít khi đứng một mình, mà thường được kèm theo trợ từ như là “Thằng cùi bắp”, “Con cùi bắp”, “Cái cùi bắp”.

– Khi muốn ví cùi bắp với ai đó, bạn dùng “Đồ Cùi Bắp!”

– Khi xuất hiện riêng lẻ, nó thường được dùng để so sánh.

Ví dụ: Dự án gì mà như cùi bắp!

2. Động Từ (Verb):

– Cùi bắp ít khi được dùng làm động từ, nhưng cũng có thể được sử dụng để ám chỉ sự cẩu thả và kém cỏi trong công việc.

Ví dụ: Thằng này cùi bắp kiểu gì vậy nè?

Cùi bắp ở VD trên có thể hiểu như “làm ăn (kém)”.

3. Tính Từ (Adjective):

– Không phù hợp.

Ví dụ: Mày mặc áo này cùi bắp quá à.

– Tầm thường, lởm.

Ví dụ: Cùi bắp vậy mà mày cũng đưa tao coi. Pageviews cùi bắp mà cứ ra oai như đúng rồi. Tiếng Anh cùi bắp mà cũng xổ.

– Nhảm nhí, vớ vẩn, nhạt.

Ví dụ: Cùi bắp quá, kể chuyện khác đi cha.

4. Trạng Từ (Adverb):

– Thiếu chuyên môn.

Ví dụ: Mày trang điểm cùi bắp quá, chờ thằng A đến làm cho.

– Yếu kém.

Ví dụ: Em đi học bao nhiêu lâu mà viết văn cùi bắp vậy đó hả?

5. Sao Cũng Được (As Random As You Want):

Ví dụ: Cùi bắp! Dù sao cùi bắp vẫn là cùi bắp. Nếu cùi bắp không nhận cùi bắp là cùi bắp thì có lẽ cái con cùi bắp ấy cũng chả hiểu cùi bắp gì. Bởi vì thực sự cùi bắp chính là cùi bắp. Dù nó có cùi bắp thế nào đi chăng nữa thì cùi bắp nó vẫn cứ là cùi bắp. Đồ cùi bắp!

III. Nguồn gốc:

Được sử dụng rộng rãi khoảng 5 năm trở lại đây (đương nhiên trước đó cái cùi bắp vẫn tồn tại với nghĩa đen), nghĩa “cùi bắp” phát huy rộng rãi như hiện nay là nhờ vào sự phổ biến của các gamers. Bản thân tui cũng dùng từ này nhiều hơn vì bị nhiễm mấy đứa em.

Ví dụ: Cho đồ cùi bắp vậy cũng cho! Thằng cùi bắp, đánh một nhát chết queo!

IV. Thái độ khi sử dụng:

1. Trung tính:

Cùi bắp chưa phải là một từ chửi để bị đánh giá khi dùng ngoài đời hay bị kiểm duyệt khi ở forum. Dùng từ cùi bắp chỉ như một cách ví von cho cái gì bạn cảm thấy chán ngán, nhưng cảm xúc không thái quá.

Ví dụ: Bạn mở đầu entry bằng, “Hôm nay là một ngày cùi bắp.” Nhìn chung về tâm lý, bạn vẫn muốn viết một cái gì đó thú vị để phản ánh lại cái “ngày cùi bắp” ấy, chứ không phải, “Hôm nay thật tệ hại.”

2. Bực dọc:

Tuy nhiên, cùi bắp cũng có thể biểu lộ sự bất mãn khi kết hợp với giọng nói và nét mặt. Ví dụ như, “Mày làm bản thiết kế như cái cùi bắp vậy thì ai biết đường mà lần???” Hiểu rồi ha.

3. Vui vẻ:

Chuyện bạn bè trêu nhau “Mày cùi bắp quá à” cũng không lạ. Nói chung vẫn phụ thuộc phần lớn vào tone giọng.

V. Áp dụng vào thực tế:

1. Có những loại cùi bắp mà cứ nghĩ như chúng hay lắm. Chả ai đả động gì đến cũng tốc lá bắp lên khoe cái cùi mốc ra. Mình đi học, quan điểm xưa nay vẫn là tiếp thu kiến thức chứ không phải vì thành tích hay lấy được tấm bằng nào đó, thế nên cảm thấy hứng thú, phù hợp và hiệu quả thì tiếp tục; không thì thôi. Cũng như việc vào đội tuyển hay trường chuyên lớp chọn, ai cảm thấy áp lực mình không biết, chứ mình luôn enjoy khoản thời gian đó vì được trau dồi cùng những người ngang tầm và có sở thích giống mình (English chẳng hạn).

Chỉ có cái loại cùi bắp đầu óc nông cạn mới nghĩ việc một mảnh giấy nói lên được… tất cả. Xin lỗi chứ, những người có bằng đi làm chưa chắc lương cao bằng những người không có, mà kiến thức cũng chưa chắc hơn. Mà vụ này “đo” cũng đâu khó, mở mồm ra là biết, nhúng tay vào làm là biết ai giỏi ai dở. Bây giờ tuyển dụng cũng dựa trên nhiều yếu tố khác nhau, đi làm cũng ít ai nộp giấy tờ như trước, chỉ là cho có hình thức. Đâu phải mình chưa chứng kiến dân du học MBA về được cho thôi việc, bởi đã học như một con vẹt mà không biết áp dụng vào thị trường Việt Nam.

Nói thế này, không phải để AQ rằng “cái bằng không cần thiết”, vì rõ nó cũng nói lên một số thứ. Cũng giống như khi tớ nói Page Views không phải là quan trọng nhất, không đồng nghĩa với “nó chả là gì cả.” Nếu chỉ xem bằng cấp là một loại chứng nhận đã hoàn thành chương trình gì đấy, bạn sẽ có cái nhìn thoáng về nó hơn. Chứng nhận thì có nhiều: Kinh nghiệm cũng là một loại chứng nhận, những mối quan hệ bạn có cũng là một loại chứng nhận. Vậy thôi.

Quay lại với cùi bắp. Bạn nghĩ xem, một người tốt nghiệp sư phạm Anh mà viết sai chính tả, ngữ pháp căn bản, có đáng để mình nể không? Một người đi du học, ở môi trường Anh ngữ mà vẫn dùng những cấu trúc câu đơn giản, ngôn từ thì bình dân khi viết luận, chưa kể word-by-word translation theo kiểu Việt Nôm – có đủ thuyết phục không? Ví dụ, “My grandfather is a mirror” = “Ông tôi là một… tấm gương”. Chịu nổi không trời ơi! Đúng là đồ cùi bắp!

Một ví dụ khác nữa, chữ “blood” là bình thường nhưng “bloody” lại bị cấm kỵ ở Anh. Tương tự, “bitch” có thể là curse word nhưng “bitchy” lại được dùng để diễn tả sự khó ở and/or đanh đá, ít có ai dở hơi đến mức dùng “bitchy” để chửi bao giờ cả. Như kiểu Tata Young hát Sexy, Naughty, Bitchy có nghĩa là “em là một con chó hư hỏng” ư? Bởi, khi chửi thì để người nghe được thuyết phục một tí, chứ cứ viết sai thì chỉ để họ cười vào cái dốt nát của mình.

Nói chung là bản thân nghe chửi từ bọn cùi bắp cũng nhiều, cũng muốn nhục lắm mà không nhục được, vì đầu óc hay phân tích nên nhận ra rằng nó ngu quá! Thế nên, cùng lắm thấy phiền phức như bị mấy con chó cùi bắp bám đuôi thôi chứ chả xi-nhê gì về mặt tinh thần.

Nếu muốn hiệu quả thì phải đánh đúng nhược điểm của đối phương, ví dụ như việc nó hay sai chính tả, hoặc việc nó không biết dùng từ phù hợp. Vì sao? Vì điều đó phản ánh sự ngu xuẩn của nó VÀ ai cũng thấy được. Không cần quan tâm nó học được bao nhiêu cái bằng, làm ra được bao nhiêu tiền, cái đẳng cấp cùi bắp thì có xứng để mình tiếp chuyện lâu không?

2. Ngắn gọn hơn, có một số công ty cùi bắp, tầm nhìn cùi bắp mà phát ngôn không biết giữ mồm. Thà như thằng F, thằng V, mình còn nể. Giời ôi, website cùi bắp trượt dài trên Alexa mà nhân viên đứa nào cũng tự tin phát ớn! Kinh doanh mạng mà nhân viên lại không biết gì về Alexa mới ghê chứ. Pó tay đồ cùi bắp. Toàn nuốt trọng từ nhà đầu tư với cả lợi dụng sự lao động miễn phí từ các em 9x, tưởng hay lắm. Hết thời rồi.

VI. Từ liên quan: Cùi mía.

VII. Sáng Tạo:

Các bạn miền Bắc biết “cùi bắp” là gì chưa? Lõi ngô. Mà theo như wiki thì một số vùng miền còn dùng “lõi ngô” để ám chỉ cái bờ. Thế nên mình mạn phép dành vài lời cho hạng cùi bắp quấy rối trong suốt nửa năm nay:

Đúng là đồ cùi bắp, đầu óc như cái bờ đầy bờ. Bố mẹ đẻ ra cứ tưởng không có bờ, hóa ra cái bờ nó lại ở tít trên đấy! Đã là Cùi thị Bắp thì mãi vẫn chỉ đến thế.

Các bạn không cùi bắp thì tham khảo cái poll này giúp mình nhé.

Bạn thích trong email của mình có chuyên mục dự báo thời tiết không?
Ý tưởng hay đấy chứ!

22

Phiền phức lắm…

13

Sao cũng được

14


Sign in to vote

Yêu… Và Em Đã Yêu

Mới đọc quiz bên blog Quạ Đen thấy cũng hay hay nên lôi về làm thử. Cực kỳ đơn giản thôi, để playlist chơi ở chế độ shuffle (chạy ngẫu nhiên), sau đó sẽ buông ra câu hỏi rồi chờ xem bài hát nào sẽ trả lời. Kết quả cũng thú vị ra phết hehe.


Câu 1: Cuộc đời Robbey dạo này… Gwen Stefani – Breakin’ Up

Mình cứ kiểu “kinda single and still looking” ấy. Nên nếu dùng cụm “chia tay” để diễn tả thì vẫn đúng haha.

Câu 2: Nick name của Robbey là… Colbie Caillat – Bubbly

Ô hô hô hoàng tử bong bóng!

Câu 3: Nhạc chủ đề của Robbey Show là… Hồ Ngọc Hà – Và Em Đã Yêu

Uhm, bạn Rob vẫn luôn thật nồng nàn và mãnh liệt khi yêu mà. Blog của bạn ấy cũng giàu cảm xúc nhất khi bạn ấy yêu…

Yêu và em đã yêu, dù không ít khi nỗi đau cũng nhiều
Nhưng tiếc gì?
Vì khi được yêu là em sẽ cho và cho rất nhiều, không cần giữ lại…

Thế đấy… Mà tìm không thấy, tìm hoài không thấy thì sợ rồi!

Câu 4: Nhạc chủ đề của bạn thân Robbey: Craig David – All The Way

Chậc, bạn Vũ thì đúng làm gì cũng làm đến cùng. Good guy hehe.

Câu 5: Cuộc đời bạn sắp… Cẩm Ly – Nỗi Buồn Gác Trọ

Tởm quá, đừng bảo sắp bị đá đít ra khỏi nhà chứ. Có nhạc Cẩm Ly trong máy vì có bạn request chứ không nghe bao giờ hix.

SANY0003

Câu 6: Mình sẽ có con sao? Jason Mraz – Clockwatching

Trời đất, bộ cận kề rồi hay sao mà phải nhìn đồng hồ???

Câu 7: Công việc của mình sẽ là… Hector El Father feat Jay-Z – Here We Go Yo

Có nghĩa là sẽ chạy suốt à?

Câu 8: Bạn thích ai… Katharine McPhee – Neglected

Hình như người mình thích đang lơ mình thật hehe.

Câu 9: Mình sẽ chết vì… 10 Years – Wasteland

Không chứ, thế thôi ở Việt Nam.

Câu 10: Cảm giác của mình ngay lúc này: Lifehouse – Everything

À ừ thì đúng là mình đang cảm thấy sung túc và đầy đủ, cần gì có nấy hihi.

Câu 11: Bài hát miêu tả bố mẹ mình là… Joshua Payne – City Song

Yep, người Sài Gòn mà.

Câu 12: Đặc điểm nh
n dạng của mình là…
Đăng Khôi – Hãy Cố Quên Đi

Ý là gặp mình một lần đã rất khó quên, nên hãy cố quên đi! Haha.

Câu 14: Cái gì sẽ làm mình bực: Sean Paul – Temperature

Uh, tui ghét trời nóng thiệt, trời lạnh cũng không ưa. Chịp, nói chung là hơi bị khó ở.

Câu 15: Cái gì làm mình buồn: Quang Dũng – Tình Yêu Ơi

Haizz.

SANY0004

Câu 16: Cái gì làm mình vui: Quang Dũng & Lệ Quyên – Thêm Một Lần Yêu Thương

Thì thế… Dù đã trải qua nhiều kỷ niệm không vui nhưng vẫn tươi roi rói mỗi khi bắt đầu một mối quan hệ mới.

Câu 17: Khát vọng thầm kín bên trong của mình là… Destiny’s Child – Emotion

Đã bảo thiếu tình yêu thì cảm xúc cũng thiếu thốn đi ít nhiều.

Câu 18: Lần sau khi đứng trước đông người, mình sẽ hét to lên rằng: Pussycat Dolls – Flirt

Tán tỉnh ở chốn đông người cũng hay chứ, chứng tỏ được bản lĩnh, nhưng đương nhiên phải có nghệ thuật.

Câu 19: Câu chuyện đời mình là… Katharine McPhee – Better Off Alone

Mỗi khi… mệt thế sự thì đúng là Better Off Alone luôn lởn vởn trong đầu, nhưng mà là một bài khác hẳn của Alice Deejay.

Câu 20: Sau lưng mình, bạn bè nghĩ về mình… Mandy Moore – So Real

Tốt, mình cũng nghĩ thế.

SANY0006

Câu 21: Lạc trên sa mạc, mình sẽ hét lên… Celine Dion – Be The Man

Mình rất biết cách tự động viên trong mọi nghịch cảnh.

Câu 22: Ưu điểm lớn nhất của mình là: Christian Castro – Sin Tu Amor (Without Your Love)

Không tình yêu thì hơi buồn tí nhưng vẫn sống được, và sống tốt.

Câu 23: Ngày của mình sẽ… Kelly Clarkson – Never Again

True. Không ngày nào giống ngày nào.

Câu 24: Bài hát make out của mình: Bi – Sad Tango

Hay nhỉ? Mình cũng thích làm tình sau khi cãi nhau – thì rõ title là Sad nhưng giai điệu vẫn sôi động mà haha.

SANY0008

Câu 25: Bí mật sâu thẳm nhất của mình… Amy Winehouse – Rehab

Không hề nghiện ngập nhé, chỗ này thì rõ điêu!

Câu 26: Nếu leo lên đỉnh Everest, mình sẽ hét lên: Gwen Stefani – Hollaback Girl

Yeahlah, mình sẽ nhớ hát bài này. UH HUH!

Câu 27: Thời cấp 3 của mình là… Robbey – Slow Down (Bobby Valentino’s coverage)

Ừa, hồi đó gà lắm, đến 21 tuổi mới biết yêu mà. Slow down, I just wanna get to know you.

Câu 28: Đám cưới của mình sẽ chơi bài: Gwen Stefani – Cool

Cool thì tốt. Nhưng ai nghe nội dung bài này hay xem video cũng biết đến chuyện “đối mặt cố nhân“. Mình có nên mời ex tham dự không nhỉ?

Câu 29: thông điệp của mình đến thế giới luôn là… Robbey – Breakaway

Rõ, mình luôn muốn mỗi ngày thức dậy lại tốt thêm một chút, muốn bứt phá khỏi mọi ràng buộc về thể chất cũng như tinh thần. Chuẩn là – iTunes chọn đúng bài của mình hát…

Câu 30: “Những lời cuối” của mình… Quang Dũng – Vẽ Bằng Màu Tình Yêu

Mình có duyên với anh Quang Dũng à? Bình thường có mấy khi nghe nhạc ảnh đâu trời ơi… Nhưng với câu này thì title ‘Vẽ Bằng Màu Tình Yêu’ mình sẽ không phản đối… vì cuộc sống luôn cần tình yêu. Không chỉ là tình yêu đôi lứa mà còn là cho những thân thuộc xung quanh.

Note: ảnh còn nhiều quá nên chêm vào đây bớt.

Robbey Takes Over Da World

Khi Robbey thống trị thế giới, đó là khi anh í…

Xuất hiện trên khắp hệ thống Billboard đa quốc gia…

1

Là nguồn cảm hứng bất tận cho mọi nghệ sĩ…

2

Mọi cô gái đều muốn mặc anh í vào người…

3

Góp mặt trên main posters của các shop thời trang hàng đầu…

6

7

Là lựa chọn đầu tiên của các công ty quảng cáo…

9

Từ ice-cream…

8

Cho đến jeans…

10

Tiếng nói tạp chí Vogue…

11

“Bác Rốp”…

12

You want a piece of me?

14

Từ châu Á…

15

Sang châu Âu…

16

Cô em này phải van nài mãi mới được chọn làm promotion girl cho CD của anh í…

17

Chương trình tự sướng đẳng cấp cao đến đây tạm dừng, mời các bạn xem tiếp những kỳ sau. Tặng cho các bạn một vài wallpapers và 360 themes…

7d1f

collage1

collage2

Bạn sẽ làm gì khi thấy poster trên đường?
Ôm hôn thắm thiết muahz

6

Ném đá và bị bắt vào tù

54

Tự sát!

68


Sign in to vote

Listen

Hãy lắng nghe,
Bài ca từ con tim tôi
Một giai điệu tôi cất lên
Nhưng chưa thể hoàn thành.

Hãy lắng nghe,
Tiếng nói từ sâu thẳm trong tôi
Chỉ mới bắt đầu thôi
Tôi sẽ tìm được sự giải thoát.

Người ta vẫn thường bảo, càng lớn thì càng nên biết lắng nghe, bởi con người có 2 tai nhưng chỉ có 1 miệng thôi. Thế nhưng, đấy cũng chỉ là tương đối. Ít nhất là khi nghe, bạn phải biết chọn lọc. Chọn lọc ở đây không có nghĩa là ai thân thì mình nghe, ai nói gì ngọt thì mình nghe. Những thông tin bạn nhận được đa phần là ý kiến chủ quan của người nói.

Đa số thắng thiểu số chỉ dành cho những cuộc bầu chọn. Bạn nhìn xem, dân lao động và các chủ tịch tập đoàn, con số nào là nhiều hơn? Bạn không cần phải lập dị, nhưng bạn nên có những cái gọi là chính kiến riêng của mình, phải biết tin tưởng, yêu thương và trân trọng chúng.

Ngày bé, bạn đã học cách lắng nghe. Bạn nghe ông bà, bố mẹ, họ hàng, thầy cô, bạn bè. Bạn từng nghĩ bạn không bao giờ muốn thoát ra khỏi cái vỏ bọc vững chắc ấy. Thế nhưng, một ngày nọ, bạn rơi ra khỏi vòng tròn an toàn – bạn nhận ra từ trước đến nay không hề có “bạn” tồn tại bên trong bạn. “Bạn” thức giấc, tự giải quyết những khó khăn, tự tận hưởng những thành quả của mình. Bạn quay lại vòng tròn, và mọi người khớp với “bạn”, một người mà họ chưa từng được biết đến.

Họ khóc. Bạn cũng khóc. Bạn chưa từng nghĩ họ lại có thể khác biệt đến vậy. Họ không muốn lắng nghe, hay do bạn chưa từng nói? Vậy thì bạn hãy lên tiếng đi.

Hãy lắng nghe,
Tôi đang tự quyết định cuộc đời mình
Tôi không sống trong một ngôi nhà, tôi đang sống trong tôi
Tôi đã cố và cố
Nói lên những suy nghĩ của tôi
Lẽ ra bạn nên biết
Tôi không phải tin vào tất cả những gì bạn nói
Bạn chưa từng nghĩ đến cảm xúc của tôi
Tôi có thể làm được nhiều hơn những gì bạn nghĩ về tôi
Tôi đã lắng nghe bạn hết lời
Nhưng bây giờ tôi phải có tiếng nói riêng của mình.

Có một người trong tim tôi
Một người tưởng chừng đã chết
Từ lâu lắm rồi.

Tôi đang tự do và thực hiện những ước mơ của mình
Chúng sẽ không bị câu từ nào vùi dập nữa
Đừng cố biến giấc mơ của bạn thành của tôi
Xin bạn hãy
Lắng nghe…

Tôi chưa biết đến nơi tôi sẽ thuộc về
Nhưng tôi có thể tìm nó
Trên chính đôi chân của tôi.

I followed the voice, [you think] you gave to me
But now I gotta find my own
My own.

Ai có thể nói sao cũng được, bạn không thể chiều lòng tất cả, không phải làm vừa ý cụ thể từng người một. Hãy theo đuổi giấc mơ của mình, hãy học cách lắng nghe bản thân.

Beyoncé as the Dreamgirl – Listen

Tuesday December 5, 2006 – 09:26pm (ICT)

Tôi vừa trải qua hơn 2 giờ kỳ diệu với Dreamgirls, vừa sống lại những cảm giác soul, jazz, blues, R&B, pop của thập niên 60 – 70, vừa tìm đọc lại entry cũ của mình, vừa tự mỉm cười và thở phào nhẹ nhõm… vừa học cách thương yêu bản thân mình trở lại, yêu hơn bao giờ hết.

Bạn biết không? Cả cuộc đời này, có lẽ cũng chỉ ba mẹ là tôi chịu ơn nặng nhất, và là những người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất. Nếu họ đã lắng nghe tôi, đã giúp tôi đứng vững trên đôi bàn chân của mình trong ngày hôm nay, đã chấp nhận tôi bởi chính bản thân tôi; thì, cho tôi một lý do tôi nên để bất kỳ ai khác hạ gục mình.

Có những người bất hạnh, họ sống bởi những hạt giống cay độc họ gieo được, và họ hãnh diện khi nghĩ đến chuyện những ác ngôn ấy s
khiến ai đó phải điêu đứng. Tôi cũng đã từng thử làm như họ, ừ, tôi đã thế. Tin tôi đi, cảm giác duy nhất vẫn chỉ là bất hạnh, và bạn không phải vì bất kỳ ai để chịu đựng sự bất hạnh ấy. Tôi có gia đình tôi, bạn bè tôi, anh chị em của tôi, công việc của tôi, những thú vui ngớ ngẩn của tôi bên cạnh. Họ có không?

Và bây giờ tôi mời tất cả những cao quý xung quanh tôi hãy ngồi xuống, vì tôi đã có thể nhìn thẳng vào mặt bất kỳ đối phương nào, mỉm cười và bước đi. Đơn giản – tôi biết điều mình cần, và tôi vẫn sẽ nói những điều tôi muốn nói, với tất cả kiêu hãnh trong tôi.

Bạn đã một lần trong đời làm những việc mình thật sự muốn làm, hát lên những gì bạn muốn hát, nói to những gì sâu thẳm trong bạn muốn cất tiếng? Tôi thì luôn như thế, vậy nên đừng hỏi vì sao tôi có sự ảnh hưởng nhất định đến một cộng đồng. Tôi có niềm đam mê, tôi có sự tự tin, tôi có tình yêu dành cho cuộc sống này. Bạn có không? Không đánh đố, tôi hy vọng câu trả lời sẽ là có.

Size Matters

Entry được viết trên tinh thần khoa học và trích dẫn được phân tích nghiêm túc. Trẻ em 14 tuổi trở xuống như bé Rob không được tham gia.

Hôm qua, khi bé Rob đang nắm quyền điều hành thì nhận được comment từ một vị khách lạ, nói rằng bạn í “Pedophilic“. Chú Rob chưa từng gặp qua chữ này, lại vốn sẵn thích học ngoại ngữ, nên đã không ngại tra cứu trên wikipedia. Lúc biết ra thì thiệt… pó tay!

Dùng wiki thì bạn biết rùi đó, đâu có dừng lại một trang, sẽ có hiện tượng click link này link kia… Tự dưng bấm vào từ khóa này, và có được kết quả bất ngờ như sau:

Nguồn gốc sắc tộc và kích cỡ dương vật

Trên Family Health International của WHO, các nghiên cứu trên người da đen và da trắng tại Mỹ không nói lên sự khác biệt gì về kích cỡ dương vật. Thêm vào đó, báo cáo cho thấy người đồng tính có dương vật to hơn đáng kể so với đàn ông bình thường[5].

Theo đề tài của Kevan Wilie trong The Porterbrook Clinic and Royal Hallamshire Hospital dựa trên những tại liệu và điều tra thu thập được, có rất ít bằng chứng chứng tỏ sự liên quan giưa màu da hay sắc tộc đến kích cỡ dương vật; ngoại trừ trường hợp của người Hàn Quốc khi kích cỡ dương vật đạt dưới mức trung bình.

Nghiên cứu trên diện rộng năm 2001 của bác sĩ Gomez de Diego, giám đốc công ty y tế về sức khỏe nam giới Andromedical cho thấy kích cỡ trung bình của dương vật đàn ông toàn cầu là 14 cm. Cụ thể tại các nước: Pháp 16,0 cm, Mexico 15,9 cm, Đức 14,48 cm, Nhật Bản 13,0 cm, Hoa Kỳ 12,9 cm, Ả Rập Saudi 12,4 cm, Hy Lạp 12,18 cm, Ấn Độ 10,2 cm và Hàn Quốc 9,6 cm[6].

Theo nghiên cứu của Bệnh viện Bình Dân, TP Hồ Chí Minh, kích cỡ dương vật trung bình của người Việt Nam là 11,1 cm[7].

Wikipedia

Các bạn nam có quyền tự tin sau khi đọc thông báo này hehe (ít nhất bản thân cũng hơn tb Pháp 1/2 cm ).

Các bạn nữ thì nên xem lại sở thích Hàn Quốc của mình đi. Còn nữa, bây giờ ngoại trừ trai đẹp, trai giỏi và trai giàu; các bạn có thể loại thêm một loại trai ra khỏi tầm ngắm của mình rùi đó. Nói ít hiểu nhiều nha!

PS: Hy vọng khi đọc xong không ai phải đụng đến… cây thước kẻ.

~*~

Natasha Bedingfield – Size Matters

And not how you think
I’m talking bout your heart

~*~
Bản Tin Mất Giấy Tờ
(không liên quan nội dung entry nha )

(TPHCM) Tôi tên là Nguyễn Hoàng Tôn, ngày 24/3/2008 tôi đã đánh rơi 1 ví da màu đen trong khoảng 23h45-00h00 từ đoạn Nguyễn Thượng Hiền đến Cống Quỳnh, trong ví gồm có: 1 thẻ sinh viên trường Đại Học Hoa Sen, 1 CMND, 1 giấy đăng ký xe gắn máy, 1 bằng lái xe và khoảng 200.000đ tiền mặt. Nếu có ai nhặt được xin vui lòng gọi đến số 0908199910 hoặc 9253052 (gặp Tôn) Xin chân thành cảm ơn và hậu tạ! Send list dùm mình nhé… cám ơn bạn bè!