Câu Chuyện Nhà Tài Trợ

Hôm nay là ngày shopping. Đi về túi ơi là túi, xách đến nặng cả tay. Haizz, vậy là đi gần hết lì xì của tui rồi. Mẹ mắng cứ mua đồ để chật nhà, rằng con trai gì mà… ngựa quá, papa lại bênh: “Tiền nó muốn làm gì làm chứ, tiền để xài chứ để làm gì?” Hê hê. Nhà này được cái vậy đó, ba la là chạy sang mẹ và ngược lại, còn 2 người mà… hợp lực thì lấy bà nội chống lưng. Nếu bị công kích toàn diện, chỉ cần đóng cửa phòng và mở nhạc thật to. Mình là bé ngoan mà.

Chả là gặp Year-End Sale nhiều quá, không mua phí. Một số người cứ quan điểm đồ kém chất lượng sẽ bị cho down giá, nhưng điều này không đúng lắm. Ví như cô chủ tiệm giày giải thích, “Do mẫu mả này đã bán gần hết, chỉ còn có 1 – 2 size thì trưng lên cũng không được, người ta vào hỏi không có thì kỳ. Thế nên giảm giá mạnh để tiêu thụ hết luôn, đầu năm nhập hàng mới.” Nghe hợp lý đấy chứ. Mình cũng không quá quan trọng sale hay không sale, hàng hiệu gì, chỉ cần đầy đủ những yếu tố này là rước về: hợp với cơ thể, giá cả reasonable, chất lượng ổn. Đương nhiên, cái gì bền vẫn tốt hơn, nhưng cũng có những thứ chỉ để dùng vài lần rồi bỏ (cấm xuyên tạc, mình nghĩ ai cũng hiểu mình đang nói gì haha).

Nhắc đến chuyện thương hiệu, mới thấy sự quan trọng hóa vấn đề của một bộ phận không nhỏ người Việt Nam. Cá nhân mình prefer áo quần không có logo gì cả – cho dù là chính hiệu đi nữa. Bởi, mấy bạn giả sành điệu vận đồ giả hiệu, ngày càng làm down giá trị branding trong mắt mình. Điển hình là áo cá sấu Lacoste hay giày All Star, hàng xịn đâu có rẻ (so với thu nhập bình quân của dân mình), vậy mà có dạo thấy đầy đường. Tại sao lại nghĩ gắn cái mác gì đấy vào người là đẳng cấp, trong khi chính bản thân bạn đang PR free cho nó đấy thôi!

Trong khi đó, Marketing công khai và hợp pháp đôi lúc lại không được tin tưởng. Chả biết tự bao giờ lại có câu xuyên tạc, “Quảng cáo… nói láo ăn tiền”. Mình lại nghĩ, không có PR và Advertising thì làm sao sản phẩm đến được với người tiêu dùng, một cách thuận lợi và dễ dàng nhất? Chẳng nhẽ khách hàng phải tự đi thử hết tất cả các mặt hàng à? Một phần có lẽ do văn hóa. Việt Nam ngày càng phát triển về nhiều mặt, đặc biệt là kinh tế, nhưng xem ra mindset của nhiều người vẫn còn… cổ hủ lắm, truyền lại cho nhiều thế hệ sau nữa. Không tin? Hễ trong lớp đứa nào giơ tay phát biểu nhiều, nó sẽ rất dễ bị… ghét. Bạn đã chấp nhận nổi trội, khẳng định cá tính của mình thì phải… chịu thôi. There’s nothing wrong with putting yourself in the spotlight, if your performance is good enough, or even excellent.

Nói xa chi bằng gần lại – cá nhân mình cũng chỉ nhận lời quảng bá cho những gì mình cho là:

1. Mình có hứng thú với sản phẩm ấy.
2. Hữu ích với cộng đồng, cụ thể là bạn đọc blog mình.
3. Không gây ảnh hưởng tiêu cực đến cộng đồng.

Tiền bạc cũng chỉ một phần thôi, phải clean! Ví như một chương trình nhảm nhí, có cho vé cũng không đi xem; một nhà hàng khi nấu ăn cho quá nhiều bột ngọt, có delivery tận mồm mỗi ngày cũng chả thèm. Khi mình đã chọn nghe một bài hát, ủng hộ một thí sinh, dùng bữa tại một quán ăn, hoặc vận một bộ trang phục nào đó – cơ bản là phải thích trước đã! Tính mình thẳng, đã không ưa thì khó gượng ép lắm. Cô hát oét mà đưa tiền đòi hỏi tôi lăng xê thì tôi chỉ có mà ném ngược vào mặt cô í. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống này là TỰ DO, vì vài đồng tiền mà tự trói buộc mình vào những sản phẩm tồi thì không vui chút nào!

Có một kỷ niệm khá thú vị. Lần nọ, mình vô tình nhắc đến tên một product trong entry của mình, cũng chả nghĩ gì cả. Anh giám đốc (hãy còn trẻ) của cty này mới đi chém gió với bạn gã là đã chi cho mình ABC $$$ để mình viết. Nghe kể xong thấy… mắc cười ghê, từ đó cạch luôn. Quê khó huề lắm hen, tự nhiên có “tiếng” hông có miếng là sao trời?

Thôi, cũng may là hậu thuẫn của mình khá tốt, lại có sẵn một số nhà tài trợ nên mình không bao giờ quá yếu về kinh tế để nhận linh tinh. Bởi, mình hoàn toàn hiểu cho trường hợp của cậu Nam Lê, dù chả biết tí gì về đời tư của hắn cả. Viết blog đâu như chưa được 2 tháng, làm gì đã có những mối quan hệ rộng rãi như các bloggers khác??? Nếu Close-Up có giúp cậu ấy làm một cái website, tổ chức một buổi họp báo để câu chuyện của Nam được bay đi khắp nơi, đông đảo đối tượng đọc biết đến – điều đó cũng không có gì là sai cả!

Đôi lúc, không nên quá nghi ngờ, nếu điều đó chả đem lại được lợi lộc gì cho ta. Còn không thích, cứ ignore cho nhẹ người, có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của bạn đâu? Mình nhớ tới những lúc đăng bài hoa hậu đi làm từ thiện, vài bạn vào comment nói cô này… giả tạo, nghe thấy buồn cười lắm. Nếu ai cũng giả tạo được như vậy, vào thăm các em, hát và tặng quà cho bọn trẻ – đó là cái giả tạo đáng khen. Làm thì không làm, giúp thì không giúp, sao phán xét người khác được?

Còn Close-Up, dù có tài trợ cho blogger Nam Lê hay không, vẫn là một nhãn hàng uy tín và quen thuộc của ông bự U. Nếu cảm thấy không hài lòng về chất lượng sản phẩm, bạn hoàn toàn có quyền liên hệ Customer Service để góp ý thoải mái. Câu chuyện “Tìm em nơi đâu“, thật hay giả chưa cần biết, vẫn là một câu chuyện đẹp, nhận được sự chú ý của cộng đồng mạng trong thời gian qua. Net users bây giờ cũng thông minh lắm, nếu nhảm nhí, đã không quan tâm đến như vậy. Với những ai đang nghi kỵ, tại sao không thư thả đầu óc, chờ xem mọi thứ sẽ tiếp diễn ra sao? Nên suy nghĩ theo hướng tích cực, đừng thực dụng quá mà cho rằng ai cũng đang “âm mưu” gì đấy. Lắm khi, chuyện cổ tích vẫn tồn tại xung quanh bạn, ngay trong xã hội hiện đại này.

DSC_0424

Góc Tối (Nguyễn Hải Phong)

DSC_0424

28 responses to “Câu Chuyện Nhà Tài Trợ

  1. đúng đó anh, hàng sale mà dùng vẫn tốt hihi ^^

  2. à còn nữa, bài góc tối kia còn hợp với cái theme của em nữa đấy 😛

  3. hình minh hoạ của anh góc vẫn còn sáng lắm hihi 😛

  4. a a xem lại rùi, một cái trước một cái sau khi chỉnh sáng 😀

  5. em vẫn thích quote nay nhất “There’s nothing wrong with putting yourself in the spotlight, if your performance is good enough, or even excellent.”

  6. em vẫn thích quote nay nhất “There’s nothing wrong with putting yourself in the spotlight, if your performance is good enough, or even excellent.”

  7. Haizz… dạo này đẹp trai vật!

  8. – Shopping bằng tiền lì xì kúc nào cũng sướng 🙂
    – Totally agree with anh Rob là k cần biết có sale hay k?hàng hiệu hay chợ chỉ cần “hợp với dáng em” là ok ^^
    – Bài hát minh họa cho 2 tấm ảnh rất chuẩn!

  9. Dong y voi pov cua anh 🙂 Da nghi qua la khong tot anh nhi. Cuoc song con nhieu thu de suy nghi hon 😀

  10. tết năm nay anh phát tài dzư hen..
    zậy anh hum nào tài trợ cho tui em chút chút nha là tụi em dzui òi..kaka

  11. Dong y voi anh ve van de quan cao. Lam khi em con nghien xem quan cao nua do chu.hehe. Thiet nghi sao nguoi ta khong lap ra mot giai, chang han nhu “Nhung chuong trinh quan cao hay nhat trong nam” nho? Nhu vay se cai thien duoc chat luong chuong trinh quan cao cung nhu tinh trung thuc trong quan cao. Dieu do cung co nghia cai thien duoc luong nguoi xem, cung nhu bot di nhung phan nan rang hay chen vao nhung doan phim hap dan. Thay vi dung day di uong nuoc, nguoi ta se tiep tuc ngoi de xem. Chung ta se di tu cai tuong chung nhu khong the thanh co the, mot khi da thich thi con ai phan nan nua nhi?. Va tat nhien la san pham ban ra se tang cao rui.hihi

  12. zin: hiệu hay ko thì quan trọng nhất vẫn là hợp với mình. Có người “mặc đồ hiệu vô làm xấu đồ” – nguyên văn từ bạn anh. =)) Thx em nhé. 😛

    Annie: cmt rất đúng ý anh. ;;)

    Bibi: hay hen? B-) Tiền Tết tiêu hết rùi kekek.

  13. tam’ ava nhin` nhu co’ nguc vay a =)) =))

  14. MTN: haha, góc tối và góc sáng mà… Chú thích cho 1 cái là tự hiểu được rùi chứ. 😛

    Takeshi: câu đấy là của anh! =)) Tự nhiên hứng lên cái nghĩ ra vậy đó. :))

    HQV: dạo này bạn cứ khen suốt nhé, nghe thích nhưng vẫn ngại quá. =)) Thx bạn hiền. :X

    Kann: em còn tween mà, mấy em bé thick xem wảng cáo lắm. ;;)

    mưa sao: When they’re doing good deeds or charity, that helps the brand image already.

    luxubu: em liên hệ anh Niceman để chụp ảnh đi hehe.

    Mew: đúng rồi, những gì ko đáng bận tâm thì cứ cho qua nhanh. 😛

  15. anh rob, trước đây anh học về marketing àh 😛 thấy anh nói về cái này rất hay 😀

  16. đấy tại mọi người cứ khoái nghĩ sâu nghĩ xa cho nhìu vào. Anh bảo choa mọi người koai ảnh gốc, thế đâu rùi???? =]]

  17. WhiteLove: Toàn là anh… tự nghĩ tự làm ko đấy em, lúc trước học bao nhiêu trả thầy cô hết rồi haha.

    Xuka: Để tí alo anh Niceman lấy ảnh. 😀

    PS: Có ai bảo Delivery dùng trong case này là Verb à? Sao có đứa trình thấp mà cứ hay nói nhỉ? Bình thường mà dùng [từ mượn] cũng là “có free delivery không?”, chứ chẳng nhẽ “có free deliver không?” Thông minh quá cơ mà. :”>

  18. vừa định mua đôi All Star =.= nghe anh nói =.= suy nghĩ lại =.=

  19. Bài viết của a hay đấy, làm mọi người phải suy ngẫm lại thái độ của mình với Ads. và PR. Chứng tỏ kiến thức marketing của a rob chuẩn không cần chỉnh đấy!! Dân RMIT có khác, keke!!! Nhưng cái vụ “nhắc đến product trong một entry..”, có những người thế đấy a ạ, da mặt như da khủng long ấy!! Phục nhất a M ở cái bình tĩnh!! Hyhy! Ngày mới vui vẻ nha!!

  20. Katun: cứ mua ih, ko sao đâu em, miễn sao hợp với em là được. >:D<

    Tùng Nam: bí mật hihi. :”>

    Phong Kiem: thx. ^_^

  21. 1 bai viet phai lam cho nguoi doc suy ngam. Good!

  22. dug’ la h nhieu ng` cu’ thay sale la cho rang` hag` kem chat luong moi’ dem ra sale, o nc ngoai` hag hieu den’ holiday van sale am am,va ng` dan thi` van~ cu cho` den luc sale de di mua. Dan VN mih` hay wan niem da(t’ moi’ la` tot’, dau co fai the’ dau. Vs lai h may cai shop “hang` hieu” toan` hag` Quang Chau – TQ ca?, chon mua moi kieu vai size tam` tren duoi 300,xog lam` ca’ lo^’ tag gan’ vao`,ban’ vai` trie^u nhu* ko,haiz.
    p/s: anh rob de dau nay` dep zai the’ ;;)

  23. Close-up has been a premium brand in toothpaste category. With “tim em” campaign, how about brand image of Close-up???

  24. a nè..có 1 show hình hoành tráng và đẹp quá….ganh tị ghê ah..huhu

  25. Châu: a cũng thấy thế. =]

    Hạnh Nhân: anh thấy nhiều quảng cáo vẫn có ý nghĩa and/or giá trị giải trí cao đấy chứ. XD Nếu chất lượng QC được đầu tư 1 cách nghiêm túc, người xem sẽ không bị cảm giác khó chịu “phải xem”, đúng như em nói.

    Cái anh đề cập tiếp theo là “sự tài trợ”. Người VN mình vốn wen xem ca nhạc… free, mà đôi lúc không hiểu để có được sự miễn phí ấy, cũng phải có đơn vị nào chi tiền ra chứ! Vậy mà cứ thấy cái logo của ngta xuất hiện là lại “Trời, quảng cáo” – như thể QC là một cái gì… ghê lắm vậy. XD

  26. cái kg shop còn shinh shắn hơn cái có shop ó!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s