Monthly Archives: Tháng Ba 2009

NHỆN Part 1

Chắc hẳn ai cũng bik về café chồn và hương vị tuyệt vời của nó. Khi con chồn ăn quả café, rồi ị ra phân, người ta đem hạt trong phân đó đi chế biến thành 1 loại café hảo hạng có hương vị tuyệt vời. Hôm nay, FAM xin giới thiệu một thứ cafe còn đặc biệt hơn – Cafe NHỆN.

Tất nhiên, con nhện không ăn các hạt cafe rồi… ị ra để đem đi chế biến như loài chồn được, cũng như không thể se tơ quanh hạt cafe rồi xay ra. Vậy cafe Nhện là gì?

resized_IMG_9639

Đó là tên của một quán cafe đặc biệt, nó được thiết kế như một cái “động” nhền nhện, với các chi tiết trang trí thú vị. Bạn sẽ bất ngờ với 1 con nhện khổng lồ được đặt trước cổng ra vào như muốn kích thích sự tò mò của các vị khách lần đầu tiên đặt chân đến quán. Lối dẫn vào còn huyền bí với những thác nước và các dây leo những tưởng bạn đang bước vào một “hang động” thật sự.

Tôi nghĩ, bạn sẽ hơi bị choáng nếu không chuẩn bị tinh thần – bởi những cặp mắt trân trân nhìn từ phía dưới chân bạn với những cảm xúc khác nhau. Đó là các mặt nạ người được đặt trong một chiếc hòm mà muốn vào bên trong bạn phải dẫm lên chiếc hòm đó.

resized_IMG_9631

Những ai có cá tính mạnh ắt hẳn sẽ thích sự phá cách của các bánh răng, dây xích được sắp đặt có chủ đích. Không những thế, điểm nhấn của gian phòng còn là chiếc xe được cách tân hoàn toàn, tạo nên một không gian mạnh mẽ và đầy tính “rock”.

Cầu thang lối đi có vẻ được ông chủ ở đây đầu tư khá nhiều. Những mảnh vải dài được rủ từ trên cao xuống chen lẫn những dải nilon được đèn tạo hiệu ứng ánh sáng rất bắt mắt. Như thể bạn đang đi lên từng nấc thang của tòa lâu đài thời phục hưng. Thấp thoảng lại có những bàn tay nhô ra từ bức tường để cầm đèn soi đường cho bạn.

Tầng trên được chia thành 3 gian phòng. Nếu bạn thích sự yên tĩnh sau 1 ngày làm việc mệt mỏi, hay có một khoảng riêng tư thì quán sẽ đáp ứng ngay khi có hẳn 1 gian phòng ấm cúng với tiếng nhạc du dương sẽ khiến bạn cảm thấy được thanh thản hơn.

resized_IMG_9604

Ông chủ ở đây vốn là một ca sĩ, một người yêu âm nhạc, đó là anh chàng ca sĩ đạt giải nhì VN IDOL và giải 4 NSTHTH. Bởi thế anh đã ưu ái khi thiết kế 1 sân khấu mini. Với chiếc đàn piano, guitar, violin,… hòa quyện cùng giọng hát trữ tình của anh – sẽ khiến bạn quên đi bao mệt mỏi trong cuộc sống, hay đơn giản để thỏa mãn nhu cầu âm nhạc của chính bạn. Điều đó đã tạo nên sự hấp dẫn của quán Nhện.

Nếu như thế thì chưa đủ để tạo nên phong cách NHỆN của quá. Ở đây bạn không những bạn được thưởng thức những thức uống mà các quán cafe có mà bạn sẽ được nhâm nhi những món mà chỉ có quán NHỆN mới có. Đó là cafe Nhện, cafe Góc tối, kem Trứng Nhện, sinh tố Nhền Nhện, nước ép Tơ Nhện.

Nếu bạn có cơ hội, hãy dành thời gian để thưởng thức “1 chút Nhện” giữa Sài Gòn.

Địa chỉ của quán: 288/5 Huỳnh Văn Bánh – P.11 – Phú Nhuận.

Vô tình Google thấy entry này đã chứa đựng khá đầy đủ thông tin nên copy về luôn, mình chỉ post hình và chú thích thui. Hẹn gặp ở phần 2 sẽ nhận xét nhiều hơn. ^^

resized_IMG_9521

Vào một sáng ngày xuân đẹp trời, mình ghé quán Nhện của anh Ánh như đã hẹn, cùng 2 đàn em Kevin & Tú Anh. thumbs up

resized_IMG_9520

Trà sữa dựa trên chòm sao của bạn, mine is Cancer. rock on!

resized_IMG_9528

Ánh sáng đẹp lung linh, như cầu vồng í! love struck

resized_IMG_9529

resized_IMG_9530

Chủ quán vô cùng thân thiện nhá.

resized_IMG_9531

Capture được khoảnh khắc ngố ngố ngộ ngộ của 2 người. ^^

resized_IMG_9532

Gửi ảnh cho ông Ánh, ông í bảo dạo này… tàn quá, mình thấy cũng zị mà jk.

resized_IMG_9533 resized_IMG_9535

resized_IMG_9534

resized_IMG_9536

Nhìn mô cũng thấy Nhện!

resized_IMG_9539

resized_IMG_9540

Khách hàng đẹp trai rứa! drooling

resized_IMG_9543

Ánh sáng thích thật í, chụp xong không cần chỉnh sửa gì luôn. party

resized_IMG_9559

2 sắc màu đối lập.

resized_IMG_9587

Cùng ông chủ.

resized_IMG_9598

Bé Tú Anh tới trễ, coi mặt ngta baby chưa kìa kekek. hee hee

resized_IMG_9599

The piano room – Chỗ này vào buổi tối, các bạn sẽ được nghe chủ quán hát mộc.

resized_IMG_9606 resized_IMG_9605

resized_IMG_9617 resized_IMG_9620

resized_IMG_9622

resized_IMG_9623

resized_IMG_9625

resized_IMG_9635

resized_IMG_9636

Phòng ốc – từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài.

resized_IMG_9654

Hí hớn!

resized_IMG_9656

Cha con tụi bây xứng đôi ghê. kiss

resized_IMG_9660

resized_IMG_9663

Ta vẫn thick khoe chân giò hehe. devil

resized_IMG_9664

I love my shirt in this picture. love struck

resized_IMG_9667

resized_IMG_9666

Blè tongue

resized_IMG_9671

Hứng tí cầu vồng nào. ^^

Lý do đến ngày hôm nay mới post ảnh, vì nhiều quá, gần cả nghìn tấm! bee Phê luôn í. Còn nhiều nữa, cả nhà chờ nhé. Không ghé NHỆN hơi bị phí đấy. Buổi sáng đi chụp hình và 888 với the boss, buổi tối nghe hắn hát. cool

The Geek in The Pink

I don’t care what you might think about me
You can vibe without me if you want.

Đây là 2 câu được trích trong Geek in the Pink – anthem một dạo của tớ, nhưng chưa từng nghĩ sẽ lấy ra để quote. Chữ “geek” vốn là tiếng lóng dùng để chỉ những người lập dị, hoặc ít nhất là khác biệt, có sự đam mê mãnh liệt với một hay một vài lĩnh vực – liên quan đến tư duy hoặc máy móc. Người ta hay sử dụng nó như một cách bêu xấu, xem thường, bởi geeks chỉ rành về những gì nằm trong khuôn khổ “đam mê” của họ (ie. physics geeks, mathematics geeks, engineering geeks, sci-fi geeks, computer geeks, movie geeks, comic book geeks, theatre geeks, history geeks, music geeks, art geeks, philosophy geeks, literature geeks, historical reenactment geeks and roleplay geeks – Wikipedia).

Well, theo cái định nghĩa đó thì ít nhất là mình đã bị dính vào mảng music, computer, và cụ thể hơn là… blog geek.

Vô tình theo dõi show “Beauty & The Geek”, thấy thật sự ngạc nhiên khi một cậu có thể giải khối rubic trong 5 phút, lại không biết chồng cũ của Britney Spears tên gì. Seriously? Làm sao mà bạn không thể không biết em gái Jessica Simpson là ai, hoặc “bí” tên 3 thành viên của Destiny’s Child? Uh oh, I’m such a music geek. Không chứ. Kể cả khi kém quan tâm đến showbiz, thì bạn vẫn đọc báo, hoặc nghe bạn bè xung quanh trò chuyện chứ nhỉ? Như mình chả thiết tha gì đến thể thao, nhưng nhắc đến Michael Jordan, Tiger Woods, Serena & Venus Williams, Andy Roddick, Christiano Ronaldo etc. – cũng phải biết họ excel trong lĩnh vực nào chứ. Đó gọi là kiến thức thông dụng (common knowledge) dành cho một cá thể sống trong cộng đồng.

Thật ra, mình cũng có ông bạn giống vậy, giỏi rất giỏi, giàu rất giàu, nhưng chả thiết gì khác ngoài việc tập trung vào… những con số. “Tại sao tao phải biết nó là ai?” Haizz, mình gọi đó là sự nhàm chán. Không cần bạn nhúng mũi vào chuyện của thiên hạ, nhưng cũng chả hại gì ai nếu bạn biết đến các tài năng của những lĩnh vực khác – biết đâu có lúc bạn lại cần họ?

Bởi thế, mình rất ghét phải gò bản thân vào một định nghĩa bất kỳ. I hate labels. Bố mẹ sinh bạn ra không có dán mác gì cả, thì tại sao lại mang một cái về làm xiềng xích? Mình biết cách chấp nhận những cái hay và dở của bản thân, đồng thời của những người xung quanh. Thế là đủ.

Hồi nhỏ, có thể xem mình là nerd, bởi mình luôn ở trong đội tuyển gì đấy và luôn đạt thành tích rất cao. Thế nên, chuyện mình từng tham gia đội kịch, choir và đội bóng đá – chắc không nhiều người biết? Nerd, geek, jock? Có khi mình lại hợp với… class clown hơn, vì tổ nào có mình là thường xuyên bị kỷ luật mà, mình cứ hay chọc cho bọn nó cười rần rần lên. Hehe, thích thế, làm trò bao nhiêu mà vẫn được quý. Vậy thì gần định nghĩa boy-next-door chứ nhỉ?

Mình quen với sự ồn ào náo nhiệt của thành phố, nhưng lại thích sự yên tĩnh chốn đồng quê. Ừ, mình còn có vài bộ trang phục rất chi là quê nữa cơ, hình ảnh cũ cũng còn nhiều nhưng chả việc gì phải xóa bỏ. Trông lành lành, ngố ngố, đáng yêu.

Về gốc gác? Quê của mình là… Quận I – Hồ Chí Minh Xi Ti. Cái chất Sài Gòn đã chảy cuồn cuộn trong máu thịt của mình từ bé tới giờ rồi, có muốn đổi cũng chả được. Mình thích ai chê mình quê lắm, xong nhìn lại xem họ sinh ra và lớn lên ở đâu, mình chỉ “Ồ”. Vậy thôi.

Đừng nhầm lẫn, mình không xem thường ai vì gốc gác của họ cả, chỉ là sự ấu trĩ và thiển cận thái quá khiến mình phải bật cười. Mình cũng muốn Sài Gòn có thêm nhiều di tích cổ cổ, để tự hào, để… chụp hình. Tại sao không trân trọng nơi mình sinh sống, mà cứ phủ nhận nó bằng một từ… quê? Đó là sự thụt lùi trong nhận thức. Dẫu cho có tiếp thu được bao nhiêu kiến thức và tinh hoa từ các nền văn hóa khác, mình cũng chả bao giờ nhìn lại người dân Việt Nam một cách khinh khỉnh: “Đồ nhà quê!” – bởi chỉ có thể loại mất gốc mới làm thế.

Có những giai đoạn rất xấu xí, có những giai đoạn đẹp từng centimet.
Có lúc béo, có lúc gầy. Có lúc đen như từ châu Phi về, có khi ngạc nhiên khi được bảo… trắng.
Tùy thôi, tùy cách đánh giá và gout thẩm mỹ của từng người; riêng mình không có nhiệm vụ đặt bản thân vào khuôn phép của ai cả.

Cho dù có như nào, mỗi cá thể vẫn phải trân trọng bản thân mình nhất chứ nhỉ? Mình cảm thấy đáng thương cho một số thể loại, tồn tại trên đời mà chả ai thăm hỏi, cứ phải bay vào nhà người khác gây rối để tìm kiếm sự quan tâm. Với tư cách quá kém như vậy, cho dù là geek, nerd, jock, musician, clown, nhà quê nhà ngói hay cái khỉ khô gì đi nữa – cũng chỉ tổng kết lại được bằng một từ: Pathetic.

Còn mình, mình vẫn ngố và vẫn thích mặc áo hồng, đơn giản vì mình thích như thế. ^_^

Jason Mraz – Geek In The Pink

Và mình vẫn sẽ cứ vô tư post ảnh, để bạn bè mình vô tư xem, hatards vô tư ganh ghét.

DSC_0361

DSC_0373

DSC_0359

DSC_0371

DSC_0365

DSC_0368

DSC_0376

Bấy nhiêu chỉ là ảnh đầu năm thôi. Đi Huế về sẽ còn nhiều trận bom hình nữa đấy hehe.

Metrosexual

“Đàn ông metrosexual, được định nghĩa như một anh chàng trẻ tuổi, độc thân, thu nhập cao, sinh sống và làm việc tại chốn thành thị (bởi đó là nơi những cửa hiệu tốt nhất tồn tại), có lẽ là thị trường khách hàng nhiều hứa hẹn nhất của thập niên này. Ở thập niên 80, gã chỉ được tìm thấy ở những tạp chí thời trang như GQ, quảng cáo quần jeans Levis trên TV, hoặc gay bars. Ở thập niên 90, gã xuất hiện ở khắp nơi và shopping.”

Năm 1994, định nghĩa metrosexual lần đầu tiên xuất hiện trên tờ The Independent, nhưng đến gần 10 năm sau, nó mới được tôn vinh như xu hướng của thời đại. Bởi, không ai khác hơn the popular David Beckham chính là đại diện hoàn hảo nhất cho mẫu hình này. Chăm chút cho quần áo và tóc tai không thua gì sự nghiệp bóng đá của mình, Beck đã sở hữu những hợp đồng quảng cáo kếch sù, cao gấp nhiều lần so với khoản lương anh nhận được từ MU.

“Gã có thể là gay, straight hay bisexual – điều đó không quan trọng, bởi gã rõ đã chọn bản thân làm đối tượng để yêu trước tiên. Một số ngành nghề, như người mẫu, truyền thông, ca sĩ – có thể thu hút gã, nhưng sự thật là, bây giờ ở bất kỳ khu vực nào, gã cũng có mặt cả.”

Nhiệm vụ của một người đàn ông cứng rắn, thích chối bỏ bản thân là kiếm tiền về cho… vợ tiêu. Hiển nhiên, những người làm quảng cáo không thể bỏ lỡ nhóm đối tượng khách hàng hãy còn ít được khai thác như thế. Ngạc nhiên đi, khi mỗi lúc các bạn đọc báo, xem TV, lên blog đều thấy các cậu trai chú trọng vào ngoại hình của họ nhiều hơn. You’ve been brainwashed. Haha. Dù sao, đó cũng là một điều tốt.

Càng ngày, người ta càng đòi hỏi nhiều hơn về sự bình đẳng. Thế nhưng, nếu như tiếng nói của chị em phụ nữ đã có trọng lượng hơn, thì dường như đàn ông vẫn phải đối diện với chuyện double standard. Well, ví dụ rõ ràng nhé, con gái pose kiểu nào cũng được, có… nam tính hay nữ tính cũng chả là gì. Bình thường. Còn mẫu nam luôn phải đấu tranh giữa ranh giới quá đơ | quá điệu. Duh. Để có công bằng thì cần những người đầu tiên vượt rào chứ, đúng không?

Mình không cổ vũ cánh mày râu luôn sẵn sàng lược, gương, gel etc. trong túi – nhưng phải thừa nhận rằng, ngoại hình đã – đang – sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến cách người ta nhận thức về bạn. Kể cả trong công việc, nếu cùng năng lực, hẳn nhiên những người bắt mắt hơn sẽ được chọn. Thế thì lý do gì để không xem lại từ đầu đến chân trước khi bước ra khỏi nhà? Mình cũng từng qua loa cho xong, để rồi sau đó mới nhận ra, tươm tất và đỏm dáng hơn một chút luôn mang lại kết quả tốt hơn khi gặp gỡ đối tác.

Nếu đàn ông cần phải kiên định, họ sẽ không phải bận tâm những gì người khác nói về mình. Ý chí sắt thép là ở đó.

Nếu đàn ông cần phải dũng cảm, họ sẽ không để dư luận quật đổ họ.

Nếu đàn ông cần phải cá tính, họ sẽ không cần trông giống số đông, và thoải mái tạo dựng style cho bản thân.

Nói thế thôi, đàn ông không cần phải gì cả.

Nhưng nếu đàn ông cần lôi cuốn phụ nữ, mình không nghĩ chị em lại thấy mùi hôi, bụng bia và sự kém quan tâm là… quyến rũ.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, just cuz I am diggin’ the pink.

DSC_0322

The waiting face (for the photographer to get ready).

DSC_0323

Chọn kem ăn cũng ton-sur-ton thế chứ!

DSC_0324

Good morning sunshine

DSC_0326

The turtle neck

DSC_0335

Kẻ lang thang…

DSC_0338

Ngược sáng, trông… đen thui.

DSC_0339

Keepin’ it cool

DSC_0346

Just smile 🙂

DSC_0347

DSC_0340

Tet ’09
Photographer: Mr. Niceman
Costumes: Maschio

Về phần âm nhạc cho entry hôm nay, mời cả nhà cùng thưởng thức studio versions của Top 10 American Idol, với chủ đề là Motown. Mình có xem lại online, chỉ thích mỗi phần trình diễn live của Adam, Allison và Kris (hy vọng đây sẽ là Top 3). Matt và Anoop hát OK nhưng nghe không có gì mới mẻ so với bản gốc. Lil chứng tỏ cô ấy không thể nào trở thành Idol được, vì nhẽ ra đêm đó cô phải là người tỏa sáng! Danny cũng đã bắt đầu nhàm chán đối với BGK và khán giả. Scott xác định đúng con đường mình sẽ đi, Adult Contemporary, nhưng lại bị một màu. Megan lạ, nhưng khả năng trình diễn live còn hạn chế. Dù sao, Michael bị loại cũng xứng đáng rùi, đây là thí sinh duy nhất không… giống Idol.

85654984

American Idol Top 10 – Motown

Tiếp tục đọc

Nước Đôi

Ừ, không phải lúc nào mọi thứ cũng như dự kiến. Entry này chẳng hạn, ra đời hoàn toàn ngoài ý muốn. I’m a control freak. Chắc một số bạn sẽ ngạc nhiên khi biết – ngay cả lúc mình đi chơi, cũng lên sẵn kế hoạch ngày nào post nội dung gì. I am that control freak. I can’t be Out.Of.Control.

Bạn. Ừ, bạn.

Bạn biết mình bao lâu để cho rằng bạn hiểu rõ mình? Để mình tự thừa nhận luôn nhé. Bạn nên biết:

1. Trực giác mình rất mạnh.
2. Mình có mối quan hệ rộng không thua gì bạn.
3. Mình đóng kịch cũng khá tốt đấy.

Sự thật là sự thật. Một nửa sự thật không phải là sự thật. Sự thật bị over cũng không phải là sự thật. Bạn nói mình đủ lớn để hiểu những gì mình làm. Vậy bạn có đủ lớn để có trách nhiệm với những gì bạn làm chưa? Ồ, hình như bạn lớn hơn mình một ít tuổi đấy.

Phân tích tiếp. Vì sao bạn nổi cáu? Vì bạn sợ. Vì sao bạn lại sợ? Vì bạn biết những điều bạn làm là không đúng. Bạn có thể chơi nước đôi để biện hộ cho tất cả lời nói của bản thân, nhưng sâu thẳm bên trong, bạn hiểu.

Mình dễ tính. Bạn muốn ở thế thượng phong với mình, mình sẵn sàng nhún nhường cho bạn ra oai. Xem lại (3). Bạn thấy mình có mất gì không? You? Maybe.

Những điều bạn nghe về mình là đúng? Có thể. Nhưng bạn nghe từ ai nhỉ? Chúa? Phật? Hay gia đình và bạn bè mình? Bạn có biết sức mạnh của mình đến từ đâu không? Bạn bè. Nếu mình xấu tính thật, mình đã không có một nền tảng vững chắc như vậy.

Và – những điều mình nghe về bạn lại… quá đúng, thế mới đau. Mình tin tưởng vào chuyện “mỗi người đều xứng đáng một cơ hội”, và bạn đã có cơ hội để tự chứng tỏ.

Bạn là một người giỏi, thông minh, đa tài là đằng khác. Đó là lý do duy nhất khiến mình thấy bạn hay hay, nên mình không bao giờ phủ nhận điều đó, bởi như thế là ngu ngốc. Mình không xem trọng những ai phủ nhận sự thật và phủ nhận người khác.

Bạn làm việc uy tín, với tư cách cộng sự rất tốt, I’d give you that too.

Tuy nhiên, trong các mối quan hệ, bạn thiếu sự chân thành. Bạn hiểu mình đang nói gì mà. Bạn quá thông minh, nên đâm ra tính toán. Bạn muốn được tất cả, nhưng chờ xem, bạn sẽ được bao nhiêu. Chân thành không phải là cho, cho, và cho – không phải là “nuôi dưỡng” các mối quan hệ bằng các cách trao đổi thông thường. Xem lại (2). Mình tệ thật, mình ít khi cho không ai cái gì về vật chất lắm. Thế thì vì sao mình có bạn? Tinh thần, chia sẻ, “being a friend”. Mình không nói là bạn… giả tạo với tất cả, bởi hẳn bạn cũng có vài người bạn xem là true friends, nhỉ?

There’s a foot for every shoe though. Cũng may mình chưa kịp mang chiếc giày lâu quá để không thể bỏ nó. Bạn thấy chị ấy không? Chị ấy có thể nói dối với bạn, với mình, thì cũng có thể với một vài người khác nữa. “Sự thật là sự thật. Một nửa sự thật không phải là sự thật.” Ừ, đúng. Chỉ nên qua lại trên tinh thần xã giao, công việc.

Bạn có nhớ những lần bạn kể về các ca ghen tuông vô lý không? Hì, mình thì không như bạn. Xem lại (1). Mình hiểu chuyện gì đang diễn ra, như thể luôn có tiếng nói văng vẳng bên tai mình. Chỉ chờ bạn confirm thôi, mình luôn muốn nghe mọi thứ trực tiếp từ bạn – và mình có cách của mình để khiến bạn phải nói. Và bạn đã.

Đừng ấu trĩ. Bạn nghĩ mình lại hại bạn bằng cách bảo cho bạn thân của bạn biết, “Tui đang muốn hại nó”. You know, even a 5-year-old knows that’s stupid. Mình biết bạn không rành tiếng Anh, nhưng đơn giản thế này thì chắc bạn hiểu.

Ngày hôm nay, có người nhắn cho mình số điện thoại của A. Mình nhắn lại, “Cảm ơn, em có rồi.”

Bạn nên kết hợp (1), (2), (3) và biết mình có thể làm bạn khốn đốn như thế nào. Mình hoàn toàn có thể, à, không theo cách bạn nghĩ đâu.

Nhưng, buồn lắm, bản chất của mình không phải thích hại người. Uhm, thì từng hại người rồi mới biết chớ. Cảm giác sau khi thỏa mãn một chút xíu, đọng lại chỉ là tồi tệ, tồi tệ và tồi tệ. Đến cuối ngày, chỉ còn ta với ta, thì đừng làm việc gì để phải chịu sự dằn vặt ấy.

Mình có buồn vì bạn không? Có. Nói không là nói dối.

Có thể bạn trông chờ xem mình chửi bạn trên blog thậm tệ, hoặc ghê gớm hơn là bắt đầu những trò ma mảnh để bạn chuẩn bị tinh thần chống đỡ. Hì.

Lỗi lầm bắt đầu từ mình chăng?

Tính mình ruột để ngoài da. Viết, chắc là bạn sẽ đọc. Đọc đi, đây là tất cả những gì mình nghĩ về bạn đấy. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại.

Nhưng mình tin, một niềm tin ngớ ngẩn, bạn cũng là người tốt ở một khía cạnh nào đó. Uhm, vẫn sẽ mỉm cười với bạn thôi, nhưng hy vọng sẽ không là số (3).

Đồ ngốc!

earthhour


(Không liên quan, support earth hour, everyone)


Thủy Top “Thử Thách Sức Bền” của Johnny & Joe

Tình hình là đang đi chơi nên không theo dõi được sát sao American Idol, mà mình phải tập trung thì mới review hay được. Tuần này tạm skip qua nhé! Bù lại, tớ có một ít “của độc” để share đây hê hê, không trang web nào có luôn. Sau gần 2 tháng chờ đợi, rốt cục cũng đã đến lúc chúng ta chứng kiến sự đối đầu giữa Đầu, và… Ngực.

resized_IMG_7957

Chúng mình thật sung sướng được ngày đêm cùng em Top leo lên… đỉnh vinh quang.

resized_IMG_7959

Anh Joe trông có vẻ… sung sướng hơn 2 bạn còn lại hihi.

resized_IMG_7963

Cô dạy em tập thể dục buổi sháng…

resized_IMG_7965

Trộm nhìn Top, Top e thẹn.

resized_IMG_8000

Team anh Johnny đến trễ răng mà bi chừ mới thấy ảnh hỉ?

resized_IMG_8016

Ghi chú lời cô dạy nào

resized_IMG_8057

Johnny bước xuống chuyến tàu định mệnh

resized_IMG_8080

Đội Dâu Tây đang lên chiến lược đưa bè về đích…

resized_IMG_8147

…và đưa vào thực tiễn.

resized_IMG_8162

2 bạn nam áo cam rất galant nhá.

resized_IMG_8212

Đua nào!

Top the Boss: cực chút ih, tối nay sẽ sướng muh.

resized_IMG_8215

Dâu cõng nàng vượt qua đường RẮN

resized_IMG_8258

Đừng tưởng tui tiểu thư mà lầm, tui bik… lặt rau nha!

resized_IMG_8263

Joe nhóm lửa…

resized_IMG_8269

…và Johnny đang nướng cá (sao giống đang ngồi í í vô lu vậy nè ).

Hehe, hy vọng chương trình sẽ không biên tập nhiều, bởi nếu “sạch sẽ” quá thì sẽ mất đi yếu tố bất ngờ/thú vị, một yếu tố cần thiết cho reality shows. Make sure you won’t miss the premiere: 19h50 ngày 28/03/2009. Chương trình sẽ được phát vào 20h thứ bảy hàng tuần, và phát lại 22h chủ nhật hàng tuần trên VTV3.

Ah, hình như nghe nói là có khoản bình chọn trúng thưởng gì cho bạn xem đài đó nha, nên khi xem nhớ chú ý kỹ các chi tiết (cần thì lấy giấy bút ghi chép lại, làm quá kakak). Mọi thông tin chi tiết xin mời cả nhà tiếp tục vào đây để tham khảo:

Tại đây, bạn cũng có thể tham gia những hoạt động khác: cùng thảo luận trên diễn đàn cho đội bạn yêu mến, tham gia trả lời câu hỏi để nhận quà từ Samsung, download các episode và bài nhạc chính thức của chương trình, xem những hình ảnh hậu trường… Vậy đi, ai trúng thưởng mà hok khao tui là có ghẻ nha!

Đêm Sinh Nhật Lê Quang (Part 2)

Trong entry này, có 2 chuyện mình muốn bàn tới: Gout ăn mặc của Thu Minh và hiềm khích dành cho… Mỹ Tâm (!)

Đầu tiên, mình sẽ không tuyên bố rằng chỉ có mình là đúng nhất, rằng chỉ có ý kiến của mình mới đáng tham khảo. Nhưng những ai đã chọn vào blog mình đọc, thiết nghĩ cũng nên tôn trọng ý kiến của gia chủ, phải không nào?

Về giải trang phục phản cảm nhiều năm liền, mình nghĩ, Thu Minh nhận là rất xứng đáng. Từ bộ da beo da báo cho đến những cái đuôi lùm xùm lòa xòa, rồi đến cả cách Thu Minh tạo dáng thô thô phô phô làm cho trang phục… xấu thêm, chữ “phản cảm” không thể nào đúng hơn. Cho dù cái giải đó không tồn tại đi nữa, thì quan điểm của mình cũng không thay đổi. Trong loạt này bao gồm những tư thế tự nhiên nhất của chị ấy, không hẳn tấm nào cũng… phản cảm – nhưng… mình xin nhường phần bình luận lại cho các bạn.

resized_IMG_1470

resized_IMG_1477

resized_IMG_1478

resized_IMG_1479

resized_IMG_1481

Thu Minh thật mạnh miệng khi tuyên bố: “Sexy là thương hiệu của tôi”. Sexy không có nghĩa là khoe da khoe thịt, như Hồ Ngọc Hà hay Trà My có ăn mặc kín đáo vẫn sexy đấy thôi. Sự quyến rũ đến từ thần sắc, ánh nhìn, và hiển nhiên là cả vóc dáng của đối phương. Ý nghĩ sexy = hở hang là hoàn toàn sai lầm! Ai nói mình gay cũng được, chứ gặp bạn nữ nào mà sexy thật sự, vẫn sẽ tìm thấy cảm hứng ngay. Thu Minh bước lên sân khấu toàn tạo cho mình cảm giác… buồn cười, vì lý do này hay lý do khác, nhưng đa phần là… wardrobe malfunctions! Mình không muốn dạy đời, nhưng mà:

1. Sexy khác với thiếu vải, khoe càng nhiều càng tốt.
2. Diva khác với thừa hơi, khoe càng nhiều càng tốt.

Cái gì cũng nên có chừng mực, con gái bí mật một chút mới thoát ra được cái duyên con gái. “Cho ra” hết thì cuộc vui cũng tàn.

resized_IMG_1482

resized_IMG_1487

resized_IMG_1486

resized_IMG_1491

Miếng đệm silicon…

resized_IMG_1490

She over-sang her puppet

resized_IMG_1493

Nhờ chị Đi Va, chị Thảo tự nhiên trông kín đáo lạ (dù mình cũng ko thích bộ này lắm).

resized_IMG_1494

Thật khó để nhận xét Thanh Thảo là một giọng hát hay. Mình từng có thời gian cho rằng, giọng chị này quá yếu để mà hát live, bởi trong CD nghe đã mỏng lắm rồi. Khá bất ngờ, vì khi hát sống, Thảo giữ được cột hơi tốt hơn và cũng sung hơn! Dĩ nhiên, so về giọng bản năng, Thảo sao đấu bằng… Thu Minh được? Nhưng ngày càng phải công nhận chị này hiểu rõ thế mạnh của mình và phát huy, và sức mạnh ai-cũng-có đó, không phải người nào cũng tự nhận ra.

resized_IMG_1497

Tóc ni nhìn trẻ nè

resized_IMG_1505

Tóc mới của Bắp Kiến Huy cũng ổn, nhì
n bớt huệ, đẹp trai ra.

resized_IMG_1510

Từ Minh Hy cũng hở, nhưng so ra thì sexy nhất hội rồi. Body quá ổn.

resized_IMG_1511

Ảo phết!

resized_IMG_1512

Hình như hơi quá nè. Đi ngoài đường từng chứng kiến 1 em mặc cái áo y chang, bị mấy đứa quậy quậy đi ngang… giật sợi dây.

resized_IMG_1514

Chicken của nhà Music Box.

resized_IMG_1517

Và đây là chủ trại gà hehe.

resized_IMG_1522

resized_IMG_1519

Thanh Thảo ft. Tiến Đạt – Đêm Không Sao

Nhà mình không có ai fans chị này mà còn enjoy nhé!

resized_IMG_1539

Lần đầu chứng kiến Mr. Dee tại… phòng trà.

resized_IMG_1540

Xong Thanh Thảo là tới liền Quang Dũng, có phải… sắp xếp hok ta? Mà anh Dũng lại hát bài Vị Ngọt Đôi Môi, từng song ca với Thảo nữa chứ! Dude, this dude can dance too! Trước giờ không biết nhé.

resized_IMG_1556

Ảnh trên phong độ rồi, giờ đăng ảnh bôi bác chút hỉ! Nhìn nét mặt với dáng đứng xem giống đang làm gì nào hehehe.

Bây giờ đến part 2, nói thẳng luôn: Mình chưa bao giờ ghét Mỹ Tâm, mà cơ bản là chả dư thừa năng lượng để ghét ai cả. Mình đã bảo nhiều lần rồi, chỉ không thích bị làm phiền bởi một số fans quá khích. Kể cả khi mình chưa đụng chạm gì đến Myta, các bạn này cũng “có vấn đề” bởi mình khen những ca sĩ khác (?!). Vô lý lắm, những người khác hay đâu đồng nghĩa với việc Mỹ Tâm hát dở, tại sao phải cay cú?

Mỗi câu nói đều phải đặt trong ngữ cảnh của nó, đừng trích dẫn tùy tiện. Mình chả thấy có vấn đề gì với “Tui không có điên mà đứng dưới mưa coi liveshow”. Ngộ hỉ! Đang áp dụng cho bản thân chứ có phải cho người khác đâu? Tự nhiên có mấy đứa vô duyên, vào chê bai, chửi bới mình và ca sĩ Sao Mai Điểm Hẹn (?!) chỉ vì mình đi show này và về khen. Nhảm ghê luôn. Mình rất rất ghét mưa, vì từng bị trễ hẹn, té xe, bệnh đau, tùm lum hết. Phản ứng như thế rất bình thường. Tùy suy nghĩ của mỗi người, tích cực hay tiêu cực.

Giả sử mẹ bạn té xuống sông, tui không biết bơi mà nhảy xuống cứu, có chết sẽ là cái chết ngu. Nói ít hiểu nhiều thôi. Cơ bản mình cũng không cuồng ai đến mức bất chấp trời đất như vậy.

resized_IMG_1560

Mỹ Tâm bắt đầu với… Về Đi Anh (ack ack).

resized_IMG_1563

Mỹ Tâm – Về Đi Anh

resized_IMG_1579

Dịu dàng… Tấm ni dễ thương hỉ?

resized_IMG_1577

Mỹ Tâm – Ước Gì

Best performance of the night

Khán giả vỗ tay quá trời luôn, không thể cưỡng lại được. Bi chừ Tâm hát bài ni còn hay hơn hồi xưa, nồng nàn hơn, say đắm hơn. Đến chữ “có”, Tâm dừng lại, tự nhiên da gà da vịt nổi lên hết trơn. That is singing! God. Absolutely fantastic. Ước Gì xứng đáng là bài hit bự nhất trong sự nghiệp của Mỹ Tâm, vừa đẳng cấp vừa đại chúng. Bao nhiêu ca sĩ hát lại cũng không có được cái hồn đó.

resized_IMG_1609

Tình Xót Xa Thôi của chú Lê Quang.

resized_IMG_1584

resized_IMG_1610

Hôm nọ có bạn nói ở Mỹ Tâm có một chút gì đó… Shakira, chắc điều đó thể hiện rõ nhất qua bài hát mang âm hưởng Latin này. Mình thấy Tâm diễn bài này trên sân khấu thoải mái hơn là Về Đi Anh. Có thể là chị ấy đã phải tập luyện rất nhiều để đúng chuẩn được routine cho Vol. 7, nhưng mình vẫn thích một cái gì đó tự nhiên hơn, bản năng hơn như này.

resized_IMG_1614

Trên đường về có mua bánh bao ăn, không nói mua ở đâu đâu, mắc công bị… hiểu lầm nữa hehe.

Đêm Sinh Nhật Lê Quang (Part 1)

Hây dà, đi chơi mà mắc công việc mệt ghê. Hợp đồng quăng hết ở nhà rùi, ai mà nhớ đâu? Bạn nào cần giải quyết gì gấp thì resend qua địa chỉ email mới hộ mình nghen: robbey.deptrai@yahoo.com. Post entry cái đã hehe. Mình còn nhiều thứ chưa đăng nè, bỏ blog một tuần chắc post không kịp quá. Đầu tiên là series ảnh sinh nhật chú Lê Quang, sẽ phải chia làm 2 entries vì nhiều hình quá. Ước gì mai mốt cũng được như chú í, sinh nhật gì… đầy sao! Không lạ, chú Quang tốt bụng nên được các anh chị em trong nghề rất quý. Đa số những bài hát được trình bày trong đêm đều do chú sáng tác – that shows how big he is to V-Pop, as a songwriter!

Hôm nọ papa chiều ý mẹ đi xem Mr. Đàm nên lần này mẹ đãi lại mình & papa coi Mỹ Tâm (lúc đầu cũng hem biết là nhiều ca sĩ tham dự đến vậy, chỉ nghe mama nói là Myta Quang Dũng thôi). Khái niệm “ca sĩ hát lót” cũng được nâng tầm nhé, toàn là những người ít nhiều có tên tuổi hehe.

resized_IMG_1347

resized_IMG_1349

resized_IMG_1351

Tiết mục mở màn thuộc về đồng chí Lương Chí Cường, nếu nhớ không lầm thì là giải đặc biệt Tiếng hát Truyền Hình chục năm về trước. Giọng vẫn khỏe ghê gớm, nghe như sấm dội bên tai, lần đầu đi coi phòng trà mà nghe… Dòng Máu Lạc Hồng haha.

resized_IMG_1357

Hát xong vào thay bộ đồ hoành tráng nè, làm quá lên vậy đó.

resized_IMG_1360

Đây là chị MC, lạ hoắc, hem bik.

resized_IMG_1364

Khánh Ngọc, đẹp hơn trước nhưng mà hát dở quá. Hơi yếu xìu ah, hồi đó sao được giải THTH hay thiệt.

resized_IMG_1370

Mama và mình đều gọi kem lah.

resized_IMG_1378

Lại gặp anh Kasim, haizz, không thích nổi.

resized_IMG_1379

Mà công nhận chú Quang hay thiệt, danh sách ca sĩ đa số liên quan đến các giải thưởng, đặc biệt là Tiếng Hát Truyền Hình & Sao Mai Điểm Hẹn.

resized_IMG_1389

Đương nhiên không thể thiếu Lê Quang phu nhân aka. chị Cam Thơ, cũng từng đạt giải nhất THTH. Nhìn giống chị Cải Bắp quá nhỉ?

resized_IMG_1392

Chị này hát các nốt cao rất chênh vênh và cảm giác… không tới. Lúc Vy thi Vietnam Idol, có nhiều ý kiến cho rằng Idol không pro bằng SMDH hay THTH, nào là ca sĩ phòng trà bình thường hát còn hay hơn. Ui, bi chừ thực tế đã chứng minh đấy hỉ!

resized_IMG_1395

Đức Tuấn (lại cũng nhất THTH nè) – một trong những ca sĩ hát hay nhất trong đêm.

resized_IMG_1396

Mình thích bài Anh Yêu Em của chú này ghê. Download lại nà!

Đức Tuấn – Anh Yêu Em (Lê Quang)

resized_IMG_1419

Ai chê đầu mới của Đức Tuấn, chứ mình thấy để dzị nhìn man ra nhiều đó chớ. Chỉ có nói chuyện vẫn điệu vậy ah haha.

resized_IMG_1429

Đức Tuấn mời Lê Quang lên song ca bài hit của ns, Đi Về Nơi Xa.

resized_IMG_1430

resized_IMG_1433

Chú Quang hát lè nhè như say rượu (thì say thiệt! ). Được cái rất nhiệt tình.

resized_IMG_1441

Đàm Vĩnh Hưng đang đi lưu diễn ở Úc cũng nhắn lại chú Quang, nhờ “hát giùm” bài Lạc Mất Em, để khán giả nhớ tới anh í.

resized_IMG_1449

MC mời các ca sĩ cùng lên sân khấu chúc mừng sinh nhật chú Quang. Đông quá, hem có chỗ đứng luôn!

resized_IMG_1451

Đoan Trang đứng kế các đồng nghiệp nữ nhìn đen thui ah. Mỹ Tâm cười tít mắt với chị ex Tam Ca Áo Trắng (hem nhớ tên).

resized_IMG_1452

Cô bé ôm gấu là con gái rượu của ns Lê Quang. Anh Hiếu nhìn baby thế!

resized_IMG_1453

Cái miệng!

resized_IMG_1454

Chị Thu Minh mặc váy đầy vẩy cá, chắc Mỹ Nhân Ngư thiết kế?

resized_IMG_1455

Từ Minh Hy có body đẹp wá trời. Mẹ mình không thích cách makeup, bảo trắng bệch như ma. Đẹp mà, hehe.

resized_IMG_1459

Các ca sĩ cùng hát Happy birthday, xem khẩu hình anh Đức Tuấn kìa.

resized_IMG_1461

Mỹ Tâm hok bik đang ngạc nhiên chuyện gì?

resized_IMG_1462

Mr. Dee đứng lọt thỏm giữa rừng bông.

resized_IMG_1463

Mỹ Tâm phát biểu nè, nghe cứ ngô nghê thế nào í, nhưng mà rất chân thành.

resized_IMG_1465

Chị Chanh đụng đến… nỗi đau vắng khách của các phòng trà kakak.

resized_IMG_1466

Thổi nến nào!

resized_IMG_1468

Cắt bánh.

Chỗ ngồi đẹp nên vừa coi vừa chụp sướng cả mắt phê cả tay. Còn nhiều ảnh lắm lắm, nhưng tạm thời như thế đã!

Coming up next: Thu Minh, Nathan Lee, Thanh Thảo, Ngô Kiến Huy, Từ Minh Hy, Tiến Đạt, Quang Dũng & the Charming Myta.

Miền Trung, Mình Đến Đêyyyy!

Đôi lúc tính toán quá nhiều cũng không được gì. Sau bao nhiêu chuyện trải qua, mình học được một điều: Hạnh phúc nhất là sống cho hiện tại. Không đồng nghĩa với việc phóng túng và không lo nghĩ gì đến tương lai – chỉ đơn giản là đặt ưu tiên số một cho từng khoảnh khắc lúc này thôi. Well, you just live each day to the fullest, and hopefully it’ll turn out to be great.

resized_IMG_1615

#6 Meal @ KFC. Trước khi đi chơi, mình đã kịp cắt tóc, ký một cái hợp đồng, mua một vài thứ cần thiết hehe. Mới chuyển nhượng bài hát cho Đông Nhi luôn rồi nè, tên là Chờ. Ờ thì… chờ đến khi debut album của nhỏ này ra rùi nghe nha!

resized_IMG_1616

Sáng tác chung với ku Tôn. We can actually form a team, like… The Matrix.

resized_IMG_1620

Bánh Phú Sĩ for dessert – thật ra là bánh bông lan bọc da lợn, sau đó rắc dừa lên.

resized_IMG_1621

Va li nè

resized_IMG_1625

Vài cái sơ mi iu thick đã xếp gọn gàng, còn áo phông, shorts và undies thì cứ ném vô thui.

resized_IMG_1629

Mah jeans, lên màu nhìn ngộ ghia.

resized_IMG_1335

Shopping vài đồ dùng cá nhân luôn kekek. Đầu tiên là khăn mặt.

resized_IMG_1337

Khăn lớn. Blue blue blue!

resized_IMG_1332

Dao cạo râu (trên mặt, cấm nghĩ tới chỗ khác!)

resized_IMG_1333

Miễn chú thích

resized_IMG_1330

Và không thể quên được hộp này. Ai mở miệng ra kiu “kinh tởm” là tui dzả gãy răng nha, không có mới là kinh á haha. Cẩn thận chứ, who khows, nhỡ đi chơi về được bonus thêm đứa con thì mệt à! Alrighty let’s go.

Phương Vy – Lê Hiếu

Phương Vy… Cái tên này, cứ nghĩ sẽ cạn kiệt ý tưởng mỗi lần nhắc đến. Biết bao nhiêu bài mình viết về Vy rồi nhỉ? Có khi đến entry thứ 100, cần làm một lễ kỷ niệm, đại loại. No, I don’t talk to her every day. Mình không gặp mặt Vy nhiều như mọi người nghĩ, lâu lâu nhắn tin hỏi thăm thế thôi, cả 2 đều có công việc riêng mà. Có khi, đang ngủ trưa, phóng viên gọi đến hỏi: “Dạo này Vy có gì mới không em?” Ớ! Bớ chú Hòa!

Dù sao cũng phải thừa nhận rằng, mình thích ngắm con bé trưởng thành từng ngày trên sân khấu. Từ giọng hát, vũ đạo, stage presence, cách ăn mặc, ứng xử etc. Có thể chính bản thân Bi heo cũng không nhận ra nó đã thay đổi nhiều thế nào đâu. Zero to Hero, vẫn không hề sai với trường hợp của Vy. Tiêu chí của Idol quốc tế vẫn chú trọng đến tiềm năng phát triển hơn là nội lực đương thời. Rõ, so cùng lứa, có vài bạn được đầu tư PR dữ dội mà vẫn không thể vượt qua được một Phương Vy… từ từ tiến.

Đi đâu mà vội mà vàng? Lúc các Idol khác lo chạy show khắp nơi sau cuộc thi, thì Vy lại tập trung thu âm một dĩa hát chất lượng. Đến khi có CD chống lưng rồi, Vy mới bắt đầu nhận nhiều show event, tất nhiên catse cũng cao hơn hẳn. Phải kiên nhẫn, và có tầm nhìn. Đấy, đang được dư luận quan tâm đến thế, mà con bé vẫn tính đến con đường kinh doanh, bởi nghiệp xướng ca không thể kéo dài mãi mãi. Nhưng đó vẫn còn là tương lai xa xa lắm. Gần nhất, album Vol. 2 dự kiến sẽ ra mắt vào tháng tới. Sau đó sẽ đến dĩa song ca cùng Lê Hiếu. Dự định CD tiếng Anh và Blues Jazz, mình không nghĩ sẽ hoàn thành được trong năm nay. But she’s working on it.

Êu, tiết lộ chút ít thế thôi. Vy là một con thỏ, không dám bạo ngôn nhiều quá trên báo chí đâu hehehe. Mỗi sản phẩm ra đời sẽ đủ nói lên tất cả.

pv_616b_texted_resized_600

It’s gonna be darker & edgier.

resized_IMG_1261

Thứ 6 vừa rồi xem Vy và Lê Hiếu hát ở Không Tên, vào đến nơi là vừa đúng lúc Vy mở màn với Anh Đừng Hứa. Bản studio mình mê lắm đấy, chỉ mới nghe live lần đầu.

resized_IMG_1265

Love it. Vy hit big notes nghe máu lửa ra phết. Lúc trước, cô nhỏ thường tận dụng thế mạnh quãng trầm của mình, nên hơi bất ngờ khi Vy xử lý quãng cao cũng tốt đến vậy. Chắc cũng phải tập luyện nhiều lắm.

resized_IMG_1272

Tình Yêu Chắp Cánh… Không hát những track trong Vol. 1 nữa rùi.

resized_IMG_1280

resized_IMG_1285

resized_IMG_1287

Cái miệng.

resized_IMG_1289

resized_IMG_1291

Set list:

1. Anh Đừng Hứa
2. Tình Yêu Chắp Cánh
3. Fever
4. Bao Lời Yêu (Secret Crush in Vol. 2)
5. Có Đôi Lần
6. LK Khát Khao Của Em

resized_IMG_1296

Shine!

resized_IMG_1307

Anh Lê Hiếu bắt đầu phần trình diễn của mình bằng… Cơn Đau Cuối Cùng.

resized_IMG_1317

resized_IMG_1318

Con Đường Màu Xanh phải hát solo… Ko có Lệ Quyên hay Trà My hehe.

resized_IMG_1319

Mình có cái áo y chang!

resized_IMG_1324

resized_IMG_1326

Yêu Trong Đợi Chờ – one of my favorites in Baby Let Me Go – the ballad version of course.

Anh Hiếu còn tự đệm đàn piano khi thể hiện Buồn Ơi, Chào Mi. Pa Đùi nói thích Ngọc Ánh hát bài này hơn. Uhm, giọng anh Ánh dày và có trải nghiệm hơn. Nhưng điểm mình thích ở Lê Hiếu là anh này luôn làm cho những bài nhạc xưa nghe trẻ hơn, dễ cảm hơn. Hì, có lẽ mười năm sau, mình sẽ thay đổi quan điểm. Nhưng sống tuổi nào cho ra tuổi ấy cái đã haha.

resized_IMG_1328

Mr. Kasim – giọng khỏe điên đảo, nhưng nghe dội quá! Xong bài thứ nhất là mình chuồn về luôn, not my type.

Coming up next… (Dạo này thành ma Không Tên giống chú Hà Dũng rùi ack ack)

IMG_1577

Trong một đêm đầy sao @ Không Tên mừng sinh nhật ns Lê Quang tối qua, Ước Gì của Mỹ Tâm vẫn tỏa sáng nhất.

Bây giờ share tí nhạc để kết entry. Một album mà ai thích piano, thích những bài ballad êm dịu không thể bỏ qua. Dạo này tâm không tịnh, cần tí instrumental để yên giấc hehe.

Richard Clayderman – My Best

Track List

01. Ballade pour Adeline [02:36]
02. Lady Di [02:33]
03. Careless Whisper [02:47]
04. Momenti di Gloria [03:01]
05. Unchained melody [03:05]
06. Un homme et une femme [02:59]
07. Con te partir [03:09]
08. My way [02:26]
09. Tema di Love Story [02:
58]

10. Blue eyes [03:05]
11. Let it be [03:41]
12. What a wonderful world [02:53]
13. Besame mucho [03:29]
14. Memory [03:04]
15. C’era una volta il West [03:06]
16. The sound of silence [03:30]
17. La ragazza di Ipanema [03:00]
18. The winner takes it all [03:02]
19. Only you [03:08]
20. Yesterday [02:24]

One word: Beautiful.

New City

Cứ lâu lâu Yahoo! lại tung tin 360 sắp đóng cửa, chả biết để làm gì? Mà bây giờ users chai rồi, có đóng hay không cũng vậy, bao nhiêu người còn nôn nao hồi hộp? Một sản phẩm lớn mà làm phật ý người sử dụng như thế, chỉ ảnh hưởng đến danh tiếng của mình, mất khách như chơi nhé!

Không sao, dù thế nào thì mình đã sẵn sàng, nhà cửa đã được xây dựng khang trang tại Yobanbe, Facebook, Yume & Plus. Khi nào còn vài ngày đóng cửa thì sẽ export hàng loạt sang Tamtay, WordPress và Blogspot luôn. Miễn sao thương hiệu Robbey được mở rộng, sử dụng mạng xã hội nào không quan trọng.

9h sáng nay, Yeah1 City vừa khai trương, và mình cũng đã kịp tậu một căn nhà nhỏ xinh xinh màu xanh dương (that’s so me hehe). Nếu bạn nào đã dùng qua Myminicity, hẳn sẽ không quá lạ lẫm với hình thức social network này. Yeah1 City mô phỏng như thật thế giới bên ngoài, với tất cả những chức năng của nó: làm quen, kết bạn, chuyện trò, tặng quà, shopping, trao đổi hàng hóa… Điểm độc đáo là cư dân Yeah1 City có thể tự tay xây dựng những ngôi nhà xinh xắn, các building, trung tâm thương mại sầm uất cho riêng mình.

Nói cách khác, đây sẽ là một cuộc sống thứ hai (second life) đầy màu sắc của bạn. Tại Yeah1 City, không có khái niệm rào cản, các mối quan hệ của bạn luôn được mở rộng đến không giới hạn… Không dừng lai, Yeah1City còn cho phép bạn quy đổi những vật dụng ảo ra thành những đồ vật có giá trị thật, một điều mà chưa hề có mạng xã hội hay trò chơi trực tuyến nào thực hiện được.

Yeah1-City-Open-Beta-1

Toàn cảnh khu trung tâm

Yeah1-City-Open-Beta-2

Những căn hộ xinh xắn

Hiện tại đang có chiến dịch “CHƠI ẢO – TRÚNG THẬT” để chào đón sự kiện đặc biệt này: 10 ngày mua quà tặng dành cho cư dân Yeah1 City, với hàng loạt giải thưởng cực kỳ giá trị và hấp dẫn như iPhone, iPod, quần jeans Levi’s, nước hoa CK, đồng hồ Swatch…

Yeah1-City-Open-Beta-Prizes

Yeah1-City-Giai-Thuong

Còn chần chừ gì nữa mà không tham gia nhỉ? Nickname của tui là Robbeymle, nick Robbey quên pass rùi hehe. Có gì ghé thăm nhà, nhớ… tặng quà nha haha.

197419

Tracklist:
01. Như Cánh Chim Trời
02. Mộng Phiêu Du
03. Đêm Mưa Nhớ Anh
04. Nhan Sắc
05. Góc Tối
06. Ngôi Sao
07. Làm Sao Em Biết (Anh Yêu Em)? (Feat. Nathan Lee)
08. I Love Music
09. Vui Đời Nghệ Sĩ

* Mua dĩa gốc để ủng hộ nghệ sĩ.

Tặng cả nhà album này để nghe trong lúc dạo chơi. Chị Mỹ Lệ chưa từng nằm trong nhóm ca sĩ mình yêu thích, tại chị ấy lưng lưng quá, giống Thu Minh. Ờ, mà giống thật đấy chứ. Cùng tự xưng diva, cùng nhận giải ăn mặc phản cảm. Mới nghe track đầu tiên cứ tưởng như
Chuông Gió 2
, Nhan Sắc hơi hướm World Music từa tựa Thiên Đàng 2. Rồi cũng kết hợp với Nathan Lee trong một bài ballad nè… Trong bài Ngôi Sao thì gằn y hệt cô Minh luôn.

Nói chung album khá là tả pí lù, Pop – Alternative – Dance – Electro – World trộn lẫn vào nhau. Trình Mỹ Lệ không đến nỗi nào, nhưng khâu biên tập bài vở lung tung quá. Bởi mới nói, đẳng cấp của một người nghệ sĩ không chỉ nằm ở giọng hát. Khi nào thẩm thấu được điều đó, hãy tiếp tục nghĩ đến chữ diva.

The CD’s ok, but weak for a comeback.

Pha Lê

Dạo này chả hiểu sao lại xui ghê, cứ mất tiền liên tục là sao? Bị quỵt tiền (cũng cười hì hì) đã đành, nhưng có khoản tiền đưa tới miệng rồi mà còn bị giật đi bằng tiểu xảo. Haizzz. Ấm ức. Nhưng vẫn cười. Vì những thứ đạt được bằng giành giật, bằng trò này chiêu kia chả thể làm con người ta thanh thản được. Ừ, cứ tự AQ như vậy cho zui zẻ! Hehe

Càng ngày càng nhận ra được rõ ràng hơn những kiểu bằng mặt không bằng lòng trong cái thế giới hơi bị phức tạp này. Sao người ta lại khó khăn để thật lòng với nhau như thế? Càng nhận ra rõ ràng hơn về sự đấu đá, ganh ghét của những kẻ sợ người khác vượt qua mặt mình. Mà đã ai đụng chạm gì tới đâu? Tự hạ mình xuống để chặn đường tiến của người khác chẳng khác nào mình chính là kẻ đang tự thụt lùi đấy. Ai cũng phải tiến lên, cứ đường mình mà đi, dòm quanh ngó quẩn xem thiên hạ có ai lăm le qua mặt mình để giở trò ngán đường để làm gì cho mệt? Nước đang lên mà cố chặn lại thì chỉ làm sức nước mạnh hơn thôi, nhá!

Càng ngày càng nhận ra được rõ ràng hơn có những quan hệ chỉ thật sự vui vẻ khi không đụng chạm gì tới quyền lợi của nhau. Ừ, nhưng cũng đừng nên chơi xấu nhau! Hehehe.

Đoạn trên là đạo từ blog của chú Chuột, thấy… đồng cảm nên vác về.

Năm nay đúng là năm tuổi mà. Tiền bạc thì cứ bị trễ nãi nhé (may mà chưa bị quỵt show nào đấy, thử quỵt xem có làm ầm lên không, hehe). Chuyện tình duyên lận đận nhé (cũng không đến nỗi nào, tiến triển tốt, nhưng sẽ còn nhiều thử thách để vượt qua). Nhưng nhảm nhất là vẫn bị… cắn càn. Mình đã bỏ qua nhiều chuyện rồi, mấy đứa con nít không chấp nhất làm gì; những đối tượng có tuổi có ăn học mới khiến mình thất vọng. Thất vọng cho hệ thống giáo dục của Việt Nam, đào tạo ra những con người… vô lý như thế.

Đỉnh điểm của… dở hơi là bị một con mụ phóng viên mới lấy chồng ở tận ngoài Bắc nhận vơ, đi lung tung bảo mình la liếm xin chụp hình với mụ ấy (?!). Bệnh nặng lắm. Năm ngoái cũng bị một ca như vậy, một chị tự xưng “ca sĩ hải ngoại” đã viết bài tiểu luận dài cả trang A4 về chuyện từ chối chụp ảnh với mình (?!). I still don’t know who the fuck she is. Nó rất lố bịch í. Như kiểu mình thiết tha hơi hám nghệ sĩ lắm í. Thơm quá mà. Có thấy bao giờ mình mặn mà Paris by Night không? Chỉ mua DVD lậu cho ba má coi thôi ha, thèm vào í. Nhưng nghệ sĩ hoang tưởng một chút còn chấp nhận được, mụ già vô danh tiểu tốt kia tự cho bản thân là ai nhỉ? Đúng là một số người Bắc vào đây phát ngôn Bố Láo như thế, mới dẫn đến chuyện kỳ thị. Cái gì có thì nói, chém gió phát bão mệt ass nhỉ? May mà bạn bè mình chơi không ai vậy.

Có thể một số bạn sẽ cho rằng, không việc gì phải bận tâm đến những đứa đó. Vấn đề không phải là mình quan tâm đến nội dung nó nói, mà là nó hoặc quấy rồi tại blog mình, hoặc đi làm phiền bạn bè của mình. Nghĩ xem?

Mà cái kiểu hùa nhau bắt nạt người khác “ngoài đó”, nói xấu, tung tin đồn, có đủ – ở trong giới là càng thúi rùm cả ra. Nghe bảo là Phương Linh không ai ưa (?!), thế nên cách nào cũng chả nổi lên được. Mình mạn phép không đánh giá cách cư xử của cô ấy. Biết gì để bênh vực? Bởi phải cắt trúng thịt mới thấy đau mà. Nhưng nếu mượn quyền lực truyền thông để đì đọt con người ta, xem ra hơi bị thiếu chuyên nghiệp và đạo đức nghề. Thôi, bỏ qua râu ria, tập trung vào khâu review đã.

plinh05031

Tracklist
01. Sương Mai (Lưu Thiên Hương)
02. Bông Hoa Trắng (Lưu Thiên Hương)
03. Em Trong Mắt Tôi (Nguyễn Đức Cường)
04. Đôi Giày Trong Suốt (Lưu Thiên Hương)
05. Cơn Gió Lạ (Mạnh Quân)
06. Tình Yêu Mãi Mãi
07. Lời Em Sẽ Hát (Vũ Văn Hà)
08. Quán Cũ
09. Tình Yêu Trắng (Lê Quang)
10. Bông Hoa Trắng (Instrumental)
11. Cơn Gió Lạ (Instrumental)
12. Tình Yêu Mãi Mãi (Instrumental)

* Mua dĩa gốc để ủng hộ nghệ sĩ.

Tính đến thời điểm này trong năm, album đầu tay của Phương Linh để lại ấn tượng đẹp nhất đối với mình. Không quá mạnh miệng về sự hoành tráng trước khi dĩa hát ra lò, càng không tạo scandal xung quanh nó, Phương Linh vẫn tạo được sự tò mò nhất định với Vol. 1 Pha Lê. Cũng hơn 2 năm rồi còn gì? Từng được chú ý và kỳ vọng rất nhiều sau Sao Mai Điểm Hẹn 2006, Linh không gây thất vọng chút nào. Nếu phát hành sớm hơn, chưa chắc cô ấy đã có được những ca khúc hay và hợp giọng đến thế, Cơn Gió Lạ hay Em Trong Mắt Tôi chẳng hạn.

Cảm giác chung khi nghe qua CD lần đầu là sự dễ chịu. Có những điểm nhấn nhất định – Linh không quá lạm dụng sở trường ballad, mà cũng thử nghiệm với Alternative khá thành công. Lưu Thiên Hương “đo ni đóng giày” cho Phương Linh rất chuẩn, bởi cả 3 ca khúc chị viết đều vừa vặn, không quá sức của Linh. Cảm nhận được sự mạnh mẽ vừa đủ, nhưng cũng chẳng kém phần quyến rũ với Sương MaiBông Hoa Trắng. Với các ca khúc mang nhiều yếu tố thiên nhiên như thế, giọng hát của Phương Linh như vẽ nên bức tranh trong lành trong tâm trí người nghe.

Đôi Giày Trong Suốt có thể sẽ không là hit đại chúng, nhưng lại là một trong những track thú vị nhất. Ban đầu lướt sơ qua không chú ý lắm, nhưng càng nghe lại càng thích. Từ điệu beat dồn dập mở đầu đến tiếng violin réo rắt đều gợi nhớ mình nhiều đến The Corrs cuối thập niên 90, nhưng tươi hơn, dĩ nhiên rồi.

Để chứng tỏ thực lực, Phương Linh cũng có vài tracks khá là divalicious, Lời Em Sẽ Hát hay Tình Yêu Trắng chẳng hạn. Thoang thoảng đâu đấy dư vị của Mỹ Linh, nhưng Linh này xử lý trẻ trung và nhẹ nhàng hơn. Giọng Phương Linh không dày như đàn chị, sự lôi cuốn lại đến từ sự trong trẻo, mời gọi như nàng tiên cá vậy.

Cơn Gió Lạ đã là một bài in dấu ấn của Phương Linh, có thể gọi là minor hit đầu tiên cho album. Ca khúc này không có gì để chê (đã review riêng trước đây), hình như Mạnh Quân sáng tác cho nữ hát hay hơn thì phải? Nếu chọn bài để đẩy tiếp theo, không có lựa chọn nào chuẩn bằng Em Trong Mắt Tôi. Kể từ khi nghe tác giả Nguyễn Đức Cường trình bày trên sân khấu Bài Hát Việt, mình đã mê mẩn rồi, bởi đơn giản nó tôn vinh áo dài và hình ảnh người phụ nữ Việt Nam, hiện đại nhưng vẫn đậm nét truyền thống. Beautiful song, musically & lyrically. Quán Cũ thì hơi Thiên Đường Gọi Tên một chút, nên chắc cũng sẽ dễ ra thị trường.

Album này hoàn toàn xứng đáng nhận nhiều lời khen. Buổi sáng mở lên nghe cũng được nhé, mà trước khi đi ngủ play Cơn Gió Lạ cũng ổn (Nàng rất ngọt ngào nhé “Ngủ ngon anh nhé, tình yêu của em”). Hy vọng ở những album sau, Linh sẽ thể hiện cá tính của mình rõ rệt hơn. Cũng như Lúc Mới Yêu, debut effort thế này là quá ổn. Lovin’ it.

6

8

3

7

5

4

1

Promo shoot lung linh từng micromet được thực hiện bởi Cao Trung Hiếu và Phan Trọng Đức.

Đạo

Người Việt hình như đã quá quen với chuyện copy rồi thì phải, hoặc là bản thân copy, hoặc là chứng kiến người khác làm việc đó. Như khi đi học chẳng hạn, “Chưa từng quay cóp chưa phải học sinh” gần như là quan điểm của nhiều người. Vui không? Not even close. Lý do nằm ở đâu? Bệnh thành tích. Bộ giáo dục muốn học sinh cái chi cũng biết, thầy cô muốn học sinh môn nào cũng giỏi, phụ huynh muốn con em được thứ hạng cao trong lớp. Mà thực sự, có phải ai cũng là thiên tài để ghi nhớ bấy nhiêu là chữ vào não bộ? Duh. Riết rồi tạo nên thói quen xấu, trộm cắp chất xám mà cứ xem như không có gì.

Nhưng cũng từ đấy, xuất hiện những đối tượng suy bụng ta ra bụng người. Bực mình thì chưa tới, nhưng cảm thấy rất vô lý khi có mấy đứa dở hơi vào bảo mình… copy nhận xét của các blog nước ngoài về American Idol. Tính mình thế nào thì nhiều người cũng hiểu rõ, rất ghét phải nói theo ý của người khác. Điều đó không đồng nghĩa với việc mình thích… nói ngược để bật lên cái tôi (?!). Chưa bao giờ, mình có áp lực phải thay đổi suy nghĩ về một object chỉ vì một người thứ 3 nào cả.

Ví như có lúc mình thích sự thẳng thắn của Simon, nhưng cũng có lúc mình thấy lão này nói quá. Có khi mình nghĩ chị Siu nhận xét chuẩn không cần chỉnh, nhưng đôi lúc lại thấy chị ấy có phần thiên vị thí sinh A rõ rệt. Đó gọi là chính kiến. Chính kiến khác với nhảy chồm chồm lên bất cứ cái gì người khác nói. That’s not cool. Bạn muốn tiếng nói của bạn có giá trị, thì khi khen lẫn chê, đều nên có những lý lẽ và dẫn chứng cho phù hợp.

Thế đấy, mình thấy bạn kia tuổi cũng đã cao, cho bạn ấy cơ hội chỉ ra xem mình copy ai như thế nào. Dễ dàng mà, ví như mình translate thì làm sao khác đi được? Ta nói, điểm chứng minh bằng zero, mà cứ vu lên này kia. Đơn giản là ganh ghét. Cùng viết về một chủ đề, nhưng thấy người khác tạo được sức hút hơn (dù không ai chạy đua cả nhé!), lại đâm ra khó ở. Không đụng chạm gì đến thì thôi chứ.

Say, các cuộc thi âm nhạc ở Việt Nam, được theo dõi trực tiếp thì review ngay, đâu có cần phải đợi bài viết của ai nhỉ?! Nếu mình là một đứa không biết gì, phán bậy bạ, thì đã mất uy tín ngay từ đó. Số đông tự đánh giá! Riết cứ nghĩ như thiên hạ này ngu hết á, không ai biết phân định đúng sai à? Khôn quá thì lên mặt trăng mà sống.

Quay trở lại với American Idol, ai theo dõi blog mình từ đầu cũng biết Alexis là personal favorite về phía nữ. Tuy nhiên, tuần vừa rồi, cô ấy yếu thế hơn hẳn các thí sinh khác, bị lỗi nhiều. Nếu Alex cũng có fanbase lớn như Adam hoặc Douchebag, đó đã là chuyện bình thường. Đằng này, cô là dạng thí sinh phải hát tốt mỗi đêm nếu muốn ở lại! Công bằng thôi, dù thích dù không thì dự đoán vẫn là dự đoán. Nếu như mình “copy” theo đúng ý của producers, đã chả nhận ra flat notes cả đoạn của Douche, cứ công kênh lên rằng Carrie sẽ phải mua dĩa của cưng (Yuk!). Nghĩ gì?

Còn chuyện mình lấy ảnh và nhạc ở nơi khác, có sao không? Thứ nhất, mình update lại lên host của mình, có nghĩa là không xâm phạm đến bandwidth của ai. Thứ 2, bạn cũng không phải là người đi thu âm cho ca sĩ, càng không đến tận sân khấu mà chụp hình. Bạn có để lại credit cho những người quay phim, phối khí không? Thứ 3, đây là chia sẻ phi lợi nhuận cho các bạn chưa xem show. Lúc Vietnam Idol diễn ra, mình chụp nhiều ảnh đẹp, và không đóng water mark để các fans có thể thoải mái dùng. That is called SHARING, không cần làm gì cũng phải để lại chút “tên tuổi”. Kể cả khi dùng link của người khác, như MJ chẳng hạn, thì bản thân đường dẫn đã speak for itself. Trừ khi bạn quá gà về vi tính, hoặc mù chữ, cũng phải nhìn thấy cụm mjsbigblog trong link chứ nhỉ? What is so wrong about that?

Có những đối tượng chả bao giờ giúp ích được gì, mà suốt ngày cứ lăm le soi mói chọc ngoáy. Mình không nghĩ đây là lối sống lành mạnh. If you had a life, you wouldn’t have to care much about mine. Rất nhiều người khác viết về cùng chủ đề, google sẽ thấy ngay! Hay là “có vấn đề” với hot blogger mới cho thấy đẳng cấp của mình? Weirdos.

I’m not mad, it’s just weird how some people just try to… argue with me, when I don’t even have the need to.

Sau đây là bản studio cho các màn trình diễn Country tối thứ 3 vừa rồi. Rất tiếc cho Alexis, vì phần hòa âm của phiên bản phòng thu hay hơn hẳn. Poor the girl. Bản live tempo nhanh quá thì phải, không tôn được giọng của cô gái miền Nam này.

Đúng như mình dự đoán, Megan thể hiện được đúng khả năng hơn tại studio, trong khi Allison không giữ được lửa trên sân khấu vào bài hát. Còn lại, ngoại trừ Gokey “đấu tranh” với các quãng, các chàng trai khác đều ra được đúng tinh thần bài hát/bản phối. Absolutely many of this bunch can become decent recording artists.

57002798

Top 11 Collection (Studio Version)

01. Kris Allen – To Make You Feel My Love
02. Anoop Desai – You Were Always On My Mind
03. Adam Lambert – Ring of Fire
04. Megan Corkrey – Walking After Midnight
05. Matt Giraud – So Small
06. Allison Iraheta – Blame It on Your Heart
07. Scott MacIntyre – Wild Angels
08. Lil Rounds – Independence Day
09. Danny Gokey – Jesus, Take the Wheel
10. Michael Sarver – Ain’t Goin’ Down Till the Sun Comes Up
11. Alexis Grace – Jolene

Và part 2 là hàng copy thứ thiệt nè.

conduongmua

Cao Thái Sơn – Con Đường Mưa – Vol. 7

Tracklist

01. Tình Yêu Trở Lại
02. Con Đường Mưa (Ver.2)
03. Ánh Trăng Buồn
04. Pha Lê Tím
05. Đắng Cay
06. Tự Khúc Mùa Đông
07. Trăng Úa Sao Mờ
08. Giấc Mơ
09. Mùa Thu Vắng Em

Mình cảm thấy hơi tiếc cho Cao Thái Sơn. Bởi so với một số nam ca sĩ được yêu thích từ cuộc thi Sao Mai Điểm Hẹn, mình đánh giá giọng bạn này ít nhất tốt hơn Mạnh Quân, Duy Khoa, và thậm chí cả Hà Anh Tuấn. Nhưng rõ ràng, đầu óc khác nhau là đẳng cấp chênh lệch hẳn.

Thay vì đi từng bước như HAT hay Hoàng Hải, thì bạn Cao lại chạy theo những lợi nhuận trước mắt, tự để hình ảnh của mình thấp xuống với những scandals chả hay ho chút nào. Gần đây là phi vụ đạo bài Marionette của Ayumi cho ca khúc Mùa Thu Vắng Em (cũng là một trong những bài nghe được nhất của album này).

Điểm cộng là album đã biết cách xây dựng theo cùng một theme xuyên suốt, và cách xử lý của CTS tính ra vẫn hay hơn nhiều nam ca sĩ… thị trường hiện tại. Nhưng điểm trừ là các bài hát khá giống nhau, cứ đều đều, thiếu điểm nhấn. Phần hình ảnh làm đẹp, vừa phải, không quá khoe hàng như những lần trước hehe (nhớ không lầm thì em Đông Âu có nhúng tay vào bìa đấy?)

But again, the “đạo nhạc” issue is so old, sao lại phải PR album bằng cách phản cảm này nhỉ?! Nghe thử bản gốc nhé.

Ayumi – Marionette

American Idol Top 11: Grand Ole Opry

Hôm nay, papa lên phòng mình gõ cửa. Tưởng gì? Haha, xin địa chỉ vào blog của mình. Té ra trước giờ toàn nhờ thằng em mở cho coi, mà cả 2 đứa đều đi học cả, nên không biết vô bằng đường nào. I was looking at him like, “Đọc chứ không được quyền có ý kiến nha!” Êu, tính mình bossy như thế quen rùi, không thích nghe ai càm ràm hết trơn á. Phụ huynh cũng không ngoại lệ haha.

Buổi chiều xuống ăn cơm, papa khen, “Mày viết với giọng văn như thế, cho dù người ta có thích mày hay không, cũng phải tán thành với ý kiến của mày.” Well, I guess Daddy didn’t like meeeeeeeeeee.

Back to the American Idol. Đã nghe bản thu âm lại từ sáng, nhưng vẫn háo hức đón xem trên TV, bởi chắc chắn âm thanh sẽ có sự khác biệt. Nếu ở sân khấu nghe trực tiếp chắc đã hơn nhỉ? Âm thanh live tại chỗ lúc nào cũng hay nhất. Từng theo sát Vietnam Idol nên mình hiểu, lên sóng là chất lượng chỉ còn tầm 70% và chỉ có lợi cho giọng những ai bắt mic.

Tình hình chung, đêm này không hay bằng đêm trước. Mình cũng không nghĩ là ai trong số 11 bạn này sẽ theo dòng Country sau khi cuộc thi kết thúc. Haizz, ai bị loại một phần còn… hên xui, vì nó chẳng nói lên được gì về thực lực của người đó cả. They tried. Here is my Top list:

85412669MB101_Idol36

1. Kris Allen – To Make You Feel My Love | Live mp3

Điều bất lợi lớn nhất với những bạn xinh trai đẹp gái, là người ta thường đánh giá bạn thấp hơn tài năng thật sự của bạn. Điều kỳ diệu về Kris, là anh bạn này luôn khiến mình lắng nghe phần LỜI của bài hát. Hình như mình đã nói từ trước, he’s got a nice story-telling voice, từ Man In The Mirror, đến Remember The Time, và nay là To Make You Feel My Love – riêng ca khúc này thì chưa từng nghe bao giờ. Đây là phần trình bày duy nhất khiến mình phải “nổi da gà”. Phần hòa âm rất giản dị, và Kris cũng không làm gì over the top. Chỉ ngồi đấy, thậm chí không có cả đàn guitar, chỉ hát thôi. Nó bật lên sự thành khẩn, với một chút gì đó mong manh dễ vỡ, tóm lại là đúng tinh thần của dòng Country. Lên gió cũng rất đẹp. Mọi thứ đều hợp lý. His most decent performance in the competition.

Làm mình nhớ đến Archuletta năm ngoái – nhưng theo nhận định cá nhân thì Kris hát hay hơn, chững chạc hơn, và – đẹp trai hơn (bị ghép ảnh mặt chó vẫn đẹpppppppp, haha).

anoopn

2. Anoop Desai – You Were Always On My Mind | Live mp3

Anoop hoàn toàn lấy lại cảm tình của khán giả so với tuần trước, và chứng tỏ mình ở lại là hoàn toàn xứng đáng! Người ta vốn quen với một Noop Dogg vui tính, hài hước, friendly friend of everybody. Nhưng khi xử lý một bài ballad bất hủ như thế này (mà người ít nghe Country cũ như mình còn phải biết), Anoop đã gây bất ngờ khi biến nó thành của riêng mình. Mở đầu với chất giọng nam trung đầy cảm xúc, bạn này đã dần dần xây dựng cao trào, để cuối cùng chạm đến glory note một cách hoàn chỉnh.

85412669MB134_Idol36

3. Adam Lambert – Ring of Fire | Live mp3

Nếu đây không phải là đêm nhạc Country, mình đã không ngần ngại đặt Adam (lại thêm một lần nữa) ở vị trí số 1. Mỗi lần anh này xuất hiện trên sân khấu, he’s in a different league. Sự tự nhiên, sự chuyên nghiệp, cá tính, sự biến hóa cần thiết cho một nghệ sĩ lớn: đẳng cấp của anh này quả là rất khác biệt!

Lần này, Adam quá liều! Mặc dù mình rất thích bản phối Trung Đông này, bí ẩn và gợi cảm, nhưng nó lại không liên quan gì đến… Country cả (Oh, dù nhìn lại chủ đề, nó không ghi rõ ra là “Nhạc đồng quê”). Fans của dòng nhạc này hẳn sẽ không ưa nổi màn trình diễn của Adam, nhưng không sao, he’ll stay. Anh này luôn là chính mình, không cần kiss ass, không cần phải biến thành một cái gì đó khác. Bước lên sân khấu là wham bam, that’s Adam! Excellent.

85871840

4. Megan Corkrey – Walking After Midnight | Live mp3

Call me crazy. Dù cho vài người cứ bảo Megan hát dở nhất trong đám nữ còn lại, mình thấy điều trái ngược: Đây là cô gái duy nhất stand out. Đầu tiên là giọng không lẫn với ai nhé, thứ 2 là cách xử lý cũng độc chẳng kém nhé, thứ 3 là sự thoải mái đến… vô tư trên sân khấu nhé. Bị cúm đến mức nhập viện, không duyệt chương trình được, mà vẫn hát được thế này. Có vài nốt bị “run”, nhưng như thế cũng ok rồi.

Mặt đẹp. Ngực rất đẹp.

85412669MB076_Idol36

5. Matt Giraud – So Small | Live mp3

Matt là thí sinh ít gây tranh cãi nhất. Khen chê ai cũng được, nhưng đố người nào phủ nhận giọng hát của bạn này quá tuyệt vời. Tuy nhiên, có khi nào tự hỏi giám khảo luôn dành ít lời nhận xét cho Matt? Cá tính của bạn í chưa nổi trội, chỉ đơn giản là đàn hay hát giỏi. Và, để trở thành một nghệ sĩ tầm cỡ, nhiều luồng dư luận vẫn tốt hơn. Lời khen cũng như kẹo ngọt thôi.

alikcb

6. Allison Iraheta – Blame It on Your Heart | Live mp3

Mình thích năng lượng Allison mang lên sân khấu, đúng là khó tưởng tượng một cô bé 16 tuổi lại sở hữu một chất giọng khỏe và già dặn như thế. Hát giọng cổ mà vẫn rất hay nhé – whatever she sings, she rocks it out. Tuy nhiên, có vẻ như America đã có Kelly và P!nk rồi nên không mấy mặn mà với Allison thì phải?! Fanbase không mạnh cho lắm, số phiếu cũng luôn gần mức “báo động”, trong khi cô bé này hát hay hơn ít nhất là 1/2 số người còn lại.

85412669MB022_Idol36

7. Scott MacIntyre – Wild Angels | Live mp3

Mình nghĩ tuần này Scott hát hay hơn tuần trước. Tuy nhiên, điều làm mình kém thích Scott hơn là cách chọn bài. 2 ca khúc quá tương tự với nhau, trong khi Idol luôn đòi hỏi sự đa dạng của một nghệ sĩ.

Nốt trầm của bạn Scott đẹp nhất trong tất cả các thí sinh nam nhé, đừng đùa. I’m sick of those pathetic people who keep saying he can’t sing. Đối tượng fans của Scott không phải là xì tin nhí nhảnh hay nội trợ mám trai. Adult Contemporary Radio chắc chắn sẽ thích Scott hơn bất kỳ bạn nào trong Top 11.

85412669MB062_Idol36

8. Lil Rounds – Independence Day | Live mp3

Giọng tốt, xử lý bài này ok. But the song is so not her. Thấy cô ấy phải cố biến mình thành một cái gì khác hay sao í. Phần cao trào nghe thoải mái hơn là phần verse, cứ bí bí. Nhưng chắc sẽ qua thôi, mình vẫn thích Lil hát R&B hơn.

danfjf

9. Danny Gokey – Jesus, Take the Wheel | Live mp3

Và Danny lại tiếp tục hát về… Jesus, chưa nghe cũng biết có vào vòng trong hay không rồi. Và BGK lại over pimping. Nghe Danny xử lý quãng trầm xem? Hát gần như nói, ngang phè phè. Mình hoàn toàn hiểu Kara đang nói gì, quãng của bài này quá rộng so với Danny. May còn có phần cao trào cứu lại, hơi gào thét một chút nhưng fan của anh này thích thế. Nhìn bộ đồ muốn nóng lạnh hix.

Tiếp tục đọc

Nhân Năng Lượng, Bàn Văn Hóa Fans

Thế giới đã qua rồi thời kỳ cuồng fans. Ừ thì, lác đác đây đó vẫn còn một số ít Dương Lệ Quyên, cha chết không lo, lo yêu đương một người mà thậm chí không biết con người thật của anh ta như thế nào. Mình không bảo là Lưu Đức Hoa xấu xa hay gì cả, chỉ cảm thấy những người như cô Quyên quá ấu trĩ để phân định một người trên sân khấu và một con người cũng bình thường như bao người. Anh ta cũng có gia đình, có suy nghĩ, có cảm xúc – mà đôi khi còn khó chia sẻ hơn những cá nhân làm ngành nghề khác, như thế là sướng chăng?

Vài bạn quy kết cho mình tội… khoe sao, đeo bám sao. Xét góc độ tâm lý, đó chỉ là do bạn tự hạ thấp vị trí của mình, và ngước nhìn lên cao. Bởi sao chỉ có ở… trên trời. Mình không việc gì phải mỏi cổ như thế. Nếu xem sao như một cách dùng ẩn dụ, thì bầu trời kia chính là sân khấu. Khi người nghệ sĩ trình diễn trên sân khấu, hãy đánh giá họ theo đúng chuyên môn của họ. Thế thôi.

Điều đó, không đồng nghĩa với việc mình tự xem… ngang hàng với sao, hoặc nói quá là trên cả sao. Chả liên quan. Cơ bản là nếu đã xem ai đó như một người bạn, hãy quý họ như chính những gì thuộc về họ, chứ không phải là hào nhoáng bên ngoài.

Tuổi thọ trong showbiz vốn không cao, 10 năm sau nhìn lại, liệu ánh sáng có còn lấp lánh như thế? Nếu may mắn, để lại nơi khán giả một dư vị đẹp là tốt rồi. Như Khánh Ly, như Mỹ Linh, như Phương Thanh – thời kỳ đỉnh cao đều đã lần lượt trôi qua. Níu kéo để làm gì? Bởi chỗ đứng của họ đã vững vàng, muốn đùng cái… quên đi cũng khó. Tre già măng mọc, đã là quy luật tuần hoàn.

Quay trở lại với văn hóa fan. Nếu bạn so với thời kỳ teenpop lên ngôi cuối thập niên 90, khi những fans của Backstreet Boys, *N SYNC, Britney ngất lên ngất xuống vì thần tượng, thì sẽ thấy rõ sự khác biệt ở thời điểm hiện tại. Theo thống kê của Facebook, Rihanna dẫn đầu với trên 2 triệu fans kết nối vào profile của cô. Nhưng để ý tại các liveshow, khi cô gái vàng Barbados này xuất hiện, fans chỉ reo tên rất to chứ hoàn toàn không có chuyện… khóc sướt mướt hay đại loại. Bởi thế là làm quá!

Hâm mộ là một chuyện, không đồng nghĩa với việc điên cuồng lên. Thiết nghĩ, thần tượng có nên tự hào khi Fan Club của họ suốt ngày gây gỗ với những tập thể khác, gây ảnh hưởng đến sức khỏe, tinh thần của bản thân và những người xung quanh? I really don’t think so. Tập trung vào công việc đã tiêu hao bao nhiêu năng lượng. Nếu thật sự biết nghĩ cho idol của mình, thì bạn không nên tạo thêm áp lực cho họ.

Không nói ra thì ai cũng biết, Mỹ Tâm là một trong số những ca sĩ có fanbase mạnh nhất V-Pop, cùng với Phương Thanh, Đan Trường, Đàm Vĩnh Hưng. Không phải là quá khó để giải thích. Thứ nhất là Tâm khởi nghiệp với những ca khúc dễ nghe dễ thuộc dễ “hát theo”. Thứ 2 là Việt Nam thời điểm ấy bắt đầu rầm rộ chuyện fan fỏng, đi theo hiệu ứng fans toàn cầu. Người ta nói khó có thể so sánh Việt Nam với nước ngoài, nhưng đấy là khi bạn so theo kiểu “đối đầu trực tiếp”. Nếu chỉ xét theo scale, rõ ràng vẫn có những điểm tương đồng nhất định. Kể cả chữ “fan” cũng là từ mượn mà!

Dù thích dù không, xét về mức độ ảnh hưởng của cá nhân và FC, nói Mỹ Tâm là Britney của Việt Nam cũng không sai. Ừ thì, có thể Britney đã qua rồi cái thời bán được hơn 10 triệu bản cho một album, nhưng chuyện cô ấy làm mưa làm gió trên các bảng xếp hạng mỗi lần come back – không ai phải ngạc nhiên. So is Myta.

Hồ Quỳnh Hương có thể là phiên bản của Christina Aguilera. Vì sao ư? Có nhiều phát ngôn gây sốc khi khởi nghiệp, được so sánh với Britney nhiều nhất, kỹ thuật trong giọng hát vững hơn, quãng âm rộng, nhưng sức hút với fan lại không bằng. Ai bảo không liên quan?

Và như thế thì Hồ Ngọc Hà nên là… Beyoncé, bởi chị này vô cùng thoải mái trên sân khấu. Cả Brit và Xtina đều từng cưỡi ngựa xem hoa với R&B rồi, nhưng không ai hát ra chất bằng Bee. Bee lại cộng tác rất ăn ý với Jay-Z, và gout ăn mặc cũng được đánh giá cao. Giống không?

Bây giờ, cứ tạm gác chuyện “khập khiễng” qua một bên, thì bạn nào có thể khẳng định như đinh đóng cột: Britney hơn Christina và Beyoncé về mọi mặt? Hẳn nhiên là không rồi. Dẫu cho fans của Brit có đông hơn 2 cô kia, điều đó không phải là tất cả. Bởi đâu phải ai mua dĩa và đi xem liveshow cũng là fans?! Khán giả trung lập, yêu nghệ thuật, vẫn đông nhất.

Nói chuyện người để liên hệ sang chuyện ta. Từng tiếp xúc và làm việc với nhiều FC, mình biết sự ngưỡng mộ của các bạn có thể lớn đến mức nào. Bởi vậy, mình không dám tự nhận là fan của ai hết trơn á, nếu nói chuyện nghiêm túc. Đơn giản là chưa, à, có lẽ qua rồi cái thời cuồng nhiệt. Ngày bé chỉ có Britney và Robbie làm mình điên đảo thế thôi haha.

Không phải là hươ đũa cả nắm, nhưng mình cảm thấy không vui vẻ gì khi một vài fans của Mỹ Tâm cứ thích đi gây hấn với fans các ca sĩ khác. Đặc biệt là những ca sĩ trẻ đang lên, các bạn fans cứ làm như sắp… tiếm ngôi Tâm đến nơi. Tâm đã có vị trí của riêng mình, ít nhất là trong tâm các bạn, không cần phải có ai thay thế cả! Nếu tự tin với thực lực của người mình hâm mộ; thiết nghĩ, nên để họ tự chứng minh.

Về phần Hồ Quỳnh Hương, có thể trong quá khứ đã có nhiều scandals, nhưng giai đoạn Tâm mới nổi cũng đâu ít tin đồn? Cái gì qua rồi thì cho qua, chứ chưa tiếp xúc lần nào, việc gì phải thù ghét người ta đến thế? Vì mấy cái giải thưởng ư? Tỉnh táo nào.

Vài dòng về album Năng Lượng. Dĩa hát này ra mắt vào giai
đoạn chín nhất trong giọng hát của Hồ Quỳnh Hương, phần hòa âm phối khí lại được đầu tư rất nghiêm túc. Nếu nhìn vào tổng thể, đây là một CD không thể skip qua track nào, khâu biên tập bài vở rất tốt. Hương cũng có nhiều đất để khoe âm vực rộng của mình. Tuy nhiên, cái khó của một album nhiều ca khúc hay, là tìm một bài nổi bật. Nhưng thôi, Hương Hồ vốn là một người biết chiến lược, chắc sẽ tự có cách đẩy hit.

090312musikHQHanh3

01. Hãy Nói Lời Yêu
02. Căn Phòng Mưa Rơi
03. Love Of My Life
04. Chàng Trai Của Tôi
05. Mưa Tình Yêu
06. Và Em Chờ Anh
07. Honey 2
09. Ta Mãi Thuộc Về Nhau (feat. Minh Hà)
09. Yêu Thương Cho Anh
10. Xin Mãi Yêu Anh
11. Tình Yêu Của Đời Em
12. Ta Mãi Thuộc Về Nhau (Solo Version)

Cá nhân mình thích nhất bài Love Of My Life. Nghe mới biết là Hương Hồ chịu khó học ngoại ngữ. Bởi cách đây không lâu, nghe When I Need You còn đôi chút gượng gạo, thì nay đã rất tự nhiên trong bản pop ballad này. Không khó để nhận ra chị ấy chịu ảnh hưởng nhiều từ Céline Dion, cách nhả chữ nhiều chỗ y chang hehe. Still, that sounds really good. Có 2 bài ballad mình thấy hơi na ná e… Hồ Ngọc Hà, cụ thể là Vì Anh Đánh Mất + Chỉ Tại Vô Tình: Ta Mãi Thuộc Về Nhau + Căn Phòng Mưa Rơi. Mình không dùng chữ “đạo nhạc”, vì như thế là đi xa quá. Dù sao, thà phối giản dị mà tình cảm như Và Em Chờ Anh, nghe lại có cảm tình hơn.

Giọng Hương khỏe nên hát những bài Dance rất bốc, nhưng có vẻ gout chị này thích các bài hơi… Đông Âu một chút. Xu hướng năm nay thiên về Electro, nên không chắc Hãy Nói Lời YêuHoney 2 sẽ tạo được hiệu ứng. Theo mình nghĩ thì chị ấy tập trung promote cho các bài ballads sẽ tốt hơn.

* Mua dĩa gốc để ủng hộ nghệ sĩ.

Plogger Pùn

Hok chỉ có púp pê mà dạo này pé nào dùng 360 cũng phải pùn hết trơn á. Này nhé:

Compose Entry: Không hiện lên, pé nào ẩu tả hok save file text vào trước, mất là chỉ có nước khóc ròng thoy ha. Ừ thì chả phải là mới mẻ gì, nhưng lúc trước chỉ ở mức độ “có cơn” thoy, bi chừ 360 như trong cơn hấp hối á. Ngáp ngáp ngáp.

Highlighted Posts: Lúc trước nếu highlighted entry nào bị hỏng, bạn có thể “cứu chữa” được bằng cách edit và re-tick. Thấy cột bên phải blog tớ mấy ngày trước sạch sẽ không, chả có link nào bị blank cả. Giờ? Hết thuốc, edit mấy chục lần cũng vậy! Bux bội ghê, mình là perfectionist nên nhìn mấy đường dẫn trống trống cứ khó chịu như nào í.

Edit: Pùn cười nhứt là bấm vào edit thấy… trắng trơn há há há, hok định thần trước chắc tưng tưng với nó luôn. Rút kinh nghiệm, nội dung phải đảm bảo trước khi post, kẻo nó chỉ cho hiện lên mấy cái ngu của miềng thì nhụt chít.

Comment: Cái này mới mún chửi thề nè. Đời thưở, tự comment blog mình cũng hok được, “Entry này không tồn tại” hay đại loại như thế. Lỗi comment cũng xưa như trái đất rồi, nhưng ít ra lúc trước, nó tha cho gia chủ.

Poll: Em này đúng “mới và hot” luôn. Zui lắm, ai đời buổi sáng thấy 20 phiếu, buổi chiều còn 10 phiếu, buổi tối tụt còn… 2 phiếu. Càng vote càng tụt mới ghê chứ! Dà hú có óc khôi hài ghê mợiiiiiii.

Mệt, bỏ đi làm những việc khác. Dạo này ít nhận thêm show nào trên blog, cái nào nhỡ book rồi thì thôi, vì mình ghét phải “giải thích” với khách hàng. Cái giải thích để ai hiểu một điều gì đó, nó khác với biện hộ như thể mình đang làm gì sai. Không phải lúc nào thiên hạ cũng thấy như thế. Tiền bạc mình cũng chả thiếu thốn, why would I be that desperate anyway?

Mình thích làm việc với những người thông minh. Như bạn L. chẳng hạn, tầm nhìn rất xa nhé. “360 có đóng hay không cũng vậy, chuyển sang chỗ khác thì ai hot vẫn hot mà, độc giả của họ cũng qua đấy đọc thôi.” Ờ, dù sao cũng đâu phải riêng mình mất blog mà lo lắng hehe. Kể cả khi không rần rần như bên này, thì mỗi ngày nhận được chục cái invitations từ Yume và Yobanbe mah. Vấn đề là tập trung vào một nhà thoy, phân tán quá không nên. Hiện tại, vẫn đăng bài ở 360 trước; 2, 3 ngày sau mới repost ở các mạng lưới blog khác. Phải thế để giữ cho thông tin được exclusive. Cả nhà nghĩ lựa chọn tiếp theo để truyền tải thông tin nên là trang nào?

A. Yume: Update entries khá dễ dàng, mỗi tội cứ gửi message lung tung, chóng mặt quá.
B. Yobanbe: Page Views ở đây cao sẵn rùi, dù gì cũng gần 3 chai kekek. Nhưng đối tượng comment “xì tin” quá so với gout của mình.
C. 360 Plus: Khó theo dõi tình hình update của bạn bè. Sở dĩ 360 vẫn giữ được khách dù bị lỗi thấy gớm, vì cấu trúc của nó rất user friendly!
D. Facebook Note: Không có Page Views chung sao tui quy tiền ra được hahaaaa.
E. Khác: What else?

Mà nói chứ, dù không “làm ăn” trên blog, mất 360 cũng pùn pùn pùn chứ. Nghĩ đi. Lúc trước tui “dựng nhà” chỉ với mục đích viết nhật ký, xả stress, share nhạc. Thế thui, chuyện kiếm tiền do “Có cầu thì có cung”, chả mất gì. Tui chưa từng nghĩ ngay từ đầu là: À, mình lập blog… lập nghiệp. Haha.

Hữu xạ tự nhiên hương. Chả thick mang vác scandals ở đâu về nhà. Bình thường tui vẫn hiền mà, dzụ này ai cũng biết, tui có bao giờ phác họa mình như người “ghê gớm” gì đâu? Hơ. Không ai đụng chạm gì đến cá nhân hay bạn bè tui thì mắc chi phải xù lông nhím? Còn chiện review khen chê, xin lỗi do cảm nhận bản thân và phân tích dựa trên logic có sẵn, tui hông rảnh đì đọt hay tâng bốc ai hơn là họ xứng đáng nhận đâu heng.

Tui xem blog như một ngôi nhà nho nhỏ để nghỉ ngơi thôi. Trong nhà có gì nè? Thì suy nghĩ, chính kiến của mình nè, rùi ba mẹ, anh em, bạn bè… Dĩ nhiên phải có nhạc để nghe, có phim, có truyện, có đồ ăn, thức uống etc. Đơn giản như đang giỡn. Tui hok quỡn mà đăng… ảnh xxx Trần Quán Hy lên đây câu khách ha, bạn này chả liên quan gì đến đời sống của tui cả. Mấy đứa 10x nhảy sex cũng zậy, thiết tha ko?

Cái gì gắn bó lâu cũng có cảm tình chứ, nhất là khi bạn gửi gắm và nhận lại nhiều sự chia sẻ… Như một cuốn nhật ký chẳng hạn. Một ngày nào đó, bạn phát hiện có vài trang bị xé rách, hoặc lấm lem mực; chưa kể đến chuyện… tìm thủ phạm, tự nhiên nhìn nó nham nhở cũng thấy… pùn pùn rùi. Haizz. Dzị mà Ya-hu nó đang tính đốt một loạt cuốn nhật ký đấy. Tiên sư!

Pùn pùn nghe dĩa mới của anh Thảo, sẵn review vài dòng lun nha.

diudang

Đầu tiên là, album mang tên chính chủ nhân này nghe hay hơn rất nhiều so với những CD trước. Nếu dĩa vừa rồi chỉ được xôn xao bằng bài hát gây nhiều tranh cãi Búp Bê Con Trai và hàng loạt ca khúc cover, thì lần này original hẳn. Khâu chọn bài khá ổn, đa phần đều hợp với Thanh Thảo. Đặc biệt là phần hòa âm phối khí, tôn giọng của chị này lên rất nhiều. Mình thích tinh thần này. Phải biết thế mạnh của mình, chứ giọng Thảo yếu và cột hơi cũng không đầy, cố đấu làm diva cũng chả để làm gì. Chính nhờ sự thông minh đó, chị ta mới trụ vững trong showbiz đấy chứ.

Nhưng nếu có thể thay đổi, mình muốn sắp cho bài Búp Bê Buồn lên vị trí #2. Vì Sao Chỉ Có Anh nghe rất lê thê, chờ hoài không thấy hết, hic hic. Trong khi đó, Búp Bê Buồn lại là standout track, nghe không lẫn lộn với ca khúc nào trong album, lại bật lên được “thương hiệu” của Thanh Thảo. Không ngần ngại khi dự đoán đây sẽ là potential hit trong thời gian tới, chị ấy cứ mang đi diễn khắp nơi là được. It’s a fun song, the best of her Doll Series so far. My favorite part is “Bun blà blúp blúp blê blùn” – không líu lưỡi mới ghê đó hahaha. But the weird part is, “búp bê đẹp… shình”. Công nhận phục tài Phương Uyên thiệt, nhiều sáng tạo, vì không phải nhạc sĩ VN nào cũng tạo ra được mấy cái killer hooks như vậy.

Mình không thích nghe chị này hát ballad, #7 Vì Em Còn Yêu là tạm tạm, còn lại những tracks mình chấm đều là sôi động: #4, #6 và #11. Anh Đã Vội Quên hòa âm bắt tai cực, giọng Thảo nghe trong trẻo cũng dễ chịu. Còn bài Feel nghe đẳng cấp hơn hẳn, phối văn minh, Thảo lại biết cách đẩy đưa với nhạc. That one is a must-listen, and can certainly be a club banger if properly mixed.

Thao

Tracklist

01. Intro
02. Vì Sao Chỉ Có Anh (Huỳnh Nhật Tân)
03. Búp Bê Buồn (Phương Uyên)
04. Anh Đã Vội Quên (Huỳnh Nhật Tân)
05. Mãi Mất Nhau Trong Đời (Huỳnh Nhật Tân)
06. Tình Yêu Đã Qua (Huỳnh Nhật Tân) (Feat. Đan Trường)
07. Vì Em Còn Yêu (Huỳnh Nhật Tân)
08. Baby Boy (Phương Uyên)
09. Cô Đơn Nhớ Anh (Huỳnh Nhật Tân)
10. Trái Tim Nhung Nhớ (Dương Đức Thụy)
11. Cảm Giác Nào Cho Em (Feel) (Trung Quân)
12. Vì Em Còn Yêu (Instrumental)
13. Búp Bê Buồn (Instrumental)
14. Vì Sao Chỉ Có Anh (Instrumental)

* Mua dĩa gốc để ủng hộ nghệ sĩ.