Nước Mắt

IMG0676resize[1]


Chưa thấy thằng nào phí nước mắt vì chuyện vớ vẩn như mình. Lần cuối mưa ròng rã 3 ngày 3 đêm là khi chia tay người yêu thứ 5. Giờ nghĩ lại, thấy… nhảm. Nhìn mấy tấm ảnh em Trúc Diễm mắt đỏ hoe, chợt nhớ những lúc mình nên khóc.

Như lúc chủ nhiệm thậm chí chả mấy để tâm tới cậu nhóc xuất phát từ lớp thường, để rồi nó vượt mặt đám gà của bả để nhất trường, nhất quận, ẵm luôn giải quốc gia. “Thằng Mẫn thi cái gì!” Như lúc bả sang nhà mượn mấy bài văn photo làm tư liệu rồi không bao giờ trả lại.

Như lúc 87 bị cố ý ghi thành 8.7 – mất học bổng Marie Curie ở Nguyễn Du lãng nhách. Giải nhất thuộc về đứa học thêm bà Xuân. Vài chục nghìn… cười nhạt.

Như lúc mình bỏ học thêm ông Thảo, bị ba đánh tơi bời, còn nghe một câu chối tai từ vị thầy đáng kính kia: “Để xem nó đủ điểm liệt để vô Lê Hồng Phong không?” Chạm mắt vào con 10 Toán trên bảng điểm, cảm giác đầu tiên chả phải mừng rỡ vì thi đậu, mà hả hê.

Như lúc mình nghe câu, “Cuộc đời thằng này chả đi về đâu” từ mẹ của một đứa (từng là) bạn. Top 10 doanh nhân thành đạt nhất Việt Nam đấy, quý hóa lắm.

IMG_0019


Như lúc bị bọn kỳ thị gọi là Chino.

Như lúc con Aimee dựng đầu dậy nửa đêm, để dọn bãi rác dưới bếp do thằng Brian bày ra.

Như lúc ngay cả ba mẹ còn hằn học mỗi ngày, chỉ vì mình bảo chả tiếp nhận được cái quái gì trong trường nữa, nghỉ!

Mình lớn lên không dễ dàng như lắm kẻ lầm tưởng.

Có bao nhiêu đứa trẻ bị đánh gãy từ cây đũa, cây tráng bánh cuốn cho đến chổi lông gà, chổi quét nhà, dây nịt quất lằn da – để rồi sau đó vẫn đứng dậy, chứng tỏ với ba mẹ rằng nó đúng? Đừng hỏi vì sao phụ huynh tin tưởng mình.


09


Bây giờ, mình có những gì mình muốn. Mình nắm trong tay một thương hiệu do chính bản thân gầy dựng suốt hơn 4 năm qua.

Khởi đầu không một đồng vốn, không một mối quan hệ, tính tình lại thẳng thắn đến… láo toét.

Làm cách nào mình vươn tới được ngày hôm nay?

Chả rõ.

Tự dưng vạch bộ nhớ Dory ra làm chi, để rồi nước mắt lại lã chã rơi thiếu kiềm chế? Tủi thân? Không. Ấm ức? Không.

Chỉ như trút được gánh nặng bấy lâu, tưởng chừng đã chìm vào quên lãng…

PS: Mình biết ba mẹ và bè bạn thương mình hết lòng, song sắt đá cách mấy, cũng khó tránh khỏi tổn thương ở những khoảnh khắc đón nhận những ánh nhìn ngờ vực. Hì… thép đã tôi thế đấy?

63 responses to “Nước Mắt

  1. thép lâu lâu cũng rỉ nước hehe
    respect !

  2. thep da toi the day… Co them chut Thep cua Rop trong hanh trinh muu sinh.

  3. anh thật đáng khâm phục :d dám nghĩ dám làm ^^ em cũng muốn sau này giống như anh ^^em đang học ở Rmit :d

  4. Chúc anh luôn tự tin đứng vững và thành công.

  5. another side of u! nice – touchy entry!

    No glory without effort, true anh?

    Go Robbey Go!

  6. Trời ơi Rob lùn hơn Trúc Diễm???? 😮

  7. một Robbey rất thật 🙂

  8. hihi, thép có được tôi trong lửa mới thành thép tốt, anh hén ^^

  9. Có người nào thành công mà chân không bị cào bởi những chông gai
    bắt đầu từ con số 0, ai có thực lực, có ý chí thì sẽ vượt qua…bằng không, sẽ chỉ là số 0
    Đời lắm bon chen, nhưng những cái gì thuộc về mình sẽ là của mình…những ai giả tạo sẽ không được lâu
    Những thứ đó chỉ đủ sinh tồn chứ không làm được việc gì lớn cả
    Ghé blog anh..thấy có mình trong những dòng tâm sự.chúc anh thành công!

  10. Chúc anh luôn mạnh mẽ. Những điều k vui ấy sẽ làm cho thành công của mình sau này thêm lấp lánh phải k anh. 🙂

  11. Rất hâm mộ anh về những bài viết rất hay, đọc qua mới biết rằng anh đã từng phải đối mặt với nhiều thử thách như vậy. Thấy anh bơi qua bão tìm bờ như vậy ai mà không phục.
    Mong được thấy anh trở thành Top 10 Doanh nhân trẻ thành đạt trong một ngày không xa, hihi 🙂

    • Không cần thiết đâu em. Bản thân mình vui là được, chạy theo thành tích để thỏa mãn miệng đời làm chi hehe. 😛 Dù ở bất kỳ tầng lớp nào đi nữa, mục tiêu cuối cùng vẫn là 2 chữ “hạnh phúc” mà. >:D<

  12. How can i put it…? So surprised with what u used to call ur teachers… How can u get what u have… It’s meaningless…

    • First, if you plan to use English, please use it with correct grammar. Or else, stick to Vietnamese.

      Second, just because someone is assigned to teach a class doesn’t mean that the students could learn something from them, if you know what “learn” means. With some bad attitude added, especially discriminating their students based on whether they attend extra classes, those so-called “teachers” should simply be treated as just other “non-animal” beings.

      Seriously I hate preaching at strangers. But treating the bad teachers the same way as treating the good teachers is like insulting the morality of those good, righteous ones.

      And frankly, my dear, seeing the ignorance of some so-called “students” just pisses my ass off.

    • Shut up. Có những người không đáng được gọi “teacher”, ít nhất đối với tôi. Nếu xem mọi “giáo viên” ngang hàng nhau, chả khác nào coi thường những người thầy người cô có tâm?

  13. xem ra ngoại vận của a ko đc tốt lắm nhỉ
    nhưng bây giờ a gặp thời rồi

  14. Hay! Bravo, bravo em co’ khi’ pha’ch. 😉

  15. cố lên R à!
    Nhiều lúc mình thấy bạn giỏi nhưng nói chuyện nhê nhàng một chút hen.

    L

  16. Pavel này sặc mùi băng phiến quá đi. Hehe

  17. mới có 1 phần đoạn đường thôi Rob ! Ráng lên =)) :)) tui cũng chẳng suôn sẻ gì ! 😀

    Good Job ! 😀

  18. Blog anh rất hay , em cũng thường xem lắm!
    Cuộc đời thì ai cũng phải trãi qua những cảnh dc gọi là khó khăn nhất, hỷ -nộ – ái – ố….em cũng vậy và anh Rob cũng vậy, bình thường thôi nhưng lại đầy cảm xúc và sự vững trải.! Chúc anh thành công trong cuộc sống!

  19. Chino là gì hả R?

  20. Ba điều trong đời một khi đã qua không lấy lại được

    + thời gian

    + lời nói

    + cơ hội

    * Ba điều trong đời không được đánh mất

    + sự thanh thản

    + hi vọng

    + lòng trung thực

    * Ba thứ có giá trị nhất trong đời

    + tình yêu

    + lòng tự tin

    + bạn bè

    * Ba thứ không bao giờ vững bền

    + giấc mơ

    + thành công

    + tài sản

    * Ba điều làm nên giá trị một con người

    + siêng năng

    + chân thành

    + thành đạt

    * Ba điều trong đời làm hỏng một con người

    + rượu

    + lòng tự cao

    + sự giận giữ

  21. Trước giờ em không thích phong cách của anh lắm, cứ thấy lạnh lạnh, chảnh chảnh thế nào. Nhưng hôm nay, sau khi đọc bài này, tạm thời tin là đúng đi, thì em có cái nhìn khác về anh. Cảm thông hơn, quý trọng hơn! Thật đấy!

  22. đôi khi khóc cũng làm mình zải toả cảm xúc và cảm thấy nhẹ nhõm hơn,nước mắt có để làm nhiệm vụ đó,đọc chuyện của a,e thấy những zọt nước mắt cũng góp phần để tôi luyện loại thép mang thương hiệu Robbey đó^^

  23. Em nghĩ thế này, dù thầy cô có xấu cỡ nào thì cũng là thầy cô của mình. “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”, chuyện gì khoan dung được thì khoan dung, trừ những chuyện quá đáng, gây hậu quả trầm trọng…

    Không nên đem chuyện xấu của thầy cô ra viết trên blog, anh nghĩ có đúng không?

    • Mỗi người có một quan điểm khác nhau, và đáng tiếc, anh chỉ tôn trọng những ai thực sự giúp anh trên con đường học vấn thôi. Tất nhiên, không thù hằn, không cay cú. Chỉ trình bày một vài sự thật thì không nhất thiết dùng đến chữ “khoan dung” đâu em.

  24. Em rất thích bài này.cám ơn anh.rất khâm phục anh

  25. anh nay,nhung khi buon,hay vui,khoc cung la 1 cach bieu lo cam xuc day,”hay song that di nen toi cuoi khi toi vui,toi khoc khi toi buon”

  26. anh robbey cho kòy xin nick Y!M.tk’s anh nhìu

  27. Ui hình như bài này viết về anh mà.

  28. Ct ùi khóc nhớ lại cũng thấy nhảm nữa ta…e thấy nên mỉm cười vì lúc đó mình đã khóc.:D

  29. Những lúc mình nên khóc mà có thể khóc và khóc được thì hay biết mấy! Có như vậy mới thấy nhẹ nhàng vì rửa trôi được bớt những ưu tư, phiền muộn trong lòng!
    Xúc cảm tự nhiên, chân thực, nhẹ nhàng…
    Chúc thương hiệu Robbey đã gầy dựng ngày càng có nhiều người biết đến, tin tưởng, yêu mến và chúc Anh thành công trên mọi lĩnh vực!

  30. Lớp 10 anh học trường nào thế anh Robbey?

  31. I always admire you, Robbey ! 😀

  32. Hihi, phục a Rob rùi, bắt đầu tất cả = con số 0, phải noi theo mới được..Hixx..Hixx..
    Chả bằng em, mún tạo niềm tin vs 33 và mama nhưng chẳng bik phải làm thế nào?? Hiazzz, kể cả chuyện hâm mộ thần tượng..khi đi off fan..cũng phải nói dối rằng đi sinh nhật đứa bạn thân…Hiazzz.. Chả bik làm sao tạo niềm tin nữa a Rob chỉ em ik … T_T

  33. một người bắt đầu mọi thứ từ con số 0, từ chính hai bàn tay mình… kết quả đạt được ngày hôm nay đáng để nhiều người phải kính nể. thích cái quan điểm “tôn trọng những người đáng tôn trọng”

  34. miễn là mình biết mình đag làm j và có mục đích rõ ràng… mình sống cho mình mà

  35. cuoc doi la 1 truong hoc,no k nam trong sach vo cung chang phai bai hoac thuoc long. Nuoc mat bao lan chay ra, the’p bao lan duoc toi them 🙂

  36. em đang trong giai đoạn khó khăn anh ạ nhưng đọc entry này em thật sư tìm được hướng đi cho mình ít nhất là trong suy nghĩ của mình. Thanks a nhiều lắm, chúc anh thành công nhé!

  37. khoc duoc la tot day, co nhung nguoi dau den muc ko khoc duoc nen cu’ danh phai cuoi! dung hoi vi sao tui hay cuoi, don gian vi tui cuoi tren ca noi buon lan niem vui, vi tu lau da ko con khoc duoc!

  38. này, than gì ghê vại. Khóc được là hạnh phúc đấy. 7 năm rùi tui ko rơi được giọt nước mắt nào.
    Đau mà ko khóc được thì còn hơn nghìn lần nước mắt rơi

  39. Anh mặc quần Jean đi giày thể thao nhìn hay thế 😡
    thích nhìn anh thế này hưn :X

  40. Hihi… Ai đau mà không khóc được đó mới thực sự là cực hình…
    Hãy luôn mỉm cười với cuộc sống, cuộc sống sẽ mỉm cười lại với bạn ( Ăn cắp của Nunu)

  41. hay wá anh 🙂 Cảm ơn anh vì đã chia sẻ những điều personal như thế.

  42. Khâm phục.

    Anh gốc Hoa à?

    P/S: Loại này lúc nào cũng vậy, tốt nhất là ignore chủ nghĩa -_- mình có làm được gì bọn nó cũng chẳng thèm thấy được. Cứ yên vị trong giới của mình là được rồi.

  43. Whatever you wanna call it…

    Well I’m NOT offending you -__-

  44. thép đã tôi thế đấy?
    em thix câu này của anh ^^

  45. Pingback: July 2010 – All About Robbey « Robbey McNificent

  46. Đọc xong thấy anh hay quá, dám đạp lên người ta để đi… Em hèn nhát, sợ đau và không dám làm gì đau người ta nên lúc người ta làm đau mình cũng lặng thin xem như vuốt mèo con quẹt lúc say sưa giỡn 🙂

    Nhạt…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s