Daily Archives: Tháng Một 22, 2011

Tết, Hoa và… Meo Meo

Robbey-Tet0003


Tết

Đêm 30 – 11pm. Một mùa Tết nữa lại sắp về với mọi nhà… Nhẽ ra nên háo hức, nhưng mình cứ cảm giác bồi hồi, tựa lời hát từ ca khúc bất hủ “Happy New Year” của nhóm ABBA.

Here we are, me and you, feeling lost and feeling blue…

Dù hiểu rõ niềm vui là nguồn năng lượng dồi dào cho cuộc sống, đến cuối ngày, mình cũng không thoát khỏi những muộn phiền, nghĩ ngợi… Chính mình hay khuyên mọi người nên quẳng hết gánh lo, song sự vô tư ấy đang dần lung lay. Càng lớn, càng phải để tâm đến nhiều việc: Từ nhà cửa, gia đình, họ hàng cho đến bạn bè, hội nhóm và các mối quan hệ… khó đặt tên.

Kể từ dạo quay cuồng với guồng máy “cơm áo gạo tiền”, tính khí sớm nắng chiều mưa thậm chí còn… thất thường hơn xưa. Cười đó, khóc đó, nổi giận đì đùng và vài phút sau đã nhắn tin mùi mẫn với em yêu. May mà mình luôn có không gian riêng, nên mọi xúc cảm đều tha hồ bộc phát. He he, gõ tới đây lại mỉm cười rồi.

Viết lách như một dạng liệu pháp. Bạn chỉ giải tỏa tinh thần khi các vướng mắc đều có lời đáp.

The morning seems so grey, so unlike yesterday, now’s the time for us to say “Happy New Year!”

Người phương Tây không có nhiều ca khúc dành cho thời khắc giao mùa, và cũng chẳng màu mè lòe loẹt, nắng chiếu lung linh muôn hoa vàng, đại loại. Họ chỉ nhắc nhở nhau, dẫu bầu trời xám xịt so với ngày hôm qua, thì chúng ta vẫn nên chúc nhau một năm mới an lành. Mình thích nhận thức thực tế ấy hơn.

Robbey-Tet0018


Hoa

Ngày trước, mình chả bao giờ chú ý đâu. Bận đi xem đốt pháo, múa lân, rồi lon ton chúc Tết khắp nơi để còn nhận lì xì nữa chứ! Nhớ màu hồng xác pháo, nhớ cảm giác từ từ mở phong bao…

Giờ đây, hoa như sợi dây duy nhất gắn kết mình với Tết.

Hôm qua, ghé chợ hoa Hồ Thị Kỷ cùng mẹ. Đông đúc, chen lấn, ồn ào. Nếu là mình mọi khi, sẽ rất khó ở và hậm hực. Nhưng… mình thích không khí đó. Cầm mấy bó cúc trên tay, trong lòng bỗng dưng phấn chấn hơn.

Robbey-Tet0033


Mèo

Mình yêu mèo cực! Thấy mèo là bay lại nựng, và mấy em mèo gặp mình cũng lăn ra ưỡn ẹo như đúng rồi.

Dần dà, vào những lúc phỡn chí, chán nản hay lười nhác, mình đều bất giác kêu… meo meo. Bà không thích mèo, nên lâu lâu lại mắng, “Đứa nào mang mèo về nữa đấy?”

Giờ nhà hết mèo rùi, tại tụi nó hay cào bậy, nát hết ghế salon. Gọi “meo meo” xong chờ hoài, chờ hoài mà hổng thấy chạy ra mừng là hiểu luôn. Bởi, thà ban đầu đừng nuôi…

Bạn nào có miu miu thì chăm giùm phần mình luôn nhé, thương lắm!

Tiếp tục đọc