Category Archives: cafe

Ái Phương – Làn Sóng Ngầm

a


Ái Phương là một trong những nhân tố mới mà mình rất thích, gặp lần đầu thích ngay! Cô bé sở hữu nét duyên ngầm, xinh không cần trang điểm, cách giao tiếp lại nhã nhặn và thông minh. Khi về nhà, mở Youtube voigiaculan nghe thử vài ca khúc (được em thu âm từ 2 năm trước), mình càng thấy rõ nét nghệ sĩ ở nàng: Chất giọng đẹp, bay bổng, và có hồn.

Những tưởng em sẽ nhanh chóng thành danh vì hội tụ đầy đủ tố chất cần thiết, nhưng đến nay, em vẫn tiến khá chậm. Ái Phương không có sẵn mối quan hệ. Như nhiều bạn trẻ đam mê ca hát khác, em quyết định… đi thi. Song 2 mùa liên tiếp, Phương bị loại ngay tại vòng nhóm của Vietnam Idol. Dù nhận về nhiều lời khen cho phần trình bày solo ở top 100 (Giấc mơ mang tên mình), giọng em không thể nào “đấu vật” với 3 cái mồm to khác.

Mình thật sự bức xúc khi thấy nhóm được mỗi Thu Trang đi tiếp, dù em này cảm nhạc quá tệ, hát hò thậm chí chẳng ăn nhập với giai điệu. Không biết đến bao giờ, tư duy cũ kỹ của giám khảo xứ ta mới chịu thay đổi, tạo cơ hội cho những bạn trẻ với lối thể hiện nhẹ nhàng, tinh tế như David Archuletta, Brooke White, Kris Allen, Didi Benami, Scotty McCleery? Đến cuối ngày, rõ ràng công chúng vẫn muốn đón nhận Hiền Thục, Hồ Ngọc Hà, Phương Vy, Noo Phước Thịnh hơn là mấy con khủng long khè ra lửa. Anyway… Vào thời điểm đó, Ái Phương chưa muốn mình nhắc tới em, ngại khán giả sẽ nhìn em bằng ánh mắt thương hại.

Robbey-AiPhuong002


Phương luôn ý thức kỹ về hình ảnh của bản thân, thà im ắng chứ không muốn mượn những chuyện bên lề để nổi tiếng. Bởi vậy, tư vấn định hướng cho em khó cực.

Tiếp tục đọc

Effoc – Giấc mơ lớn từ chiếc Coffee-cart

4751408260_2ed058ced3_o


Một ngày bình thường như mọi ngày, mình nhận được cuộc gọi từ khách hàng tên Việt, với nhu cầu quảng bá thương hiệu trên các trang mạng xã hội. Việt mời mình đến Effoc để dùng thử sản phẩm, đồng thời cùng trao đổi về cách thức và chi phí. Nothing unusual.

Khi dừng xe ở chi nhánh Võ Thị Sáu, bất ngờ đầu tiên là ông chủ mặt non choẹt ra đón, vận áo thun quần lửng nữa chứ. Tất nhiên, mình không áp đặt big boss cần phải là những bác đầu hói, song ít nhất nên lớn hơn mình vài tuổi. Và mình nhầm. Cậu ấy sinh năm 1988, tự gầy dựng sự nghiệp và hiện đã sở hữu trong tay 3 chi nhánh takeaway coffee luôn tấp nập teen ra vào.

Chà, intro giống đang PR cho chủ quán hơn là đứa con tinh thần của hắn nhỉ? Việt đã dặn dò trước, “Anh đừng nói nhiều về em nhé, cứ tập trung vào sản phẩm”. Cơ mà, sẽ thật thiếu sót nếu quên đề cập nhân vật… bố trẻ, bởi Effoc đâu từ dưới đất mọc lên?

Robbey-Effoc0019

Ngày xưa…


Bắt đầu từ chiếc Coffee-cart…

Ý tưởng kinh doanh cà-phê-mang-đi hình thành khi Việt đang… làm bài tập. Nhưng khác với bạn bè đồng trang lứa, Việt đã thực tế hóa kế hoạch của mình, chứ không vẽ vời ra chỉ để ghi điểm.

Ngày 25/08/2008, “E2FFOC” ra đời, viết ngược lại từ chữ “COFFEE”. Tuy nhiên, để dễ phát âm hơn, “E2FFOC” sớm đổi thành EFFOC – Tên gọi đã trở nên quen thuộc với giới trẻ Sài Gòn.

Blogger Bim Nguyễn: “Ủng hộ a mập từ hồi a mới mở xe nhỏ, giờ đề huề như này rồi, thiệt hâm mộ.”

EFFOC ban đầu hoạt động với hình thức Coffee Cart (quầy bán hàng lưu động) – rất phổ biến và được yêu thích tại các nước lớn. Trong vòng chưa đầy 2 năm, Effoc phát triển đến chóng mặt, menu ngày càng đa dạng và nay đã bành trướng ra đến 3 chi nhánh để phục vụ nhu cầu thực khách.

Sẽ không có gì đáng bàn cãi nếu Việt là con nhà đại gia, hoặc từng trải qua chục năm kinh nghiệm trong ngành cà phê. Nhưng với một người trẻ, 20 mấy tuổi đã làm nên thành công bước đầu cho giấc mơ lớn, thật đáng để mình “ngưỡng mộ trong im lặng”. Oops, vừa nhỡ nói ra rồi!

Tiếp tục đọc

Microsoft Hardware và câu chuyện Xứng Đáng

nonla


Trong nhiều năm gần đây, câu nói “người Việt Nam dùng hàng Việt Nam” đã trở nên quá quen thuộc với tất cả chúng ta. Thế nhưng, vô tình theo dõi phóng sự về làng nón trên VTV, mình đã trố mắt khi nghe bác nghệ nhân thản nhiên tâm sự: “Cái đẹp xuất nước ngoài, cái xấu bán trong nước.” Cô em thực hiện chương trình chỉ biết… cười trừ, còn cậu Tây (hiểu tiếng Việt) nhanh chóng lái sang chủ đề khác.

Tất nhiên, mình biết nước nhà chưa giàu có bằng các quốc gia đã phát triển, cái ăn cái mặc xuề xòa cho xong cũng qua ngày. Song, sự tiến bộ trước tiên nằm ở tinh thần. Nếu cứ tự thuyết phục bản thân rằng ta không cần dùng đến những mặt hàng tốt nhất, hay nhất, đẹp nhất – còn đâu ý chí để phấn đấu?

Xa xỉ phẩm – đôi lúc giá trị hơn số tiền bạn bỏ ra, bởi nó chứng tỏ bạn thừa khả năng thu về lợi nhuận nhiều gấp bội. Để khoe? Nhầm. Chỉ cần chính bạn thỏa lòng là đủ. Cảm giác tận hưởng những gì mình xứng đáng sẽ kích thích ta làm việc tốt hơn.

Dong San Pham Hua Hen Nhieu Dot Phat cua Microsoft tai thi truong Vietnam


Mình quan điểm: Nội địa hay ngoại nhập – chẳng quan trọng. Miễn sao đem lại hiệu quả tốt nhất thì dùng thôi.

Nếu sản phẩm Việt đủ chất lượng, kiểu dáng chả thua ai, giá thành lại phù hợp túi tiền (có thể chứ, vì tiết kiệm hàng loạt chi phí mà: thuế má – xăng dầu – vận chuyển…); mình sẵn sàng ưu tiên sử dụng nó. Chắc chắn.

Khẩu hiệu “Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam” – nên cất lên với niềm tự hào, chứ không phải cảm giác thu gom đồ bị lỗi nhằm mục đích… tiết kiệm (?!).

Robbey-Microsoft0033


Mình thường được ưu ái dùng trước những món công nghệ mới, và vẫn hay chia sẻ trải nghiệm cùng các bạn độc giả qua blog. Một số cho rằng mình… ăn tiền PR nên mới viết bài, hehe. Thực chất, nếu không ưng, mình sẵn sàng trả lại. Tính sòng phẳng xưa giờ…

Mân mê em chuột BlueTrack trên tay… Thích cực í! Nhỏ nhắn xinh xắn, lại không dây nên rất tiện cho việc di chuyển.

Ví dụ cụ thể nhé. Theo dõi America’s Next Top Model trên Youtube, mình luôn chỉnh chế độ Fullscreen rồi nằm phè ra giường. Bực ở chỗ, cứ sau mỗi 8 phút, màn hình tự động thu nhỏ trước khi chuyển sang clip tiếp theo. Muốn quay về chế độ cũ, phải ngồi vào máy, bấm dấu Fullscreen trở lại. Grrrrr. Từ lúc sở hữu em Wireless Mobile Mouse 3500, thư thả hẳn! Rê chuột trên nệm mà hắn vẫn chạy băng băng. Thiết bị có thể sử dụng ở hầu hết mọi nơi, từ sàn bếp bằng đá cho đến thành gác tay tại sân bay. Ô ye… that’s the life!

Microsoft Arc - Chuot thoi trang di chuyen tren moi chat lieuChuột ‘ác’ – em Mèo ác.


Tiếp tục đọc

Unwritten

IMG_3393


Nhiều bạn thích dùng nguyên do “không có lửa sao có khói” để lý giải các tin đồn. Thế sao không nghĩ rằng, ngọn lửa ấy cháy bừng lên, đơn giản vì thói ganh ăn tức ở?

Nếu bạn từng hùa theo ghét một ai chỉ qua lời trung gian, chứ đối phương chưa đụng chạm gì tới bạn, nên xem xét cách nhận định của chính mình. Đây là thế kỷ 21 chứ chẳng phải thời ăn lông ở lỗ, lối sống bầy đàn hoàn toàn không phù hợp trong môi trường văn minh. Một cá thể năng động sẽ tập trung thời gian vào các dự án của riêng họ, chứ ai lại tích trữ năng lượng cho những suy nghĩ tiêu cực về… bá vơ?

Ngay cả bản thân mình, lâu lâu lướt mắt qua những “áng văn bất hủ” nhắm đến… mình, chỉ bật cười chứ chả buồn phân tích. Trí tưởng tượng có thể mang ta bay xa thật: Người thì chạm đến tận mây xanh, kẻ lại vẫy vùng đám bùn nhơ chốn địa ngục. Âu cũng là sở thích, là lựa chọn của mỗi người.

Chuyện xu hướng tình dục chẳng hạn, chả biết hứng khởi nào khiến thiên hạ khoái bàn ra tán vào. Như thể anh A cô B thích trai hay gái sẽ ảnh hưởng gì đến họ. Làm ơn. Tới lượt chăng?

Tiếp tục đọc

Mạnh Khỏe, Năng Động, Thắng Tiền To!

DSC_5023 copy


Càng về sau, thế hệ trẻ càng ham làm và… ham chơi. Cũng đúng thôi. Bên cạnh những nhu cầu căn bản, bạn cần khoản tiền dư dành riêng cho việc giải trí. Ngược lại, tinh thần sảng khoái sẽ tiếp năng lượng và động lực để bạn phấn đấu nhiều hơn.

Tuy nhiên, khi mải mê lăn tròn trong vòng xoay ấy, đôi lúc bạn quên mất khâu tối quan trọng: giữ gìn sức khỏe. Nhiều người cứ thắc mắc, vì sao thường xuyên chơi thể thao mà vẫn dễ đổ ốm?! Hmm… Song song việc vận động cơ thể, nên chú ý chế độ dinh dưỡng: đủ bữa, đủ chất và không thừa… vi khuẩn.

Sau khi tập gym hoặc tham gia vài hiệp bowling, mình và chúng bạn hay ghé nhà hàng dùng bữa tối. À không, đôi khi cũng la cà quán lề đường để… đổi vị. Mấy món lặt vặt như khoai tây chiên, bò bía hay hến xúc bánh tráng chẳng hạn, đương nhiên bốc ngon hơn! Nhưng tay bẩn thế kia, chẳng nhẽ đành tự nhủ, “Ở dơ sống lâu?”

Khăn lạnh thì khỏi nói, đố biết ai từng dùng, và đã chùi những… khu vực nào. Eww… Thậm chí chẳng muốn tưởng tượng nữa.

Tiếp tục đọc

More than Taste

Robbey-HideAway0016


Sài Gòn khác hẳn Hà Nội và một vài tỉnh thành khác về cung cách phục vụ khách hàng.

Ở đây, quán nào chửi là quán đó đóng cửa sớm, dẫu chế biến thức ăn hấp dẫn cách mấy chăng nữa. Phút thăng hoa chỉ đến khi mọi giác quan đều được bay bổng. Đang nếm cao lương mỹ vị, chợt ngửi mùi kỳ kỳ dưới bếp, hoặc nghe tiếng léo nhéo bên tai, hoặc nhìn thấy chủ quán giơ tay tát nhân viên, làm sao mà ngon miệng trước những thông tin gây nhiễu ấy được?

Lần nọ, blind dating với một em mới quen. Mình lịch sự, để em í chọn chỗ. Ẻm hẹn ở Windows. Vừa bước vô, nhạc đã dọng ầm ầm ầm vào tai, phải gào lên mới biết đối phương đang nói gì. Nghĩ sao? Đi luôn hông trở lại. Gout thẩm mỹ rất quan trọng, hơn cả ngoại hình và những thể loại bằng cấp bạn khoác vào người.

IMG_9523



Papa hay than phiền mình chi quá nhiều vào quần áo. Trên thực tế, mỗi món mình vận ra đường chỉ dao động từ 500K – 800K, đâu đắt đỏ quá mức cần thiết? Hiệu hay không hiệu, chả quan trọng. Chỉ cần chất liệu tốt, kiểu dáng tao nhã, mặc vào tự tin thoải mái là ok. Bây giờ toàn giao tiếp với đại gia, nghệ sĩ, doanh nhân thành đạt – tôn trọng bản thân chính là cách tôn trọng những ai đi cùng. Bạn không thể khoác một cái giẻ rách rồi bảo: Chả sao, tôi có… đầu. Kẻ thông minh thật sự phải biết trang bị vẻ ngoài sao cho phù hợp với bản thân và công việc. That’s the way it goes.

Khi ở nhà, mình vẫn áo lá quần đùi như bao người thôi. Nhưng thử tưởng tượng đặt chân vào quán xá với bộ dạng như thế, chắc chủ… xua chó ra cắn quá. Tương tự, mình ghé nhà hàng không chỉ vì món ăn, bởi mama đã nấu quá ngon rồi! Thiết nghĩ, đòi hỏi nghệ thuật trình bày tinh tế, âm nhạc nhẹ nhàng thư giãn, dịch vụ tận tình chu đáo… là hoàn toàn chính đáng.

Robbey-HideAway0015


That’s why I enjoy HideAway.

Here, I feel like a king – a nice one.

Tham khảo các món ăn. ^^

Tiếp tục đọc

Già

Robbey-HideAway-20


Tối qua vừa đi Phương Đông để dự event do Nokia tài trợ – it was A.W.F.U.L. Mặc dù bạn bè mình đang làm việc cho Nokia, AVC, Golden, RSVP, Levi’s, XoneFM, YANTV – tóm lại là những đơn vị liên quan; vẫn phải chê! Biết vậy thà đi coi Hòa Nhịp Bạn Trẻ huhuhu.

Ex của mình trước đây là… thần vũ trường, em í từng đề cập Phương Đông như nơi của “các đại gia áo vest thắt cravat đến tìm hot boy hot girl”. Có hay không chưa biết, chỉ thấy khiếp đảm trước mấy vũ công ăn vận như cave, phô dâm đến thô thiển. Một em gái chắc quên đồng phục, chơi luôn cả xu chiêng cùng quần lót đỏ choét, nhảy doggy style với một trai bóng lồ lộ. Thiệt không ra thể thống gì.

Robbey-HideAway-22

.

Robbey-HideAway-23

Không chụp em chip đỏ vì sợ… cháy máy.


Đã từng đi du học, tiếp xúc nền văn minh thế giới, tư tưởng mình rất thoáng. Vấn đề nằm ở tính thẩm mỹ. Nếu xem những màn biểu diễn ấy là trò tiêu khiển để… thích mắt, mình cảm thấy bị xúc phạm. Nó cứ rẻ tiền như nào í (dù nước uống không hề rẻ, thậm chí phí giữ xe đắt gấp đôi những nơi khác). Nếu muốn “tìm đại gia”, mình sẽ chả bao giờ vào đây, vì gout nghe nhìn quá tệ. Ngược lại, nhỡ giàu được tầm cỡ Khải Silk, cũng không hứng thú ghé vô chốn này bắt ghệ. I’m way classier than that. Sorry.

Robbey-HideAway-21


Cho đến khi cách tổ chức thay đổi, Phương Đông sẽ nằm trong blacklist của mình, đừng ai rủ. Mình ghét rượu, ghét thuốc lá, ghét những thứ gây ô nhiễm tầm nhìn. Thế chưa đủ. You know something’s wrong when most of the people don’t even dance. What are they there for?!

Robbey-HideAway-06


Già rồi. Dạo này chỉ muốn đến nơi yên tĩnh bàn công việc. Tháng qua tiêu tốn vài triệu vào… tiền café, vật giá leo thang đến ngán ngẩm. Mai mốt sẽ họp công ty cố định tại HideAway. Vừa thương lượng được giảm 50% tất cả các chi phí. Yay me! Nhất Robbey rồi còn gì? Chưa kể mỗi lần tới, mình lại tự do bật tắt đèn, đề nghị nhân viên đổi nhạc etc. Được cái… dễ thương nên chưa nghe ai than phiền.

Tiếp tục đọc