Category Archives: cafe

Ái Phương – Làn Sóng Ngầm

a


Ái Phương là một trong những nhân tố mới mà mình rất thích, gặp lần đầu thích ngay! Cô bé sở hữu nét duyên ngầm, xinh không cần trang điểm, cách giao tiếp lại nhã nhặn và thông minh. Khi về nhà, mở Youtube voigiaculan nghe thử vài ca khúc (được em thu âm từ 2 năm trước), mình càng thấy rõ nét nghệ sĩ ở nàng: Chất giọng đẹp, bay bổng, và có hồn.

Những tưởng em sẽ nhanh chóng thành danh vì hội tụ đầy đủ tố chất cần thiết, nhưng đến nay, em vẫn tiến khá chậm. Ái Phương không có sẵn mối quan hệ. Như nhiều bạn trẻ đam mê ca hát khác, em quyết định… đi thi. Song 2 mùa liên tiếp, Phương bị loại ngay tại vòng nhóm của Vietnam Idol. Dù nhận về nhiều lời khen cho phần trình bày solo ở top 100 (Giấc mơ mang tên mình), giọng em không thể nào “đấu vật” với 3 cái mồm to khác.

Mình thật sự bức xúc khi thấy nhóm được mỗi Thu Trang đi tiếp, dù em này cảm nhạc quá tệ, hát hò thậm chí chẳng ăn nhập với giai điệu. Không biết đến bao giờ, tư duy cũ kỹ của giám khảo xứ ta mới chịu thay đổi, tạo cơ hội cho những bạn trẻ với lối thể hiện nhẹ nhàng, tinh tế như David Archuletta, Brooke White, Kris Allen, Didi Benami, Scotty McCleery? Đến cuối ngày, rõ ràng công chúng vẫn muốn đón nhận Hiền Thục, Hồ Ngọc Hà, Phương Vy, Noo Phước Thịnh hơn là mấy con khủng long khè ra lửa. Anyway… Vào thời điểm đó, Ái Phương chưa muốn mình nhắc tới em, ngại khán giả sẽ nhìn em bằng ánh mắt thương hại.

Robbey-AiPhuong002


Phương luôn ý thức kỹ về hình ảnh của bản thân, thà im ắng chứ không muốn mượn những chuyện bên lề để nổi tiếng. Bởi vậy, tư vấn định hướng cho em khó cực.

Tiếp tục đọc

Effoc – Giấc mơ lớn từ chiếc Coffee-cart

4751408260_2ed058ced3_o


Một ngày bình thường như mọi ngày, mình nhận được cuộc gọi từ khách hàng tên Việt, với nhu cầu quảng bá thương hiệu trên các trang mạng xã hội. Việt mời mình đến Effoc để dùng thử sản phẩm, đồng thời cùng trao đổi về cách thức và chi phí. Nothing unusual.

Khi dừng xe ở chi nhánh Võ Thị Sáu, bất ngờ đầu tiên là ông chủ mặt non choẹt ra đón, vận áo thun quần lửng nữa chứ. Tất nhiên, mình không áp đặt big boss cần phải là những bác đầu hói, song ít nhất nên lớn hơn mình vài tuổi. Và mình nhầm. Cậu ấy sinh năm 1988, tự gầy dựng sự nghiệp và hiện đã sở hữu trong tay 3 chi nhánh takeaway coffee luôn tấp nập teen ra vào.

Chà, intro giống đang PR cho chủ quán hơn là đứa con tinh thần của hắn nhỉ? Việt đã dặn dò trước, “Anh đừng nói nhiều về em nhé, cứ tập trung vào sản phẩm”. Cơ mà, sẽ thật thiếu sót nếu quên đề cập nhân vật… bố trẻ, bởi Effoc đâu từ dưới đất mọc lên?

Robbey-Effoc0019

Ngày xưa…


Bắt đầu từ chiếc Coffee-cart…

Ý tưởng kinh doanh cà-phê-mang-đi hình thành khi Việt đang… làm bài tập. Nhưng khác với bạn bè đồng trang lứa, Việt đã thực tế hóa kế hoạch của mình, chứ không vẽ vời ra chỉ để ghi điểm.

Ngày 25/08/2008, “E2FFOC” ra đời, viết ngược lại từ chữ “COFFEE”. Tuy nhiên, để dễ phát âm hơn, “E2FFOC” sớm đổi thành EFFOC – Tên gọi đã trở nên quen thuộc với giới trẻ Sài Gòn.

Blogger Bim Nguyễn: “Ủng hộ a mập từ hồi a mới mở xe nhỏ, giờ đề huề như này rồi, thiệt hâm mộ.”

EFFOC ban đầu hoạt động với hình thức Coffee Cart (quầy bán hàng lưu động) – rất phổ biến và được yêu thích tại các nước lớn. Trong vòng chưa đầy 2 năm, Effoc phát triển đến chóng mặt, menu ngày càng đa dạng và nay đã bành trướng ra đến 3 chi nhánh để phục vụ nhu cầu thực khách.

Sẽ không có gì đáng bàn cãi nếu Việt là con nhà đại gia, hoặc từng trải qua chục năm kinh nghiệm trong ngành cà phê. Nhưng với một người trẻ, 20 mấy tuổi đã làm nên thành công bước đầu cho giấc mơ lớn, thật đáng để mình “ngưỡng mộ trong im lặng”. Oops, vừa nhỡ nói ra rồi!

Tiếp tục đọc

Microsoft Hardware và câu chuyện Xứng Đáng

nonla


Trong nhiều năm gần đây, câu nói “người Việt Nam dùng hàng Việt Nam” đã trở nên quá quen thuộc với tất cả chúng ta. Thế nhưng, vô tình theo dõi phóng sự về làng nón trên VTV, mình đã trố mắt khi nghe bác nghệ nhân thản nhiên tâm sự: “Cái đẹp xuất nước ngoài, cái xấu bán trong nước.” Cô em thực hiện chương trình chỉ biết… cười trừ, còn cậu Tây (hiểu tiếng Việt) nhanh chóng lái sang chủ đề khác.

Tất nhiên, mình biết nước nhà chưa giàu có bằng các quốc gia đã phát triển, cái ăn cái mặc xuề xòa cho xong cũng qua ngày. Song, sự tiến bộ trước tiên nằm ở tinh thần. Nếu cứ tự thuyết phục bản thân rằng ta không cần dùng đến những mặt hàng tốt nhất, hay nhất, đẹp nhất – còn đâu ý chí để phấn đấu?

Xa xỉ phẩm – đôi lúc giá trị hơn số tiền bạn bỏ ra, bởi nó chứng tỏ bạn thừa khả năng thu về lợi nhuận nhiều gấp bội. Để khoe? Nhầm. Chỉ cần chính bạn thỏa lòng là đủ. Cảm giác tận hưởng những gì mình xứng đáng sẽ kích thích ta làm việc tốt hơn.

Dong San Pham Hua Hen Nhieu Dot Phat cua Microsoft tai thi truong Vietnam


Mình quan điểm: Nội địa hay ngoại nhập – chẳng quan trọng. Miễn sao đem lại hiệu quả tốt nhất thì dùng thôi.

Nếu sản phẩm Việt đủ chất lượng, kiểu dáng chả thua ai, giá thành lại phù hợp túi tiền (có thể chứ, vì tiết kiệm hàng loạt chi phí mà: thuế má – xăng dầu – vận chuyển…); mình sẵn sàng ưu tiên sử dụng nó. Chắc chắn.

Khẩu hiệu “Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam” – nên cất lên với niềm tự hào, chứ không phải cảm giác thu gom đồ bị lỗi nhằm mục đích… tiết kiệm (?!).

Robbey-Microsoft0033


Mình thường được ưu ái dùng trước những món công nghệ mới, và vẫn hay chia sẻ trải nghiệm cùng các bạn độc giả qua blog. Một số cho rằng mình… ăn tiền PR nên mới viết bài, hehe. Thực chất, nếu không ưng, mình sẵn sàng trả lại. Tính sòng phẳng xưa giờ…

Mân mê em chuột BlueTrack trên tay… Thích cực í! Nhỏ nhắn xinh xắn, lại không dây nên rất tiện cho việc di chuyển.

Ví dụ cụ thể nhé. Theo dõi America’s Next Top Model trên Youtube, mình luôn chỉnh chế độ Fullscreen rồi nằm phè ra giường. Bực ở chỗ, cứ sau mỗi 8 phút, màn hình tự động thu nhỏ trước khi chuyển sang clip tiếp theo. Muốn quay về chế độ cũ, phải ngồi vào máy, bấm dấu Fullscreen trở lại. Grrrrr. Từ lúc sở hữu em Wireless Mobile Mouse 3500, thư thả hẳn! Rê chuột trên nệm mà hắn vẫn chạy băng băng. Thiết bị có thể sử dụng ở hầu hết mọi nơi, từ sàn bếp bằng đá cho đến thành gác tay tại sân bay. Ô ye… that’s the life!

Microsoft Arc - Chuot thoi trang di chuyen tren moi chat lieuChuột ‘ác’ – em Mèo ác.


Tiếp tục đọc

Unwritten

IMG_3393


Nhiều bạn thích dùng nguyên do “không có lửa sao có khói” để lý giải các tin đồn. Thế sao không nghĩ rằng, ngọn lửa ấy cháy bừng lên, đơn giản vì thói ganh ăn tức ở?

Nếu bạn từng hùa theo ghét một ai chỉ qua lời trung gian, chứ đối phương chưa đụng chạm gì tới bạn, nên xem xét cách nhận định của chính mình. Đây là thế kỷ 21 chứ chẳng phải thời ăn lông ở lỗ, lối sống bầy đàn hoàn toàn không phù hợp trong môi trường văn minh. Một cá thể năng động sẽ tập trung thời gian vào các dự án của riêng họ, chứ ai lại tích trữ năng lượng cho những suy nghĩ tiêu cực về… bá vơ?

Ngay cả bản thân mình, lâu lâu lướt mắt qua những “áng văn bất hủ” nhắm đến… mình, chỉ bật cười chứ chả buồn phân tích. Trí tưởng tượng có thể mang ta bay xa thật: Người thì chạm đến tận mây xanh, kẻ lại vẫy vùng đám bùn nhơ chốn địa ngục. Âu cũng là sở thích, là lựa chọn của mỗi người.

Chuyện xu hướng tình dục chẳng hạn, chả biết hứng khởi nào khiến thiên hạ khoái bàn ra tán vào. Như thể anh A cô B thích trai hay gái sẽ ảnh hưởng gì đến họ. Làm ơn. Tới lượt chăng?

Tiếp tục đọc

Mạnh Khỏe, Năng Động, Thắng Tiền To!

DSC_5023 copy


Càng về sau, thế hệ trẻ càng ham làm và… ham chơi. Cũng đúng thôi. Bên cạnh những nhu cầu căn bản, bạn cần khoản tiền dư dành riêng cho việc giải trí. Ngược lại, tinh thần sảng khoái sẽ tiếp năng lượng và động lực để bạn phấn đấu nhiều hơn.

Tuy nhiên, khi mải mê lăn tròn trong vòng xoay ấy, đôi lúc bạn quên mất khâu tối quan trọng: giữ gìn sức khỏe. Nhiều người cứ thắc mắc, vì sao thường xuyên chơi thể thao mà vẫn dễ đổ ốm?! Hmm… Song song việc vận động cơ thể, nên chú ý chế độ dinh dưỡng: đủ bữa, đủ chất và không thừa… vi khuẩn.

Sau khi tập gym hoặc tham gia vài hiệp bowling, mình và chúng bạn hay ghé nhà hàng dùng bữa tối. À không, đôi khi cũng la cà quán lề đường để… đổi vị. Mấy món lặt vặt như khoai tây chiên, bò bía hay hến xúc bánh tráng chẳng hạn, đương nhiên bốc ngon hơn! Nhưng tay bẩn thế kia, chẳng nhẽ đành tự nhủ, “Ở dơ sống lâu?”

Khăn lạnh thì khỏi nói, đố biết ai từng dùng, và đã chùi những… khu vực nào. Eww… Thậm chí chẳng muốn tưởng tượng nữa.

Tiếp tục đọc

More than Taste

Robbey-HideAway0016


Sài Gòn khác hẳn Hà Nội và một vài tỉnh thành khác về cung cách phục vụ khách hàng.

Ở đây, quán nào chửi là quán đó đóng cửa sớm, dẫu chế biến thức ăn hấp dẫn cách mấy chăng nữa. Phút thăng hoa chỉ đến khi mọi giác quan đều được bay bổng. Đang nếm cao lương mỹ vị, chợt ngửi mùi kỳ kỳ dưới bếp, hoặc nghe tiếng léo nhéo bên tai, hoặc nhìn thấy chủ quán giơ tay tát nhân viên, làm sao mà ngon miệng trước những thông tin gây nhiễu ấy được?

Lần nọ, blind dating với một em mới quen. Mình lịch sự, để em í chọn chỗ. Ẻm hẹn ở Windows. Vừa bước vô, nhạc đã dọng ầm ầm ầm vào tai, phải gào lên mới biết đối phương đang nói gì. Nghĩ sao? Đi luôn hông trở lại. Gout thẩm mỹ rất quan trọng, hơn cả ngoại hình và những thể loại bằng cấp bạn khoác vào người.

IMG_9523



Papa hay than phiền mình chi quá nhiều vào quần áo. Trên thực tế, mỗi món mình vận ra đường chỉ dao động từ 500K – 800K, đâu đắt đỏ quá mức cần thiết? Hiệu hay không hiệu, chả quan trọng. Chỉ cần chất liệu tốt, kiểu dáng tao nhã, mặc vào tự tin thoải mái là ok. Bây giờ toàn giao tiếp với đại gia, nghệ sĩ, doanh nhân thành đạt – tôn trọng bản thân chính là cách tôn trọng những ai đi cùng. Bạn không thể khoác một cái giẻ rách rồi bảo: Chả sao, tôi có… đầu. Kẻ thông minh thật sự phải biết trang bị vẻ ngoài sao cho phù hợp với bản thân và công việc. That’s the way it goes.

Khi ở nhà, mình vẫn áo lá quần đùi như bao người thôi. Nhưng thử tưởng tượng đặt chân vào quán xá với bộ dạng như thế, chắc chủ… xua chó ra cắn quá. Tương tự, mình ghé nhà hàng không chỉ vì món ăn, bởi mama đã nấu quá ngon rồi! Thiết nghĩ, đòi hỏi nghệ thuật trình bày tinh tế, âm nhạc nhẹ nhàng thư giãn, dịch vụ tận tình chu đáo… là hoàn toàn chính đáng.

Robbey-HideAway0015


That’s why I enjoy HideAway.

Here, I feel like a king – a nice one.

Tham khảo các món ăn. ^^

Tiếp tục đọc

Già

Robbey-HideAway-20


Tối qua vừa đi Phương Đông để dự event do Nokia tài trợ – it was A.W.F.U.L. Mặc dù bạn bè mình đang làm việc cho Nokia, AVC, Golden, RSVP, Levi’s, XoneFM, YANTV – tóm lại là những đơn vị liên quan; vẫn phải chê! Biết vậy thà đi coi Hòa Nhịp Bạn Trẻ huhuhu.

Ex của mình trước đây là… thần vũ trường, em í từng đề cập Phương Đông như nơi của “các đại gia áo vest thắt cravat đến tìm hot boy hot girl”. Có hay không chưa biết, chỉ thấy khiếp đảm trước mấy vũ công ăn vận như cave, phô dâm đến thô thiển. Một em gái chắc quên đồng phục, chơi luôn cả xu chiêng cùng quần lót đỏ choét, nhảy doggy style với một trai bóng lồ lộ. Thiệt không ra thể thống gì.

Robbey-HideAway-22

.

Robbey-HideAway-23

Không chụp em chip đỏ vì sợ… cháy máy.


Đã từng đi du học, tiếp xúc nền văn minh thế giới, tư tưởng mình rất thoáng. Vấn đề nằm ở tính thẩm mỹ. Nếu xem những màn biểu diễn ấy là trò tiêu khiển để… thích mắt, mình cảm thấy bị xúc phạm. Nó cứ rẻ tiền như nào í (dù nước uống không hề rẻ, thậm chí phí giữ xe đắt gấp đôi những nơi khác). Nếu muốn “tìm đại gia”, mình sẽ chả bao giờ vào đây, vì gout nghe nhìn quá tệ. Ngược lại, nhỡ giàu được tầm cỡ Khải Silk, cũng không hứng thú ghé vô chốn này bắt ghệ. I’m way classier than that. Sorry.

Robbey-HideAway-21


Cho đến khi cách tổ chức thay đổi, Phương Đông sẽ nằm trong blacklist của mình, đừng ai rủ. Mình ghét rượu, ghét thuốc lá, ghét những thứ gây ô nhiễm tầm nhìn. Thế chưa đủ. You know something’s wrong when most of the people don’t even dance. What are they there for?!

Robbey-HideAway-06


Già rồi. Dạo này chỉ muốn đến nơi yên tĩnh bàn công việc. Tháng qua tiêu tốn vài triệu vào… tiền café, vật giá leo thang đến ngán ngẩm. Mai mốt sẽ họp công ty cố định tại HideAway. Vừa thương lượng được giảm 50% tất cả các chi phí. Yay me! Nhất Robbey rồi còn gì? Chưa kể mỗi lần tới, mình lại tự do bật tắt đèn, đề nghị nhân viên đổi nhạc etc. Được cái… dễ thương nên chưa nghe ai than phiền.

Tiếp tục đọc

Ngọt Ngào (Falling In Love)

RobbeyNu0001


Thời gian trôi qua, vẫn còn nguyên những ngọt ngào xưa

Ngồi tựa vai anh nhớ ngày ấy, lúc em thẹn thùng…

Vào đêm hôm ấy gió và mưa cuốn đi nàng trăng
Rồi anh đã đến dưới màn mưa khẽ hôn nhẹ nhàng…

Ngày rồi ngày qua ngắm hoàng hôn, đón ánh nắng lên.
Chợt lòng em xao xuyến hạnh phúc cho phút giây bình yên
Oh… I’m falling in love with you.

Đông Nhi – I’m Falling In Love With You

Những dòng trên mở đầu cho 3 đoạn trong ca khúc Ngọt Ngào – my current favorite.

Thời gian gần đây, nhạc sĩ ít khi chịu thêm lời 2. Một bài thường bao gồm Verse – Bridge – Chorus, cứ thế lặp lại… 3 lần. Hoặc họ cạn ý tưởng, hoặc viết bừa để bán ra hàng loạt, gom tiền về. Thế nên, đừng ngạc nhiên khi thấy nhiều sáng tác mới khá hời hợt, na ná nhau. Một số trường hợp lại nhầm tưởng: đối nghịch nhàm chán là… điên khùng, trộn mớ đại ngôn nhăng cuội với chất nhạc ma quái, ném vào mặt thính giả rồi bảo “Đẳng cấp đấy”. Cho xin!

RobbeyNu0002


Nghệ thuật đến từ cuộc sống hằng ngày, khi bạn biết chắt chiu cảm xúc.

Muốn truyền đạt thành công đến khán giả, trước tiên phải nắm thông điệp mình đang trình bày, do chẳng ai muốn nghe những cái máy hát tròn trịa cả. Nhiều ca sĩ trẻ hiện nay kiêm luôn vai trò sáng tác, đó là điều đáng khích lệ, vì chỉ bản thân mới hiểu đứa con tinh thần rõ nhất.

Tuy nhiên, kết quả không giống nhau – bởi viết lách vốn thuộc về năng khiếu. Một em theo “nhạc sang” từng phán, “Viết như tụi nó dễ ợt à, lấy beat nước ngoài xong ngồi… chế, kiểu đó một ngày em làm… chục bài cũng được.” Chậc, thế mà đến nay vẫn chưa thấy hit nào đóng mộc tên ẻm, thậm chí chả có hit. Ví dụ khác: Như Ý lên báo đì đùng về những “lời ca ngợi” từ các nhạc shỡi, đến lúc Anh Có Phải Người Đàn Ông Tốt? chào sân – chới với!!! Bôi bác đố đỡ được. Khen đểu mà tưởng thật.

RobbeyNu0007


Ca từ ổn nhất thuộc về Thủy Tiên và Đông Nhi. Tuy nhiên, đúng như một số người… bắt lỗi, Tiên vẫn đặt nền tảng giai điệu dựa trên nhạc quốc tế khá nhiều. Mình đánh giá Nu cao hơn, vì tất cả các ca khúc của em ấy đều nguyên bản (original), ra lò hơn chục bài rồi mà đố anti hô hào 2 chữ “đạo nhạc”.

Nu còn chịu khó tìm tòi sáng tạo, ít khi lặp lại bản thân. Gần đây nhất là cách chạy chữ theo kiểu hát nói trong Bối Rối, và rõ nét hơn ở Ngọt Ngào, khiến mình liên tưởng đến Natasha Bedingfield và Lily Allen. Chất giọng của 2 cô gái này không được các nhà phê bình đánh giá xuất sắc; họ tỏa sáng nhờ narrative lyric (lời ca mang tính chất dẫn chuyện).

Tất nhiên, so sánh trực tiếp sẽ khập khiễng, vì Đông Nhi chưa bàn về đề tài xã hội và chính trị nhiều như họ. Cơ mà, đâu cần thiết, dính dáng vô mấy cái đó chỉ mệt người. Ý mình ở đây là – mỗi bài hát của Nu là một câu chuyện, dẫn dắt khéo léo qua các phân đoạn, cuối cùng “máu chảy về tim” ở điệp khúc.

RobbeyNu0006


Đọc lời, sẽ thấy rõ Ngọt Ngào chính là phần tiếp nối của hit Bối Rối, khi cô gái nay đã hạnh phúc với tình yêu ngồi ôn lại những kỷ niệm xưa. Nu tâm sự, “Em không có thời gian để yêu, nhưng bù lại rất giàu… trí tưởng tượng. Em thường đưa ra nhiều tình huống, đặt mình vào vị trí nhân vật, và viết.” Những giây phút rung động và mơ ước của cô bé như trải dài qua từng lời ca.

RobbeyNu0004


Tạm thời như thế đã.

Một số hình ảnh từ buổi họp FC Đông Nhi cuối năm, video tớ song ca cùng Nu Nu, đồng thời thể hiện Ngọt Ngào theo phong cách acoustic.

Tiếp tục đọc

The Men & Phong Cách Übersexual

1261107623401687113


Cách đây nửa năm, đọc được bài báo khá thú vị về xu hướng Übersexual, tuy nhiên có một chi tiết thiếu chính xác:

“Nếu như phần lớn các anh càng metrosexual ưa thích sự đỏm dáng của vẻ bề ngoài, và tất thảy những gì liên quan đến bản thân họ, thì các quý ông übersexual luôn đặt mối quan tâm về chính trị, quan hệ xã hội hay kinh doanh lên hàng đầu.”

Nên nhớ, übersexual vẫn thuộc về thời trang, mà đã là trend thì chắc chắn phải liên quan đến những ai ít nhiều chú ý khoản ăn mặc. Theo tác giả Mark Simpson, übersexual là dạng biến thể của metrosexual, hướng đến đối tượng nam giới chững chạc, đứng đắn, lịch lãm hơn.

Metromen vô tư chọn những sắc màu “sặc sỡ” như hồng, vàng, xanh chuối, nhiều họa tiết, hoa văn. Trong khi đó, übermen thường tập trung vào tone đen – trắng, hoặc ca-rô. Cần ví dụ minh họa?

3393844701_baf8e8b7bc_b

Metro Robbey

ava2

Über Robbey


Đương nhiên, quần áo ít nhiều nói lên con người (cũng như đồng phục góp phần định nghĩa nghề nghiệp vậy). Metro trẻ trung, năng động, thích khám phá những điều mới mẻ và không ngại vượt rào. Đàn ông über trầm hơn, tập trung vào công việc, hấp dẫn bởi tài năng, thành công và quan điểm nam tính lâu đời.

Ở showbiz Việt hiện nay, đa phần các cậu trai đều chịu ảnh hưởng mạnh mẽ bởi style metro: Noo Phước Thịnh, Ngô Kiến Huy, Wanbi Tuấn Anh, cả các cựu thành viên của nhóm A# nữa.

1261107589573539437


The Men – không biết tự ý thức được điều này chưa? – là đại diện đúng nghĩa đầu tiên của Übermen. Không lòe loẹt, kiểu cách, nhóm nhạc vẫn gây sức hút nhất định. Xuất hiện trên sân khấu cùng nhiều ca sĩ khác, chính sự đơn giản tạo nên khác biệt, bởi chất ‘men’ là nhân tố hãy còn… quý hiếm trong V-Pop.

Không chỉ vẻ bề ngoài, cách hát và nhả chữ của Hoàng và Dũng cũng rất mạnh mẽ, đôi chỗ làm liên tưởng đến Tuấn Hưng. Dù theo đuổi dòng Canto, nhưng họ thể hiện không quá bi lụy, điệu đà như nhiều đàn anh đi trước. Cảm xúc được truyền tải vừa đủ, lãng mạn và tránh sến hóa các ca khúc.

Mình ủng hộ nhiều phong cách tồn tại song song, như thế sẽ giảm được cảm giác ngấy khi xem chương trình. Trong tình trạng ban nhóm rã đám như hiện nay, hoặc tồn tại một cách… vô vọng như Mây Trắng, The Men là cơn gió mới để ta đặt hy vọng.

12611076271654150002
Lê Hoàng & Tiến Dũng.

6



Robbey-TheMen0030
.
Xem 2 series mình thích nhất (Ra Khơi & Cổ Điển), ảnh họp FC, cùng video clip trình diễn live của The Men.

Tiếp tục đọc

Diary of a Pure Loner

RobbeyLoner0007


loner
/ˈloʊ.nɜː/ Người thui thủi một mình.

Định nghĩa tiếng Việt trên Wiktionary đấy, “thui thủi” nghe tội nhỉ? Càng trải nghiệm, mình càng nhận ra nhiều điều thú vị.

Thời bao cấp đã qua, nhưng một số người vẫn giữ thói quen “Nhà kế bên có gà ăn kìa!” Điểm khác biệt: Ngày trước họ chăm soi mói hàng xóm, ngày nay kín cổng cao tường, chỉ còn cách… lên mạng xem ai hơn mình cái gì để ganh ăn tức ở. Mắc phải chứng ấy, họ đáng thương hơn là đáng ghét, vì sao?

Ai có nhan sắc sẽ chăm chút cho bản thân thêm đẹp. Ai có tài sẽ loay hoay với công việc và những dự án mới. Ai tốt bụng sẽ chạy đi giúp đỡ mọi người. Những ai có điều kiện từ mình trở lên: họ tận hưởng cuộc sống, chả việc quái gì phải bận tâm đến những kẻ… liên quan chết liền. Nếu có lo, thì lo chăm sóc cho bố mẹ, vợ chồng, con cái, chó mèo luôn mạnh khỏe, hạnh phúc trước đã. Còn thời gian và sức lực, ta tham gia các công tác xã hội. Đấy là lối sống hướng đến chân – thiện – mỹ.

Thử hỏi, nếu y thiếu tất cả, từ cái đầu đến cái tâm, từ cái tình đến cái tiền, sao lại ngăn cản niềm vui duy nhất của y làm gì? Bạn đi đường gặp con chó, bạn có chỉ vào nó: “Đồ con chó” không? Trời, ai lại thế? Ôiz, chuyện đời khó nói, trường hợp đấy gọi là Bad Loners – những kẻ lấy cớ “thui thủi” để chà đạp thiên hạ, vì họ muốn tất cả đều được nếm sự… đau khổ mà họ đang trải qua.

Thực chất, khổ ải do mỗi người tự gây ra cho bản thân. Papa bực bội việc bạn bè mượn tiền không trả. “Ai bảo cho mượn chi. -.-” – Tớ trả lời đơn giản. Tương tự, một mình mà vẫn vui vẻ thì đâu cần cặp kè, hội hè này nọ. Robbie đã hát, “Họ cười vì tôi khác biệt, tôi cười vì họ đều giống nhau.” Nói chắc bạn không tin – mình cũng là Loner, nhưng theo hướng tích cực.

IMG_5425


P!nk – Leave Me Alone (I’m Lonely)

Ví dụ vui: Có kẻ thích group sex, ghét thủ dâm – và ngược lại. Bạn có thể không đồng ý với lối sống của người khác, nhưng đâu được quyền ép họ theo ý mình, đúng không? Good Loners hài lòng với những gì họ có, không xâm phạm đến chuyện cá nhân của người khác. Mấy bạn Bad Loners (aka. Losers) thuộc dạng – “Giời ơi, tức wá, sao nó có người iu mà tao cứ mãi xóc lọ”???

Tự dưng vỡ nhẽ vì sao cả năm hông có bồ. Miệng thì vờ than phiền, thực chất mình thấy việc đó… chả cần thiết. Hồi trước còn quyết tâm cưa đâu đổ đó, giờ trai gái nhỡn nhơ trước mắt, ta nói… Vô cảm thì không hẳn, chỉ thấy nhàm chán và phiền toái. Chưa kịp bàn xa hơn, mạch suy nghĩ đã bị cắt ngang bởi cuộc gọi từ bạn bè hoặc email công việc. Một Loner đúng nghĩa rất e dè việc đánh mất không gian cá nhân, bởi đó là thứ duy nhất hắn sở hữu sau khi đã dành hết ngày cho gia đình, bằng hữu và cộng đồng. Người nào chiếm giữ trái tim hắn, chắc chắn phải thật xứng đáng.

clarisse


Loner không ích kỷ, chỉ không muốn những người hắn quý trọng lo lắng, phiền lòng. Ví như khi tham dự các chương trình, sự kiện, dù nhận vé đôi nhưng mình thường xuất hiện đơn thương độc mã. Đôi lần đi cùng bạn, để ngồi không cũng kỳ. Bởi – hoặc mình tung tăng khắp nơi, hoặc mình chăm chú thưởng thức. Thôi, khỏi rủ tốt hơn.

Cơ mà, đừng ru rú tại gia. Đã bảo Loner không… thui thủi, chỉ là bạn quá độc lập để “thuộc về” một cá nhân hay tổ chức nào đó. Vẫn có thể giao tiếp, nhìn ngắm thế giới xung quanh chuyển động như nào chứ. ^_^ Vậy nên đi đâu khi chỉ ta với ta?

5


1. Bar – Club

Tiếp tục đọc

Sinh Nhật Rin và Marcel

Robbey-Rin-Marcel0001


Thứ 4 tuần trước, sau khi xem phim ở Lotte Mart, tiếp tục chạy… show sinh nhật. Xin trân trọng giới thiệu 2 nhân vật chính:

DSC_0027


Ơ, đừng có mà điêu thuyền! Đề nghị 2 đứa không liên quan né ra! Và đây…

DSC_0065


Này này, nhường spotlight lại cho chủ quán Maison de Dorly nhá! Tự sướng mỗi ngày chưa đủ sao?

DSC_0049


Định dìm hàng ah? Để mình Rin Rin thôi, phắn!

DSC_0085

DSC_0086


Người đẹp thứ nhất, Chung Thanh Rin.


Robbey-Rin-Marcel0015


Tiếp theo là cậu Marcel.
Chẹp, lại Robbey.

DSC_0117


Robbey: Sorry, this is my GLEE, can’t you see such a musical moment???

MC: Thằng này hết thuốc rồi, tự kỷ quá nặng.

Just enjoy the show lah! ^_^

Tiếp tục đọc

Ảo Ảnh

RobbeyFB0004


Thông thường, vào quán nước, bạn sẽ gọi gì? Cà phê, nước ép, sinh tố? Mocktail, cocktail? Xa xỉ hơn một tí – rượu chăng? Tiếc thật, mình không có khả năng thưởng rượu, trà đá vẫn ngon hơn. Thừa nhận đi, ai chả muốn dùng trà hay nước lọc sau khi đã nếm qua các thể loại mùi vị? Mặn, ngọt, chua, cay – chỉ ngon nhất khi chạm vào đầu lưỡi, rồi từ từ để lại cảm giác ngán ngẩm. Too much of anything can make u sick.

RobbeyFB0030


Mình biết nhiều người mong được cuộc sống như mình. Nhầm. Thực tế, họ muốn… lướt trên bề nổi cơ. Ăn ngon, mặc đẹp, giao thiệp với những gương mặt tràn lan các phương tiện truyền thông. À ừ, cũng thú vị, nhưng “thú vị” không nên là cảm giác đến quá đều đặn. Thế lại hóa bình thường.

Bạn đã bao giờ cảm thấy lạc lõng giữa đám đông? Mình biết họ, nhưng mình không biết họ. Câu hỏi tu từ của Hamlet đột nhiên lóe lên, To Be or Not To Be? Ghét những khoảnh khắc triết lý rởm như vậy, nhưng đầu óc của mình chả bao giờ chịu ngừng gom góp dữ liệu và phân tích, kể cả trong giấc ngủ…

Giá trị ảo vẫn có sức hút mãnh liệt ở đời thực. Giải thưởng chẳng hạn. Dẫu cho mọi thứ diễn ra “công bằng” nhất, nó vốn chỉ phản ánh quan điểm của một số người, hoặc một nhóm người. Khi 9,999,999 cá nhân suy nghĩ giống nhau, liệu bạn có bị buộc trở thành người thứ 10 triệu? Gượng ép thôi, đúng không? Một sự nhất trí ảo ngoài mặt, và sự chống đối thật diễn ra sâu thẳm bên trong.

RobbeyFB0008


Đôi lúc mình tự hỏi, tại sao thiên hạ lại trói buộc bản thân, không mấy ai dám sống trọn vẹn với tính cách và mơ ước? À, mình cũng chả hơn gì. Dẫu thả lỏng hết cỡ, sẽ luôn có vài lý do níu mình lại. Nguyên tắc, truyền thống, quan trọng nhất là các mối quan hệ. Bao nhiêu năm chiến đấu để được “tự do”, rốt cục nhân loại vẫn loay hoay xây dựng xà lim để giam hãm tinh thần của chính họ…

Đi tu sướng nhất nhỉ? Đầu óc thanh tịnh, chả phải vướng bận vì ai.

Nhưng tạm thời, cứ vui vẻ sống ảo. Đừng nhếch mép, bạn cũng đang sống ảo đấy. Giấy chứng nhận, bằng cấp, tiền bạc… đều là giấy cả thôi. Đốt thử xem cháy không?


Và đây là Giáng Sinh.

Tiếp tục đọc

Maison de Dorly

RobbeyDorly0003


Hình như bà con né năm Dần, nên cuối năm Sửu vẫn chịu khó… cày để khai trương kịp lúc.

Sau khi lọt vào Top 10 Vietnam Idol, trở thành 1 trong 2 nhà thiết kế của Joli & Poli, Chung Thanh Phong aka. Rinrin nay lại tiếp tục dấn thân vào lĩnh vực mới – ẩm thực. Đúng là ở đâu có dân Kiến Trúc Mỹ Thuật nhúng tay vô cũng… khác hẳn. Dẫu đã chuẩn bị sẵn tâm lý như thế, đến lúc bước vào quán, vẫn choáng ngợp vì sự lộng lẫy hơn mong đợi của mình nhiều lần. Không gian rộng, được chia thành nhiều “khu vực”. Đảm bảo rằng, bạn sẽ không khỏi tò mò khám phá tất cả các phòng, trước khi chịu yên vị để xem menu.

RobbeyDorly0013


Cứ thoải mái lượn lờ, vì đã đặt mông xuống rồi, bạn sẽ không muốn đứng lên. Cơ bản do mọi yếu tố đều kéo thực khách về với sự thư giãn. Từ theme màu nâu chủ đạo, các bản tình ca Pháp du dương, cho đến nệm sofa vô cùng dễ chịu. Trưa mà vào đây bảo đảm sẽ… ngủ gật, chảy nước miếng và tự làm nhục mình haha. Ủa quên, đâu có sao – chỉ cần đến khu vực gần cửa sổ, xõa màn ra che lại là xong! Đùa chút. Phòng này phù hợp để tụ tập bạn bè, nhóm nhỏ 3-6 người, tán dóc chuyện trên trời dưới đất được.

RobbeyDorly0032


Hẹn đối tác làm ăn, hoặc nói chung là những lúc cần đứng đắn so với thường nhật í, nên ngồi ở tầng trệt – phía ngoài. Nét tinh tế, cổ điển của Dorly sẽ giúp khách hàng đánh giá cao gout thẩm mỹ của bạn. Còn nếu đi cùng gia đình và người yêu, nên vào sâu thêm chút, không khí bên trong gần gũi và ấm cúng hơn.

RobbeyDorly0021


Phòng event trên lầu sang trọng nhất, bước chân vô có ngay cảm giác VIP! Tuy nhiên, nếu dẹp bớt nội thất, đặt bàn DJ, treo quả discoball lên trần –> The Perfect Lounge. Mình gợi ý nghiêm túc mà ku Rin hok chịu, “Anh muốn biến nó thành chỗ thác loạn shaoo???” Bring on the party lah. Mới thử qua 2 loại nước, thấy khá ổn, những lần tới sẽ review kỹ hơn.

RobbeyDorly0007

RobbeyDorly0004

RobbeyDorly0026

Giả móm chặt chém Wanbi


Xem tiếp ảnh khai trương quán, với sự xuất hiện của hội Nhất Quỷ Nhì Ma và gia đình nhà Chuột.

Tiếp tục đọc

Brother A Trần Tuấn Anh

Tạp chí Yeah1 số 06 vừa phát hành. Hẳn ai cầm trong tay cũng đã thấy, ảnh bìa là Tâm Tít chứ không phải Đông Nhi. Bài phỏng vấn Nu Nu vẫn được lên theo đúng dự định; tuy nhiên, nội dung có chút ít thay đổi. Ngày trò chuyện cùng Nhi, em hãy còn rất hào hứng về những kế hoạch âm nhạc sắp tới. Chuyện tạm nghỉ hoàn toàn ngoài ý muốn, nên đừng nghĩ rằng đây là sự tính toán để… tạo scandal. Vì lý do tế nhị này, Nu và quản lý đã từ chối việc lên bìa, mong các fans đừng buồn và hãy luôn ủng hộ Nhi sớm khỏe để quay lại với showbiz nhé!

RobbeyTA0028


Trong tháng 12, bên cạnh Quốc Thiên, mình sẽ giới thiệu một gương mặt tương-đối-mới: Brother A (Trần Tuấn Anh – tên này đụng tùm lum, dùng nghệ danh cũng hợp lý). Thật ra, bạn ấy đã vào nghề được 2 năm nay rồi. Tuy nhiên, do chiến lược PR của Rạng Đông quá… kỳ lạ nên khán thính giả không nhiều người biết đến. Cùng chung số phận là Duy Khánh Idol, chẳng biết ku này bi chừ trôi dạt về đâu luôn hix.

Cơ mà, những ai hâm mộ Mỹ TâmHồ Ngọc Hà – chắc chắn sẽ biết đến Brother A đấy, bởi bạn í chính là người sáng tác 2 ca khúc Electro cực Tây, “Nhớ Anh Thật Nhiều” (To The Beat) và “Giấu Nước Mắt” (dự định sẽ nằm trong album tiếp theo của Hà). Trùng hợp thay, một số nam ca sĩ xuất thân từ cuộc thi Idol cũng đã nhờ đến khả năng của Tuấn Anh khi thực hiện đứa con tinh thần đầu tiên: Ngọc Ánh chọn Giật Mình làm ca khúc chủ đề; Quốc Thiên cố thêm Một Ngày Dài vào Vol. 1 – dù lúc ấy dĩa đã làm xong và chuyển đi xin giấy phép; còn Duy Khánh nhận được bài hát phù hợp với xì-tai ngoài đời: Hoàng Tử Nón. Sắp tới, trong Ballad CD của Phương Thanh, thính giả sẽ được thưởng thức thêm 2 nhạc phẩm mà Tuấn Anh viết riêng cho chị.

RobbeyTA0022


Quen Tuấn Anh qua một dịp rất tình cờ. Mình lướt web và để lại duy nhất một comment về bạn í, vậy mà ngay sau đấy nhận được cuộc gọi từ đương sự. Chịp chịp. Trong thoáng chốc, tự vấn xem mình có viết gì quá đáng không haha. Hóa ra chỉ đơn giản ku cậu hẹn… café, và thông báo tin-vui là đã hoạt động độc lập rồi, không trực thuộc nhà Rạng Đông nữa.

Ấn tượng đầu tiên với Tuấn Anh? Đó là một anh chàng thẳng thắn, bộc trực, hơi ngông và rất giàu tham vọng. Những tưởng như thế sẽ dễ khai thác, nhưng hôm nay phỏng vấn mới thấy, ku cậu còn hơi… đơ, chưa biết chủ động trong việc gợi hướng mở khi trả lời. Phải đợi đến lúc tắt máy ghi âm, chuyển sang tiết mục 888, Brother A nhà ta mới bắt đầu… trổ nghề. Ác thiệt!

Hắn cho nghe một vài demo electro dance, hơi bị phê lỗ tai. Đa tài, gout thẩm mỹ rất tốt, full of potential. Dù vừa quay trở về con số 0, nhưng mình tin là với định hướng đúng đắn, Tuấn Anh sẽ tiến xa.

RobbeyTA0021


Chân thành cảm ơn HideAway đã tài trợ địa điểm tác nghiệp trong những ngày vừa qua hehe.

Download 2 album của Tuấn Anh và chuẩn bị… no căng mắt.

Tiếp tục đọc

Stand By Me

RobbeyHideAway0051


Chào cả nhà. Mấy hôm nay kỷ niệm một năm bị ế, nhầm, một năm độc thân. Haha, đi ăn đi uống lia chia.

Mèo Ác đang nghi ngờ nó thuộc về… giới tính thứ 4, nghĩa là không có… nhu cầu tình dục gì cả (Dzậy mới ghê. Asexual tui biết, còn chuyện xếp hạng “thứ mấy” thì… pó tay). Dù sao, tui cũng không cùng đơn thuốc với quỷ đó. Nghĩ gì, một tuần phải ít nhất 3 lần! Em còn sung sức lắm, đừng hù em chứ hehe.

Mình đã làm gì trong thời gian qua để dẫn đến “tình trạng” này? Bình thường chả để ý, chỉ mỗi khi thấy ai cặp kè với nhau, mới sực nhớ – Ủa, bồ tui đâu ta?! Chóng vánh vài giây thoáng qua, xong lại loay hoay với công việc và bạn bè. Haizz.

Tức một cái – những ai tui thấy “được được” đều đã thành bông có chủ hết trơn. Khoan đề cập đến yếu tố ngoại hình hay trí tuệ, người mình yêu trước tiên phải TỐT đã. “Có mới nới cũ” là… không tốt zồi, thế nên đành dẹp sang một bên. Chưa bấn đến mức phải làm… homewrecker.

Tự phân tích bản thân. Ngoại hình tui đúng tuổi, suy nghĩ của tui già – nhưng cách thể hiện thì như một đứa trẻ con. Tính tui vậy, không cố tình nha. Bạn bè nói, rứa là tui tự làm khổ bản thân. Biết sao được?

Dạo này tui đã hạn chế ăn vận xì tin, vì không thích bị 7x cưa cẩm – not my type. Tầm 83 -> 89 là vừa. Già hơn thì khó chấp nhận tư tưởng phóng khoáng của tui, còn 9x thì ngược lại, quá non nớt để hiểu bản thân đang làm gì. Suy bụng ta ra bụng người thôi. Trong giai đoạn từ 18 -> 23 tuổi, mỗi năm nhìn lại, thấy quan điểm của mình dành cho nhiều hiện tượng và cá nhân xoay đổi xoành xoạch. Kệ, no regrets! Giờ ổn định hơn nhiều rồi. Tù tú tu.

Xem tiếp… bữa ăn hoành tráng của tui và con mèo.

Tiếp tục đọc