Category Archives: diary

Found

Những trận mưa liên hồi không đủ sức cuốn đi nỗi buồn dài dăng dẳng…

Vùi đầu vào Next Top Model, Glee, X-Factor, Modern Family, Hell’s Kitchen, Masterchef, gần đây nhất là Just The Two of Us. Cô lập với thế giới bên ngoài và nhìn cách người ta “sống” trên TV. Ha! Nhận ra được một điều, những chương trình thực tế chỉ đang cướp đi những điều thực tế xung quanh ta… Tốt thôi. Vài phút ngắn ngủi để tê liệt cơn đau, vẫn hơn tự dày vò bằng những câu hỏi không lời đáp.

You can run, but you can’t hide.

Chạy xa đến nhường nào, cũng không thể lẫn tránh cảm xúc của chính bạn. Như kiểu mình ngại gặp bác sĩ, ngại uống thuốc, nhiều lần bị ốm toàn trùm chăn kín mít, ra hết mồ hôi sẽ… khỏi bệnh. Mà khỏi thật! Đáng tiếc là không thể áp dụng cho vết thương lòng. Nó cứ rỉ máu, rỉ máu, rỉ máu… cho tới lúc bạn muốn đấm vào mặt một ai đấy. Ôi, không biết mình đang viết truyện sến, kinh dị hay bạo lực?

“Ủa, sao ở ngoài thấy bình thường, mà trên blog viết gì… ghê vậy?”

Tới cơn.

Còn bình thường? Tất nhiên vẫn cười, cười sảng khoái là khác. Cười đến khi nào nhận ra mình không cười được nữa, và quay về trạng thái tự kỷ.

Don’t push me. Or I’m gonna cut – a – bitch.

Tiếp tục đọc

BIS, Facebook và Mèo Trắng Mèo Đen

cat

.
Thời đại mạng xã hội đã đến, nghĩa là mọi hoạt động xã hội đều được… phản ánh trên mạng. Thật đấy, dù bận tới đâu, hôm nào không lên Facebook chém vài phát status là ngứa ngáy tay chân! Thế mà tháng trước đường dây Internet bị hư, thiệt khốn đốn hết sức. May là có em Blackberry và dịch vụ BIS nên “vất vưởng qua ngày” được. -.-


Mình thích ngồi vào PC để làm việc, viết blog và soạn thảo văn bản hơn, vì dễ tập trung í mà. Nhưng nếu tình thế bắt buộc thì đành nhờ đến BIS, chứ mạng 3G thông thường chậm lắm í. Hay do nhà mình “vùng ven” nên sóng yếu nhỉ?

Tiếp tục đọc

Nếm Donut cùng Ngô Thanh Vân và Johnny Trí Nguyễn

Robbey-FreshDonut040

.
Lúc còn học ở Mỹ, một trong những lý do khiến mình luôn nôn nóng ngày về chính là vấn đề ẩm thực. Sau 3 năm, vẫn không tài nào “quen” được thói quen ăn uống nơi xứ người. Trưa trưa lại tìm đến những quán Mễ, Ý hoặc Tàu, “cùng đường” lắm mới ghé vô mấy tiệm thuần Mỹ (All-American). Người Mỹ gốc chẳng thích các món lắm gia vị, họ chỉ cần bơ và phô mai là… hài lòng rồi. Sigh…


Bữa sáng nan giải nhất. Cháo yến mạch bổ dưỡng nhưng vị chán kinh hoàng. Cereal nhàn nhạt, mình thường đợi nó tan vào sữa xong húp luôn, chẳng buồn nếm. May mà ký túc xá ngay kế tiệm donut… Mình thích donut vì nó khá vừa vặn: ngọt nhè nhẹ chứ không gắt như cupcake, lại dễ ăn chứ không dai dai như bánh pretzel, cắn vài phát là nạp đủ năng lượng đầu ngày.

Về Việt Nam, mình gần như tẩy chay fastfood suốt một thời gian, sau này mới bắt đầu lại với donut và pizza. Song, donut ở ta làm không ngon bằng Mỹ, chắc áp dụng sai công thức? Vài tiệm ế ẩm cứ thế để bánh từ hôm này sang hôm khác, nhìn miếng donut yểu xìu thôi là hết muốn dùng. Tưởng chừng sẽ thất vọng dài dài, cho đến khi…

Robbey-FreshDonut023


Tuần trước, mình được mời tới dự khai trương thương hiệu Fresh Donut, và thực sự ấn tượng bởi cách bài trí và trình bày món ăn. Khi nếm thử một miếng, mình càng bất ngờ hơn vì vị ngọt dịu trên đầu lưỡi. Lớp vỏ giòn và mỏng, cắn nhẹ là đã chạm tới ruột bánh mềm mịn bên trong. Hỏi ra mới biết tất cả thành phần nguyên liệu đều nhập từ Mỹ, đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm va không chứa phẩm màu.

Tiếp tục đọc

Tản Mạn Đêm Khuya 01

Mấy hôm nay, trời mưa bão thế nào mà đường dây mạng cứ chập chờn. Bực cái bọn SPT, gọi điện mấy lần rồi mà vẫn chưa chịu sửa, dịch vụ tệ ghê gớm. Muốn chuyển sang xài cái khác, nhưng nghĩ bụng, chắc gì đã tốt hơn? Thở dài… Thôi đành kiên nhẫn vậy.

Vấn đề ở chỗ, cuộc sống như một chuỗi liên kết nối tất cả lại với nhau, ta đứng yên hay chuyển động đều ảnh hưởng tới người khác. Khách hàng chắc đang hậm hực, giờ này sao thằng Robbey chưa gửi bản draft??? Shit happens. Chẳng đổ lỗi được cho ai.

Ban ngày ngủ nhiều quá, định tối làm việc cho thư thả, mát mẻ. Ai dè… giờ email còn không vào được, nói chi là truy cập dữ liệu cần thiết. Rảnh vêu mỏ, đúng nghĩa nhàn cư vi bất thiện.

Thôi, đời cho rảnh thì rảnh. Sao cứ phải tất bật?

Mở truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn lên nghe giải trí. Đấy, nhân vật Hà do ngứa ngáy tay chân, thời tiết xấu bày đặt ra ao giặt đồ nên mới té chết. Chịu ở yên trong nhà thì đã chẳng có gì xảy ra, nhỉ? À ừ, có thể lý giải rằng sống chết có số cả. Nhưng rõ ràng, khi bạn còn đang sống thì hãy đưa ra những quyết định sao cho hợp lý. Đừng đâm đầu vào miệng cọp chứ!

Tinh vi khiếp! Không thương nạn nhân thì thôi, bày đặt phân tích này nọ lọ chai. -.-

Tiếp tục đọc

Inspire Me

Tuần vừa rồi thật mệt. Nhiệm vụ hoàn thành thì ít, mà chất đống thì nhiều. Lâu lắm rồi không ốm, nên sẵn dịp bệnh là buông hết luôn.

Sẵn dịp. Nghe có vẻ tích cực nhỉ?

Ngồi vào máy, gõ được vài dòng là mi mắt sụp xuống, chẳng thể nào tập trung.

Thế là lại lấy gum ra nhai, trùm chăn, luyện Glee mùa 2 từ đầu đến cuối.

Chuỗi vòng xoay cứ thế tiếp diễn: Mở TV. Xem phim. Nghe nhạc. Chờ thuốc ngấm, rồi chìm vào giấc ngủ.

Suy nghĩ nhiều lắm, định viết ra chục cái entry, song giờ quên mất cả.

Tự dưng khoái cảm giác trống rỗng.

Tiếp tục đọc

Be Stupid! Ngốc Nghếch trên hòn đảo Diesel

IMG_01


Ngay từ thưở còn bé tí ti, phụ huynh và các giáo viên đã dạy dỗ đủ điều để chúng ta ngày càng trở nên “thông minh” hơn. Thông minh ở đây nghĩa là gì? Thứ hạng cao, học lực xuất sắc, và xấp giấy khen chất đống trong tủ của mình.

Đến một lúc nào đó, mình chợt tỉnh ra, tại sao cần mấy mảnh bằng để chứng minh rằng bạn có đầu óc? Chẳng phải những người vĩ đại nhất đều tự khám phá con đường riêng cho họ đấy sao? Bao nhiêu kẻ tốt nghiệp xong vẫn thất nghiệp đấy thôi, rốt cục nhờ bà con nhét vào một công ty quen biết, chả liên quan đến ngành học. Ôi, mỉa mai cho cái sự thông minh.

Quyết định bỏ học thật ngu xuẩn, mà bỏ cả học bổng toàn phần thì dứt khoát thần kinh có vấn đề. Ha ha ha. Tại sao phải bình thường? Bình thường đồng nghĩa với nhạt nhẽo, chả có gì thú vị. Đã sống thì sống cho đáng, chứ đừng tồn tại cho qua ngày.

Be-Stupid-11-a


Như quả bóng bay giữa trời cao, đứa bé nào cũng nuôi dưỡng bao đam mê và khát vọng. Để rồi một ngày nọ, nó bị nạt vào mặt: Đồ ngốc! Thế là quả bóng kia xì hơi và nằm bẹp dí xuống đất.

Trái đất này đầy ắp người thông minh, hành động theo cái lề thói mà họ cho là chuẩn mực. Lý do gì để ta đồng hành cùng Ngốc Nghếch?

Tiếp tục đọc

Dân Trí: Chân dung Blogger Việt

Dạo này lu bu nhiều thứ nên không thể tập trung vào việc viết lách. Tối nay sẽ lại bù đầu với GT Party do cty mình phối hợp tổ chức cùng Mr Dope Vietnam. Mới chớp mắt đã gần 1 năm…

Lâu rồi, mình chẳng còn khái niệm cuối tuần hay nghỉ lễ. Cứ mở mắt ra là loay hoay với mớ dự án, rồi họp hành, rồi dự event, rồi dẫn chương trình, rồi blogging, chút thời gian rỗi dành nốt cho gia đình và người yêu. Một số kẻ nhìn vào cứ nghĩ mình đạt được mọi thứ quá dễ dàng, tìm cách phủ nhận và vùi dập; nhưng dám chắc một điều: Để cuộc sống trọn vẹn về mọi mặt, đầu óc mình cần làm việc gấp mấy lần họ. Cực trước sướng sau, nhỉ?

Mỗi ngày trôi qua, phải đối mặt với nhiều chuyện vô lý đến khó hiểu. Chỉ ta mới có thể làm chúng hợp lý, theo cách của riêng ta. Mình tin thế! Thay vì phàn nàn hay ganh ghét với kẻ khác, hãy dành nguồn năng lượng ấy để xây dựng thành công cho chính bản thân.

Tiếp tục đọc

Rocker Wannabe ^^

Mình chưa bao giờ nghĩ bản thân phù hợp với Rock style, nhưng lâu lâu đổi mới một tí thấy cũng hay hay. Chắc cả nhà đang tò mò về nội dung photoshoot lần này? Nhưng tạm thời, đó hãy còn là bí mật chờ bật mí. ^^ Mời mọi người xem tạm những khoảnh khắc behind-the-scenes nhé!

Robbey-Adidas0035

The boy-next door image.

Robbey-Adidas0023

Running means transforming.

Robbey-Adidas0042

The Rockstar image.

Quay lại từ đầu nào! ^_^

Tiếp tục đọc

Tập quên, hay níu kéo…?

ROB01


Thật đáng sợ khi một ca khúc có thể đánh thức những xúc cảm tưởng chừng đã chôn giấu bấy lâu…

Mình hay tự than phiền về trí nhớ ngắn hạn, nhưng thực chất, việc chóng quên đã hình thành như một thói quen. Mình chọn nhớ những kỷ niệm đẹp, để tim không nhói, để mắt khỏi đờ đẫn mỗi lúc quá khứ hiển hiện ra trước mặt.

Bao nhiêu thử thách thưở cắp sách đến trường, bao nhiêu khó nhọc khi sinh sống nơi xứ người, chắc ba mẹ rành rẽ hơn mình. Từng sẻ chia rất nhiều, và sau mỗi cuộc nói chuyện, đầu óc mình lại quay về trạng thái trống rỗng, không gợn tí muộn phiền. Cứ tích cực, cứ tươi cười, như thể thế giới vẫn màu hồng và sự lạc quan sẽ chiến thắng tất cả. Ít nhất, đó là cách mình thuyết phục bản thân.

1


Tuy nhiên, mọi thứ đều cần giới hạn. Sẽ thật ích kỷ nếu cứ bắt ai đó đỡ thay gánh nặng, cho dù họ sẵn sàng, cho dù họ tự nguyện.

Mình từng gọi liên tục, bởi thiết tha sự ấm áp thân thuộc, nhưng chỉ nhận về đôi 3 câu lạnh lùng đến phũ phàng.

Mình từng viết và viết, để rồi tự dày vò bản thân bằng chính những dòng chữ ấy.

Mình từng trách móc, dù hiểu rằng mọi lời xin lỗi đều vô nghĩa.

Mình từng mặc kệ, song tim quá cồn cào để có giấc ngủ yên.

Mình từng khóc 3 ngày 3 đêm, cạn hết nước mắt cho 2 năm sau đó… vẫn chẳng thể nào trở lại như cũ.

Buông tay. Letting go. Những ngọt ngào, những đớn đau, những xao xuyến… Gấp chúng lại gọn gàng, cho vào từng ngăn tủ ký ức, và khóa chặt.



Tiếp tục đọc

5 tờ 100K

Từ đầu năm, gia đình mình hay bị mất tiền linh tinh. Khi vài chục, lúc vài trăm. Bản thân mình trước đây chẳng quan tâm lắm, vì tiền bạc đều yên ổn trong ngân hàng. Chỉ để ít cash bên ngoài chi tiêu lặt vặt, hoặc đổ xăng, vá xe… Hết thì thôi, chẳng thắc mắc gì cả.

Cho đến khi bé giúp việc bị bắt quả tang tại trận đang móc ví Minh Thông đặt trên bàn, mọi thứ trở nên khác hẳn. Mình không hề muốn đề cao cảnh giác dưới mái ấm của mình chút xíu nào.

Một buổi sáng trước khi đi làm, mình đã gọi nó ra, bảo nhỏ: “Mọi người đều phải lao động, đổ mồ hôi sôi nước mắt mới ra tiền. Em cũng đâu thích ai xài tiền em chứ hả? Túng thiếu gì thì nói, lâu lâu anh cho một ít tiêu vặt.” Xong, mình dúi vào tay con bé 100K. Nó lí nhí cảm ơn.

..
.

Những tưởng mọi việc đã yên ổn.

Tiếp tục đọc

365 và video clip “Stellaris khóc Will”

Robbey-365-0017


Sau entry vừa rồi, em Gào có phản hồi một số ý kiến. Dẫu chưa đến mức độ hằn học, song mình cảm thấy chút gì đó gồng lên để “chống đối dư luận”. Thực ra, trong chăn mới biết chăn có rận, người ngoài bao giờ tỏ hết chuyện trong nhà? Tuy nhiên, đã đặt chân vào showbiz, thì nên hiểu đại chúng chỉ đánh giá dựa trên những gì show ra ngoài. Yêu hay ghét, rõ ràng chỉ dựa trên bề nổi mà thôi.

Hơn ai hết, chắc Ngô Thanh Vân và cả Gào đều hiểu lợi ích của scandal. Thà bị đập tưng bừng rồi người ta nhớ tên, còn hơn hát hoài, viết hoài mà thiên hạ chẳng biết bạn là ai. Cách đây chưa lâu, Virus từng dính vô hàng loạt… vụ án như website “Sự thật về NTV”, “cướp chồng”, “bùa ngãi”, vv. Nhưng khi vươn tới một vị trí nhất định, dường như mấy chuyện hư hư thực thực này tự động tan vào mây khói.

Vài tờ báo trước đây chưa từng chú ý 365, nay đã chịu đề cập, nghĩa là nhóm đã “đáng” để họ nhắc tới rồi (tin đi, truyền thông có độ “chảnh” nhất định mà). Về lâu dài, chưa chắc kỳ rùm beng này đã là xấu.

Fan


Trích dẫn từ Thanh Niên

Khóc mướn?

Băng-rôn giăng đầy những lời yêu thương, nhưng những người hâm mộ không hò hét cười vang mà khóc gào thảm thiết, đó là hình ảnh gây xôn xao cư dân mạng những ngày qua khi clip đầy nước mắt của nhóm hâm mộ thành viên ban nhạc 365 hay tin một chàng ca sĩ chia tay nhóm được phát tán.

Cách đây mấy tháng, ngay từ khi chưa xuất hiện chính thức trên thị trường âm nhạc, 365 đã trở thành hiện tượng “chấn động” cộng đồng mạng, khi trang cá nhân của nhóm đã có hơn 20.000 người hâm mộ (!?). Và đến nay, khi chưa thể làm khán giả biết mình là ai, một lần nữa, cái tên 365 lại được chú ý, dù chỉ trên mạng, với clip sốc nói trên!

Từ sau tết, khi 365 còn 4 thành viên, công ty quản lý nhóm – VAA của ca sĩ Ngô Thanh Vân – từng úp mở rằng: Will (tên thành viên rời nhóm) bị bệnh, sự việc của Will đang được giải quyết nội bộ. Bất ngờ clip khóc than đòi Will ở lại của nhóm fan nữ xuất hiện (ngày 18.2). Trong clip này (được cho là ghi hình trước Công ty VAA, tại TP.HCM), hơn chục bạn nữ trong độ tuổi mới lớn kêu gào tên Will, trên tay cầm nào bong bóng, hình của Will và những tấm giấy viết: “Anh cố lên”,  “I love Will”. Nhân vật chính đứng đó, nói lí nhí vài câu, tay quệt nước mắt rồi cúi đầu chào nhóm hâm mộ…

Chưa rõ kết cục ra sao, Will có nghỉ hát thật không hay chỉ tạm ngưng một thời gian để gây sự chú ý, thì clip này đã nhận được hàng trăm nhận xét phê phán: “PR rẻ tiền”, “làm chuyện ruồi bu”, “quá điên loạn” và có người không khỏi chạnh lòng, chua xót trước hành động thiếu suy nghĩ của nhóm trẻ này. Càng bi hài hơn khi xưa nay, ca sĩ nổi tiếng, được yêu mến thực thụ chia tay nghề, hoặc ngay cả một nhóm nhạc đẳng cấp giã từ một thành viên hay tan rã, người hâm mộ cũng ngậm ngùi đấy, nhưng khóc lóc van xin kiểu như clip về Will thì chưa từng có. Vậy nên, dù có được thuê khóc hay đó là tình cảm thật sự từ lòng hâm mộ, thì như một bình luận trên Facebook: “Ba mẹ các em chắc sẽ đau lòng hơn chính các em, khi thấy con em mình như thế”.


Video clip “Stellaris khóc Will”

“Will ơi Will, Will đừng lo, có chúng em, có chúng em. Em yêu Will, em mến Will, vì mỗi lần Will hát em zui.” (Con Chim Non)

Tiếp tục đọc

Đông Nhi hun “bạn trai” trên sân khấu

Robbey-DongNhiOCT0046


Haha, giật tít giống mấy trang mạng quá nè. Thôi kệ, lâu lâu mang rau cải về tặng cả nhà ăn cho mát, chứ đồ bổ dùng riết cũng “nóng trong người” mừ.

Đông Nhi và Ông Cao Thắng đã thân thiết nhau gần 2 năm nay. Cả 2 thường đi ăn chung, rồi hay ghé thăm mấy bé cún ở shop Little Dog nè. Chẹp, nghe như thể tui… theo dõi hay cài gián điệp í, ẹc ẹc. Do làm PR hàng quán nhiều quá, mỗi lúc bàn công việc xong là chủ tiệm lại 8 chuyện chơi, thành ra… Bởi zậy, khổ thân lắm, tự dưng thông tin bay vào tai chứ phải điều tra ai bao giờ đâu?

Đùa xíu thôi, bé Nhi cũng đâu có giấu. ^^ Mấy lần gặp cô hàng xóm ngồi phía sau lưng cậu Thắng, nàng toe toét: “Tụi em lên Caliwow tập gym”. Lý do Nhi hông đưa chuyện tình cảm lên báo chí, có lẽ để giữ mối quan hệ trong sáng, mặt khác tránh thị phi ảnh hưởng đến hình ảnh ‘ca sĩ teen’ bấy giờ. Nay, Đông Nhi đã trưởng thành, phong cách ngày càng ra dáng thiếu nữ hơn, nên chắc thở phào nhẹ nhõm được rồi.

Robbey-DongNhiOCT0047


Dạo gần đây, Thắng và Nhi đã “can đảm” cùng nhau xuất hiện trên thảm đỏ, và các fans để ý rất nhanh! Hồi trước họ còn ghép đôi Nunu với Noo Phước Thịnh, Wanbi Tuấn Anh, và đặc biệt là ku Bắp – Ngô Kiến Huy, giờ là hết rồi nha. Hôm họp mặt vừa rồi, cứ mỗi lần Ông Cao Thắng bước lên sân khấu là khán giả lại cất lên điệp khúc: HUN ĐI! HUN ĐI! HUN ĐI!

Anh chàng ngượng chín mặt, hun ‘nhá hàng’ mấy lần nhưng ở dưới nhất quyết không chịu, thậm chí có bạn còn la lớn: “Hun môi đi!” Cười rần rần. Rốt cục, để chương trình diễn ra thuận lợi, Đông Nhi chủ động mi lên má Ông Cao Thắng một phát rồi… cười bẽn lẽn. Dễ thương cực.

Dẫu sao, Nunu nhà ta luôn biết giới hạn. Trước giờ, Nhi chỉ nhờ âm nhạc thôi cũng ngoi lên được giữa rừng ca sĩ, thế thì sao lại phải khai thác quá đà chuyện riêng tư? ^_^

Robbey-DongNhiOCT0057


Hoho, ảnh ngố của đôi bạn Noo Nu. Còn nhiều lắm, kể cả khoảnh khắc chụt chụt nữa, từ từ xem tiếp nhé.

Tiếp tục đọc

The Book & Its Cover

ava


Thú vui tao nhã của mình là thích chụp hình, nhưng em yêu chẳng lấy làm hài lòng cho lắm, nếu không muốn nói là… khó chịu khi dăm ngày vài bữa mình lại ‘khoe’ một series.

– Tính đăng lên lừa tình mấy đứa teen teen chứ gì?
– Anh chỉ có mình em thui mà. (Giọng điệu giống gã sở khanh trong Cô Dâu Đại Chiến. Nhẽ ra là, “Một mình em đã mệt bỏ xừ”, hị hị )
– Toàn xạo xạo.
– Thiệt mà.
– Ghét!
– Đừng ghét mà.
– Yêu bản thân quá, tự cưới bản thân đi, giống Sue Sylvester kìa.
– Hổng chịu, cưới em ah.
– Thôi đi!
– Em hông hiểu gì hết. Nếu ai thích anh chỉ qua mấy tấm ảnh này, chứng tỏ họ chỉ để ý vẻ bề ngoài, mà anh quan trọng chiều sâu hơn. Em biết hết điểm xấu của anh mà vẫn yêu anh, nên anh mới thương em đó chớ.
– Ai yêu ông hồi nào?
– Meooooo. (Mắt long lanh, giả mèo đi hia trong Shrek)
– Giỏi cái miệng!


Robbey 8255


Mượn lời anh chàng Will trong sitcom Will & Grace nhé, “Sách là thứ chúng ta… trưng trong tủ, để thiên hạ nhìn vào tưởng mình giàu kiến thức lắm”. Quyển sách chưa bao giờ chạm tay vào, hẳn nhiên sẽ không một vết bẩn hay nhăn nhúm. Tuy nhiên, sách sinh ra để được đọc. Đặt trường hợp bạn là cuốn sách, liệu bạn sẽ vui chăng, nếu người ta rước về xong rùi chẳng bao giờ đoái hoài đến nữa? -.-

Nghe hơi sến và… sách vở, nhưng tất cả những gì chân thật nhất đều thuộc về phía bên trong. Cơ mà, nếu đã thấu hiểu điều đó rồi, dùng ngoại hình trêu ong ghẹo bướm một xíu cũng ok chứ nhẩy?

[Ối ối, ánh mắt hình viên đạn.]

Tiếp tục đọc

Đêm Valentine Thế Kỷ – Full of Lovers

Robbey-Valentine0004


Đêm Valentine Thế Kỷ do CloseUp tổ chức đã diễn ra tại Cầu Ánh Sao vào tối 13/2 vừa qua. Ban đầu, cứ nghĩ địa điểm mới này sẽ là ý tưởng hoàn hảo, ai dè đến nơi mới thấy nhiều bất cập khó lường.

Đầu tiên, đáng lý nên đặt trước bãi giữ xe chỉ dành riêng cho ban tổ chức, ekip, khách mời và phóng viên. Đằng này, dù vé tham dự hạn chế nhưng lại không cấm khán giả “coi cọp” xung quanh cầu (?), dẫn đến tình trạng quá tải xe. Nhẽ ra mình tới đúng giờ, ai dè mất gần 1 tiếng đồng hồ mới tiến được vào bến đỗ. Rất khó chịu vì trong đám đông có cả bọn đầu đường xó chợ nói tục kinh hoàng, thuốc lá phì phèo nghi ngút trời. Nhiều cặp chờ đợi lâu, bực quá bỏ về trước luôn (thiếu kiên nhẫn ghê hen -.-). “Khách không mời” còn tùy tiện nhổ tất tần tật đám hồng xanh trang trí dọc lối vào để… tặng nhau, ý thức kém hết sức.

Tiếp nữa, khi hỏi lối dẫn ra Cầu Ánh Sao thì mình được chỉ theo hướng Charm Cham, đến nơi mới biết đó là khu vực… đằng sau cánh gà. Cứ ngỡ sẽ thông qua được phía trước, ai dè bị chặn lại, vì abc đòi hỏi mình phải lội ngược về đầu bên kia. Theo như mình biết thì nhiều khách mời, nhà báo lẫn blogger cũng bị yêu cầu tương tự, tội nghiệp mấy bạn nữ mang giày cao gót phải cuốc bộ hơn cả cây số. Dẹp. Thà ngồi 888 với Wanbi và Thảo Trang còn vui hơn.

Thứ 3 là vấn đề pháo hoa, đặt sát đến sợ luôn. Tự dưng bắn đì đùng, cả bọn chạy như vịt! Bé Trang nhanh chân nhất, “Nhỏ con có lợi nha anh, em nhát lắm!” Thiệt dở khóc dở cười.

Cuối cùng là em đi-văng chảnh chọe, vào chẳng thèm chào hỏi ai, quăng nguyên cục lơ vô mặt mấy đồng nghiệp. Ta nói, chỉ xởi lởi với đơn vị… chi tiền ah, hát 2 bài cũ xì xong chuồn mất tiêu. Mà thâu, mình hổng tiết lộ tên của nường đâu. “Khinh bỉ trong im lặng”, ẹc ẹc.

Robbey-Valentine0006


Tuy nhiên, chắc chắn các đôi uyên ương trúng giải sẽ không màng những cập rập nêu trên đâu. ^^ Vì phần thưởng rất chi thú vị nhé: 999 đóa hồng xanh nè, một cặp nhẫn kim cương nè, một cặp vé khứ hồi Paris – Saigon nè, và sẽ thiếu sót nếu quên nhắc đến nụ hôn thế kỷ trên khinh khí cầu.

Trong giây phút hồi hộp chờ kết quả, một bạn đã chia sẻ, “Tối nào mình cũng cùng anh ấy lên Thành phố thơm mát chơi game, xem đứng hạng mấy rồi, chứ để hụt Đêm Valentine Thế Kỷ chắc tiếc đứt ruột.”

Đúng thật, kể cả khi chưa rinh được tặng phẩm về nhà, các cặp đôi cũng đã có dịp tận hưởng một buổi tối nghệ thuật đầy màu sắc: Được nghe Wanbi và Trương Quỳnh Anh kể về mối tình trong Bóng Ma Học Đường, được chứng kiến màn kết hợp tuyệt vời giữa Thảo Trang và Hà Okio (hay hơn cả CD!), được theo dõi tiết mục nhảy ấn tượng của mí bạn vũ công kiêm… phục vụ bàn, và được trao nhau những nụ hôn nồng thắm.

h12


Dễ thương nhất là đôi Kim Phúc – Jean Sebastien Poirier. Nhờ kiên trì tham dự cuộc thi Marathon Tình Yêu Thơm Mát, Phúc đã kịp đem cậu bạn trai người Pháp về Việt Nam để đón Valentine.

h11


Ngọc Yến tỏ ra rất xúc động, khi bạn trai Minh Tuấn bất ngờ cầu hôn nàng bằng một cặp nhẫn kim cương.

cau-9


Và khoảng khắc mà tất cả đều mong đợi rốt cục cũng tới: Bay cao thật cao trên khinh khí cầu, Thế Mẫn – Thu Hương đã trao nhau những nụ hôn rực cháy, lung linh cùng những đốm pháo hoa nở rộ xung quanh.

IMG_3164


Nếu bỏ lỡ dịp này, bạn hãy ghé Nhà Văn Hóa Thanh Niên để ngắm nghía Bức tường Nụ hôn thế kỷ, từ 14/2 đến 24/2. Tại đó, bạn có thể chụp hình với các khung cảnh lãng mạn và tiểu cảnh Bubbles, như đã diễn ra ở Đêm Valentine Thế Kỷ vừa rồi. Đặc biệt từ 18h – 20h mỗi ngày, sẽ có màn mưa bong bóng cực kỳ hấp dẫn nữa. It’s never too late. ^^

Xem thêm những hình ảnh tại Đêm Valentine Thế Kỷ…

Tiếp tục đọc

Dự định Valentine

1b


Như thường lệ hằng năm, cứ đến 14/2, bạn Robbey lại đưa ra nhiều lựa chọn để các đôi tình nhân có thể tham khảo trong trường hợp “bí ý tưởng”. Đôi lúc, những điều tưởng chừng đơn giản lại trở nên thật kỳ diệu vào dịp này: Một bữa ăn tối, một dĩa nhạc, hay một món quà nhỏ mà tâm lý.

1. Dinner:

Các đấng mày râu nên dẫn bạn gái đến một nơi ấm cúng, tận hưởng bữa tối lãng mạn theo cách cổ điển, với món Tây và một ít rượu nho. Hãy ghé Hideaway chẳng hạn (41/1 Phạm Ngọc Thạch, Q.3), vì nhà hàng đã chu đáo chuẩn bị thực đơn dành riêng cho sự kiện này:

Robbey-HideAway0010


VALENTINE SET MENU

STARTER
Hideaway couple: tuna roll, kilpatrick oyster, baked French mussels & beef slices with pesto.
Khai vị tình yêu: cá ngừ đại dương cuốn, hào nướng, chem chép đút lò & bò cuốn cải bẹ xanh.

SOUP
Mushroom consommé with seafood
Súp nấm nước trong với hải sản

MAINCOURSE
Pepper-encrusted beef flash with sticky rice & spicy sauce
Thăn bò lăn tiêu với xôi cuộn lăn mè & nước chấm đặc biệt

DESSERT
Chocolate cheese cake
Bánh phômai sôcôla

Robbey-HideAway0007


Hôm kia mình vừa lại nếm thử, và rất ưng ý với set menu lần này. Được chế biến theo phong cách fusion trộn lẫn tinh hoa ẩm thực Á + Âu, nên các món ăn hoàn toàn hợp khẩu vị người Việt Nam. Khi dùng maincourse, bạn sẽ tận hưởng trải nghiệm cực kỳ thú vị cùng nước chấm đặc biệt, vốn pha chế từ… nước mắm. Loại sauce ấy chan lên thịt bò và xôi cuộn đều hấp dẫn, miamz!!!

Tiếp tục đọc