Category Archives: diary

Found

Những trận mưa liên hồi không đủ sức cuốn đi nỗi buồn dài dăng dẳng…

Vùi đầu vào Next Top Model, Glee, X-Factor, Modern Family, Hell’s Kitchen, Masterchef, gần đây nhất là Just The Two of Us. Cô lập với thế giới bên ngoài và nhìn cách người ta “sống” trên TV. Ha! Nhận ra được một điều, những chương trình thực tế chỉ đang cướp đi những điều thực tế xung quanh ta… Tốt thôi. Vài phút ngắn ngủi để tê liệt cơn đau, vẫn hơn tự dày vò bằng những câu hỏi không lời đáp.

You can run, but you can’t hide.

Chạy xa đến nhường nào, cũng không thể lẫn tránh cảm xúc của chính bạn. Như kiểu mình ngại gặp bác sĩ, ngại uống thuốc, nhiều lần bị ốm toàn trùm chăn kín mít, ra hết mồ hôi sẽ… khỏi bệnh. Mà khỏi thật! Đáng tiếc là không thể áp dụng cho vết thương lòng. Nó cứ rỉ máu, rỉ máu, rỉ máu… cho tới lúc bạn muốn đấm vào mặt một ai đấy. Ôi, không biết mình đang viết truyện sến, kinh dị hay bạo lực?

“Ủa, sao ở ngoài thấy bình thường, mà trên blog viết gì… ghê vậy?”

Tới cơn.

Còn bình thường? Tất nhiên vẫn cười, cười sảng khoái là khác. Cười đến khi nào nhận ra mình không cười được nữa, và quay về trạng thái tự kỷ.

Don’t push me. Or I’m gonna cut – a – bitch.

Tiếp tục đọc

BIS, Facebook và Mèo Trắng Mèo Đen

cat

.
Thời đại mạng xã hội đã đến, nghĩa là mọi hoạt động xã hội đều được… phản ánh trên mạng. Thật đấy, dù bận tới đâu, hôm nào không lên Facebook chém vài phát status là ngứa ngáy tay chân! Thế mà tháng trước đường dây Internet bị hư, thiệt khốn đốn hết sức. May là có em Blackberry và dịch vụ BIS nên “vất vưởng qua ngày” được. -.-


Mình thích ngồi vào PC để làm việc, viết blog và soạn thảo văn bản hơn, vì dễ tập trung í mà. Nhưng nếu tình thế bắt buộc thì đành nhờ đến BIS, chứ mạng 3G thông thường chậm lắm í. Hay do nhà mình “vùng ven” nên sóng yếu nhỉ?

Tiếp tục đọc

Nếm Donut cùng Ngô Thanh Vân và Johnny Trí Nguyễn

Robbey-FreshDonut040

.
Lúc còn học ở Mỹ, một trong những lý do khiến mình luôn nôn nóng ngày về chính là vấn đề ẩm thực. Sau 3 năm, vẫn không tài nào “quen” được thói quen ăn uống nơi xứ người. Trưa trưa lại tìm đến những quán Mễ, Ý hoặc Tàu, “cùng đường” lắm mới ghé vô mấy tiệm thuần Mỹ (All-American). Người Mỹ gốc chẳng thích các món lắm gia vị, họ chỉ cần bơ và phô mai là… hài lòng rồi. Sigh…


Bữa sáng nan giải nhất. Cháo yến mạch bổ dưỡng nhưng vị chán kinh hoàng. Cereal nhàn nhạt, mình thường đợi nó tan vào sữa xong húp luôn, chẳng buồn nếm. May mà ký túc xá ngay kế tiệm donut… Mình thích donut vì nó khá vừa vặn: ngọt nhè nhẹ chứ không gắt như cupcake, lại dễ ăn chứ không dai dai như bánh pretzel, cắn vài phát là nạp đủ năng lượng đầu ngày.

Về Việt Nam, mình gần như tẩy chay fastfood suốt một thời gian, sau này mới bắt đầu lại với donut và pizza. Song, donut ở ta làm không ngon bằng Mỹ, chắc áp dụng sai công thức? Vài tiệm ế ẩm cứ thế để bánh từ hôm này sang hôm khác, nhìn miếng donut yểu xìu thôi là hết muốn dùng. Tưởng chừng sẽ thất vọng dài dài, cho đến khi…

Robbey-FreshDonut023


Tuần trước, mình được mời tới dự khai trương thương hiệu Fresh Donut, và thực sự ấn tượng bởi cách bài trí và trình bày món ăn. Khi nếm thử một miếng, mình càng bất ngờ hơn vì vị ngọt dịu trên đầu lưỡi. Lớp vỏ giòn và mỏng, cắn nhẹ là đã chạm tới ruột bánh mềm mịn bên trong. Hỏi ra mới biết tất cả thành phần nguyên liệu đều nhập từ Mỹ, đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm va không chứa phẩm màu.

Tiếp tục đọc

Tản Mạn Đêm Khuya 01

Mấy hôm nay, trời mưa bão thế nào mà đường dây mạng cứ chập chờn. Bực cái bọn SPT, gọi điện mấy lần rồi mà vẫn chưa chịu sửa, dịch vụ tệ ghê gớm. Muốn chuyển sang xài cái khác, nhưng nghĩ bụng, chắc gì đã tốt hơn? Thở dài… Thôi đành kiên nhẫn vậy.

Vấn đề ở chỗ, cuộc sống như một chuỗi liên kết nối tất cả lại với nhau, ta đứng yên hay chuyển động đều ảnh hưởng tới người khác. Khách hàng chắc đang hậm hực, giờ này sao thằng Robbey chưa gửi bản draft??? Shit happens. Chẳng đổ lỗi được cho ai.

Ban ngày ngủ nhiều quá, định tối làm việc cho thư thả, mát mẻ. Ai dè… giờ email còn không vào được, nói chi là truy cập dữ liệu cần thiết. Rảnh vêu mỏ, đúng nghĩa nhàn cư vi bất thiện.

Thôi, đời cho rảnh thì rảnh. Sao cứ phải tất bật?

Mở truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn lên nghe giải trí. Đấy, nhân vật Hà do ngứa ngáy tay chân, thời tiết xấu bày đặt ra ao giặt đồ nên mới té chết. Chịu ở yên trong nhà thì đã chẳng có gì xảy ra, nhỉ? À ừ, có thể lý giải rằng sống chết có số cả. Nhưng rõ ràng, khi bạn còn đang sống thì hãy đưa ra những quyết định sao cho hợp lý. Đừng đâm đầu vào miệng cọp chứ!

Tinh vi khiếp! Không thương nạn nhân thì thôi, bày đặt phân tích này nọ lọ chai. -.-

Tiếp tục đọc

Inspire Me

Tuần vừa rồi thật mệt. Nhiệm vụ hoàn thành thì ít, mà chất đống thì nhiều. Lâu lắm rồi không ốm, nên sẵn dịp bệnh là buông hết luôn.

Sẵn dịp. Nghe có vẻ tích cực nhỉ?

Ngồi vào máy, gõ được vài dòng là mi mắt sụp xuống, chẳng thể nào tập trung.

Thế là lại lấy gum ra nhai, trùm chăn, luyện Glee mùa 2 từ đầu đến cuối.

Chuỗi vòng xoay cứ thế tiếp diễn: Mở TV. Xem phim. Nghe nhạc. Chờ thuốc ngấm, rồi chìm vào giấc ngủ.

Suy nghĩ nhiều lắm, định viết ra chục cái entry, song giờ quên mất cả.

Tự dưng khoái cảm giác trống rỗng.

Tiếp tục đọc

Be Stupid! Ngốc Nghếch trên hòn đảo Diesel

IMG_01


Ngay từ thưở còn bé tí ti, phụ huynh và các giáo viên đã dạy dỗ đủ điều để chúng ta ngày càng trở nên “thông minh” hơn. Thông minh ở đây nghĩa là gì? Thứ hạng cao, học lực xuất sắc, và xấp giấy khen chất đống trong tủ của mình.

Đến một lúc nào đó, mình chợt tỉnh ra, tại sao cần mấy mảnh bằng để chứng minh rằng bạn có đầu óc? Chẳng phải những người vĩ đại nhất đều tự khám phá con đường riêng cho họ đấy sao? Bao nhiêu kẻ tốt nghiệp xong vẫn thất nghiệp đấy thôi, rốt cục nhờ bà con nhét vào một công ty quen biết, chả liên quan đến ngành học. Ôi, mỉa mai cho cái sự thông minh.

Quyết định bỏ học thật ngu xuẩn, mà bỏ cả học bổng toàn phần thì dứt khoát thần kinh có vấn đề. Ha ha ha. Tại sao phải bình thường? Bình thường đồng nghĩa với nhạt nhẽo, chả có gì thú vị. Đã sống thì sống cho đáng, chứ đừng tồn tại cho qua ngày.

Be-Stupid-11-a


Như quả bóng bay giữa trời cao, đứa bé nào cũng nuôi dưỡng bao đam mê và khát vọng. Để rồi một ngày nọ, nó bị nạt vào mặt: Đồ ngốc! Thế là quả bóng kia xì hơi và nằm bẹp dí xuống đất.

Trái đất này đầy ắp người thông minh, hành động theo cái lề thói mà họ cho là chuẩn mực. Lý do gì để ta đồng hành cùng Ngốc Nghếch?

Tiếp tục đọc

Dân Trí: Chân dung Blogger Việt

Dạo này lu bu nhiều thứ nên không thể tập trung vào việc viết lách. Tối nay sẽ lại bù đầu với GT Party do cty mình phối hợp tổ chức cùng Mr Dope Vietnam. Mới chớp mắt đã gần 1 năm…

Lâu rồi, mình chẳng còn khái niệm cuối tuần hay nghỉ lễ. Cứ mở mắt ra là loay hoay với mớ dự án, rồi họp hành, rồi dự event, rồi dẫn chương trình, rồi blogging, chút thời gian rỗi dành nốt cho gia đình và người yêu. Một số kẻ nhìn vào cứ nghĩ mình đạt được mọi thứ quá dễ dàng, tìm cách phủ nhận và vùi dập; nhưng dám chắc một điều: Để cuộc sống trọn vẹn về mọi mặt, đầu óc mình cần làm việc gấp mấy lần họ. Cực trước sướng sau, nhỉ?

Mỗi ngày trôi qua, phải đối mặt với nhiều chuyện vô lý đến khó hiểu. Chỉ ta mới có thể làm chúng hợp lý, theo cách của riêng ta. Mình tin thế! Thay vì phàn nàn hay ganh ghét với kẻ khác, hãy dành nguồn năng lượng ấy để xây dựng thành công cho chính bản thân.

Tiếp tục đọc