Category Archives: family

Tản Mạn Đêm Khuya 01

Mấy hôm nay, trời mưa bão thế nào mà đường dây mạng cứ chập chờn. Bực cái bọn SPT, gọi điện mấy lần rồi mà vẫn chưa chịu sửa, dịch vụ tệ ghê gớm. Muốn chuyển sang xài cái khác, nhưng nghĩ bụng, chắc gì đã tốt hơn? Thở dài… Thôi đành kiên nhẫn vậy.

Vấn đề ở chỗ, cuộc sống như một chuỗi liên kết nối tất cả lại với nhau, ta đứng yên hay chuyển động đều ảnh hưởng tới người khác. Khách hàng chắc đang hậm hực, giờ này sao thằng Robbey chưa gửi bản draft??? Shit happens. Chẳng đổ lỗi được cho ai.

Ban ngày ngủ nhiều quá, định tối làm việc cho thư thả, mát mẻ. Ai dè… giờ email còn không vào được, nói chi là truy cập dữ liệu cần thiết. Rảnh vêu mỏ, đúng nghĩa nhàn cư vi bất thiện.

Thôi, đời cho rảnh thì rảnh. Sao cứ phải tất bật?

Mở truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn lên nghe giải trí. Đấy, nhân vật Hà do ngứa ngáy tay chân, thời tiết xấu bày đặt ra ao giặt đồ nên mới té chết. Chịu ở yên trong nhà thì đã chẳng có gì xảy ra, nhỉ? À ừ, có thể lý giải rằng sống chết có số cả. Nhưng rõ ràng, khi bạn còn đang sống thì hãy đưa ra những quyết định sao cho hợp lý. Đừng đâm đầu vào miệng cọp chứ!

Tinh vi khiếp! Không thương nạn nhân thì thôi, bày đặt phân tích này nọ lọ chai. -.-

Tiếp tục đọc

H2Teen Concert 2011 và Các Đại Sứ

Robbey-H2Teen-029


Mình vốn có nhiều kỷ niệm với Hoa Học Trò, đa phần chưa được kể trên blog, lâu lâu lôi một chuyện ra 8 vậy.

Ví dụ như hồi cấp 2, nhu cầu đọc của mình rất cao, suốt ngày chúi mũi vào sách truyện. Đến bữa nọ, mẹ bực quá, giật tờ báo trên tay mình và xé nát bươm. Đó là tờ H2T số 001. Mình phản ứng thế nào nhỉ? Chả rõ nữa, nhưng chắc chắn không ngoan ngoãn ngồi vào bàn rồi đó. Tính mình vốn quái đản từ bé, muốn sao làm vậy, vì mình luôn hiểu điều tốt nhất cho bản thân. Rất ghét khi bị ai ép buộc làm bất cứ việc gì, học hành chẳng ngoại lệ. Rốt cục, vẫn trường chuyên lớp chọn, giải thưởng này nọ suốt bao nhiêu năm trời đấy thôi. Phụ huynh cứ khéo lo.

Qua sự kiện nêu trên, vô tình nhờ H2T mà mình đã nhận ra, “Hơ, ta đây nổi loạn phết đấy chứ, đâu chỉ là mọt sách như chính ta thường nghĩ?” Về sau, papa dặn dò, “Dù thành công đến đâu, con cũng chỉ là trường hợp cá biệt, hãy tự hào nhưng đừng hướng tất cả đều giống minh”. Hiểu chứ! Để mình dạy dỗ bọn nhỏ chắc… hư hỏng cả thế hệ, hehehe. Anh Robbey chia sẻ vui thôi nhé, cấm các bé bắt chước!

Tiếp tục đọc

5 tờ 100K

Từ đầu năm, gia đình mình hay bị mất tiền linh tinh. Khi vài chục, lúc vài trăm. Bản thân mình trước đây chẳng quan tâm lắm, vì tiền bạc đều yên ổn trong ngân hàng. Chỉ để ít cash bên ngoài chi tiêu lặt vặt, hoặc đổ xăng, vá xe… Hết thì thôi, chẳng thắc mắc gì cả.

Cho đến khi bé giúp việc bị bắt quả tang tại trận đang móc ví Minh Thông đặt trên bàn, mọi thứ trở nên khác hẳn. Mình không hề muốn đề cao cảnh giác dưới mái ấm của mình chút xíu nào.

Một buổi sáng trước khi đi làm, mình đã gọi nó ra, bảo nhỏ: “Mọi người đều phải lao động, đổ mồ hôi sôi nước mắt mới ra tiền. Em cũng đâu thích ai xài tiền em chứ hả? Túng thiếu gì thì nói, lâu lâu anh cho một ít tiêu vặt.” Xong, mình dúi vào tay con bé 100K. Nó lí nhí cảm ơn.

..
.

Những tưởng mọi việc đã yên ổn.

Tiếp tục đọc

Mars Needs Moms – Sao Hỏa Cần Mẹ

mars_needs_moms_poster01


Khi mình giới thiệu các bộ phim trước đây, vài bạn chưa kịp xem qua đã bình loạn ngay: “Phim này lỗ thê thảm”. Hóa ra, do họ chịu khó lên Wikipedia tham khảo doanh thu trước í mà. Mình chẳng trách móc chi cả, bởi đến giới báo chí đôi khi cũng dùng số liệu đó làm nền tảng đánh giá. Nhưng khách quan mà nói, khoản doanh thu phụ thuộc vào khâu PR nhiều hơn là chất lượng thật sự của sản phẩm.

Ví dụ như Battle: Los Angeles, nội dung đơn điệu, nhạt nhẽo thế vẫn nghiễm nhiên dẫn đầu bảng xếp hạng tại Mỹ trong tuần ra mắt. Hiện nay, nó đã thu về $315,682,580 và lời gấp 4 lần so với tiền vốn ban đầu. Vì sao? Khâu PR đã giới thiệu nó như một siêu phẩm thảm họa đình đám, gợi nhớ tới District 9 và 2012 cực kỳ thành công. Tới lúc ra khỏi rạp, mới thấy đáng bẽ bàng, bởi nó không hay như mong đợi.

mars-needs-moms


Mars Needs Moms là trường hợp ngược lại. Thật bất ngờ khi một sản phẩm Disney’s lại thất bại nặng nề ở thị trường Hoa Kỳ. Nhưng về sau mới biết, Mars gần như là “con ghẻ”! Ông bố ruột của nó, Image Movers Digital, đã được Disney’s mua lại vào năm 2007 và… kết liễu (đóng cửa) vào giữa năm ngoái.

Từ đó, Mars tựa đứa trẻ bơ vơ, hoạt động quảng bá dành cho nó rất hời hợt, kém hẳn so với những dự án sắp tới của Disney’s như Cars 2, Pirates of the Caribbean: On Stranger Tides, Winnie The Pooh… Bản thân mình thậm chí chả biết tới Mars Needs Moms cho đến khi nó về Việt Nam!

Ở giai đoạn mà Rango, Rio cùng HOP 3D đang đẩy mạnh marketing, Mars ngậm ngùi bị bỏ lại phía sau. Đọc xong bài viết này, hy vọng các bà mẹ sẽ dẫn đám nhóc và cả đại gia đình cùng tham quan Sao Hỏa, vì nó thực sự ý nghĩa và làm ấm lòng người xem.

Tiếp tục đọc

Tên Tây đáng lên án?

Anh Thành Nhân vừa viết một bài phê bình những nghệ sĩ có nghệ danh lai căng, rằng họ dù “Da vàng, mũi tẹt” nhưng lại lòe thiên hạ bằng những cái tên… chẳng có chút hồn Việt nào. Nếu đúng như mình nhớ, thì đây hổng phải lần đầu tiên anh í khai thác đề tài này. Vậy liệu nó có thực sự đáng lên án hay không?


IMG_6874

Xuất phát một cái tên…

…chưa hẳn đã nhằm mục đích gây chú ý, chứng tỏ sự sành điệu. Ví dụ như trường hợp Noo Phước Thịnh, chữ Noo đó thuộc ngôn ngữ nào mà cho rằng nó… sính Tây? Theo mình biết, đây đơn giản là tên ở nhà của cậu chàng, và viết Noo để phân biệt với Nu – nickname đồng âm của nữ ca sĩ Đông Nhi.

Trẻ con bây giờ học ngoại ngữ rất sớm. Thói thường, trong tiết học đầu tiên, giáo viên sẽ cho chúng tự chọn tên tiếng Anh để sử dụng trong lớp. Vì thế, ngay từ năm 4 tuổi, mình đã có “tên Tây” là Mike – viết tắt của Michael, và sử dụng nó suốt quãng thời gian khá dài.

Tuy nhiên, khi đặt chân sang Mỹ, mình lại muốn sử dụng tên thật. Điều này ban đầu gây khó dễ cho dân bản địa, vì đố ai phát âm đúng chữ Mẫn. Đối với họ, việc đọc sai tên người khác có khi là sự xúc phạm lớn đấy! Chúng mình thảo luận sơ qua trong buổi sinh hoạt đầu giờ, và rốt cục, họ nhất trí gọi mình là Man Le (phát âm đúng kiểu ‘manly’ luôn đấy, sợ thế, haha). “Why not? It is such a cool name anyway.” Ừ thì hay thật, nhưng cứ phải giật mình thon thót mỗi lần ai đó thốt lên “Oh man” (Trời ơi).

Đấy là may mắn nhé.

Thử hỏi những bạn tên Dung, tên Phúc, tên Bích còn khiến thiên hạ trố mắt ra sao?

Tiếp tục đọc

[Xuân Tân Mão] Mùng 1 – Đường hoa Nguyễn Huệ

Robbey-DuongHoa0009


Du xuân trên đường hoa Nguyễn Huệ vào những ngày đầu năm dường như đã trở thành thói quen thường niên của dân Sài Thành. Có người thậm chí đi nhiều lần cùng gia đình, bạn bè, chỉ để tận hưởng không khí Tết rộn ràng.


Nhìn quanh, đôi lúc phải tấm tắc, “Việt Nam giờ giàu thế, toàn máy cơ!” Dân tình chen lấn nhau, tìm khoảng trống để… tạo dáng, nhưng rốt cục đành để những kẻ lạ mặt vào chung pô ảnh. Thôi kệ, thế mới vui. Chứ chẳng nhẽ đợi hết lễ, vào vườn hoa ở Đầm Sen tự kỷ một mình? Hehe.

Nói vậy chứ, anh Minh Thiện cũng đã “có cách” chụp cho mình một bộ ảnh khá đẹp, mượn rừng người làm background luôn. Chờ sau Tết lấy hình sẽ… khoe hàng sau. Bi chừ, mời cả nhà cùng quan sát đường hoa, dưới góc nhìn ngẫu hứng của em trợ lý Sy Kết.

Tiếp tục đọc

[Xuân Tân Mão] Mùng 1 – Ngày Gia Đình

Robbey-Tet-Family0005


Tết là dịp để chúng ta nghỉ ngơi, thư giãn. Nhưng trước khi muốn đi chơi đâu, dứt khoát mùng một phải dành cho gia đình, đúng không nào?

Như thường lệ, mỗi sáng sớm đầu năm, mình lại cùng ba mẹ và các em quây quần ở phòng khách để chúc Tết ông bà nội. Điểm khác biệt duy nhất là năm nay đánh dấu lần đầu tiên mình lì xì ngược lại phụ huynh và các cụ. Cảm giác thật phấn chấn! ^o^

10h sang nhà ngoại, tiếp tục mừng tuổi mấy bé lóc nhóc (cả mấy tên anh chị họ “trên vai” mình nữa). Thấy người xưa nói đúng, cho đi chính là nhận lại, và niềm vui lớn hơn giá trị vật chất nhiều. Trưa ăn đồ chay do ngoại làm, xong đánh một giấc đến 2h chiều. Ngủ dậy, thấy mọi người vẫn say mê đánh bài quá, mình tung tăng ra đường hoa chụp hình cùng Kết heo và anh Thiện.

Robbey-Tet-Family0011

Tạm thời như thế đã, post hình đây. ^^
.

Tiếp tục đọc