Category Archives: Robbey Blog

Lost in Paradise

PT

Một mình tôi lạc bước
Giữa cuộc đời về đâu
Tìm hoài mà chẳng thấy
Biết đi đâu về đâu?

Định ngủ rồi. Check message lần cuối, sẵn tay mở nhạc phim Hot Boy Nổi Loạn lên nghe luôn. Công nhận, bác Đãng toàn đặt những cái tựa rất giật gân. Đến giờ này, tay gõ “Hot Boy Nổi Loạn”, vẫn có tí e dè rằng những ai chưa xem sẽ tưởng nó là phim teen, phim gay, hay thậm chí phim heo. Từ đấy, họ cũng có quyền nghĩ là mình đang nghe một ca khúc nhí nhảnh đì đùng nào đó (hot boy với chả nổi loạn).

Đầu óc con người là ghê gớm nhất. Sự thật không đáng ngại bằng sự tưởng tượng, suy đoán, quy chụp và kết tội. Nghĩa là mình vẫn quan tâm thiên hạ nghĩ gì? Có một chút. Bởi mình không tồn tại trên một ốc đảo. Vài người cho rằng họ đang sống trong thế giới thứ 3, thứ 4, mình sẽ đưa họ về thực tế: Chúng ta đều chỉ đang tồn tại trên cùng một thế giới.

À, nói tiếp về nhạc phim. Soundtrack gồm toàn những bản ballad, được sáng tác bởi Minh Thư. Nàng đã lên tay rất nhiều. Lời hát của Lạc giữa thiên đường mang đậm tính tự sự, nhưng nỗi buồn không quá ray rứt, kìm nén và chực bộc phát như Bỗng dưng muốn khóc. Nỗi buồn ấy, tưởng chừng nhẹ tênh, song lại khiến ta chơi vơi trong đêm lạnh. Cô đơn, lạc lõng và thẫn thờ.

Intro guitar… nghe thắt lòng. Bỗng dưng nhớ đến câu chuyện thương tâm của Lam, của thằng Cười và của cô gái điếm… Phước Hạnh. Đời của Lam không xanh, thằng Cười cũng phải khóc, còn Phước Hạnh thì… ai cho bả lương thiện? Mỉa mai nhỉ?

Đọc tiếp

Found

Những trận mưa liên hồi không đủ sức cuốn đi nỗi buồn dài dăng dẳng…

Vùi đầu vào Next Top Model, Glee, X-Factor, Modern Family, Hell’s Kitchen, Masterchef, gần đây nhất là Just The Two of Us. Cô lập với thế giới bên ngoài và nhìn cách người ta “sống” trên TV. Ha! Nhận ra được một điều, những chương trình thực tế chỉ đang cướp đi những điều thực tế xung quanh ta… Tốt thôi. Vài phút ngắn ngủi để tê liệt cơn đau, vẫn hơn tự dày vò bằng những câu hỏi không lời đáp.

You can run, but you can’t hide.

Chạy xa đến nhường nào, cũng không thể lẫn tránh cảm xúc của chính bạn. Như kiểu mình ngại gặp bác sĩ, ngại uống thuốc, nhiều lần bị ốm toàn trùm chăn kín mít, ra hết mồ hôi sẽ… khỏi bệnh. Mà khỏi thật! Đáng tiếc là không thể áp dụng cho vết thương lòng. Nó cứ rỉ máu, rỉ máu, rỉ máu… cho tới lúc bạn muốn đấm vào mặt một ai đấy. Ôi, không biết mình đang viết truyện sến, kinh dị hay bạo lực?

“Ủa, sao ở ngoài thấy bình thường, mà trên blog viết gì… ghê vậy?”

Tới cơn.

Còn bình thường? Tất nhiên vẫn cười, cười sảng khoái là khác. Cười đến khi nào nhận ra mình không cười được nữa, và quay về trạng thái tự kỷ.

Don’t push me. Or I’m gonna cut – a – bitch.

Đọc tiếp

Lost

IMG_8219


Sáng hôm qua, mình dậy sớm với vẻn vẹn một ý nghĩ trong đầu: “Ngày thật đẹp để tự kết liễu cuộc đời…”

Miệng cười nhạt, trán ụp vào cửa kính, bỗng nhìn thấy chú sâu bé tí xíu đang bò chậm chạp. Sao thế nhỉ?

Lâu rồi, mình không còn hứng thú sát sinh côn trùng, trừ khi chúng nó chủ động tấn công mình trước. Hôm nọ, bắt gặp 2 con gián nhỏ bò lung tung trong nhà vệ sinh. Định phun thuốc, nhưng rốt cục, chỉ xịt nước cho tụi nó bỏ chạy. Bye.
Đọc tiếp

Lửa. Khói. Tro.

1

.
…Đôi lúc mình muốn phá vỡ những gì đã dựng nên, bởi ngày càng nhận ra, mọi giá trị tồn tại trên đời đều mờ ảo tựa làn khói.

.
.
.
Khi một cái gì đó trở nên quan trọng với bạn, tất nhiên bạn sẽ luôn cố gắng bảo vệ nó, thậm chí chấp nhận đánh đổi cả tính mạng. Nhưng nghĩ đi, liệu thiên hạ có cho rằng việc ấy là xứng đáng hay không? Hay họ lại mỉa mai rằng, chết như thế thì ngu quá! Bởi thứ giá trị mà trong mắt bạn là cả thế giới, với họ chỉ như hòn đá bên vệ đường.

Tất nhiên, bạn chẳng thể đội mồ sống dậy, hòng chứng tỏ với miệng đời rằng họ sai như nào. Nhỡ họ trông thấy bạn, cũng chỉ ú ớ vì… sợ ma, chứ không phải hối hận vì họ từng xem thường “thế giới trong mắt bạn”. Cảm xúc chân thật cần xuất phát từ bên trong. Mọi trấn áp phía ngoài, theo thời gian rồi sẽ nguôi ngoai, và đối phương sẽ trở về y như cũ nếu tâm họ không phục.

Bạn cố gắng chiều lòng tất cả suốt cuộc đời, họ vẫn có thể vô tình hay cố ý hiểu sai về bạn. Bạn càng chứng minh, bạn càng sai. Bởi bạn đã tự ngờ vực về bản ngã của chính mình.

Khi bạn đã chấp nhận đánh mất cái tôi để đạt được mọi thỏa hiệp trong đời, bạn sẽ chẳng còn gì, ngoài cái xác vô hồn đang làm nô lệ cho những thứ giá trị tốt đẹp của-người-khác.
.
.
.
Có thể do mình đang no đủ, có một chút tình yêu, có một chút thành công, có một chút tiếng tăm, nên mới ngồi đây gõ những dòng này. Mỗi thứ một chút thôi, chưa đáng để tự cao, nhưng thỉnh thoảng cũng thấy vui. Vui một chút, rồi lại nghĩ, lại bồi hồi. Càng “có” nhiều, tâm lại càng không tĩnh. Bạn sợ mất.

Đọc tiếp

House of Dreams – Yo Girls nào đã khắc phục khuyết điểm?

group3

.
Ở những cuộc thi dài hơi được thực hiện theo dạng truyền hình thực tế, bao giờ chú ngựa ô chạy đường trường cũng chiếm được nhiều cảm tình từ khán giả. Điển hình như Ngọc Ánh, Quốc Thiên, Lân Nhã của Vietnam Idol; Huyền Trang, Tuyết Lan của Vietnam’s Next Top Model hay Kris Allen, Haley Reinhart của American Idol. Có thể giọng hát, ngoại hình, vũ đạo của họ chưa đỉnh nhất trong dàn thí sinh; song chính đồ thị đi lên qua các phần thi đã giúp họ chinh phục người xem.


Sự hoàn hảo sẽ tạo nên nhàm chán. Do đó, ngay cả khi đã nắm trong tay “quân bài dự kiến cho ngôi vô địch”, đơn vị tổ chức cũng sẽ áp dụng chiêu trò để ta thấy con đường của thí sinh đó gồ ghề không kém những bạn khác. Ví dụ như Phương Vy liên tục bị Siu Black chê suốt nửa mùa thi (dù “60 Năm Cuộc Đời” là điểm nhấn ngay trong đêm đầu tiên), Alexandra Burke cố tình bị đánh rớt ở vòng bán kết để chừa cho X-Factor năm sau (vì mùa ấy đụng Leona Lewis quá mạnh), hay gần đây là Uyên Linh cần sự nhường chỗ của Đăng Khoa mới trụ lại được ở top 5 (nếu không có lùm xùm ấy thì sự quan tâm của giới truyền thông sẽ không đủ để đẩy 2 chữ “hiện tượng”).

Các cô gái Yo Girls không ngoại lệ. Gần 3 tháng sinh hoạt và rèn luyện trong ngôi nhà mơ ước, mỗi người đều đã tự viết nên một câu chuyện cho bản thân. Đến thời điểm này, mình nghĩ ai trong số 7 nàng được chọn vào Yo Girls cũng có lý do chính đáng cả. Ngược lại, nếu chẳng may bị loại, đó là do họ chưa đủ thuyết phục số đông bình chọn, chứ chẳng ai cướp được cơ hội của ai. Bởi trong một nhóm nhạc, mỗi thành viên một vai trò, ta không cần 5 giọng ca xuất sắc mà thiếu hụt tất cả các yếu tố khác. Nào, hãy cùng điểm lại lần cuối, xem ai đã thành công nhất trong việc “lấy ưu che khuyết” nhé!

Đọc tiếp

House of Dreams Marathon: Tập 7 – Nhạc Dance và Sức Hút

1

.
Lê Na ra về là một kết quả khá bất ngờ vào đầu tuần. Không phải do Lê Na quá xuất sắc về chuyên môn, nhưng em rất dễ thương, nhanh chóng lọt vào mắt xanh của nhiều khán giả (Ở thử thách đầu tiên, số phiếu dành cho Lê Na cao hơn cả Gil). She’s likeable! Ngay cả các bạn trong nhà cũng dự đoán người ra về sẽ là Thu Phương, nhưng Phương vẫn trụ vững một cách… khó hiểu.


Khó hiểu hơn, Phương được so sánh với Hà Hồ, một trong những ngôi sao đình đám nhất hiện nay. Ừ thì em giọng khàn và chân dài, nhưng ở em không toát ra được sức hút đáng gờm như Hồ Ngọc Hà.

Chị Hà cũng chính là khách mời trong tuần thứ 7. Việc này lại dễ hiểu, vì thử thách ban tổ chức dành cho các cô gái lần này là “Nhạc Dance và Sức Hút”.

10


Nhóm Thời Gian (Hải Lê, Hải Yến, Thu Trang)
Bài hát: 12 giờ

Mình rất thích những thí sinh như Thu Trang khi xem reality show. Cô ấy nổi ngấm ngấm, nổi bằng trí thông minh chứ không nổi đùng đùng kiểu đập vào mặt bạn. Một lần nữa, Trang lại cho thấy khả năng lãnh đạo. Em đã truyền cảm hứng và sự quyết tâm đến Lê và Yến. Nghe cách Trang hướng dẫn nhé, tone giọng rất mạnh mẽ, nghiêm túc nhưng không bị… chảnh chọe.

Thu Trang: 12 này, 12 nhé, “giờ” là ấn em xuống.
Hải Yến: Nhờ Trang mà em nhảy tốt hơn ở tuần này.
Hải Lê: Em thích làm việc với Trang vì tính Trang nghiêm túc.

A strong girl is definitely sexy to me. I love her!  Vừa dựng bài nhảy, vừa đàn cho nhóm luyện thanh, mình thấy Trang là một phần không thể thiếu cho Yo Girls.

Đọc tiếp

House of Dreams Marathon: Tập 6 – Acapella và Nhạc Trịnh

16

.
Tuần này phải chạy nước rút thôi, sắp hết chương trình rồi. Tuy nhiên, nếu đuổi không kịp thì mình cũng sẽ cố gắng tổng kết đến tập cuối cùng, vì có một lượng độc giả rất lớn quan tâm đến House of Dreams. Dù những bài viết liên quan chỉ đang xoay quanh các tập cũ, song chúng đều thu hút hàng nghìn lượt xem mỗi ngày. Điều này chứng tỏ rằng, tuy truyền thông báo chí chưa tốt lắm, chương trình vẫn có sức hút ngầm và lượng khán giả cực kỳ trung thành.


Btw, mình hay cập nhật những diễn biến đáng chú ý của HoD trên Facebook, qua các câu status ngắn, cả nhà có thể tham khảo tại đây: http://www.facebook.com/robbeypage

4


Chia tay Mỹ Hương, khán giả hơi tiếc nhưng nỗi buồn ấy không kéo dài quá lâu. Hương sở hữu khuôn mặt sáng sân khấu, nụ cười thân thiện, nhưng khả năng ca hát và phong cách chưa thật sự nổi bật so với những bạn còn lại. Hương hơi thu vào vỏ ốc, không dễ bộc lộ cảm xúc như Lê Na, hay giải bày chân thành như Gil. Tâm lý bạn xem đài thường muốn ủng hộ những ai cho thấy cá tính nhiều hơn là để họ… tự hiểu.

Mình hơi ngạc nhiên vì thử thách tuần này là Acapella và các thí sinh phải thể hiện dòng nhạc Trịnh. Ở mùa Idol đầu tiên, các thí sinh có kỹ thuật cao hơn, trải nghiệm nhiều hơn mà vài bạn còn gặp khó khăn với đề tài này. Công nhận, ban tổ chức HoD quá… can đảm! May là các em đều chọn những nhạc phẩm gần gũi, trong sáng nhất của bác Trịnh Công Sơn.

Đọc tiếp