Tag Archives: fame

The Fame Monster

IMG_8841


Ở thời đại mà nhà nhà không còn ăn cơm độn khoai, người trẻ chẳng đói sách, lại thừa mứa thời gian dán mắt vào màn hình vi tính; mọi giá trị xã hội dường như thay đổi nhanh đến chóng mặt, đôi lúc khiến ta khẽ thở dài. Bụng cồn cào nhưng nhịn, bởi béo lên đồng nghĩa với việc bạn… liều lĩnh đánh mất vài “fans tương lai”. À ừ, phải tính chứ! Biết đâu một ngày đẹp giời, anh đạo diễn Hàn gốc Việt Choi Song Yong bắt gặp vòng eo “thắt đáy lưng ong” của bạn, ngõ ý mời đóng vai chính thì sao?

Mơ mộng viễn vông chăng? Không hề. Robbey lâu lâu vẫn nhận được tin nhắn, “Anh giúp em nổi tiếng nhé?”


Im lặng 5 giây, hắn quyết định đặt dế yêu xuống, hớp miếng trà, nhìn từng chiếc lá bay yếu ớt rồi khẽ chạm xuống vỉa hè. XOẸT!!! Tiếng chổi mạnh tay của chị lao công cắt ngang dòng suy nghĩ. Bấy giờ, Robbey mới chợt nhận ra, mình đang gõ cái chi vậy nè? Tiểu thuyết 5 xu về danh vọng, cám dỗ và những vụ án đổi chác à? Ha ha ha.

IMG_8842


Sự nổi tiếng có hấp lực ghê gớm. Dù bạn không ngửi được, nếm được, sờ được, … SNAP! Tỉnh táo nào. Những xa hoa trước mắt chỉ là phù du thôi. Khi ảo ảnh tan biến, vài giá trị thực hiếm hoi bạn từng sở hữu cũng đã cuốn theo chiều gió.

Chợt nhớ tới lời bình vô tình đọc trên một trang anti: “Thằng Công Vinh nhiễm chứng hoang tưởng, nó dám bảo rằng nó không thể nổi tiếng hơn!” Xin lỗi chứ, ví như anh chàng thuộc dạng vô danh tiểu tốt, liệu có vinh dự được vài nghìn người tham gia cái hội ấy ư?

Hài hước vì một số kẻ nghiễm nhiên “hoang tưởng” rằng, phát ngôn của họ thực sự có giá trị trong đất nước gần 86 triệu dân này.

Đố bạn, họ muốn đông đảo mọi người lắng nghe không?
Có chứ.
Tất nhiên rồi.
Dở hơi hay sao lẩm bẩm một mình?
Hóa ra, họ muốn tiếng nói của bản thân mang sức nặng tương đương anh celeb kia. Và không được.

Tiếc nhỉ?

Tiếp tục đọc

Chạm Đất

KEL_0415


Làm gì có chuyện nổi tiếng ảo?

Khi bạn biết đến tên một thương hiệu, từng dùng qua, và vẫn tiếp tục sử dụng – có nghĩa chính bản thân bạn đã công nhận chất lượng của nó, và nhiều người như các bạn sẽ hình thành nên chữ “well-known” (từ đồng nghĩa của “famous”).  Nổi tiếng là gì?  Được nhiều người biết đến và có uy tín đối với một cộng đồng nhất định.

Nguyễn Du cũng có câu, chữ tài liền với chữ tai một vần.  Người nổi tiếng có tin đồn là chuyện quá ư bình thường.  Cả khi chả làm gì sai, thiên hạ rỗi mồm vẫn có thể tô vẽ lên mà nói.  Vì sao?  Vì họ đủ thú vị để người ta phải nhắc tới, đủ nhan sắc, tài năng để hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh.

Dễ lắm.  Giờ bạn tung hình sex lên xem, bao nhiêu người thèm coi.  Thử đi, biết liền ah.  Mình nghĩ, chỉ mấy em đang tuổi dậy thì mới tò mò với những scandal như vậy.  Ngực với chim thôi mà, ai chả có, nổi tiếng khác gì ư?  Ồ quên, của chị Phi Thanh Vân thì hem phải ai cũng có – món quà dành cho những bạn chưa từng đi Thái xem show.

Tiếp.  Chữ “tai” trong câu thơ trên cũng xuất hiện trong “tai nạn, tai ương” – có nghĩa là những bi kịch không báo trước, làm ảnh hưởng xấu trực tiếp đến chủ thể.  Nếu vậy, khi cho rằng ai đó vướng phải “tai tiếng”, bạn nên thương họ chứ.  Chẳng nhẽ ra đường thấy ai đụng xe, bạn lại đứng đó chê cười: “Ngu, ai bảo chạy ẩu?”

Tính nhân bản nằm ở chỗ đó.  Cho dù người ta đã phạm lỗi gì, thì khi vấp ngã, cũng nên giúp họ đứng dậy.  Dù sao, đau đớn do họ tự nếm trải, bạn cay mồm độc miệng thì chính bạn mới là người phải chịu quả báo.  Nhiều kẻ rất ngộ, cứ làm như “nổi tiếng” là cái tội, không ai đụng chạm gì đến cũng chửi um lên.

Điển hình nhất là trường hợp Hoàng Thùy Linh – mình chả hiểu vì sao xứng đáng bị… treo lên cột thánh giá?  Cô ấy tự tung video phòng the, tuyên truyền cảnh đồi trụy?  Không.  Thủ phạm đã bị bắt còn gì?  Cô ấy quan hệ ở tuổi còn… quá trẻ?  Luật pháp không cấm thì thôi chứ.  Tồi nhất là những đứa have sex từ khi chưa-đủ-tuổi, nứt mắt ra đã ăn chơi trác táng, cũng tự cho bản thân tư cách chửi rủa người khác.  Ơ, mà ai có tư cách thật sự, họ chỉ bình tĩnh nhìn nhận vấn đề chứ chả khi nào phải dùng đến giải pháp tục tĩu ấy.

Giới celeb nhờ vụ ấy được dịp tỉnh táo lại, có ăn nằm với ai cũng cẩn thận hơn, không ghi hình bừa bãi nữa.  Thời đại kỹ thuật số, làm gì có chuyện thông tin sẽ bảo mật tuyệt đối.  Như hồi xưa, có gì còn… nuốt phim vào bụng được haha.  Nhìn về phía tích cực, bi kịch của em Linh chính là bài học vô giá cho nhiều sao.

Còn đối với những nhân vật “chưa ai biết là ai”, mình không nghĩ dùng từ “tai tiếng” là hợp lý.  Bởi, có tiếng rồi mới chịu cái tai ấy – Infamous cũng có gốc gác từ chữ FAME mà ra.

Thế gọi họ là gì?  Chả biết.  Bản thân mình chưa bao giờ có nhu cầu quan tâm đến một nhân vật ABC vì họ khoe hàng hay lộ hàng, rất nhảm nhí.  Những ai để ý thể loại thông tin rẻ tiền ấy, đã tự nói lên rất nhiều về chính họ.  Nếu bạn đủ chững chạc và có đời sống tâm sinh lý bình thường, thiết nghĩ không nên lu bu vào “chuyện ấy”, “cái đó” của người khác làm gì.

Cứ than phiền là cô A cậu B “nổi” nhờ sex hay scandal – có khi nào tự trách mình giúp họ trở thành tâm điểm?  Hãy ghi nhớ câu này: “Im thin thít, lặn mất tăm.”

Làm gì có chuyện nổi tiếng ảo?

Tiếp tục đọc

Perez Hilton – “Nữ Hoàng” Showbiz

Danh vọng có sức hút một cách kỳ lạ.  Ít thấy người nào thật sự mang tư tưởng “an nhàn”.  Hẳn nhiên rồi, nếu được trao cho danh hiệu “Bác sĩ của năm”, hoặc “Giáo viên được yêu thích nhất”, bạn có vui không?  Vui chứ.

Thế nhưng, quan trọng là cách để bạn đạt được nó, chứ không phải là bằng khen, huân chương, hay những tấm nhãn được dán trên trán của bạn.  Sở dĩ mình luôn tự hào với những thành tích mình có được từ trước tới nay, vì chúng nói lên thực lực của mình. Chưa bao giờ bỏ tiền ra mua một cái gì hết, càng không phải làm những chuyện thất đức để đến đích – đó là những điều để tự hào.

Người Mỹ dạy, “If you’ve got it, flaunt it”.  Nếu mỗi cá thể trong xã hội đều thể hiện tài năng của họ, phát triển chuyên môn, sẽ giúp cho cộng đồng ngày càng đi lên đấy chứ.  Trong một buổi meeting chẳng hạn, nếu bạn làm được, thì cần giơ tay nói rằng bạn làm được.  Bạn có thấy điều đó thường xuyên xảy ra ở Việt Nam không?  Mình từng đi làm ở văn phòng như bao người nên hiểu cả, dân ta bị hội chứng:  Sợ Nổi Bật.

“Sao nó nói nhiều thế nhỉ?  Nó muốn thể hiện rằng nó hơn tụi mình à?”  Đấy chỉ là khởi đầu của mọi sự xầm xì, nên đừng thắc mắc rằng, tin đồn khởi nguồn từ đâu.  Sự sợ hãi khiến vài cá thể lập tức tìm cách để chống chế cho sự yếu đuối của họ, nói xấu kẻ khác hòng làm cho bản thân họ “tốt hơn”.  Nhưng có tốt hơn không?

Những ai phải dìm kẻ khác xuống mới thấy “hài lòng với bản thân” – vốn đã rất tự ti.  Bởi nếu họ có thực lực, họ đã bận rộn dùng nó vào những dự án lớn, hoặc ít nhất trao đổi về nó, chứ không phải bận tâm những câu chuyện của… bá vơ, không liên quan.  Đương nhiên, cũng có những nghề nghiệp đòi hỏi bạn phải nhận xét về sản phẩm của người khác – Critic chẳng hạn.  Nhưng có một ranh giới giữa “bình luận” và “xúc phạm”.

Bản thân mình cũng là critic, liệu có bao giờ… vượt biên chưa?  Thẳng thắn là có, nhưng mình biết rút về đúng lúc nhận ra điều đó.  Nếu mình mãi điên cuồng đeo bám theo một hoặc vài cá nhân nhất định để chửi bới hay xỉa xói, chắc mình đã không nhận được sự tôn trọng như hiện tại, từ những người mà bản thân mình cũng tôn trọng.  Cá tính không đồng nghĩa với… bất cần.  Cần phân định rõ ràng, những ai có ý nghĩa đối với cuộc sống của bạn, và đừng để họ thất vọng.  Thế là đủ.

Nói về Perez.  Ban đầu, mình không thích lão này một tẹo nào, có vẻ… xôi thịt quá.  Nhưng vài lần sau thăm lại trang web, thấy lão cũng không “mean” như trước.  Mình nghĩ, ai cũng cần một thời gian để quay về trạng thái cân bằng.  Bớt trù dập, chịu “làm lành” với những sao lão từng xích mích, như Fergie hay Lily Allen chẳng hạn – he’s not that mean after all.  Mình thích những người có thể bắt tay nhau và bỏ qua quá khứ, hằn học để làm gì?  Life is never a bitch, you are.  So don’t be.


resized_IMG_4801


Chú Chuột chọn màu hồng làm layout cho bài này chuẩn quá. I like it. ^^


perezhilton_021408_3001230091815

Nom hơi giống chú Nguyễn Thiện Khiêm.



Perez Hilton – “Nữ Hoàng” Showbiz

Định nghĩa sự nổi tiếng đang dần thay đổi.  Thứ hạng của các ngôi sao được truy cập hàng đầu từng được thống trị bởi diễn viên, nghệ sĩ, và các vận động viên.  Thế nhưng, Internet ngày càng lên ngôi, và đóng vai trò quan trọng để biến những con số zero thành những cái tên nhà nhà đều phải biết.  Một cô bé với chiếc webcam trở thành một ngôi sao Hollywood.  Một bà mẹ viết blog thu hút hàng triệu người xem và trở thành tác giả nổi tiếng.  Đó không phải là những câu chuyện… cổ tích thời hiện đại.  Bloggers có tiếng nói ngày một mạnh mẽ hơn trong xã hội, và Forbes đã sẵn sàng tôn vinh Perez Hilton như người có sức mạnh nhất trên Web.  Anh này còn được biết đến với một tên khác, Queen of Mean.

Vì sao bloggers ngày càng nổi tiếng?  Với những “tay gõ” chăm chỉ mỗi ngày, sự gần gũi đối với độc giả còn hơn bội phần so với paparazzi – chủ trang web Blogebrity.com phát biểu.  “Hiệu ứng đó không nhỏ chút nào, vì độc giả có thể xem blogger như một người bạn, mức độ tin tưởng cũng cao hơn khi đọc báo chí thông thường.  Những người như Perez Hilton không chỉ bình luận về đề tài, mà họ trở thành một phần của câu chuyện, bất cứ khi nào có thể.  Không phải ai cũng làm được như vậy.”

Tiếp tục đọc