Tag Archives: friends

Lửa. Khói. Tro.

1

.
…Đôi lúc mình muốn phá vỡ những gì đã dựng nên, bởi ngày càng nhận ra, mọi giá trị tồn tại trên đời đều mờ ảo tựa làn khói.

.
.
.
Khi một cái gì đó trở nên quan trọng với bạn, tất nhiên bạn sẽ luôn cố gắng bảo vệ nó, thậm chí chấp nhận đánh đổi cả tính mạng. Nhưng nghĩ đi, liệu thiên hạ có cho rằng việc ấy là xứng đáng hay không? Hay họ lại mỉa mai rằng, chết như thế thì ngu quá! Bởi thứ giá trị mà trong mắt bạn là cả thế giới, với họ chỉ như hòn đá bên vệ đường.

Tất nhiên, bạn chẳng thể đội mồ sống dậy, hòng chứng tỏ với miệng đời rằng họ sai như nào. Nhỡ họ trông thấy bạn, cũng chỉ ú ớ vì… sợ ma, chứ không phải hối hận vì họ từng xem thường “thế giới trong mắt bạn”. Cảm xúc chân thật cần xuất phát từ bên trong. Mọi trấn áp phía ngoài, theo thời gian rồi sẽ nguôi ngoai, và đối phương sẽ trở về y như cũ nếu tâm họ không phục.

Bạn cố gắng chiều lòng tất cả suốt cuộc đời, họ vẫn có thể vô tình hay cố ý hiểu sai về bạn. Bạn càng chứng minh, bạn càng sai. Bởi bạn đã tự ngờ vực về bản ngã của chính mình.

Khi bạn đã chấp nhận đánh mất cái tôi để đạt được mọi thỏa hiệp trong đời, bạn sẽ chẳng còn gì, ngoài cái xác vô hồn đang làm nô lệ cho những thứ giá trị tốt đẹp của-người-khác.
.
.
.
Có thể do mình đang no đủ, có một chút tình yêu, có một chút thành công, có một chút tiếng tăm, nên mới ngồi đây gõ những dòng này. Mỗi thứ một chút thôi, chưa đáng để tự cao, nhưng thỉnh thoảng cũng thấy vui. Vui một chút, rồi lại nghĩ, lại bồi hồi. Càng “có” nhiều, tâm lại càng không tĩnh. Bạn sợ mất.

Tiếp tục đọc

Tản Mạn Đêm Khuya 01

Mấy hôm nay, trời mưa bão thế nào mà đường dây mạng cứ chập chờn. Bực cái bọn SPT, gọi điện mấy lần rồi mà vẫn chưa chịu sửa, dịch vụ tệ ghê gớm. Muốn chuyển sang xài cái khác, nhưng nghĩ bụng, chắc gì đã tốt hơn? Thở dài… Thôi đành kiên nhẫn vậy.

Vấn đề ở chỗ, cuộc sống như một chuỗi liên kết nối tất cả lại với nhau, ta đứng yên hay chuyển động đều ảnh hưởng tới người khác. Khách hàng chắc đang hậm hực, giờ này sao thằng Robbey chưa gửi bản draft??? Shit happens. Chẳng đổ lỗi được cho ai.

Ban ngày ngủ nhiều quá, định tối làm việc cho thư thả, mát mẻ. Ai dè… giờ email còn không vào được, nói chi là truy cập dữ liệu cần thiết. Rảnh vêu mỏ, đúng nghĩa nhàn cư vi bất thiện.

Thôi, đời cho rảnh thì rảnh. Sao cứ phải tất bật?

Mở truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn lên nghe giải trí. Đấy, nhân vật Hà do ngứa ngáy tay chân, thời tiết xấu bày đặt ra ao giặt đồ nên mới té chết. Chịu ở yên trong nhà thì đã chẳng có gì xảy ra, nhỉ? À ừ, có thể lý giải rằng sống chết có số cả. Nhưng rõ ràng, khi bạn còn đang sống thì hãy đưa ra những quyết định sao cho hợp lý. Đừng đâm đầu vào miệng cọp chứ!

Tinh vi khiếp! Không thương nạn nhân thì thôi, bày đặt phân tích này nọ lọ chai. -.-

Tiếp tục đọc

The Roommate – Sát Thủ Cùng Phòng

909285 - THE ROOMMATE


Bây giờ mình đã hiểu vì sao điện ảnh Việt Nam nói riêng, và nền nghệ thuật nước nhà nói chung, thường mắc bệnh… dạy đời. Bởi nếu đơn thuần tác phẩm chỉ mang tính giải trí, nó sẽ bị cho rằng “chẳng có gì tốt đẹp cả”, như lời một bài báo mình vừa đọc hôm kia. Buồn cười thật, ai cũng nghĩ vậy chắc thể loại thriller và kinh dị ngỏm từ đời nào, chứ đã không ám ảnh khán giả trên toàn thế giới suốt nhiều thập kỷ. Tương tự với thể loại hài hước, nhiều phim xem cốt yếu để ôm bụng cười, thế thôi.

Thông điệp “tốt đẹp” gửi gắm trong phim Mỹ nói chung, nếu có, sẽ được chèn vào rất tinh tế. Họ để người xem tự cảm nhận qua tình huống, qua cốt truyện, qua kết quả cuối cùng cho từng nhân vật. Khoản này thì Disney’s tài ba nhất, lồng ghép thành công lắm bài học hay ho. Chứ coi hoạt hình Việt Nam, phát ốm với những kiểu “Cháu phải thế này, cháu phải thế kia”. Làm ơn.

the roommate poster


Công bằng mà nhận xét, motip The Roommate khá cũ. Nó thậm chí có nhiều tình tiết tương đồng với Single White Female – một bộ phim thriller thành công từ năm 1992. Tuy nhiên, đạo diễn trẻ Christian E. Christiansen chẳng cố tình phủ một bầu không khí u ám xuyên suốt. Mọi tình tiết đến rồi đi khá… nhẹ nhàng, nhưng nhờ thế, hù người mới hiệu quả! Vì đã lường trước đâu? Những 2 lần mình giật bắn dậy, chị Boo Boo ngồi phía sau cười quá trời. Ta nói… Tóm tắt lại chút nhé.

Tiếp tục đọc

Effoc – Giấc mơ lớn từ chiếc Coffee-cart

4751408260_2ed058ced3_o


Một ngày bình thường như mọi ngày, mình nhận được cuộc gọi từ khách hàng tên Việt, với nhu cầu quảng bá thương hiệu trên các trang mạng xã hội. Việt mời mình đến Effoc để dùng thử sản phẩm, đồng thời cùng trao đổi về cách thức và chi phí. Nothing unusual.

Khi dừng xe ở chi nhánh Võ Thị Sáu, bất ngờ đầu tiên là ông chủ mặt non choẹt ra đón, vận áo thun quần lửng nữa chứ. Tất nhiên, mình không áp đặt big boss cần phải là những bác đầu hói, song ít nhất nên lớn hơn mình vài tuổi. Và mình nhầm. Cậu ấy sinh năm 1988, tự gầy dựng sự nghiệp và hiện đã sở hữu trong tay 3 chi nhánh takeaway coffee luôn tấp nập teen ra vào.

Chà, intro giống đang PR cho chủ quán hơn là đứa con tinh thần của hắn nhỉ? Việt đã dặn dò trước, “Anh đừng nói nhiều về em nhé, cứ tập trung vào sản phẩm”. Cơ mà, sẽ thật thiếu sót nếu quên đề cập nhân vật… bố trẻ, bởi Effoc đâu từ dưới đất mọc lên?

Robbey-Effoc0019

Ngày xưa…


Bắt đầu từ chiếc Coffee-cart…

Ý tưởng kinh doanh cà-phê-mang-đi hình thành khi Việt đang… làm bài tập. Nhưng khác với bạn bè đồng trang lứa, Việt đã thực tế hóa kế hoạch của mình, chứ không vẽ vời ra chỉ để ghi điểm.

Ngày 25/08/2008, “E2FFOC” ra đời, viết ngược lại từ chữ “COFFEE”. Tuy nhiên, để dễ phát âm hơn, “E2FFOC” sớm đổi thành EFFOC – Tên gọi đã trở nên quen thuộc với giới trẻ Sài Gòn.

Blogger Bim Nguyễn: “Ủng hộ a mập từ hồi a mới mở xe nhỏ, giờ đề huề như này rồi, thiệt hâm mộ.”

EFFOC ban đầu hoạt động với hình thức Coffee Cart (quầy bán hàng lưu động) – rất phổ biến và được yêu thích tại các nước lớn. Trong vòng chưa đầy 2 năm, Effoc phát triển đến chóng mặt, menu ngày càng đa dạng và nay đã bành trướng ra đến 3 chi nhánh để phục vụ nhu cầu thực khách.

Sẽ không có gì đáng bàn cãi nếu Việt là con nhà đại gia, hoặc từng trải qua chục năm kinh nghiệm trong ngành cà phê. Nhưng với một người trẻ, 20 mấy tuổi đã làm nên thành công bước đầu cho giấc mơ lớn, thật đáng để mình “ngưỡng mộ trong im lặng”. Oops, vừa nhỡ nói ra rồi!

Tiếp tục đọc

[Xuân Tân Mão] Tết Bạn

Robbey-Tet-Friends0003


Bên cạnh việc dành thời gian cho gia đình, Tết đồng thời là dịp hoàn hảo để bằng hữu đoàn tụ. Năm tháng thoăn thoắt trôi đi, mới chớp mắt, mỗi người đều bận rộn cùng hàng tá việc. Thật khó để tập trung lớp cũ về một mối, ngồi ôn lại những kỷ niệm xưa, rồi tiếp tục 888 về hiện tại của từng đứa. Vậy nên, mình luôn cố gắng tham gia đầy đủ, kẻo về sau tiếc nuối. Các mối quan hệ như những sợi chỉ mỏng manh, và bạn phổ thông như chùm dây chắc chắn níu ta về với bản thân.

Papa bảo, “Họp lớp gì liên tục vậy con?” Chả là mình giữ liên lạc với chúng bạn từ… cấp 1 đến cấp 3, nên tụ nào cũng có mặt cả! Đấy là chưa kể đội tuyển, hội nhóm các thể loại… Kệ chứ, đợi đến lúc hổng ai thèm rủ rê, vậy mới kỳ đó nha. 


Robbey-Tet-Friends0002


Ngày xưa học trường chuyên lớp chọn, nay ai nấy đều thành công trong sự nghiệp, rứa vẫn toàn gọi nhau bằng biệt danh! Nhiều cô cậu “nghe đồn” nghiêm khắc với nhân viên lắm nhé, tưởng sao, gặp lại quậy thôi rồi. Ngay cả nhỏ Tú đang bầu bì nè, đam mê karaoke và ‘tiến lên’ thậm chí còn bùng phát hơn dạo trước í chứ.

Càng trưởng thành, mọi thứ càng trở nên phức tạp. Vài khoảnh khắc ngắn ngủi được quay về tuổi thơ, hì, đáng trân trọng đấy chứ.

Mọi hào nhoáng, thị phi phút chốc như tan biến… khi xung quanh là những điều giản dị chân thành nhất.

Tiếp tục đọc

January Series – Behind The Scenes

Robbey-Jan0009


Mới ngủ dậy đã nhận tin nhắn từ thằng em, bảo check mail sẽ gặp bất ngờ. Lò dò nhấn vào đường link, chờ 5 giây thì suýt… té ghế vì thấy ku cậu nhún nhảy tưng bừng trong tấm thiệp. Trò này hơi bị vui nha, chọc ghẹo bạn bè được, hài hước mà hông bị phản cảm. ^^

Bà con muốn biết ‘vụ gì’ thì cứ tham khảo ở địa chỉ liptontet.com, hoặc thông qua chương trình mời Trà Lipton trên Facebook:
http://apps.facebook.com/liptontet/?ref=bookmarks&count=0

Thiệp không chỉ có giá trị tinh thần đâu nha. Sau khi xem xong “vũ điệu nhí nhảnh” từ người gửi, bạn có thể nhập thông tin, địa chỉ để Lipton gửi quà Tết. Đầu năm rinh lộc về nhà thích quá chứ sao. ^^

Robbey-Jan0007


Tiếp theo sẽ là hậu trường bộ ảnh mới chụp của tớ. Từ ngày… lấy vợ tới giờ chưa mần series nào nhiều dữ vậy, hết 3 tiếng đồng hồ lao động ‘nghệ thực’, hị hị. Em yêu xị mặt ra, ghét, bảo mình khoái post mấy tấm lung linh lên để… lừa tình mấy bé teen. Ôiz, cứ lo xa, trái tim anh luôn trôi về iem.

Robbey-Jan0014

.
Trong thời gian chờ đợi thành phẩm, xem tạm mấy tấm trợ lý mình chụp linh tinh nhé cả nhà. ^^

Tiếp tục đọc

What U See

Robbey-Friends0019


Đôi lúc, nhỡ hâm mộ ai đó, chỉ nên đứng ngắm nghía từ xa. Cuồng quá, nhỡ tận mắt chứng kiến nó làm điều xằng bậy, lại trách móc… bác sĩ đo kính sai, khiến bạn nhìn nhầm sang kẻ khác. Haizz… Như Madonna đã hát, “You only see what your eyes want to see”.

Niềm tin chẳng phải một thứ để phí phạm. Mình không khuyến khích tinh thần đa nghi, song nên chừa cho bản thân lối thoát. Mất tiền, mất vài món vật chất vô tri vô giác, sẽ không xót bằng tình cảm và sự tin tưởng bị phản bội…

Hù dọa xíu, để cả nhà đừng vội ngây ngất, thậm chí ra sức bảo vệ mấy thứ giá trị mơ hồ. Chạm vào thử xem, khác hẳn nhé. Hãy lùi vài bước để quan sát từ xa, nếu bạn chưa muốn đón nhận trọn vẹn “thần tượng” của mình: ca sĩ, người mẫu, diễn viên, hay thậm chí những cá nhân đình đám trên Internet. Áp dụng cho mọi trường hợp, kể cả… Robbey.

Robbey-Friends0003


Bên cạnh những thành viên trong gia đình, những bằng hữu trưởng thành cùng nhau từ thưở nhỏ, những đối tác gặp mặt thường xuyên, các ngôi nhà online của mình còn được nhiều anh chị em ghé thăm mỗi ngày. Dù chưa tiếp xúc lần nào cả, nhưng họ chọn tin mình, đó đã là một dạng trách nhiệm để gánh trên vai. Nặng nề? Không hẳn. Mình chưa từng bị áp lực từ phía nào để sống khác với con người thật cả.

Blog xuất phát từ những chia sẻ thường nhật, quan điểm này đến nay vẫn không thay đổi. Nếu đọc blog mình đều đặn, tự bạn sẽ nhận thấy, mình rất vô tư khi đề cập những thế mạnh hay thói quen, tật xấu của bản thân. Khiêm tốn hay kiêu ngạo đều quá xa xỉ. Chắc do mình thoải mái khi chia sẻ quan điểm và cảm xúc, nên vài người lầm tưởng mình đang ‘nói thay’ họ? Hì… Mỗi cá thể trong xã hội đều trải qua những kinh nghiệm khác nhau, và chỉ nên đại diện cho chính hắn mà thôi.

Thẳng thắn thật thà thường thua thiệt. Ừ, chấp nhận. Bù lại, mình khỏi phải lo nghĩ vẩn vơ, giữ gìn hình tượng gì gì đấy. Phát ngôn điều chi trên mạng, ngoài đời sẵn sàng lặp lại nguyên văn, nếu cần thiết. Thể loại như mình rất khó ưa, nhưng ưa rồi dễ… nghiện, hehe… ¿Por qué? Vì mình luôn sẵn sàng nói trước mặt bạn bè, ưu và khuyết điểm của nó là gì.

Robbey-Friends0011


Mình viết từ khi khái niệm ‘hot blogger’ chưa ra đời, khi bà con còn mày mò với Yahoo! 360. Danh tiếng, độc giả, công việc, thu nhập… dần tăng lên đều đặn. Đủ chậm để kịp nhận biết, đủ nhanh để chẹp miệng, “5 năm rồi sao?” Rõ nghiệp viết chọn mình, dù chính mình đã từ bỏ nó.

Không quen sử dụng từ hoa mỹ, càng khó gò bó vào dàn ý sẵn có của giáo viên, điểm văn trong lớp của mình thường tầm tầm bậc trung. Thế nhưng, thi đội tuyển này nọ vẫn đạt giải, nên cứ “bị” dính vào lớp Văn. Chả hiểu. Cho đến khi mình quyết định đổi môn chuyên vào đầu năm lớp 9.

Về sau, chuyện trò với thầy cô, mới biết thành tích xưa kia do giọng văn mình… lạ, ý tưởng lại mới mẻ, đọc vào nhận ra ngay. Khác biệt mà. Ai thương chấm cao, ai ghét chấm thấp, từ nhỏ đã quen rồi. Kệ. Suy cho cùng, mình được quý cũng bởi những điều khác biệt làm nên chính mình đấy thôi. Do đó, mình chả dại hy sinh cá tính để chiều lòng ai, dẫu là Chúa trời hay một đám đông ồn ào náo nhiệt.

This is me. What you see is what you get.

Robbey-Friends0013


Mình dị ứng với cliché “Mạng là ảo”, bởi chỉ xem Internet như phương tiện để liên lạc, để kết nối “người thật” lại với nhau. Tất nhiên, mình hiểu vì sao khái niệm ấy tồn tại, thiên hạ hãy còn lắm kẻ tự tô vẽ sặc sỡ mà. Đôi lúc, bạn sẽ gặp trường hợp thế này khi tìm bạn trực tuyến:

Here… What you see is NOT what you get.


Trong tình huống dở khóc dở cười ấy, bạn sẽ giải quyết ra sao? Truy cập website vanphongvui.com để tìm giải pháp nhé!

Hị hị, xong 1 phút quảng cáo, cùng xem tiếp ảnh họp lớp nào. ^^

Tiếp tục đọc