Tag Archives: gay

Lost in Paradise

PT

Một mình tôi lạc bước
Giữa cuộc đời về đâu
Tìm hoài mà chẳng thấy
Biết đi đâu về đâu?

Định ngủ rồi. Check message lần cuối, sẵn tay mở nhạc phim Hot Boy Nổi Loạn lên nghe luôn. Công nhận, bác Đãng toàn đặt những cái tựa rất giật gân. Đến giờ này, tay gõ “Hot Boy Nổi Loạn”, vẫn có tí e dè rằng những ai chưa xem sẽ tưởng nó là phim teen, phim gay, hay thậm chí phim heo. Từ đấy, họ cũng có quyền nghĩ là mình đang nghe một ca khúc nhí nhảnh đì đùng nào đó (hot boy với chả nổi loạn).

Đầu óc con người là ghê gớm nhất. Sự thật không đáng ngại bằng sự tưởng tượng, suy đoán, quy chụp và kết tội. Nghĩa là mình vẫn quan tâm thiên hạ nghĩ gì? Có một chút. Bởi mình không tồn tại trên một ốc đảo. Vài người cho rằng họ đang sống trong thế giới thứ 3, thứ 4, mình sẽ đưa họ về thực tế: Chúng ta đều chỉ đang tồn tại trên cùng một thế giới.

À, nói tiếp về nhạc phim. Soundtrack gồm toàn những bản ballad, được sáng tác bởi Minh Thư. Nàng đã lên tay rất nhiều. Lời hát của Lạc giữa thiên đường mang đậm tính tự sự, nhưng nỗi buồn không quá ray rứt, kìm nén và chực bộc phát như Bỗng dưng muốn khóc. Nỗi buồn ấy, tưởng chừng nhẹ tênh, song lại khiến ta chơi vơi trong đêm lạnh. Cô đơn, lạc lõng và thẫn thờ.

Intro guitar… nghe thắt lòng. Bỗng dưng nhớ đến câu chuyện thương tâm của Lam, của thằng Cười và của cô gái điếm… Phước Hạnh. Đời của Lam không xanh, thằng Cười cũng phải khóc, còn Phước Hạnh thì… ai cho bả lương thiện? Mỉa mai nhỉ?

Tiếp tục đọc

Bạn là Gay và Bạn là Vạn Thứ Khác

Nói chuyện thực tiễn trước. Thật ngớ ngẩn để những người đồng tính “come out” (công khai) ở thời điểm hiện tại.

Dĩ nhiên, so với thế kỷ trước, Việt Nam đã tiến bộ khá rõ nét. Ít ra dân chúng đã mập mờ hiểu khái niệm gay, lesbian, bisexual… Song, mập mờ vẫn chưa đủ, thậm chí còn “nguy hiểm” nếu các khái niệm ấy bị nhầm lẫn.

*
* *


Chẳng hiểu tự bao giờ, “đồng tính” trở thành đề tài nóng bỏng cho cánh báo chí nhà ta bám đuổi dai dẳng, như thể nó tương tự với việc… lộ hàng, bơm ngực, hay vi phạm pháp luật. Nhờ đó, mảng xã hội và sức khỏe lắm khi lá cải chẳng kém khu vực văn hóa – giải trí.

Lần nọ, mình thấy một trang báo chính thống lý giải thú vị như sau: “Do những người đồng tính có bộ phận sinh dục giống nhau, nên họ không thể thỏa mãn nhu cầu của nhau, dẫn đến việc thay đổi bạn tình liên tục và dễ nhiễm HIV.” Vẻn vẹn trong 1 câu mà dẫn từ nguyên nhân tới hệ quả… nguy hiểm như vậy đó. Nhưng đừng ngạc nhiên nếu mấy chú ù ù cạc cạc vỗ đùi đắc ý, “Tao biết mà!”

Tiếp tục đọc

Unwritten

IMG_3393


Nhiều bạn thích dùng nguyên do “không có lửa sao có khói” để lý giải các tin đồn. Thế sao không nghĩ rằng, ngọn lửa ấy cháy bừng lên, đơn giản vì thói ganh ăn tức ở?

Nếu bạn từng hùa theo ghét một ai chỉ qua lời trung gian, chứ đối phương chưa đụng chạm gì tới bạn, nên xem xét cách nhận định của chính mình. Đây là thế kỷ 21 chứ chẳng phải thời ăn lông ở lỗ, lối sống bầy đàn hoàn toàn không phù hợp trong môi trường văn minh. Một cá thể năng động sẽ tập trung thời gian vào các dự án của riêng họ, chứ ai lại tích trữ năng lượng cho những suy nghĩ tiêu cực về… bá vơ?

Ngay cả bản thân mình, lâu lâu lướt mắt qua những “áng văn bất hủ” nhắm đến… mình, chỉ bật cười chứ chả buồn phân tích. Trí tưởng tượng có thể mang ta bay xa thật: Người thì chạm đến tận mây xanh, kẻ lại vẫy vùng đám bùn nhơ chốn địa ngục. Âu cũng là sở thích, là lựa chọn của mỗi người.

Chuyện xu hướng tình dục chẳng hạn, chả biết hứng khởi nào khiến thiên hạ khoái bàn ra tán vào. Như thể anh A cô B thích trai hay gái sẽ ảnh hưởng gì đến họ. Làm ơn. Tới lượt chăng?

Tiếp tục đọc

Để Robbey Tính – White Palace

White Angel


Chắc mình ngưng đọc báo một thời gian, nhất là mảng văn hóa văn nghệ. Nghiên cứu Rolling Stone, Blender với cả Entertainment Weekly hài lòng bao nhiêu; nóng máu với mấy bài album review made-in-Vietnam bấy nhiêu. Đôi lúc mình thắc mắc, chẳng biết họ thực sự không có khả năng cảm thụ âm nhạc đương đại, hay là “hiểu hiểu” nhưng phong bì chưa dày nên… giả ngu? Ôi dào, tự dưng rước bực vào người. Dẹp dẹp dẹp.


Dạo gần đây, mở rộng lĩnh vực quan tâm nên cũng khỏe, không cần loay hoay bên mấy gương mặt quen thuộc nữa. Đi nhiều, gặp nhiều nhân vật thú vị, nuôi dưỡng “cảm xúc” cho dự án sắp tới… Mình làm kinh tế nhưng đầu óc rất nghệ sĩ, phải luôn ngập tràn hứng khởi mới đủ động lực để phấn đấu, hehe.

Robbey-WhitePalace0005


Nào, tiếp tục bình luận Để Mai Tính! Thành công của bộ phim vượt quá mong đợi về cả truyền thông lẫn khán giả, nên mình rất thư thả trong việc lên bài, vì rõ ràng cầu còn cao hơn cung. Vé vẫn sốt sau tuần công chiếu đầu tiên. Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng!

Báo khen nhiều, nhưng một số lời khen như đấm thẳng vào mặt dân đồng tính: “Hội của Thái Hòa toát lên vẻ… đồng tính từ ánh mắt, cử chỉ, lời nói đến tính cách đồng bóng của mình.”

Tiên sư. Đã bảo đừng đọc báo! Tham khảo entry trước để hiểu thêm chi tiết.

Nếu là mình, sẽ biên tập như sau: “Vai Hội của Thái Hòa được ‘làm quá’ nhưng vẫn đủ duyên dáng – từ ánh mắt, lời nói cho đến cử chỉ, thói quen đều đậm nữ tính hơn cả chị em!” Đấy, dễ thương hơn hẳn.

album_6414


Vài ý kiến cho rằng, tình tiết trong phim tiến triển quá nhanh, thậm chí hơi vô lý khi Mai và Dũng chỉ say xỉn rồi hôn nhau, song lại xem đó như “mối ràng buộc không thể quên”?! Xin thưa, khâu kiểm duyệt đã cắt mất cảnh nóng (được quay rất nghệ thuật) của 2 anh chị, chứ hông thôi đâu trớt quớt dữ vậy. Người ta nói, “kim đâm vào thịt thì đau, thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời” mà.  Đùa chút.

Tiếp tục đọc

Để Hội Tính

Robbey-DeMaiTinh0005


Đố bạn, cặp mông trần trong phim thuộc về ai?

Mời xem đáp án ở cuối bài viết. ^^

Đã coi Để Mai Tính những… 2 lần rưỡi, nhưng mình chưa thấy chán khi nhắc về nó. Xin mở đầu bằng nhân vật gây ấn tượng mạnh nhất với khán giả: Phạm Hương Hội.

Tóm tắt: Anh (chị) Hội là đại gia kinh doanh mỹ phẩm, bị bạn trai bỏ rơi nên muốn đâm đầu vô xe tải tự tử. Dè đâu, mọi kế hoạch thay đổi khi thằng cô hồn giật giỏ chị. Chị mải đuổi theo mà quên mất mục tiêu… đi chết của mình luôn. Dũng xuất hiện, vô tình trở thành “anh hùng cứu mỹ nhân” (đại loại). Từ đó, mối quan hệ tay 3 giữa Dũng – Mai – Antoine càng thêm phức tạp và hài hước, nay Hội đã trở thành… kẻ thứ 4.

Không chỉ straight, mà đa phần gay (kín?) cũng rất dị ứng nhỡ gặp phải các “cô Hội”. Nếu giao lưu với bằng hữu đồng tính nhiều, hẳn các bạn đều biết: Gay đâu nhất thiết bôi son đánh phấn, mặc váy đầm ra đường?! Vừa truy cập thử một diễn đàn gay lành mạnh để tham khảo thông tin, thấy ngay sự phẫn nộ của nhiều thành viên.

Thôi “hề hóa” nhân vật đồng tính

Robbey-DeMaiTinh0002


Mình quan điểm: Gay vẫn là đàn ông, Lesbian vẫn là đàn bà. Chẳng có lý do gì để thay đổi cách xưng hô, trừ khi chính đối tượng muốn như vậy. Bạn gặp một người đàn ông đồng tính bình thường trong xã hội, vô duyên vô cớ gọi gã bằng những đại từ “cô, chị, thím, dì” – đồng nghĩa với sự xúc phạm.

Tất nhiên, ở một nơi mà mặt bằng dân trí chung hãy còn thấp như Việt Nam (phần nào do truyền thông tẩy não): Đúng, như Hội mới là đồng tính! So sánh Brokeback Mountain với tất cả sản phẩm điện ảnh nước ta xưa giờ, sẽ thấy nét khác biệt rõ rệt trong cách xây dựng hình tượng nhân vật.

Liệu các “cô Hội” có tồn tại ngoài đời thực không? Có chứ. Vậy thì mắc gì phải phản ứng? À, đơn giản vì cô ấy không đại diện cho cả cộng đồng GLB (Gay Les Bisexual). Lỗi không phải ở Hội, ở Thái Hòa, ở Charlie hay ekip làm phim.

Robbey-DeMaiTinh0004


Tiếp tục đọc

Đồng Tính trong Nhạc Việt

Robbey-HuyDu0014


Về đâu lúc ngày đã hết, ánh đèn đường hắt hiu buồn
Mình tôi dưới hè phố vắng, nỗi buồn nặng trĩu không tên
Trót sinh ra phận mình trái ngang, yêu đương khác thường
Sống giữa đời mệt nhoài, âm thầm chịu bao đắng cay

Bình minh không đến bao giờ, đời tôi rồi sẽ đi về đâu?
Khi quanh tôi thế gian là tiếng chê bai cười đùa xa lánh
Tình yêu tôi vẫn đi tìm, rồi tình gục chết giữa ngàn khơi
Thế gian ơi, để tôi sống yên bình
Tình yêu tôi vẫn đi tìm, rồi tình gục chết giữa ngàn khơi
Trái tim tôi chỉ mong sống yên bình…

Phạm Huy Du & Nguyễn Hồng Thuận – Trò Đùa Của Tạo Hóa

Lời mở đầu: “Mọi người ai cũng có quyền sống thật, tại sao những người như chúng tôi luôn phải đối diện với những điều dối trá? Có ai chấp nhận nếu chúng tôi sống thật với bản thân mình? Có ai đồng cảm, có ai sẻ chia, hay chỉ là những ánh mắt nhìn chúng tôi như một trò đùa của cuộc sống?”

“Đặt một dấu chấm hỏi, không có câu trả lời cho số phận. Tình yêu của chúng tôi phải chăng cũng là một trò đùa?”

Robbey-HuyDu0007


Mình tin rằng, khi nghe ca khúc này, không ít bạn sẽ thấy… đồng cảm.

Một lần vào gay forum giải quyết chuyện cá nhân (dài dòng lắm, tóm gọn là chuyên bị mạo danh để đong hàng -.-), mình tò mò đọc thử những dòng tâm sự của vài thành viên, thấy được nét tương đồng nhất định với thông điệp phía trên. Đại loại, bất mãn hiện tại, gia đình không sẻ chia, xã hội không cảm thông, hạnh phúc quá xa vời… Từ khóa: buồn, tủi, cô đơn.

Tất nhiên, sẽ thật vô duyên nếu cười trên nỗi đau của kẻ khác, nhưng mình chưa hài lòng với cách những sản phẩm hướng đến đại chúng phác họa khái niệm đồng tính.

Robbey-HuyDu0009


Ví như anh chị em nhà báo chẳng hạn: mặc dù gay và les chả ít, nhưng mỗi lần làm phóng sự lại khiến mình… lăn tròn mắt. Toàn tệ nạn, lừa đảo, mại dâm, cướp giật, giết hiếp, vv. Hỏi sao bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân thành đạt không dám công khai xu hướng tình dục? Xin thưa – họ ngại bị đánh đồng cá mè một lứa.

Tiếp tục đọc

Rude Boy – Chàng Trai Cuồng Bạo

Nếu điện ảnh có những phim gay ngầm, thì âm nhạc cũng có nhiều bài hát ẩn chứa thông điệp dành cho đối tượng này.

Người đồng tính vốn nhạy cảm hơn, đam mê dữ dội hơn, nên không khó hiểu khi họ luôn giữ thành phần nòng cốt trong các fanclub. Do đó, lúc đạt được thành công nhất định, nghệ sĩ thường đáp lại tấm thịnh tình ấy bằng những thông điệp nho nhỏ gửi gắm qua lời ca. Tất nhiên, họ sẽ “ngụy trang” tổng thể để… hiểu sao vẫn hợp lý! Việc này đòi hỏi sự tinh tế. Cách tôn trọng một người tốt nhất là đừng để hắn cảm thấy bản thân bị tách biệt khỏi xã hội.

“Vài khoảnh khắc vụng trộm là tất cả những gì chúng ta chia sẻ
Anh có gia đình của anh và họ cần anh ở đó
Em đã cố nhẫn nhịn, trở thành điều cuối cùng để anh quan tâm
Nhưng không người đàn ông nào khác có thể xoa dịu
Nên em dành mọi tình cảm cho anh.

Anh từng nói với em
Chúng ta sẽ bỏ trốn cùng nhau
Tình yêu cho ta quyền được Tự Do
Anh từng nói với em
Chỉ cần đợi thêm một chút
Nhưng đó chỉ là ảo mộng xa vời…”

Whitney Houston – Saving All My Love For You

Chậc, giàu kịch tính như vậy, thật khó để nhầm lẫn. Trên thực tế, Saving được viết bởi… 2 tên đàn ông. Tất nhiên, vài bạn sẽ thắc mắc, phụ nữ cũng có thể yêu người đã có vợ chứ?! Để ý nha, tác giả dùng fam’ly (2 âm tiết) thay vì dear wife hay children. Nghĩa là ta toàn quyền suy luận rằng, family bao gồm cả bố mẹ – anh em – họ hàng. Yếu tố thứ 2 nằm ở quan điểm: “Tình yêu cho ta quyền được Tự Do” (Love gives you the right to be free). Nghĩ đi. Đó chẳng phải là điều cộng đồng GLBT đấu tranh suốt chục năm qua sao?

Cyndi Lauper, Gloria Gaynor, Cher, Diana Ross, Madonna, Mariah, Britney, Xtina, Lady Gaga, vv. đều sở hữu vài bài như thế. Chuyện, họ là Gay Idols mà lại. Nhưng thôi, để các bạn tự khám phá. Nhân vật chính của entry này là Rihanna cơ.

Bài Rude Boy ở những lần nghe đầu tiên, thấy xàm xàm vui tai, đến lúc lẩm nhẩm hát theo thì… kỳ kỳ.

“Tối nay, em sẽ để anh làm người cưỡi.”
“Điều em muốn là điều anh muốn.”

Hmm.

“Anh có thể làm lên được không?” x10

Nó? Của ai? Tất nhiên nhìn Rihanna thì thằng straight nào chả lên?! Hỏi thừa, mà thừa cả chục lần thì rõ có vấn đề.

Một điều thú vị khác là phần Verse 1 & 2 rất giống đang hội thoại với nhau, nên khi dịch, mình đã luân phiên đổi vai “anh” và “em”. You know what? It makes perfect sense.

Rihanna – Rude Boy

* Trẻ em dưới 18 tuổi hông nên đọc tiếp.

rihanna_rudeboy_single-cover


ANH CHÀNG CUỒNG BẠO

[Bot]
Lại đây nào, anh chàng cuồng bạo
Anh có thể làm nó lên được không?
Lại đây nào, anh chàng cuồng bạo
Anh đã đủ lớn chưa?
Đón lấy nào, đón lấy nào cưng
Đón lấy nào, yêu em, yêu em đi.

Tiếp tục đọc

Đẹp Fashion Show 8 – “Coming Out” Event.

Đẹp Fashion Show năm nay không bứt bứt phá phá, bùng bùng nổ nổ như mong đợi của nhiều người. Tuy nhiên, hoành tráng để làm gì, nếu đằng sau những bộ trang phục lộng lẫy ấy chỉ là những tâm hồn thiết kế rỗng tuếch?

Sân khấu không quá nhiều phụ tiết, chỉ duy nhất chiếc lồng bằng kính ở giữa. Chính vì thế, sự cô độc, ngột ngạt của các sinh vật tội nghiệp bên trong như được nhân lên gấp bội khi chúng bạn bên ngoài thỏa thuê vui đùa cùng nhau.

Nếu bạn nào từng nghiên cứu đề tài đồng tính, hẳn sẽ biết cụm từ lóng “in the closet” – tiếng Việt nghĩa là “ở trong tủ”. Khi mới biết tự nhận thức xu hướng tình dục không giống bạn bè cùng trang lứa, chủ thể thường có cảm giác bị cô lập, vì không chia sẻ được với ai, thậm chí cả người thân. Do đó, họ thấy xung quanh thật tối tăm và ngột ngạt, giống như bị nhốt trong một chiếc tủ vậy.

Chi tiết trêu chọc những người trong lồng kính (Hà Anh và Trang Trần đóng rất đạt, so fierce! ^_^) – ám chỉ sự kỳ thị mà cộng đồng LGBT (lesbian, gay, bisexual và transgender) vẫn gặp phải, dù đời sống tình dục của họ lành mạnh và chả ảnh hưởng gì đến những nhân vật “bully” kia.

Nói đi cũng nên nói lại. Sự phân biệt dẫu vẫn còn, nhưng khi xã hội ngày càng phát triển, lớp trẻ dễ dàng tiếp cận nền văn hóa bốn phương: quan điểm của số đông từ đó cũng tích cực và thoáng hơn xưa, đặc biệt là lứa 8x trở về sau.  Thế mà…

Một số người đồng tính Từ Chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài chiếc tủ, họ biến nó thành vỏ ốc để trú mình. Việc này không có lợi, vì chính tinh thần đề phòng quá cao này đã khiến họ mất đi rất nhiều cơ hội nghề nghiệp và những mối quan hệ tốt. Quan trọng hơn, khi cứ đẩy mọi người ra xa như thế, sự tiêu cực sẽ giết chết bạn trước khi ai khác kịp làm hại.

Một người đồng tính chỉ có thể thực sự hạnh phúc, khi họ có thể phá vỡ tấm kính định kiến ấy bằng chính đôi tay của mình để hòa nhập vào cộng đồng. Tri thức, thực lực, cũng như cách ăn ở mới là những yếu tố quyết định giá trị của bạn. Xã hội vẫn tồn tại, vì lắm người tốt hơn kẻ xấu, tất cả chúng ta phải tin như thế. Những gì gọi là “cổ hủ”, tự khắc sẽ chết dần theo thời gian.


New0041New0042


Tối qua thật sự sốc ở phân cảnh cuối cùng (đêm trước rehearsal mình về sớm nên không xem được trọn vẹn): Cô gái model ngoại quốc ẵm 2 đứa bé sơ sinh trên tay, song song 2 bên là 2 cậu trai đi cùng. Rốt cục, nàng trao cho mỗi chàng một baby, và 2 Adam ôm hôn nhau rất tình cảm.

SỐC chứ chẳng phải là ngạc nhiên. Không chỉ vì họ diễn quá đạt, mà tự dưng rùng mình khi xâu chuỗi những màn trình diễn từ đầu đến cuối, liên quan chặt chẽ đến không tưởng. Mình sẽ đi vào chi tiết sau, vì sắp tham dự liveshow Hồ Ngọc Hà rồi, chỉ dành vội một lời khen: Đạo diễn tài tình quá!

Giá trị của Thời Trang là như vậy. Kể cả khi đặt yếu tố Nghệ Thuật lên đầu, thì nó cũng phải phản ánh Đời Sống.

Hôn nhân đồng giới là một đề tài đang được cả thế giới quan tâm trong những năm trở lại đây. Không chỉ vì một mảnh giấy được đóng mộc, Marriage tượng trưng cho sự đấu tranh giành quyền bình đẳng của cộng đồng LGBT. Nhiều người quan điểm gay là những kẻ sống buông thả, trụy lạc; hoặc đó chính là cách họ ép xã hội phải nghe theo. Nhưng ai mà chẳng muốn có một mái ấm gia đình, có con cháu để vui vầy? Thay vì kết hôn dị tính để lừa dối thiên hạ, đau đớn hơn là lừa dối chính bản thân mình, tại sao không để những người yêu nhau đến được với nhau?

Nó gợi nhớ đến một thời nô lệ gốc Phi vùng lên.

Nó gợi nhớ đến một thời phụ nữ thế giới vùng lên.

Nó gợi nhớ đến một thời ông cha ta vùng lên để đánh đuổi quân thù ra khỏi đất nước.

Dù bạn có to hơn, mạnh hơn, giỏi hơn, giàu hơn, đẹp hơn – bạn cũng không bao giờ có quyền cướp đi TỰ DO của ai cả, bởi đó là quyền cơ bản nhất của một con người.

Huống chi – liệu da trắng có hơn da đen? Đàn ông có hơn phụ nữ? Tây có hơn Ta? Straight có hơn Gay chăng?

Tự bạn đã có câu trả lời.

Một show diễn đậm tính Nhân Văn. Love it.


Xem tiếp một số ảnh độc không báo nào có. ^_^

Tiếp tục đọc

Lại bàn về sự… Bóng

“Còn tại sao đồng tính lại đặc biệt cần cù và tiết kiệm thì là một chuyện khác. Bởi vì chúng tôi bắt buộc phải có nhiều tiền để nuôi tình nhân! Từ bao lâu nay dân đồng tính đều thế… không tiền bạc thì lấy gì để cuốn hút đàn ông.”

80% dân đồng tính không thích “đồng loại” mà chỉ yêu đàn ông (ám chỉ ‘straight’).

“Hàng ngày đối mặt với cuộc sống không giống mọi người, người đồng tính lại rơi vào bi kịch hổ thẹn, bế tắc, cô đơn.”

“Ở đây phải nói thêm, mạnh mẽ là trong kinh doanh mà thôi, còn trong quan hệ luyến ái, quan hệ tình dục, tâm lý của gay lại là tâm lý phái yếu, chúng tôi muốn mình giữ vai trò yếu hơn và thụ động hơn.”

Dân đồng tính thích gọi nhau là “cô”, “bà”, “dì”, “mợ”, “con”.

Đồng tính thường không thích phụ nữ, sợ bị phụ nữ tranh đàn ông. “Trên đời này, có ai ghét các cô gái trẻ đẹp, chỉ thích những phụ nữ già và kém nhan sắc không?”

Người đồng tính tự ti vì mình không bằng người khác. “Ghen với cả 3 giới: đàn ông, đàn bà, bóng”

“Khi bạn là gay như chúng tôi, bạn sẽ không có hạnh phúc mà càng chẳng có tương lai.”

“Một khi đã là gay, có nghĩa là bạn sẽ luôn đau khổ, cho dù có công khai điều bất hạnh ấy ra hay không. Chỉ đơn giản là vậy thôi.”

“Người đồng tính sinh ra là để cô đơn.”

“Đồng tính có nghĩa là bất hạnh.”

Tác giả Nguyễn Văn Dũng tự nhận là “bóng kín”, có đăng ảnh và tên tuổi ở cuối sách (Kín?!).

~*~

Các bác đọc hộ em những trích dẫn phía trên nhé (những câu nào không nằm trong ngoặc kép là em có nhớ sách ghi thế, nhưng không nhớ nó nằm ở chỗ nào nên không dẫn nguyên văn được).

Em không có nhu cầu đính chính gì cả. Nhưng trong trường hợp anh chị nào có thắc mắc, em xin khẳng định luôn là em chưa từng có những tư tưởng, suy nghĩ, cảm giác, phát ngôn, quan điểm etc. như trên. Bởi vậy, em chả bao giờ thuyết trình trên cương vị… người đồng tính, vì em không thuộc vào nhóm người có tư tưởng, suy nghĩ, cảm giác, phát ngôn, quan điểm như vậy.

Là một người luôn luôn… thẳng tính (đúng nghĩa đen), em không việc gì phải che giấu tình cảm, suy nghĩ, xu hướng tình cảm và tình dục của mình cả. Tuy nhiên, đọc xong những phần quote phía trên, chắc mọi người cũng hiểu: “Em không nằm trong… đó”.

~*~

Vào một ngày cuối tuần đẹp trời, em đang… ngủ thì chị Hương Trà (Cô Gái Đồ Long) gọi điện, bảo tác giả của cuốn Bóng có tặng sách cho em. Em cũng khá… bất ngờ, nhưng vẫn nhận chứ ngại ngùng gì.

Nhiều việc quá, tận 2 hôm vừa rồi em mới buồn tay vơ lấy cuốn sách nơi đầu giường mà đọc. Em có lời khen là ở nửa phần đầu, cách xây dựng kịch tính của nhân vật rất cuốn hút, cứ phải muốn giở sang trang tiếp theo để xem diễn biến dư lào dư lào. Nói chung là tương đối thành công, vì nó đã phác họa được cuộc sống của một đời người khá chân thực và thuyết phục.

Tuy nhiên, trong khi đọc, có những chỗ rất… kỳ. Người chắp bút nhiều lần nói anh Dũng không đại diện cho tổng thể, nhưng liên tục có các câu văn đại loại “Gay là thế.” Càng về sau, anh Dũng càng như trò chuyện với các độc giả straight, về những điều anh cho rằng đúng – “đồng tính nhìn chung là như vậy như vậy.” Và đây là thông điệp cuối cùng:

“Chúng tôi không muốn là người đồng tính. Xin hãy thông cảm với những số phận như chúng tôi.”

Em xin mạn phép trình bày một vài ý kiến, trên tinh thần tôn trọng anh Dũng, chị Đoan Trang, anh Hoàng Nguyên và tập thể tác giả Domino:

1. Chuyện anh Dũng bao trai là chuyện của anh í, cũng giống như anh abc nào đó bỏ tiền bao gái vậy. Bỏ tiền ra cho trai, mua sắm đồ cho trai, không thể gọi là “tình yêu” được. Đó chỉ là một cuộc trao đổi về vật chất không hơn không kém. Với ý kiến “không tiền bạc thì lấy gì để cuốn hút đàn ông”, chả khác nào tát vào mặt độc giả một câu: làm gì có chuyện tình yêu giữa 2 người đồng tính?

2. Vô hình trung, ý kiến 80% người đồng tính yêu straight làm cho sự kỳ thị càng tăng lên, straight (không biết chuyện) đọc xong sẽ hoang mang rằng bạn bè đồng tính họ tiếp xúc có ý đồ… sàm sỡ họ hay không (?!)

3. Tại sao cuộc sống của người đồng tính lại không giống mọi người? Có một số tự chọn cho mình cách sống lập dị, không chịu hòa mình vào cộng đồng đấy chứ. Anh cũng đi chung 1 con đường, anh cũng ngồi ăn chung 1 hàng quán, anh cũng làm cùng 1 công ty. Chuyện tối về anh ăn nằm với ai thì có liên quan gì đến xã hội, xã hội có cần biết không và tại sao lại cần?

4. Có thật tâm lý của người đồng tính đều là… ph
ái yếu?

5. Đồng tính nam không phải là phụ nữ, việc gì phải gọi nhau bằng những ngôn xưng nữ hóa như vậy? Người viết đang đánh đồng [nhu cầu trở thành phụ nữ] = [xu hướng quan hệ tình dục cùng giới] = GAY. Nói thẳng – không ưa việc đàn ông xưng hô với nhau kiểu như vậy, ai sẵn sàng đi Thái xẻo chim rồi về đây gọi bằng… cô.

6. Cô đơn do mỗi người tự chọn cho bản thân mình, chả ai khiến ai cô đơn được cả. Gia đình để làm gì? Bạn bè để làm gì? Nếu tối ngày chỉ lậm trai và bao trai, không thèm chú ý đến ai khác, thì còn hỏi vì sao cô đơn nữa? Đối với các ông bao gái cũng vậy thôi. Xã hội là cho và nhận, bạn ích kỷ với tình cảm của mình thì bạn chỉ nhận lại… như thế.

7. Bất hạnh cũng do mỗi người tự chọn cho mình. Hãy làm những gì bản thân cảm thấy vui, không vui thì đừng làm. Nếu những người thật sự thân thiết với mình, không hạnh phúc khi thấy mình hạnh phúc, họ chẳng xứng đáng với chữ “thân”.

Bản thân em giao thiệp rộng, bạn bè có cả trai, gái: straight, gay, les và nhiều thể loại… không định hình khác nữa. Đương nhiên, khi em gọi là bạn thì chắc chắn đã có những chia sẻ nhất định, chứ không phải chỉ là quen xã giao. Em nghe nhiều, biết nhiều, và em hiểu cuốn sách này chỉ phản ánh một bộ phận rất nhỏ – kể cả trong giới đồng tính.

“Bóng kín thì thường rất tế nhị và giữ kẽ trong lối cư xử và hành vi giao tiếp của mình, đặc biệt là những người có học vị, học hàm và địa vị xã hội cao. Tôi cũng vậy. Đâu phải gặp đối tượng nào cũng ‘nhảy bổ’ vào và thể hiện thèm muốn được quan hệ đồng giới ngay.”

Đọc câu đầu và câu cuối, chả khác nào bảo người đồng tính bị mắc bệnh cuồng dâm, lúc nào cũng che giấu nó bằng… sự tế nhị?!

Cô đơn – con người ai chả có lúc cô đơn? Buồn phiền – con người ai chả có lúc buồn phiền? Tại sao sách cứ cuốn người đọc theo lối nghĩ, chỉ có người đồng tính là khổ nhất trên đời. Khổ gì, các nhân vật cũng giàu bỏ xừ ra, bao nhiêu người không có cơm mà ăn thì họ không khổ? Thế là kiểu nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột à?

Tự ti? Ở đời, con người ta hơn nhau ở cái đầu, quý nhau vì tình thân. Vả chăng, đừng nói em tự tin chứ, bản thân có kiến thức, có gia đình tuyệt vời, có bạn bè tâm giao, có những mối quan hệ “thú vị”, cũng có… tiền, có ngoại hình, có óc khôi hài, có tình yêu thương… động vật và thế giới xung quanh mình – em có lý do gì để tự ti với đời?

Cuộc sống có rất nhiều điều hay cái đẹp để đánh đổi, chỉ để lấy phần “con” trong “con người”. Tình Dục là một phần nhỏ thôi, nó chả là cái gì quá to tát để mình phải “được” xếp vào một nhóm riêng biệt.

Nếu thật sự quan tâm đến cộng đồng người đồng tính và sự bình đẳng trong xã hội nói chung, các anh chị lưu ý giùm em những luận điểm nêu trên.