Tag Archives: hide away

Be Stupid! Ngốc Nghếch trên hòn đảo Diesel

IMG_01


Ngay từ thưở còn bé tí ti, phụ huynh và các giáo viên đã dạy dỗ đủ điều để chúng ta ngày càng trở nên “thông minh” hơn. Thông minh ở đây nghĩa là gì? Thứ hạng cao, học lực xuất sắc, và xấp giấy khen chất đống trong tủ của mình.

Đến một lúc nào đó, mình chợt tỉnh ra, tại sao cần mấy mảnh bằng để chứng minh rằng bạn có đầu óc? Chẳng phải những người vĩ đại nhất đều tự khám phá con đường riêng cho họ đấy sao? Bao nhiêu kẻ tốt nghiệp xong vẫn thất nghiệp đấy thôi, rốt cục nhờ bà con nhét vào một công ty quen biết, chả liên quan đến ngành học. Ôi, mỉa mai cho cái sự thông minh.

Quyết định bỏ học thật ngu xuẩn, mà bỏ cả học bổng toàn phần thì dứt khoát thần kinh có vấn đề. Ha ha ha. Tại sao phải bình thường? Bình thường đồng nghĩa với nhạt nhẽo, chả có gì thú vị. Đã sống thì sống cho đáng, chứ đừng tồn tại cho qua ngày.

Be-Stupid-11-a


Như quả bóng bay giữa trời cao, đứa bé nào cũng nuôi dưỡng bao đam mê và khát vọng. Để rồi một ngày nọ, nó bị nạt vào mặt: Đồ ngốc! Thế là quả bóng kia xì hơi và nằm bẹp dí xuống đất.

Trái đất này đầy ắp người thông minh, hành động theo cái lề thói mà họ cho là chuẩn mực. Lý do gì để ta đồng hành cùng Ngốc Nghếch?

Tiếp tục đọc

Lê Kiều Như: Công Chúa Chim Sâu & Hoàng Tử Mèo

Robbey-HideAway0033


Hôm nọ đến Hide Away để nếm thử menu Giáng Sinh, bạn Vi quản lý thấy mình liền hỏi:

– Ông hẹn Lê Kiều Như hả?
– Có đâu?
– Tui thấy bả ngồi trên lầu một mình.
– Thiệt hả? Để lên coi.

Hóa ra từ ngày được mình giới thiệu nhà hàng này, cô Như đã hình thành thói quen vào đây để… viết sách. Cũng tiện. Dù nằm ngay trung tâm, nhưng không gian tại Hide Away luôn yên tĩnh, dễ tập trung vào công việc.

Nhìn mặt Như thấm mệt; dù cố tỏ ra vẻ rạng rỡ, cũng không giấu được quầng thâm do thiếu ngủ. Trái với những lời đồn bị hủy vai, cô ấy đang chạy một lúc 3 phim. Những khi có thời gian rỗi, Như lại tiếp tục tìm tòi cho quyển sách thứ 2, dự định phát hành vào năm sau.

Robbey-HideAway0008


“Dạo này tui thường ghé viện tâm thần, để nghiên cứu thêm về các nhân vật… Ông Huy còn sợ tui phát điên, vì lui tới chỗ đó nhiều quá. Không đi thực tế sao hiểu?”

Mèo Ác đã nhận xét: “Tui không đánh giá từng mảng bà Như làm, nhưng tui thấy bả hiểu mình muốn gì, và sẽ cố gắng làm cho bằng được. Thử hỏi, bao nhiêu người biết cách phân bổ thời gian để hoàn thành nhiều vai trò như vậy?”

Quả thực, mình thấy nhiều người thích lên án kẻ khác, trong khi bản thân lại chả dám theo đuổi giấc mơ của họ.

“Hát thế tao hát hay hơn.”
“Nó mà nhà văn chắc tao là đại văn hào.”


Vấn đề là bạn có chịu dấn thân không? Hay lại ngụy biện bởi các lý do “Thời gian đâu?” “Cái đó sao ra tiền?” Hì, ở đời, hơn thua nhau khoản dám nghĩ dám làm. Thà rằng ta tệ hại thực hiện những gì ta thích, vẫn hơn hoàn hảo để sống giấc mơ của kẻ khác.

Well, that’s how I see it. Merry Xmas everyone.

Robbey-HideAway0039


Công Chúa Chim Sâu & Hoàng Tử Mèo ra mắt không quá ồn ào, nhưng đến nay đã bán hết 2000 bản với giá 88.000 đồng/cuốn. Sách bìa cứng, tiêu đề mạ vàng. Mọi lợi nhuận từ quyển truyện thiếu nhi này đều dành cho công tác từ thiện.

Tiếp tục đọc

More than Taste

Robbey-HideAway0016


Sài Gòn khác hẳn Hà Nội và một vài tỉnh thành khác về cung cách phục vụ khách hàng.

Ở đây, quán nào chửi là quán đó đóng cửa sớm, dẫu chế biến thức ăn hấp dẫn cách mấy chăng nữa. Phút thăng hoa chỉ đến khi mọi giác quan đều được bay bổng. Đang nếm cao lương mỹ vị, chợt ngửi mùi kỳ kỳ dưới bếp, hoặc nghe tiếng léo nhéo bên tai, hoặc nhìn thấy chủ quán giơ tay tát nhân viên, làm sao mà ngon miệng trước những thông tin gây nhiễu ấy được?

Lần nọ, blind dating với một em mới quen. Mình lịch sự, để em í chọn chỗ. Ẻm hẹn ở Windows. Vừa bước vô, nhạc đã dọng ầm ầm ầm vào tai, phải gào lên mới biết đối phương đang nói gì. Nghĩ sao? Đi luôn hông trở lại. Gout thẩm mỹ rất quan trọng, hơn cả ngoại hình và những thể loại bằng cấp bạn khoác vào người.

IMG_9523



Papa hay than phiền mình chi quá nhiều vào quần áo. Trên thực tế, mỗi món mình vận ra đường chỉ dao động từ 500K – 800K, đâu đắt đỏ quá mức cần thiết? Hiệu hay không hiệu, chả quan trọng. Chỉ cần chất liệu tốt, kiểu dáng tao nhã, mặc vào tự tin thoải mái là ok. Bây giờ toàn giao tiếp với đại gia, nghệ sĩ, doanh nhân thành đạt – tôn trọng bản thân chính là cách tôn trọng những ai đi cùng. Bạn không thể khoác một cái giẻ rách rồi bảo: Chả sao, tôi có… đầu. Kẻ thông minh thật sự phải biết trang bị vẻ ngoài sao cho phù hợp với bản thân và công việc. That’s the way it goes.

Khi ở nhà, mình vẫn áo lá quần đùi như bao người thôi. Nhưng thử tưởng tượng đặt chân vào quán xá với bộ dạng như thế, chắc chủ… xua chó ra cắn quá. Tương tự, mình ghé nhà hàng không chỉ vì món ăn, bởi mama đã nấu quá ngon rồi! Thiết nghĩ, đòi hỏi nghệ thuật trình bày tinh tế, âm nhạc nhẹ nhàng thư giãn, dịch vụ tận tình chu đáo… là hoàn toàn chính đáng.

Robbey-HideAway0015


That’s why I enjoy HideAway.

Here, I feel like a king – a nice one.

Tham khảo các món ăn. ^^

Tiếp tục đọc

Già

Robbey-HideAway-20


Tối qua vừa đi Phương Đông để dự event do Nokia tài trợ – it was A.W.F.U.L. Mặc dù bạn bè mình đang làm việc cho Nokia, AVC, Golden, RSVP, Levi’s, XoneFM, YANTV – tóm lại là những đơn vị liên quan; vẫn phải chê! Biết vậy thà đi coi Hòa Nhịp Bạn Trẻ huhuhu.

Ex của mình trước đây là… thần vũ trường, em í từng đề cập Phương Đông như nơi của “các đại gia áo vest thắt cravat đến tìm hot boy hot girl”. Có hay không chưa biết, chỉ thấy khiếp đảm trước mấy vũ công ăn vận như cave, phô dâm đến thô thiển. Một em gái chắc quên đồng phục, chơi luôn cả xu chiêng cùng quần lót đỏ choét, nhảy doggy style với một trai bóng lồ lộ. Thiệt không ra thể thống gì.

Robbey-HideAway-22

.

Robbey-HideAway-23

Không chụp em chip đỏ vì sợ… cháy máy.


Đã từng đi du học, tiếp xúc nền văn minh thế giới, tư tưởng mình rất thoáng. Vấn đề nằm ở tính thẩm mỹ. Nếu xem những màn biểu diễn ấy là trò tiêu khiển để… thích mắt, mình cảm thấy bị xúc phạm. Nó cứ rẻ tiền như nào í (dù nước uống không hề rẻ, thậm chí phí giữ xe đắt gấp đôi những nơi khác). Nếu muốn “tìm đại gia”, mình sẽ chả bao giờ vào đây, vì gout nghe nhìn quá tệ. Ngược lại, nhỡ giàu được tầm cỡ Khải Silk, cũng không hứng thú ghé vô chốn này bắt ghệ. I’m way classier than that. Sorry.

Robbey-HideAway-21


Cho đến khi cách tổ chức thay đổi, Phương Đông sẽ nằm trong blacklist của mình, đừng ai rủ. Mình ghét rượu, ghét thuốc lá, ghét những thứ gây ô nhiễm tầm nhìn. Thế chưa đủ. You know something’s wrong when most of the people don’t even dance. What are they there for?!

Robbey-HideAway-06


Già rồi. Dạo này chỉ muốn đến nơi yên tĩnh bàn công việc. Tháng qua tiêu tốn vài triệu vào… tiền café, vật giá leo thang đến ngán ngẩm. Mai mốt sẽ họp công ty cố định tại HideAway. Vừa thương lượng được giảm 50% tất cả các chi phí. Yay me! Nhất Robbey rồi còn gì? Chưa kể mỗi lần tới, mình lại tự do bật tắt đèn, đề nghị nhân viên đổi nhạc etc. Được cái… dễ thương nên chưa nghe ai than phiền.

Tiếp tục đọc

8.3 – Because She’s Worth It

DSC_0149


Sắp đến 8/3 rồi.

Đố các bạn, vì sao không có lễ dành cho đàn ông? Vì họ đã chiếm hết 362 ngày còn lại (trừ quốc tế phụ nữ 8/3, phụ nữ Việt Nam 20/10, ngày của mẹ 10/5). Nữ giới ưa ngọt nên dễ… bị dụ dỗ. Quanh năm suốt tháng chăm chỉ việc xã hội, đảm đang việc gia đình, rốt cục mày râu chúng nó thưởng cho 3 hôm như kiểu “nghỉ phép” í. Dẹp ngay 8/3 đeeeeeee!!! Đùa chút.

Đàn ông vô tâm lắm. Do hormone hay gì đấy chả rõ, phụ nữ thường nhạy cảm hơn, phiền muộn cũng nhiều hơn. Đàn ông nói phụ nữ khó hiểu, giận hờn vu vơ không cần lý do, mà có lý do cũng “thôi em giấu cho riêng em biết”. Đàn ông xem đá bóng, đi nhậu với bạn bè… quên sạch! Thế là phụ nữ vẫn cứ buồn, và đàn ông vẫn cứ phây phây.

DSC_0150


Phụ nữ tức, phụ nữ tưởng đàn ông nghĩ mình yếu hơn nên xem thường. Phụ nữ bắt tay vào làm những công việc của đàn ông. Phụ nữ đạt nhiều huy chương vàng thể thao, trở thành doanh nhân thành đạt, tiến thân vào các bộ máy chính quyền. Thế nhưng, đến cuối ngày, phụ nữ vẫn loay hoay với những bữa cơm, những chiếc áo nhăn nhúm, những vết bẩn trên sàn. Bởi nếu phụ nữ không “ra tay”, đàn ông sẽ xực… mì gói, con cái sẽ mặc miếng giẻ đến trường, và nhà cửa sẽ trông như cái chuồng lợn. Chẳng ai ép phụ nữ làm gì cả, nhưng bản năng phụ nữ luôn hướng về cái đẹp, họ không thể ngồi yên nhìn người thân của mình nhếch nhác như vậy được!

Nói cách khác, không có phụ nữ, đàn ông sẽ chẳng khác gì những… con chuột bự.

Tất nhiên, đàn ông cũng phụ việc nhà. Nhưng – để ý đi, thông thường toàn là mẹ nhắc bố, vợ nhắc chồng mần cái này cái kia, đúng hông? Hiếm thấy chuyện ngược lại. Ngày còn học đại học, mình thích sang ký túc xá nữ chơi, vì phòng lúc nào cũng thơm tho sạch sẽ. Chả bù với cái suite của mình, nhìn đâu cũng thấy rác và… đồ ăn nhanh, gúm dễ sợ.

DSC_0181


Phụ nữ mang lại màu sắc cho bức họa đen trắng của đàn ông. Phụ nữ hát ngân nga, giúp những câu rap của đàn ông vừa vặn vào giai điệu. Nếu đàn ông dựng nhà, phụ nữ sẽ trang hoàng nó thật rực rỡ và ấm cúng. Tóm lại, trái đất xinh đẹp như hôm nay, hoàn toàn nhờ bàn tay makeup chuyên nghiệp của phụ nữ.

Mỗi dịp 8/3, đàn ông dù vô tâm cách mấy, cũng phải nhớ đến sự [vĩ đại] của phụ nữ. Chột dạ, đàn ông chui vào bếp, nhưng xào nấu món chi cũng… đen thui. Giải pháp khả thi là…

Tiếp tục đọc

Diary of a Pure Loner

RobbeyLoner0007


loner
/ˈloʊ.nɜː/ Người thui thủi một mình.

Định nghĩa tiếng Việt trên Wiktionary đấy, “thui thủi” nghe tội nhỉ? Càng trải nghiệm, mình càng nhận ra nhiều điều thú vị.

Thời bao cấp đã qua, nhưng một số người vẫn giữ thói quen “Nhà kế bên có gà ăn kìa!” Điểm khác biệt: Ngày trước họ chăm soi mói hàng xóm, ngày nay kín cổng cao tường, chỉ còn cách… lên mạng xem ai hơn mình cái gì để ganh ăn tức ở. Mắc phải chứng ấy, họ đáng thương hơn là đáng ghét, vì sao?

Ai có nhan sắc sẽ chăm chút cho bản thân thêm đẹp. Ai có tài sẽ loay hoay với công việc và những dự án mới. Ai tốt bụng sẽ chạy đi giúp đỡ mọi người. Những ai có điều kiện từ mình trở lên: họ tận hưởng cuộc sống, chả việc quái gì phải bận tâm đến những kẻ… liên quan chết liền. Nếu có lo, thì lo chăm sóc cho bố mẹ, vợ chồng, con cái, chó mèo luôn mạnh khỏe, hạnh phúc trước đã. Còn thời gian và sức lực, ta tham gia các công tác xã hội. Đấy là lối sống hướng đến chân – thiện – mỹ.

Thử hỏi, nếu y thiếu tất cả, từ cái đầu đến cái tâm, từ cái tình đến cái tiền, sao lại ngăn cản niềm vui duy nhất của y làm gì? Bạn đi đường gặp con chó, bạn có chỉ vào nó: “Đồ con chó” không? Trời, ai lại thế? Ôiz, chuyện đời khó nói, trường hợp đấy gọi là Bad Loners – những kẻ lấy cớ “thui thủi” để chà đạp thiên hạ, vì họ muốn tất cả đều được nếm sự… đau khổ mà họ đang trải qua.

Thực chất, khổ ải do mỗi người tự gây ra cho bản thân. Papa bực bội việc bạn bè mượn tiền không trả. “Ai bảo cho mượn chi. -.-” – Tớ trả lời đơn giản. Tương tự, một mình mà vẫn vui vẻ thì đâu cần cặp kè, hội hè này nọ. Robbie đã hát, “Họ cười vì tôi khác biệt, tôi cười vì họ đều giống nhau.” Nói chắc bạn không tin – mình cũng là Loner, nhưng theo hướng tích cực.

IMG_5425


P!nk – Leave Me Alone (I’m Lonely)

Ví dụ vui: Có kẻ thích group sex, ghét thủ dâm – và ngược lại. Bạn có thể không đồng ý với lối sống của người khác, nhưng đâu được quyền ép họ theo ý mình, đúng không? Good Loners hài lòng với những gì họ có, không xâm phạm đến chuyện cá nhân của người khác. Mấy bạn Bad Loners (aka. Losers) thuộc dạng – “Giời ơi, tức wá, sao nó có người iu mà tao cứ mãi xóc lọ”???

Tự dưng vỡ nhẽ vì sao cả năm hông có bồ. Miệng thì vờ than phiền, thực chất mình thấy việc đó… chả cần thiết. Hồi trước còn quyết tâm cưa đâu đổ đó, giờ trai gái nhỡn nhơ trước mắt, ta nói… Vô cảm thì không hẳn, chỉ thấy nhàm chán và phiền toái. Chưa kịp bàn xa hơn, mạch suy nghĩ đã bị cắt ngang bởi cuộc gọi từ bạn bè hoặc email công việc. Một Loner đúng nghĩa rất e dè việc đánh mất không gian cá nhân, bởi đó là thứ duy nhất hắn sở hữu sau khi đã dành hết ngày cho gia đình, bằng hữu và cộng đồng. Người nào chiếm giữ trái tim hắn, chắc chắn phải thật xứng đáng.

clarisse


Loner không ích kỷ, chỉ không muốn những người hắn quý trọng lo lắng, phiền lòng. Ví như khi tham dự các chương trình, sự kiện, dù nhận vé đôi nhưng mình thường xuất hiện đơn thương độc mã. Đôi lần đi cùng bạn, để ngồi không cũng kỳ. Bởi – hoặc mình tung tăng khắp nơi, hoặc mình chăm chú thưởng thức. Thôi, khỏi rủ tốt hơn.

Cơ mà, đừng ru rú tại gia. Đã bảo Loner không… thui thủi, chỉ là bạn quá độc lập để “thuộc về” một cá nhân hay tổ chức nào đó. Vẫn có thể giao tiếp, nhìn ngắm thế giới xung quanh chuyển động như nào chứ. ^_^ Vậy nên đi đâu khi chỉ ta với ta?

5


1. Bar – Club

Tiếp tục đọc

Robbey

IMG_1423


Kể từ khi chọn Robbie làm ID trên forum Phổ Thông Năng Khiếu vào năm 2001, đã “một lòng một dạ” với nó đến tận bây giờ. Bạn biết đấy, ở lứa tuổi xì tin, bọn nhóc thường thay đổi nickname như chong chóng – tùy thuộc… thời tiết nắng hay mưa. Mình chỉ đúng một lần nâng cấp Robbie -> Robbey, do sợ nhầm lẫn sang thần tượng mỗi khi tên được xướng lên. Cách phát âm tương tự: Róp-bi (đánh lưỡi thật mạnh khi phát âm chữ R =).

Tên khai sinh và tự chọn đều liên quan mật thiết đến cá nhân mình, kể cả âm sắc lẫn ý nghĩa. Có bạn nhận xét khá hài hước: trong khi MM nghe… Mềm Mại, Mượt Mà đầu Môi thì RR cứ Rắn Rỏi, Rừng Rực, Rôm Rốp – đau hết cả Răng!

IMG_1399


Giọng văn tớ vốn đanh thép từ ngày còn đi học, điểm số dành cho thể loại phân tích bao giờ cũng cao hơn là tả cảnh này nọ. Nói thật nhé, đọc bài những “đối thủ” trong đội tuyển, thấy họ dùng từ trau chuốt hơn mình nhiều. Vì sao được chọn? Chắc mình… lạ.

Từ bé đến lớn, rất ít khi đụng đến dàn bài mẫu của giáo viên. Toàn tự tung tự tác, nên kết quả học tập khá là… lên voi xuống chó. Thi quốc gia, trường chuyên lớp chọn thì ngon lành, đến lúc tốt nghiệp: 6.5 môn Văn. Nhục hơn con cá nục! Bởi, mình chỉ luôn hướng đến đối tượng năng động, tư tưởng văn minh, tiến bộ. Gặp bác nào bảo thủ quá, em chào thua, không đủ kiên nhẫn.

Mình được thầy cô cưng vì nhiều lý do khác hơn là… thành tích. Nghĩ đi, Thế Hệ Vàng của trường Nguyễn Du mà. Chỉ tính riêng trong lớp, lâu lâu mới thò chân được vào cái top 5, hình như còn đồng hạng với dăm ba bạn khác nữa. 9.5 đấy nhé. No kidding! Bấy nhiêu năm… Bản chất không thay đổi mấy: nói nhiều, tung tăng, nhí nhảnh, làm trò, yêu văn nghệ, blah blah. Quậy phá? Nah. Vừa đủ để các sư phụ nhớ mặt thôi.

IMG_1396


Cách thể hiện qua câu chữ của mình thường chả… ăn rơ với hình tượng bên ngoài. Mình thấy không cần thiết. Miễn sao quan điểm vẫn nhất quán là được.

Tiếp tục đọc

Người Đẹp Photoshop

RobbeyMinhThien0004


Hôm qua, đại ca Minh Thiện giao CD, bảo rằng “Anh định chỉnh lại màu, nhưng làm được một tấm thì thấy bản gốc vẫn đẹp hơn, nên quyết định copy nguyên mẫu cho em.” Haizz… Tối về xem đi xem lại mấy tấm ảnh, sướng âm ĩ trong bụng (và hiện tại đang gõ lách tách ra bàn phím mà chả biết ngượng lol).

Mắc chứng cuồng bản thân, nên mình có thói quen “Google myself”, đôi lúc bắt gặp những điều khá thú vị. Có bạn sẵn sàng dành thời gian để thêu dệt nên vài trang A4 về… thiên tình sử của Robbey, trong khi đương sự ngồi đây còn không biết hết các nhân vật trong câu chuyện. Tức ghê cơ, mà tức… cười í. Bữa nọ, một diễn đàn đồng tính dẫn link về blog mình (WordPress luôn thông báo Referrers), vào xem thử thì thấy đăng ảnh và bình phẩm khen chê loạn cả lên. Đại loại:

– Thằng này đẹp trai thật nhưng mất dạy lắm.
– Đẹp mẹ gì, toàn photoshop.
Sặc.

Rứa còn nhẹ nhàng nha, vài ngôn từ thậm chí “nặng đô” hơn để thuật lại ở đây. Dí dỏm ghê, bàn về tư cách người khác trong khi bản thân vào web đen và văng tục như đúng rồi. Ha ha. Kệ chứ! Nói như Demi Lovato, “They can’t make you something that you’re not.” Khi làm một chuyện xấu, chính lương tâm sẽ thẹn trước tiên, đâu đợi tới lượt người ngoài cuộc mỉa mai? Vài lời khống vu vơ, nôm na… rác thông tin, chả tội gì phải buồn vì chúng. Thiết nghĩ, kẻ đặt điều và nạn nhân, da mặt ai đủ dày để tỉnh như ruồi khi bóp méo sự thật?

RobbeyMinhThien0001


Ngộ. Photoshop là công cụ hỗ trợ việc xử lý ảnh phổ biến rộng rãi trên toàn thế giới, tội tình gì mà nhắc đến nó theo hướng tiêu cực như thế? Biết rằng một số bạn dùng shop để “phẫu thuật thẩm mỹ” qua PC, đó vẫn là lựa chọn và quyền của họ. Riêng mình thấy, thật vô nghĩa khi lạm dụng công nghệ để tạo nên hình ảnh quá khác biệt với bản thân. Người nhận được lời ca tụng (nếu có) không phải bạn, mà là nhân vật bạn đã cố dựng lên.

Trình của mình kém lắm, may ra biết… xóa mụn cho bản thân và những ai xuất hiện trên blog này. Bình thường. Mụn chứ có phải nốt ruồi đâu? Mà chỉ trừ trường hợp nào “rõ ràng” quá thôi, chứ đưa vào resize hàng loạt xong cũng hông thấy gì hết trơn á. Nghĩ đi, đến nay mình đã có trên dưới vài trăm nghìn tấm ảnh, chưa quỡn để ngồi chấm chấm từng cái. Tỉ dụ mình cố căng cho mắt to tròn, đẩy mũi cao, bóp này bóp kia – cực phết ha, nội nai lưng ra chỉnh tất cả các ảnh sao cho “đồng bộ” cũng đủ góp phần giúp bạn… tàn tạ zồi.

RobbeyMinhThien0006


Mình đâu có hoàn hảo? Chưa bao giờ hoàn hảo.

Mỗi buổi sáng thức dậy, suy nghĩ đầu tiên khi đang đánh răng vẫn là, “Cái mặt ngu thấy ghê.” Bởi, ít khi ra đường sớm lắm. Chả ai khó khăn bằng bản thân! Lâu lâu ngồi tự soi mói, phát hiện ra cả tá nhược điểm, nhưng trước khi “Giá mà…” đã kịp thời dừng lại. Thà độc đáo như chính mình vẫn hơn chuẩn mực giống kẻ khác.

Ăn ảnh? Cũng không nốt. Chụp thiên hạ shink bao nhiêu, thiên hạ chụp lại mình toàn chặt chém. Một số tấm đăng trên blog thường nhật thật… khó đỡ, nhưng chả sao, khoảnh khắc của mình thì mình giữ. Xóa đi sẽ thay đổi được quá khứ chăng?

Rõ ràng, khi vào tay các bác với ít nhiều kinh nghiệp bấm máy, sản phẩm ra khác hẳn. Chưa một ai thực hiện mấy bộ ảnh cho mình phải hì hục chỉnh sửa này nọ cả. Quan trọng là góc chụp, bắt được thần của mẫu hay không, vậy thôi.

Thật ra, “nét đẹp photoshop” chả phải vấn đề gì quá to tát, chỉ là một… lời khen mà tại hạ khước từ. Nên nhường lại nó cho Chan Than San, hay một số thể loại hot boy hot girl gì gì đấy. Đây là blog có nội dung, hình ảnh đính kèm đẹp xấu ra sao chỉ là thứ yếu. Thú thực, 80 bằng hữu tiếp xúc mình lần đầu tiên đều nhận xét rằng, “Ở ngoài tươi hơn trên blog”. Mình chỉ nhe răng cười, “Cảm ơn nha, nhiều người nói vậy rồi.”

Tinh vi không? Có sao nói vậy mừ. Vả chăng, nếu đến giờ phút này vẫn chưa nhận ra phong thái đùa bỡn thường trực của miềng, tiếp tục theo dõi chi cho mệt. Con người hơn con thú ở hệ thần kinh phức tạp, thiết nghĩ nên đưa ra những quyết định hợp lý hơn, ai lại tự rước bực vào thân?

RobbeyMinhThien0010

=

RobbeyMinhThien0008


Cười lên nào, sau đó hẵng xem tiếp.
Tiếp tục đọc

Price & Priceless

Việt nam ta lại về nhì
Ngoài đường vắng vẻ, người đi thẫn thờ
Buồn cho mấy chị buôn cờ
Buồn cho cả đám chực chờ đua xe
Vui cho mấy quán cà phê
Vui cho cái đám lô đề bóng banh
Công an được ngủ ngon lành
Dân phòng không bị mặt xanh nanh vàng
Bệnh viện vẫn được khang trang
Không bị cấp cứu hàng tràng chấn thương
Bố mẹ sung sướng lên giường
Khỏi lo con cái ngoài đường đua xe…

Lượm được “bài thơ” trên Facebook của ku Mạnh Ziny, vác về khoe với mọi người. Chia buồn với các cổ động viên bóng đá Việt Nam, nhưng đồng thời, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không biết sách giáo khoa cấp 1 hiện tại được cải cách ra sao, chứ những bạn cùng lứa với mình, hẳn còn nhớ câu chuyện “Đẹp mà không đẹp”? Thầy giáo khen cậu bé có năng khiếu mỹ thuật, và chê trách hành động… vẽ bậy trên bức tường công cộng. Quả thực, trước khi bàn về những giá trị tinh thần cao hơn, ta phải chú ý đến trật tự và lề thói chung. Cổ vũ cũng cần có văn hóa, chứ không phải rú ga quất cờ bừa bãi, gây tai nạn rồi đổ cho lòng… yêu nước. Yêu nước sao hại dân?

Những ngày qua, rất khó chịu khi ra đường. Giày mới bị cán lên, cờ bay khuất tầm nhìn, giao thông ùn tắc liên tục nữa. Buồn cười, Việt Nam đang đá thì không xem, lại tung tăng ngoài phố gõ nồi gõ chảo. Đấy là hâm đơ chứ hâm mộ gì? Dạo một vòng quanh mạng, không khó bắt gặp các status: Mừng quá, thua rồi, thế là tối nay có thể về nhà an toàn. Khó trách.

À, thắc mắc vì sao tớ lượn lờ… sớm thế? Đi thu tiền! Giời ôi, cuối năm rồi, ai lại để nợ nần sang năm mới? Lên nhận nhuận bút tại một tòa soạn. 2.200.000, sau khi trừ bớt 10% còn 1.980.000, haizz. Kệ. Kế toán tỉnh như sáo: “1.950.000, số chẵn được rồi ha.” Cười, đùa vui mà. Bạn í te te xách xe về để kịp… xem đá banh. Đơ 3 giây. Alo cấp trên. Cuộc sống mình luôn ngập tràn những tình huống hài hước, yêu đời ghê cơ.

RobbeyHide0003

250K = tiền làm tóc 2 tháng.

RobbeyHide0009

250K = một bữa no căng bụng ở HideAway.

RobbeyHide0005

250K = 1/2 chiếc áo Maschio.


Nghĩ đi! Cái gì cũng có giá của nó, một xu vẫn là tiền. Không ky bo, nhưng đã tiêu thì phải tiêu sao cho xứng đáng.

Vài tấm ảnh tại HideAway – những khoảnh khắc trước khi “vào cuộc”. ^_^

Tiếp tục đọc

Không Gian Bách Biến

Cách đây 1 tháng, ww giới thiệu cho mình một nghệ sĩ đang cần PR, tên tuổi còn mới toanh trên thị trường. Cậu bỏ nhỏ, cứ tiền bạc sòng phẳng mà thực hiện. Hmm… Mình làm việc để chiều cảm hứng hơn là vì tiền, nhất là đối với khâu cảm thụ âm nhạc.


KG0012


Từ trước đến nay, dẫu có gây tranh cãi, vẫn luôn giữ đúng lập trường về mọi nhận định đã phát ngôn. Muốn mình thay đổi suy nghĩ, trừ khi đối tượng thực sự có những bước chuyển hóa. Có thể đối với bạn, mình không là ai cả – mình vẫn là tất cả đối với mình. Con người mất hẳn cái tôi thì chỉ tồn tại như một cái xác không hồn. Thế nên, nếu nhỡ làm ai buồn lòng vì chính kiến cá nhân, hãy thông cảm.

Ethan Thoi ft. Phi Trường & Lan Trinh – Lời Trái Tim Muốn Nói


Gặp Ethan – có vẻ như một người tốt. Ấn tượng đầu tiên là hiền và thật thà. Star power? I can’t see.

Phân vân…

Với cá tính trong âm nhạc và ở đời thực hãy còn mờ nhạt, kết hợp với việc xuất phát khá chậm trễ, khả năng trở nên popular của Ethan là rất thấp. Không phải ngại điều khó, quan trọng là anh chưa bật lên được ngọn lửa hứng thú gì cho mình. Ví như lần đầu tiếp cận Phương Vy, Đông Nhi hay Quốc Thiên, Thanh Duy – cảm giác đã mách bảo ngay rằng, “Bạn này sở hữu tố chất đặc biệt.” Với X-Factor sẵn có như thế, con đường sự nghiệp của họ còn không rải đầy cánh hồng, huống chi…

Nghĩ lại, can đảm khởi nghiệp ở độ tuổi này, chắc anh ấy cũng biết người biết ta, chứ không chạy theo xa hoa phù phiếm như rất nhiều đồng nghiệp hiện nay. Trò chuyện cùng Ethan Thoi, thấy đam mê của anh dành cho nghệ thuật quá lớn – anh kể về những chuyến hành trình của mình mà mắt cứ long lanh. Và… bạn không có quyền cười vào mơ ước hay nỗ lực của bất kỳ ai cả. Mấy người dám lao động hết mình để sống cùng giấc mơ?


KG0003


Vừa đọc tiếp, vừa măm măm, vừa nghe nhạc… ^^

Tiếp tục đọc

Fashion Singer

3788734580_72ebe39f9c_o


Tháng này mình có bài phỏng vấn trên Yeah1 dành cho Phi Trường, nên Idol article sẽ dời lại cho số lần sau.  Cũng khỏe, vậy là sẽ bớt được một món hehe.

Nguyên văn là đến tận giờ phút này, mình cũng chưa biết khi nào Vietnam Idol mùa 3 bắt đầu.  3 tháng trước, insider cho biết mọi thứ chuẩn bị xong hết rồi, chỉ cần giấy tờ ready là chia team đi các tỉnh thành.  2 tháng trước, nghe nói dời lại vì… cúm heo (ặc, thế mới ghê!), Nhà nước không cho tụ tập.  Gặp Lan Trinh ở V-Pop, em í bảo là vẫn đang tuyển MC nữ đấy thôi, vì Thanh Thảo nghỉ… sinh con.  Đến nay thì hay tin: ít nhất trong năm 2009 sẽ không có Idol, lý do Nhà nước không cấp phép là “kinh tế đang khó khăn” – bác Nguyễn Chí Tân confirmed.  Ha ha.  Nói chứ không bỏ hẳn được đâu.  Ký với bên Clear tổ chức 3 đợt cơ mà, cả triệu đô hợp đồng của họ, không thích cũng phải làm.  Mấy bé gà lo chuẩn bị bài đi nha, sooner or later – only a matter of time.

Sau mùa giải năm rồi, mình chưa có nhiều dịp gặp lại các bạn thí sinh cũ, có Quốc Thiên gần nhà nên ghé thăm được mấy lần.  Vậy cũng tốt, chứ nghệ sĩ mà cứ phè phỡn đi chơi hoài, người ta lại bảo không có show haha.  Để xem… Thanh Duy, Lan Trinh, Phi Trường – vẫn là những người cũ đã support thôi.  Hương Trà và Duyên Anh thì liên lạc qua SMS.  Mà để ý, cũng y chang mùa thứ nhất, xong cuộc thi là bé nào cũng đẹp ra.  Trà và Trinh thì nối tóc dài, còn Duyên Anh giảm cân để đóng phim, xinh lên hẳn.  Em Thiên chăm tập thể hình quá, giờ nhìn toàn cơ với cơ hehe.  Tính ra, anh Phi Trường ít thay đổi nhất.  You need a makeover, bro.

Được mệnh danh là ca sĩ thời trang, nhưng Phi Trường ăn mặc không hề se sua – not flashy enough.  Đương nhiên, dù không thể dùng bất kỳ phong cách cụ thể nào để phản ánh chữ “thời trang”, người ta vẫn thường liên tưởng đến những cái gì rực rỡ một chút, ồn ào một chút, quái một chút – như Lady Gaga hay Mika, Hồ Ngọc Hà hay Đàm Vĩnh Hưng.

Mình nghĩ, cụm từ “ca sĩ thời trang” mà nhạc sĩ Hồ Hoài Anh dành cho Phi Trường, gần như tương đương với “package artist” mà Kara đóng gói cho Megan Joy ở American Idol – Nghĩa là một nghệ sĩ với chất giọng ổn, ngoại hình ưa nhìn, có sức hút và hiểu rõ thế mạnh của mình (tham khảo thêm clip Kara tư vấn Megan @ Youtube).  Cách dùng này cũng khá hay.  Bởi khi nghĩ về dòng nhạc thị trường, ta hay có định kiến: ca từ dễ dãi, xử lý kém, người hát thiếu thực lực.  Ví như Khánh Phương hay Akira Phan, dù ầm ĩ với 1 – 2 bài hits dễ thuộc – nhưng cứ nhắc đến tên là thiên hạ lại… lắc đầu ngao ngán.

Thế nên, “Fashion singer” do bác cu Tí nghĩ ra, dù sao vẫn nghe… tao nhã hơn – dễ tách biệt khỏi thể loại… chợ búa, nhảm nhí.  Thật ra, để dĩa hát tiêu thụ được khá khẩm, đồng nghĩa với việc nó phải được Thị Trường chấp nhận.  Kể cả các sản phẩm gần đây nhất của Hà Anh Tuấn hay Phương Vy – được đánh giá cao về chuyên môn nhưng vẫn không quá khó nghe, đảm bảo tính “marketable” tối thiểu.

Với Phi Trường cũng vậy, anh hiểu rõ là mình cần thị trường.  Nhưng thay vì đi theo trào lưu đương thời R&B hay Dance, anh lại trung thành với những bài tình ca mang âm hưởng C-Pop:  Giai điệu đẹp, ca từ đẹp, lối xử lý dễ chịu. Người khó khăn sẽ nói anh này chẳng chịu tìm tòi, phá cách; nhưng với lượng ballad fans khổng lồ tại Việt Nam, không phải là thiếu đất để anh chinh phục.

Phi Trường biết tự lượng sức, không làm gì vượt quá tầm với, kinh nghiệm mấy năm đi hát đều được dồn vào album đầu tay.  So với các nam ca sĩ V-Pop hiện tại, chất giọng và kỹ thuật của Trường tốt hơn nhiều người.  Nhưng để nổi bật, anh cần phải mạnh bạo hơn một chút.  Quý anh Trường vì ảnh lành tính, nhưng đôi lúc hiền quá, e là báo chí có muốn lăng xê cũng khó tìm ra khía cạnh để khai thác.  Thôi cố vậy, bước đầu thế này là tốt rồi. ^_^


resized_IMG_5359

Đang ký tặng dĩa cho em Robbey nhé hehe.

resized_IMG_5360


Đối với bạn bè nghệ sĩ, mình thường hẹn lên HideAway vì chỗ này khá yên tĩnh, không bị làm phiền hay soi mói.

Đúng với tên gọi “trú ẩn” của nó, HideAway nằm trong một con hẻm nhỏ trên đường Phạm Ngọc Thạch (chính xác là 41/1 PNT Q.3). Giá cả không mềm với túi tiền sinh viên cho lắm, phù hợp hơn với những bạn đã đi làm, hoặc bữa ăn gia đình vào cuối tuần.


resized_IMG_5362

resized_IMG_5363


Steak Sandwich, mình thick ăn bánh mì kẹp ở đây vào buổi sáng. ^^


resized_IMG_5364

Anh Trường gọi món gà lăn bột.

resized_IMG_5370

Mới ngủ dậy nên nom mặt… vui quá.




resized_IMG_9287


Hum đó mình hok chụp ảnh nên bonus hình hồi đầu năm vậy. Định chú thích là “Hồi đó em đẹp lắm, giờ em… đỡ rồi đó” mà mắc công bị bà con bay zô chặt chém. Ui, rứa mà cũng vik ra rùi!


resized_IMG_9292


Mình nghiện món Milkshake bên ni, uống đủ hết vị rùi: Vanilla – Chocolate – Banana – Strawberry.


resized_IMG_9296

Salad.


resized_IMG_9295

Bacon cuộn tôm. ^^


Xem tiếp Booklet + nghe những ca khúc mình yêu thích nhất trong Vol. 1 Fashion Singer của Mr. Đinh Ứng Phi Trường.

Tiếp tục đọc

Café Việt, Món Tây & Nhạc Tàu

Entry chỉ mang tính chất nhật ký, những hình ảnh chất lượng cao hơn sẽ được post sau, tùy theo nhu cầu của người xem. ^_^

Nhân buổi chiều không mưa (sau 3 ngày liên tiếp), mình đã có kế hoạch lấp đầy lịch trình outgoing.


resized_IMG_4548


Part 1: Café Yên – 7 Ngô Thời Nhiệm, Quận 3 aka. địa điểm bạn có thể nghe em Lý hát 3 đêm/tuần.  Buổi sáng thì không có nàng muse đâu, nhưng nhất định sẽ quay lại để chụp hình hehe.  Cách bài trí rất ổn, lại nhiều đạo cụ sử dụng được. ^^


resized_IMG_4573


Part 2: Hideaway Restaurant – 41/1 Phạm Ngọc Thạch, Quận 3.  Nhà mình nấu ngon nên cũng lười đi ăn ở ngoài, nhưng nếu có thì thường vào đây.


resized_IMG_4733


Part 3: Lâm Phong Concert – bé Mẫn vừa rủ đi tối kia, ngồi ở khu VIP gần sân khấu, chỉ xa hơn khu vực FC cổ động chính thức thôi nhé.

Xem thêm hình ảnh của mỗi phần tại đây.

Tiếp tục đọc

Hide Away

Thứ 7 cũng phải làm việc, oải ghê hồn. Cũng may trưa rảnh đi 8 nhảm với bạn Mều Ác (nó nhận nó hiền mà tự lấy cái tên vậy đó, đỡ nổi hok?) Nguyên văn là mới ngủ dậy nên đầu tóc ngu ngu, pose kiểu nào cũng không đẹp. Thế là Mều có sáng kiến chụp random luôn, hóa ra tự nhiên nhất lại lung linh nhất.

Phát hiện ra là mình trông… ngon hơn đàn gà, dại gì không tự lăng xê, nhờ nhờ? Đang quỡn đó, cả nhà thông cảm nhoa.

IMG_9902

IMG_9900

PS: tấm trên cùng thấy cả… nip hớ hớ.

Tiếp tục đọc