Tag Archives: Hoa Kỳ

Nhân trường hợp Triệu Quang Huy chê MV Selena Gomez

3

.
Trò chuyện với nhiều nghệ sĩ thời gian gần đây, mình thường nghe họ nhắc đến tình trạng bão hòa trong âm nhạc Việt Nam. Mọi hoạt động, từ ra mắt album cho đến tổ chức liveshow, đều vì tình yêu với nghề, chứ khó hy vọng sẽ “lời đậm”. Huề vốn thôi đã mừng!


Gần đây nhất là liveshow Hồ Quỳnh Hương, dù được khán giả và các nhà chuyên môn đánh giá cao về cả phần nghe lẫn nhìn, song vẫn không giúp chị thăng lên một vị trí mới. Ồn ào được vài tuần, chị Hương tiếp tục chìm vào quên lãng cùng những lời khen tặng. Trong khi đó, vài em chỉ cần ăn mặc hở hang, khoe mông khoe ngực là lập tức xuất hiện khắp các mặt báo. Dùng vốn tự có vẫn hơn đầu tư bạc tỉ, nhỉ? Điển hình như Trang Nhung, chả hiểu tài năng của nàng nằm ở lĩnh vực nào? Diễn viên, người mẫu hay ca sĩ? Sau sự cố… lòi vú, nàng khóc lóc kể khổ vài câu và lập tức bay lên chiếu trên. Thần kỳ phết! Trước đó, mình thề chẳng biết Trang Nhung là ai.

Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài. Trước tình hình thiên hạ đang thèm khát sự tranh cãi, im lặng chẳng khác nào tự giết chết mình? Do đó, dù đạo diễn Triệu Quang Huy một mực phủ nhận động cơ “đánh bóng tên tuổi”, mình thấy lý lẽ anh đưa ra hơi thiếu thuyết phục. Quang Huy là người tài, song nếu anh không lớn tiếng chê ekip thực hiện MV của Selena Gomez, mình sẽ không biết anh là ai.

18


Nếu Như Anh Đến (Triệu Quang Huy) – Behind-the-scene Documentary

Đầu tiên, hãy tham khảo clip “tài liệu” được tải lên Youtube. Biên tập rất kỹ lưỡng, rào trước rào sau đàng hoàng, nên chắc chắn nó không mang tính chất “vô tư” rồi.

Intro: “Những quan điểm tiêu cực trong phim này hoàn toàn là quan điểm cá nhân của tôi. Hoàn toàn không liên quan gì đến ca sĩ Văn Mai Hương, nhạc sĩ Nguyễn Đức Cường và nhạc sĩ Huy Tuấn.”

Tiếp tục đọc

Anastasia – Hành trình về quá khứ

anastasia-(1997)-96421

.
Những lúc mỏi mệt với hiện tại và rối rắm với tương lai, mình lại tìm về quá khứ. Mình sẽ mở Journey to the past của Aaliyah, miệng ngân nga: “Heart, don’t fail me now. Courage, don’t desert me!”


People always say
Life is full of choices
No one ever mentions fear!
Or how a road can seem so long,
How the world can seem so vast…

Không phải một bài hit đình đám của kiều nữ bạc mệnh Aaliyah như Try Again hay Are You That Somebody, nhưng “chuyến hành trình về quá khứ” luôn mang về cho mình cảm giác bình yên, cũng như lời động viên cần thiết.

Aaliyah tử nạn ngày 25/08/2001 trên chuyến bay thảm khốc. Sự kiện 11/09 diễn ra không lâu sau đó, khiến dân Mỹ hoảng loạn vì nạn khủng bố đã đến đây. Một khởi đầu không mấy êm ả cho cuộc sống tại Mỹ, nhỉ?

Quả thực, đó là năm tệ nhất với mình, ít nhất về mặt tâm lý. Bà chủ nhà y hệt mụ phù thủy trong truyện cổ tích, hành hạ mình đủ điều. Nhưng bấy giờ, mình đã quen với trường lớp, giáo viên và bạn mới… Sự thay đổi chắc chắn sẽ ảnh hưởng mạnh tới kết quả học tập, nên mình đành cắn răng nhẫn nhịn. Mình tham gia nhiều câu lạc bộ ngoại khóa, đơn giản vì không muốn về “nhà”. Như thể bên này ranh giới là thiên đàng, bên kia là địa ngục vậy. Ghê sợ… May mắn thay, trí nhớ kém nên mình quên gần hết những chuyện đã xảy ra. Ba mẹ mình chắc còn rành hơn, xót con mà. Hehe.


Home, Love, Family
There was once a time
I must have had them too

Nói đi cũng nên nói lại. Nếu không nhờ trải nghiệm tại Hoa Kỳ, chắc đã không có Robbey, không có Lê Minh Mẫn của ngày hôm nay. Mình tưởng mình biết tuốt, mình háo hức đón nhận tương lai lấp lánh từ đất nước của những ước mơ. Ha! Tỉnh giấc nhanh hơn mong đợi! Đồng ý rằng, có những người tốt bụng cực kỳ, song đồng thời kẻ gian và nhẫn tâm chẳng thiếu. Mất lớp vỏ bọc che chở của phụ huynh, mình cần tự thân ứng phó với mỗi tình huống, và điều này khiến mình thay đổi hoàn toàn quan điểm về thế giới xung quanh.

Tiếp tục đọc

The Warrior’s Way – Con Đường Chiến Binh

ww_1024x768_wallpaper_04


Bạn có bao giờ hình dung samurai, ninja, cao bồi và các chú hề sẽ chiến đấu trong cùng một bộ phim không?

“Cái quái gì thế này?” Ắt hẳn đó là phản ứng chung ban đầu, nhưng bình tĩnh. Nếu dẹp bỏ những logic thông thường sang bên, từ từ bước vào thế giới riêng của Yang, bạn sẽ khám phá nhiều điều thú vị.

large_526273


Câu chuyện bắt đầu tại một đất nước phương Đông (mình đồ là Nhật Bản). Yang xuất hiện, nhanh chóng khiến ta choáng ngợp bởi những đường kiếm chớp nhoáng, hạ gục hàng loạt đối thủ chỉ trong tích tắc. Thế nhưng, gã sát thủ máu lạnh ấy lại không thể xuống tay với một đứa bé sơ sinh, cũng chính là giọt máu cuối cùng của dòng dõi kẻ thù. Sau vài phút đắn đo, anh quyết định gác kiếm, xách đứa bé trên lưng và chu du thiên hạ.

Tuy nhiên, làm sao có chuyện dễ dàng vậy?! Sư phụ và đồng môn của Yang đã phẫn nộ, truy cùng đuổi tận để kết liễu cả 2. Cảm thấy quê nhà chẳng còn an toàn nữa, anh quyết định phiêu lưu đến… miền viễn Tây Hoa Kỳ và hành nghề giặt ủi (!), sống cuộc sống đạm bạc bên cạnh gánh xiếc rong. Hehe, đỡ nổi hông?

Tiếp tục đọc

Khỉ Top @ Cần Giờ

Đối với mình, một freelancer, thì điểm khác biệt duy nhất của ngày cuối tuần là có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình.  Bởi ngày thường, 2 thằng em đi học, ba mẹ đi công việc, giờ giấc mình sinh hoạt cũng không đồng nhất.  Nhiều người hay than phiền về cuộc sống của họ, quên mất rằng – family can be the greatest fun.  That’s ohana.

Bình thường mình cũng ngại ra đường lắm, ở nhà vẫn thích hơn.  Ví như đã ăn ngoài thì phải ăn thật ngon, xem chương trình này nọ phải ngồi chỗ VIP, hoặc ít nhất vị trí đẹp đẹp chút – không thì thà… xem TV, măm măm những món mẹ nấu.  Số hưởng mà, chả tội.  Đi chơi xa cũng vậy, vào mấy cái xe đò có mà chết ngộp với mùi xăng và mùi… hôi nách.  Chạy xe máy càng không.  Vừa dễ bị cháy nắng, cơ hội gặp tai nạn cũng cao hơn.

Đọc lại đoạn trên buồn cười quá.  Còn nhớ thời gian ở Mỹ, mình phải tự lau dọn, rửa bát, giặt sấy, dùng phương tiện giao thông công cộng, học thâu đêm suốt sáng và đi làm thêm những 18 tiếng/tuần chứ.  Chả ai khiến.  Vậy mà tươi phơi phới và chả ốm đau gì bao giờ hahaha.  Chắc lúc đấy có kẻ khác nhập vào.  That wasn’t me.  May thế, ngày nào cũng phải lao vào cái chuỗi quần quật ấy, chắc mình đã biến thành một con robot.  Blè.  Thích nghi tốt, chưa hẳn đã “tận hưởng” môi trường bạn đang sống.  So happy I got back.  I have fun spoiling myself, don’t mind me.

Oh. Back.

Đấy, thế là mỗi khi papa rủ mình đi đâu, lúc nào cũng đảm bảo xe chạy êm, điều hòa tốt, không mất nhiều thời gian.  Thương thế, đúng là hiểu tính con.  Quả Everest của chú Quân hôm qua là cựu xa của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thế nên không chỉ chạy ngon cơm, mà còn có giấy tờ để ưu tiên qua phà nữa.  Bắt xếp hàng đợi phà cả tiếng, chắc mình cằn nhằn suốt quãng đường.  Xấu tính mà.

Ôi, nãy giờ tự bêu xấu thích quá.  Cô Ửng bảo với mẹ, phải chi thằng Mẫn được nửa phần anh chị cũng hay.  Papa mama chính là thần tượng của mình, kiên nhẫn quá chừng luôn, mình mà có con zị chắc mình uýnh bờm đầu.  Ủa, mà lúc trước các thể loại cây cối trong nhà gãy hết, mới không ăn đòn nữa đấy chứ.  Lì như trâu! Ha ha.

Xem chị mama của mình, vẫn còn… hot girl chán.  Ảnh này đang trò chuyện với mẹ chú Quân.

resized_IMG_5392



Phần đầu tiên sẽ giới thiệu hải sản tươi sống ngon siêu cấp của xứ sở Cần Giờ.


resized_IMG_5395



Phần tiếp theo sẽ là liveshow của mấy bé khỉ nhí nhảnh và điên cuồng.  Từ từ tui update nha!  Tầm 77 tấm ảnh thui.

resized_IMG_5447


Bắt đầu nào!