Tag Archives: Hollywood

Nhân trường hợp Triệu Quang Huy chê MV Selena Gomez

3

.
Trò chuyện với nhiều nghệ sĩ thời gian gần đây, mình thường nghe họ nhắc đến tình trạng bão hòa trong âm nhạc Việt Nam. Mọi hoạt động, từ ra mắt album cho đến tổ chức liveshow, đều vì tình yêu với nghề, chứ khó hy vọng sẽ “lời đậm”. Huề vốn thôi đã mừng!


Gần đây nhất là liveshow Hồ Quỳnh Hương, dù được khán giả và các nhà chuyên môn đánh giá cao về cả phần nghe lẫn nhìn, song vẫn không giúp chị thăng lên một vị trí mới. Ồn ào được vài tuần, chị Hương tiếp tục chìm vào quên lãng cùng những lời khen tặng. Trong khi đó, vài em chỉ cần ăn mặc hở hang, khoe mông khoe ngực là lập tức xuất hiện khắp các mặt báo. Dùng vốn tự có vẫn hơn đầu tư bạc tỉ, nhỉ? Điển hình như Trang Nhung, chả hiểu tài năng của nàng nằm ở lĩnh vực nào? Diễn viên, người mẫu hay ca sĩ? Sau sự cố… lòi vú, nàng khóc lóc kể khổ vài câu và lập tức bay lên chiếu trên. Thần kỳ phết! Trước đó, mình thề chẳng biết Trang Nhung là ai.

Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài. Trước tình hình thiên hạ đang thèm khát sự tranh cãi, im lặng chẳng khác nào tự giết chết mình? Do đó, dù đạo diễn Triệu Quang Huy một mực phủ nhận động cơ “đánh bóng tên tuổi”, mình thấy lý lẽ anh đưa ra hơi thiếu thuyết phục. Quang Huy là người tài, song nếu anh không lớn tiếng chê ekip thực hiện MV của Selena Gomez, mình sẽ không biết anh là ai.

18


Nếu Như Anh Đến (Triệu Quang Huy) – Behind-the-scene Documentary

Đầu tiên, hãy tham khảo clip “tài liệu” được tải lên Youtube. Biên tập rất kỹ lưỡng, rào trước rào sau đàng hoàng, nên chắc chắn nó không mang tính chất “vô tư” rồi.

Intro: “Những quan điểm tiêu cực trong phim này hoàn toàn là quan điểm cá nhân của tôi. Hoàn toàn không liên quan gì đến ca sĩ Văn Mai Hương, nhạc sĩ Nguyễn Đức Cường và nhạc sĩ Huy Tuấn.”

Tiếp tục đọc

Cơn Sốt Transformers

Transformers-3-Dark-of-the-Moon-Wallpapers-HD-Desktop-Wallpapers-1152-864

.
Chưa thấy bom tấn mùa hè nào được mong đợi nhiều hơn
Transformers 3: Dark of the Moon. Khi Megastar cho đặt vé vào giữa tháng 6 cũng là lúc khán giả tấp nập vào website đăng ký, và đến thời điểm này thì số vé bán ra cho tuần lễ công chiếu đã sạch veo! Điều đó cho thấy rằng, dẫu vắng bóng kiều nữ gợi cảm Megan Fox, fans của Transformers vẫn tiếp tục ủng hộ bộ phim hành động này một cách cuồng nhiệt.

Transformers-3-Dark-of-the-Moon-Deluxe-Class-Jolt_1295359528


Vậy nguồn gốc của series bom tấn này là từ đâu?

Vào thập niên 70, Nhật Bản đã giới thiệu đến thế giới món đồ chơi vô cùng thú vị: Những chiến binh robot có thể lắp ghép thành nhiều hình thù khác nhau như phi thuyền, xe chiến đấu, mãnh thú, vv. Để trẻ em tha hồ tưởng tượng khi chơi, người ta đã sáng tạo thêm các câu chuyện trên hành tinh Cybertron, với đề tài đấu tranh muôn thuở giữa THIỆN & ÁC.

Sau hàng loạt sản phẩm truyện tranh, hoạt họa, video games, rốt cục Hollywood cũng để mắt tới Transformers. Chính thức bước chân lên màn bạc vào năm 2007, Transformers đã dấy lên cơn sốt toàn cầu, giúp nhà đầu tư thu về trên 1.5 tỉ USD. Mới 2D mà đã thế, tin chắc sự mong đợi dành cho những hiệu ứng 3D của phần 3 sẽ còn cao gấp bội!

Transformers 3, Dark of the Moon, Rosie Huntington-Whiteley


Bên cạnh sự trở lại của đạo diễn tài năng Michael Bay và anh chàng điển trai Shia LaBeouf, ắt hẳn khán giả đang hồi hộp chờ xem nàng thiên thần của Victoria’s Secret – Rosie Huntington-Whiteley – sẽ thể hiện khả năng diễn xuất ra sao. Riêng ngoại hình thì miễn chê rồi đó!

Tiếp tục đọc

Kung Fu Panda 2 – Gấu Po vs. Khổng Tước

kung-fu-panda-2-poster

.
Xem xong phần 1, bảo đảm đa phần người lớn đều chẹp miệng: “Phim hay nhưng… xạo quá, con ngỗng sao đẻ ra con gấu???” Chắc đoán trước tinh thần thưởng thức ‘kém ngây thơ’ từ nhóm khán giả này, ekip thực hiện Kung Fu Panda đã có lời lý giải ở phần 2.


Gấu Po: Em mới khám phá ra bố mình hổng phải bố ruột.
Hổ Sư Tỷ: Bố em, ý là bác Ngỗng hả?
*Po gật gật*

Po nay đã giỏi võ hơn, song tính tham ăn, vụng về và ‘bôi bác xã hội’ thì… khó bỏ. Bộ phim vì thế tràn ngập tiếng cười, nhưng lồng vào bên trong là những bài học nhẹ nhàng và đậm tính nhân văn.

kung-fu-panda-2_1920x1200_90689


Thưở xa xưa, tại Củng Môn Thành – Trung Quốc, dòng dõi chim công quyền quý đã đặt mọi tình yêu và hy vọng vào Thái tử Shen (Gary Oldman) – kẻ kế vị duy nhất. Thế nhưng, Shen lại giàu tham vọng và đặc biệt đam mê pháo hoa, thậm chí muốn biến nó thành thứ vũ khí để thống trị cả đất nước.

Khi nghe Linh Dương Tiên Cô phán rằng, đến một ngày, sẽ có “chiến binh trong hai màu đen trắng” đánh bại mình, Shen liên tưởng ngay tới loài gấu trúc và cho người giết sạch chúng, hòng ngăn chặn lời tiên tri. Bố mẹ Shen đã khiếp sợ trước hành động độc ác ấy và trục xuất Shen khỏi hoàng cung. Shen thề sẽ báo thù!

Ba mươi năm trôi qua, bé gấu Po (Jack Black) nhỏ nhắn ngày nào nay đã trở thành Thần Long Đại Hiệp. Sau khi hạ gục báo tuyết Thái Long, Po tiếp tục cùng nhóm Ngũ Hiệp bảo vệ Thung lũng Bình Yên. Trong lần giao đấu với lũ sói tay sai của Shen, Po mất tập trung và vô tình bị đánh bại ở phút chót. Một dấu hiệu trên áo giáp của con sói đầu đàn đã khơi gợi những ký ức về mẹ Po. Po về nhà hỏi bố, nhưng ông Ping chẳng biết gì nhiều, ngoài việc nhặt được cậu từ… sọt rau quả và nhận nuôi từ đó.

Tiếp tục đọc

Hanna & Priest – Bí ẩn Phim tháng 6

Sau khi thỏa thuê thư giãn với hàng loạt phim hoạt họa suốt mấy tháng qua, ắt hẳn bạn đã sẵn sàng cho những những siêu phẩm hành động – ly kỳ nặng đô hơn rồi nhỉ? 😀 Chúng ta hãy bắt đầu mùa hè cùng Priest và Hanna.

poster Hanna


Tuần rồi mình bận việc nên bỏ lỡ buổi premiere Hanna, song nghe bạn bè đi xem về phản hồi rất tốt. Ngày 03/06, Hanna sẽ công chiếu rộng rãi, nhất định phải ra rạp mới được! Trước đó, Saoirse Ronan đã tạo ấn tượng mạnh mẽ qua vai diễn được đề cử Oscar trong Atonement. Mình đang háo hức chờ xem cô bé diễn viên nhí ấy sẽ hóa thân thành sát thủ máu lạnh ra sao.

Tiếp tục đọc

The Warrior’s Way – Con Đường Chiến Binh

ww_1024x768_wallpaper_04


Bạn có bao giờ hình dung samurai, ninja, cao bồi và các chú hề sẽ chiến đấu trong cùng một bộ phim không?

“Cái quái gì thế này?” Ắt hẳn đó là phản ứng chung ban đầu, nhưng bình tĩnh. Nếu dẹp bỏ những logic thông thường sang bên, từ từ bước vào thế giới riêng của Yang, bạn sẽ khám phá nhiều điều thú vị.

large_526273


Câu chuyện bắt đầu tại một đất nước phương Đông (mình đồ là Nhật Bản). Yang xuất hiện, nhanh chóng khiến ta choáng ngợp bởi những đường kiếm chớp nhoáng, hạ gục hàng loạt đối thủ chỉ trong tích tắc. Thế nhưng, gã sát thủ máu lạnh ấy lại không thể xuống tay với một đứa bé sơ sinh, cũng chính là giọt máu cuối cùng của dòng dõi kẻ thù. Sau vài phút đắn đo, anh quyết định gác kiếm, xách đứa bé trên lưng và chu du thiên hạ.

Tuy nhiên, làm sao có chuyện dễ dàng vậy?! Sư phụ và đồng môn của Yang đã phẫn nộ, truy cùng đuổi tận để kết liễu cả 2. Cảm thấy quê nhà chẳng còn an toàn nữa, anh quyết định phiêu lưu đến… miền viễn Tây Hoa Kỳ và hành nghề giặt ủi (!), sống cuộc sống đạm bạc bên cạnh gánh xiếc rong. Hehe, đỡ nổi hông?

Tiếp tục đọc

Black Swan – Thiên Nga Đen

Gorgeous_New_Black_Swan_Poster_1290002831(1)


Lâu lắm rồi, mới được thưởng thức một bộ phim vừa giúp ta thỏa mãn giác quan, vừa đọng lại nhiều trong tâm tưởng. Đặc biệt, với những nghệ sĩ đang lao động nghiêm túc, ắt hẳn sẽ thấm sâu thông điệp mà Black Swan muốn gửi gắm.

Tất nhiên, một vũ công ballet thông thường sẽ chẳng thể tạo nên kỳ tích như Nina. Nhưng ở đây, nàng đại diện cho niềm đam mê mãnh liệt, rực cháy, và sẵn sàng hy sinh tất cả để chạm đến đỉnh cao nghệ thuật.

Black Swan (17)


Như đa phần ứng viên Oscar, Black Swan sở hữu ‘dark elements’, đưa ta khám phá những miền tối, những góc khuất trong cuộc sống. Tuy nhiên, không vì thế mà nó quá ‘khó hiểu’, nếu bạn để ý lắng nghe lời thoại và quan sát quá trình chuyển biến của nhân vật. Mình tâm đắc câu này:

“Perfection is not just about control. It is also about letting go. Surprise yourself so you can surprise the audience.”

“Hoàn hảo không chỉ nằm ở sự kiểm soát. Đôi khi cần quên hết các nguyên tắc. Làm chính bạn ngạc nhiên thì mới làm khán giả ngạc nhiên được chứ.”

Thật khó để dịch sát nghĩa cụm từ “let go”, dù mình từng đôi lần dùng nó để khuyên nhủ em yêu. “Letting go” trái nghĩa với giữ chặt, gò bó; nhưng cũng khác với từ “buông thả” trong tiếng Việt. Nó miêu tả trạng thái bay bổng, tự do, thoát khỏi những lề thói thông thường giữ chặt bạn xuống mặt đất.

Nói cách khác, nếu thuộc bài, bạn sẽ hả hê với điểm 10 trong tập. Nhưng khi bạn bộc phát toàn bộ khả năng mà chẳng gợn chút toan tính, hạnh phúc tột đỉnh nhận được sẽ là sự thăng hoa. I call that – the state of letting go. Ai chưa lần nào đánh mất bản thân, sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nó.

Tiếp tục đọc

Eat. Pray. Love.

eat-pray-love-movie


Gã kia ngày này sang tháng nọ cầu khấn: “Xin Chúa hãy cho con trúng độc đắc, một lần thôi cũng được.”
Rốt cục, đấng tối cao đã chịu không nổi, hiện lên và bảo: “Ta cũng xin con đấy. Con phải mua vé số đã chứ!”

Câu chuyện hài hước ấy xuất phát từ Ý, đất nước đầu tiên trong chuyến hành trình tìm lại thăng bằng trong cuộc sống của nhà văn Elizabeth Gilbert.

Quả thực, vận may không hẳn từ trên trời rơi xuống. Hơn ai khác, chính bạn nên kích hoạt giấc mơ của mình, sau đó hãy mong chờ sự giúp đỡ từ những người xung quanh.

5149706645_6183f6250a_o


Thú thực, mình không mấy tập trung khi xem Eat Pray Love do Julia Roberts thủ vai chính. Phim khá dài – khoảng 2 tiếng. Thay vì mở từ đầu đến cuối, mình xem phân nửa trước, tìm hiểu về quyển sách cùng tên, rồi mới theo dõi nốt phần còn lại.

Thật khó xếp EPL vào nhóm chick-flick hay rom-com (romantic comedy), bởi nó quá khác biệt. Nhưng… tại sao cần phân loại? Thêm lần nữa, Julia Roberts đã dùng sự duyên dáng kỳ diệu để khiến mình hứng thú với bộ phim. Nếu là diễn viên khác, chắc mình đã bỏ cuộc giữa đường… EPL không dành cho những ai thiếu kiên nhẫn.

Diễn biến chậm rãi, nhiều khoảng lặng… đủ để nâng niu sự chiều chuộng bản thân.

1281475624-eat-pray-love

Eat

‘Bel far niente’ = the beauty of doing nothing

Khái niệm tận hưởng cuộc sống của người Ý biến Rome trở thành thiên đường cho những chú heo lười, như mình chẳng hạn. ^o^ Hầu hết phân cảnh diễn ra tại bàn ăn, nơi Liz quây quần cùng bè bạn. Nhìn cách cô xoay xoay nĩa quanh từng lọn mì mà… chết thèm. Pizza nữa chứ!

– Tôi đã tăng 5 cân…
– À, vậy thì đến lúc mua jeans rộng hơn rồi.
– Nhưng…
– Yên tâm. Có bao giờ anh ta bỏ đi khi bạn cởi đồ ra không?

Ừ nhỉ? Mà bỏ đi thật thì… càng tốt chứ sao, đâu xứng đáng với bạn?

Mình từng rất to béo. Lúc sang Mỹ, do quay cuồng với việc học và làm thêm nên sụt hẳn 20 ký. Về tới nhà, người thân suýt chút chẳng nhận ra. Nếu bàn về chuẩn mực lý thuyết, rõ ràng ‘bắt mắt’ hơn xưa nhiều, nhưng điều đó không làm mình thay đổi trong mắt gia đình và bè bạn. “Với tui thì ông vẫn là tên Mẫn mập ngày nào” – câu nói đó đã làm mình vui cả buổi.

Đến cuối ngày, mọi hào nhoáng chỉ là phù phiếm, nếu quý nhau thì hãy quý những gì từ bên trong.

Tiếp tục đọc

Life as We Know It

lifeasweknowit_poster


Xem phim này sẽ hiểu thêm về thành ngữ “cãi nhau như vợ chồng mới cưới”. À, thực ra thì chưa cưới, chỉ vô tình… chia sẻ một đứa bé thôi. ^^

Hì, em yêu du lịch mất xừ rồi, phải chi tay nắm tay cùng thưởng thức còn thích hơn nhỉ? Vì em hay bảo mình hậm hực, hở tí lại quát nạt. Nói như Dr. Love, “Chúng tôi mà to tiếng được vậy, đã không ra tòa ly dị rồi.”

Nhớ hôm nọ… vờn nhau, em vô tình đánh bộp vào mặt mình đau điếng. Cáu, quay người sang một bên, ngủ lúc nào chả rõ. Nửa đêm, lần mò không thấy ‘gối ôm’, bắt đầu… mớ:

– Dzợ đâu mất tiêu rùi…
– Đi tiểu cũng hổng yên với ông!

Ú ớ. Coi xong tự dưng nhớ nhớ nè.

Life As We Know It


Life as We Know It đúng thể loại mình ưa chuộng, hài lãng mạn kiểu Mỹ. Thoại đôi chỗ rất sến, đôi chỗ lại rất thô, nhưng đồng thời rất thật. Diễn biến tâm lý nhân vật không quá nhanh khiến ta hụt hẫng, nhưng cũng không quá chậm để phim kéo dài lê thê. Nhờ sự tự nhiên của Katherine Heigl và Josh Duhamel, bạn sẽ sớm quên rằng đây chỉ là một bộ phim, mà thực sự đặt mình vào hoàn cảnh của họ.

Holly (Katherine Heigl) là chủ một tiệm bánh nhỏ ở Atlanta, còn Eric Messer (Josh Duhamel) là đạo diễn kỹ thuật của một kênh thể thao. Sau buổi hẹn hò thảm họa được sắp đặt bởi 2 người bạn thân (Peter và Alison), họ nhận ra điểm chung của cả 2 là… ‘sở ghét’, cùng tình yêu dành cho con gái đỡ đầu – Sophie.

3


Rủi ro thay, tai nạn xe hơi thảm khốc đã giết chết cả Peter lẫn Alison, đứa bé 1 tuổi được để lại cho Holly và Messer. Để tiết kiệm chi phí, họ được tòa án đề nghị chuyển về ở chung trong ngôi nhà của Sophie. Chưa bao giờ có kinh nghiệm với trẻ nhỏ, họ gặp nhiều tình huống dở khóc dở cười khi chăm sóc Sophie. Rắc rối còn nhân lên gấp bội, bởi trên hết, họ phải học cách sống hòa bình với nhau.

Holly khá cứng nhắc, toàn áp dụng những điều trong sách vở, và thường trách cứ Messer không đủ quan tâm. Trong khi đó, Messer vờ hời hợt, nhưng lại rất ‘tâm lý’ với trẻ con…

Í, vậy đủ rồi, không kể chi tiết hơn đâu. Bạn nào hứng thú, hãy lên Megastar xem nhé. ^^ Đứa nhỏ đáng yêu cực! Nhất là những lúc nghiêng nghiêng đầu í.

Tiếp tục đọc

SALT – Nàng Muối và Mụ Phù Thủy

salt-movie


Trước khi bình luận về cô Muối “già mà gân”, xin đề cập một chị phóng viên già khác – mà gần đây mình thích gọi bằng cái tên trìu mến: Phù Thủy. ‘Cổ tích’ thế còn gì? Hihi.

Ai chăm xem hoạt họa Disney, cũng biết thói quen của Phù Thủy là ganh ăn tức ở với những nàng công chúa xinh đẹp, thông minh, duyên dáng. Mọi người sợ hãi và xa lánh mụ, nhưng không vì thế mà quên mời đến các buổi chiêu đãi, bởi họ ngại ‘trường hợp Aurora’. Sleeping Beauty í mà. Khi đức vua bỏ mụ ra khỏi danh sách khách quý dự tiệc đầy tháng công chúa, mụ đã nổi cơn thịnh nộ và… nguyền rủa cả vương quốc. Aurora tội nghiệp phải ngủ 100 năm trong rừng, huhu. Thời buổi này, ai lại dư cả một thế kỷ để lãng phí?

Nghĩ lại, bạn đâu thể nói Phù Thủy bất tài, đúng hông nà? Đố bạn chế ra được độc dược, đổi trắng thay đen, và la liếm tận hoàng cung để làm phi tần hay tể tướng. Có đầu óc đấy chứ. Thậm chí còn có tâm nữa. Lâu lâu phân phát đồ thừa mứa, nhằm giảm bớt nghiệp chướng đã gây ra cho bao người… Nhưng chao ôi, gương kia ngự ở trên tường… Làm sao kiềm chế được cơn giận mỗi lần nhìn ngắm nhan sắc qua lớp kính phản chiếu? Mụ có vận áo Bambo xì-tin vào Villa FB, cũng chả ai gọi mụ là… hot girl, tủi thiệt.

001


Gần đây, mụ Phù Thủy đưa ra thông báo: Ca sĩ nào chăm xem phim là rảnh = ế sô. Mình tự hỏi, từ khi nào khái niệm rảnh và ế sô đồng nghĩa vậy? Ví như mình loay hoay với hàng loạt dự án PR và sự kiện, vẫn sắp xếp giờ giấc để thưởng thức nghệ thuật thứ 7 được mà. Nói thiệt nha, ai sống ở đời mà không có thời gian RẢNH mới đáng tội nghiệp đó. Danh vọng cao ngất, tiền bạc chất đống nghĩa lý gì nếu không hưởng thụ? Ta ăn, ta uống, ta du lịch, ta bay nhảy, ta vào Galaxy xem SALT. Ta làm việc có ích cho bản thân, giúp tinh thần thư thả, chứ ta đâu HẠI NGƯỜI như mụ kia mà phải xấu hổ?

Hãy cùng hô to nào: Tôi tự hào vì tôi rảnh và không tốc váy nghệ sĩ!

Thôi, dù sao cũng chúc mụ vui vẻ đếm lông: 1, 2, 3, 4 sợi lông. AAAHH, chỗ này không mọc lông vì có sẹo, hê lên cho thiên hạ mới được! HA HA HA – Thú vui của đời ta – MWAHAHAHAHA!!!

Trùi ui, chắc đưa chú Thành Lộc làm kịch bản cho Ngày Xửa Ngày Xưa: Phù Thủy Đầu Lâu.

Còn em là ai á? Em là thần đèn xanh lè trong Aladdin í, thẳng tính thật thà, dễ nóng giận nhưng cũng rất đáng iu. Tất nhiên, Genie cũng từng thua sự xảo quyệt của Jafar, nhưng cứ chờ… Phù Thủy sống rất dai – giữa chừng ngủm củ tỏi, xem như câu chuyện kết thúc sớm quá rùi còn gì? Độc giả muốn các nhân vật chính vượt qua mọi phong ba bão táp, trước khi nhận được hạnh phúc vĩnh viễn – Happily Ever After.

100401CineE12


Quay trở lại với nàng Salt. Xin chia sẻ với cả nhà, Robbey không phải fan ruột của thể loại Action. Trong lúc thiên hạ râm ran bàn tán quá nhiều về SALT, mình chỉ nghĩ đơn giản: Chờ coi rồi hẵng hay.

Thử wiki SALT, tìm được một định nghĩa khá thú vị và vô cùng liên quan: SALT viết tắt cho Strategic Arms Limitation Talks – Những cuộc đàm phán về giới hạn của vũ khí chiến lược, với sự tham gia của Hoa Kỳ và Liên Xô từ vài chục năm trước.

Do chủ đề nhạy cảm và sặc mùi chính trị, bộ phim hành động được mong đợi nhất trong năm này đã phải dời ngày ra mắt nhiều lần, rốt cục họp báo công chiếu ở Việt Nam nhằm vào đúng hôm rờn rợn chả kém: Thứ 6 ngày 13, phía dưới lại là… tháng cô hồn. Eo… Bỏ qua các yếu tố tâm linh và khâu… xin giấy phép, SALT hoàn toàn xứng đáng với mọi sự trông chờ.

Tiếp tục đọc

Perez Hilton – “Nữ Hoàng” Showbiz

Danh vọng có sức hút một cách kỳ lạ.  Ít thấy người nào thật sự mang tư tưởng “an nhàn”.  Hẳn nhiên rồi, nếu được trao cho danh hiệu “Bác sĩ của năm”, hoặc “Giáo viên được yêu thích nhất”, bạn có vui không?  Vui chứ.

Thế nhưng, quan trọng là cách để bạn đạt được nó, chứ không phải là bằng khen, huân chương, hay những tấm nhãn được dán trên trán của bạn.  Sở dĩ mình luôn tự hào với những thành tích mình có được từ trước tới nay, vì chúng nói lên thực lực của mình. Chưa bao giờ bỏ tiền ra mua một cái gì hết, càng không phải làm những chuyện thất đức để đến đích – đó là những điều để tự hào.

Người Mỹ dạy, “If you’ve got it, flaunt it”.  Nếu mỗi cá thể trong xã hội đều thể hiện tài năng của họ, phát triển chuyên môn, sẽ giúp cho cộng đồng ngày càng đi lên đấy chứ.  Trong một buổi meeting chẳng hạn, nếu bạn làm được, thì cần giơ tay nói rằng bạn làm được.  Bạn có thấy điều đó thường xuyên xảy ra ở Việt Nam không?  Mình từng đi làm ở văn phòng như bao người nên hiểu cả, dân ta bị hội chứng:  Sợ Nổi Bật.

“Sao nó nói nhiều thế nhỉ?  Nó muốn thể hiện rằng nó hơn tụi mình à?”  Đấy chỉ là khởi đầu của mọi sự xầm xì, nên đừng thắc mắc rằng, tin đồn khởi nguồn từ đâu.  Sự sợ hãi khiến vài cá thể lập tức tìm cách để chống chế cho sự yếu đuối của họ, nói xấu kẻ khác hòng làm cho bản thân họ “tốt hơn”.  Nhưng có tốt hơn không?

Những ai phải dìm kẻ khác xuống mới thấy “hài lòng với bản thân” – vốn đã rất tự ti.  Bởi nếu họ có thực lực, họ đã bận rộn dùng nó vào những dự án lớn, hoặc ít nhất trao đổi về nó, chứ không phải bận tâm những câu chuyện của… bá vơ, không liên quan.  Đương nhiên, cũng có những nghề nghiệp đòi hỏi bạn phải nhận xét về sản phẩm của người khác – Critic chẳng hạn.  Nhưng có một ranh giới giữa “bình luận” và “xúc phạm”.

Bản thân mình cũng là critic, liệu có bao giờ… vượt biên chưa?  Thẳng thắn là có, nhưng mình biết rút về đúng lúc nhận ra điều đó.  Nếu mình mãi điên cuồng đeo bám theo một hoặc vài cá nhân nhất định để chửi bới hay xỉa xói, chắc mình đã không nhận được sự tôn trọng như hiện tại, từ những người mà bản thân mình cũng tôn trọng.  Cá tính không đồng nghĩa với… bất cần.  Cần phân định rõ ràng, những ai có ý nghĩa đối với cuộc sống của bạn, và đừng để họ thất vọng.  Thế là đủ.

Nói về Perez.  Ban đầu, mình không thích lão này một tẹo nào, có vẻ… xôi thịt quá.  Nhưng vài lần sau thăm lại trang web, thấy lão cũng không “mean” như trước.  Mình nghĩ, ai cũng cần một thời gian để quay về trạng thái cân bằng.  Bớt trù dập, chịu “làm lành” với những sao lão từng xích mích, như Fergie hay Lily Allen chẳng hạn – he’s not that mean after all.  Mình thích những người có thể bắt tay nhau và bỏ qua quá khứ, hằn học để làm gì?  Life is never a bitch, you are.  So don’t be.


resized_IMG_4801


Chú Chuột chọn màu hồng làm layout cho bài này chuẩn quá. I like it. ^^


perezhilton_021408_3001230091815

Nom hơi giống chú Nguyễn Thiện Khiêm.



Perez Hilton – “Nữ Hoàng” Showbiz

Định nghĩa sự nổi tiếng đang dần thay đổi.  Thứ hạng của các ngôi sao được truy cập hàng đầu từng được thống trị bởi diễn viên, nghệ sĩ, và các vận động viên.  Thế nhưng, Internet ngày càng lên ngôi, và đóng vai trò quan trọng để biến những con số zero thành những cái tên nhà nhà đều phải biết.  Một cô bé với chiếc webcam trở thành một ngôi sao Hollywood.  Một bà mẹ viết blog thu hút hàng triệu người xem và trở thành tác giả nổi tiếng.  Đó không phải là những câu chuyện… cổ tích thời hiện đại.  Bloggers có tiếng nói ngày một mạnh mẽ hơn trong xã hội, và Forbes đã sẵn sàng tôn vinh Perez Hilton như người có sức mạnh nhất trên Web.  Anh này còn được biết đến với một tên khác, Queen of Mean.

Vì sao bloggers ngày càng nổi tiếng?  Với những “tay gõ” chăm chỉ mỗi ngày, sự gần gũi đối với độc giả còn hơn bội phần so với paparazzi – chủ trang web Blogebrity.com phát biểu.  “Hiệu ứng đó không nhỏ chút nào, vì độc giả có thể xem blogger như một người bạn, mức độ tin tưởng cũng cao hơn khi đọc báo chí thông thường.  Những người như Perez Hilton không chỉ bình luận về đề tài, mà họ trở thành một phần của câu chuyện, bất cứ khi nào có thể.  Không phải ai cũng làm được như vậy.”

Tiếp tục đọc