Tag Archives: justme

Cùng Cực – 1. Vấn đề của em là gì?

rob 255

“Anh không hiểu vấn đề của em là gì? Em không mồ côi, em không vào đời sớm, ba em không nghiện rượu hay đánh đập mẹ em. Gia đình hạnh phúc thế, còn muốn gì? Anh cũng không thấy em thích ăn diện, hay ẻo lả, thậm chí em còn chưa quan hệ với ai bao giờ. Làm sao mà em biết? Em đừng có đua đòi, quay về cuộc sống bình thường đi!”



1. Vấn đề của em là gì?

Em bình thường.

Tiếp tục đọc

All by myself

IMG_6896

01


Cảm giác được chia sẻ, được chung sống, được thuộc về tồn tại bên trong mỗi cá thể. Do đó, mình sẽ không can đảm nói rằng, mình là trường hợp ngoại lệ. Tuy nhiên, mình luôn tạo một khoảng cách nhất định giữa bản thân và những người mình quý mến nhất. Vì điều đó cần thiết.

Mình ngại đặt trọn vẹn niềm tin vào ai đó, và ngại làm họ hụt hẫng bởi những kỳ vọng quá lớn.
Mình từ chối việc xem ai đó là tất cả, rằng thiếu họ mình sẽ gục ngã.
Mình khước từ mọi giá trị lệ thuộc.



IMG_6914

02


Lý do duy nhất khiến mình bỏ lại giấc mơ Mỹ là nỗi nhớ nhà kinh khủng. Mình sợ những khoảnh khắc nhận ra mình đã học tập và làm việc bao nhiêu tiếng. Chẳng phải để kiếm tiền. Mà để quên. Quên rằng mình đang ở một nơi mình không thuộc về.

Thế nhưng, khi đoàn tụ cùng gia đình, mình lại không quá vồn vã trong việc tiếp xúc. Thậm chí, có hôm mình gặp mặt ba mẹ chưa tới 30 phút. Vài câu chuyện làm quà. Vài lời nói vẩn vơ.

Mâu thuẫn chăng? Ừ. Mình chỉ cần khoảng thời gian ngắn ngủi ấy thôi.

Tiếp tục đọc

7 Tội Lỗi

resized_DSC_0026

Đang xem mùa 4 của America’s Next Top Model, ngay từ audition đã chết ngay với quả mohawk của em Naima. Mình thích nét của em í nhất trong tất cả các thí sinh từng theo dõi. Mùa này chọn đầu vào hơi bị cùi mía, toàn khai thác “hoàn cảnh”, chứ model không cá tính hay đẹp sắc sảo như 3 mùa trước. Ngoại trừ “love at first sight” với Naima, rõ ràng chỉ có Kahlen là người thứ 2 tạo được thiện cảm, mấy cô kia vứt hết. Thà là geeky như Shandi, ngố như Norelle, nữ hoàng băng giá như Amanda – không, họ nhạt một chữ nhạt. Được cái, ý tưởng chụp ảnh đợt này hay ho phết. Mình thích quả 7 tội lỗi chết người, để tự review lại bản thân xem sao.

resized_DSC_0025

7. Lust – Dục Vọng

Bạn có thể nhìn vào avatar, hoặc thấy mình đi chơi với người này người kia, hoặc nghe hàng loạt tin đồn về đời sống tình dục của mình. Chả buồn quan tâm lắm. Mình luôn thích bản thân sexy, nhưng sexy khác với lustful. Dạng thích thì cứ nhìn, nhưng không được đụng vào í hehe.

Sex không có gì xấu. Tình dục là một trong những nhu cầu cơ bản của động vật, nhưng con người khác với con thú ở chỗ biết tự kìm chế. Nói thẳng là không ngại đi ra đường mà không vận quần lót, vì từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị… lên bất tử. Mình không quan tâm đến người dưng, ngoại hình có quyến rũ cách mấy cũng vậy ah, lãnh cảm. Mình thích các cuộc hội thoại, mình thích sự gần gũi, mình thích dành nhiều thời gian cho nhau. Nhu cầu cao, giỏi chuyện đó, không đồng nghĩa với việc đánh đổi nó cho bất kỳ thứ gì. Hey, 21 tuổi mới quan hệ lần đầu!

Sex – I enjoy, along with love & care. Lust – surely not my deadly sin.

resized_DSC_0001

6. Gluttony – Phàm Ăn

Tiếp tục đọc

Love Yourself

Mình biết nhiều bạn nhìn mình và hỏi rằng: Sao lại có thể tự tin đến thế?! Mình từng nghĩ điều đó là… bẩm sinh. Nhìn lại, không hẳn thế.

Mình thậm chí không buồn đếm bao nhiêu người chê mình xấu, cố moi móc ngoại hình ra mà xách mé, xỉa xói. Có đứa bảo mình móm (như thể đó là cách sỉ nhục haha), sau đó soi kỹ như nào, quay sang bảo là mình… vẩu. Nó buồn cười đến mức như thế. Nhắc đến cười, mình thường bị hở nướu nếu không “ý thức” kiểm soát. Mà thiết nghĩ, nụ cười đến khi bạn cảm thấy sảng khoái, tại sao phải gò bản thân lại? Như thế liệu có hạnh phúc? Nếu ai không muốn thấy nướu của mình, đó là vấn đề của họ. Mình trân trọng mọi cảm xúc của bản thân, vì đó là những yếu tố giúp một con người – người hơn. Mình vui thì mình cười, không vui thì không cười. Mình không quen giả tạo.

Chuyện mập ốm. Từng béo kinh khủng. Nói cân nặng năm lớp 10, ai cũng nhìn mình như mình điêu. Quá quen với chuyện người khác nhận xét về việc mình quá gầy hay vượt trọng. Quan trọng mình khỏe là được. Khi nào cảm thấy sức khỏe có vấn đề, tự khắc sẽ có chế độ ăn ngủ và vận động để tiếp tục tận hưởng cuộc sống. Mình không có nhu cầu trơ xương ra, cũng không có nhu cầu dùng cơ bắp để… quyến rũ ai cả. Mọi sự tập luyện nếu có chỉ để phục vụ cho bản thân. Bởi nếu ai không yêu mình từ đầu đến chân, người đó không yêu mình. Ba mẹ mình cho mình thấy điều đó. Dù ngoại hình có thay đổi thế nào, họ vẫn đối xử với mình như vậy.

Chuyện học vấn. Giải thưởng, bằng khen, cúp – có người cả đời không có gì, nhưng mình có đến mấy thùng khi dọn nhà, từ mẫu giáo cho đến đại học. Có những cái mình thật sự enjoy, nhưng cũng có những lần mình chỉ “muốn chứng tỏ”. Mình bước vào cấp 1, có 5 lớp thì vào lớp 1/5, không ở lại bán trú để “học thêm” như vài bạn. Không cần thiết. Mình tự học, và nhất trường, nhất quận, được giải quốc gia. Cấp 2, mình thi khác chuyên ngành học suốt 3 năm và vẫn nhất thành phố. Mình tham gia ca hát, đóng kịch và đều có giải. Mình đậu Lê Hồng Phong với điểm Toán tuyệt đối, chỉ vì thầy Thảo nói với ba mình một câu: “Không biết nó có đủ điểm liệt không?” Và mình bỏ, mình học Năng Khiếu. Mình học 3 năm ở Mỹ không tốn một đồng học phí, làm thêm, đi về còn mang theo hơn $4000. Lớp 11, chọn 2 môn mình kém nhất để học chuyên sâu (Calculus & Chemistry), và thi toàn bang được mức điểm tối đa. Bạn ở Mỹ nghĩ Asians chỉ biết học chứ không tham gia ngoại khóa gì cả. Mình vào đội bóng, ca đoàn, một loạt câu lạc bộ. Được khối 12 bình chọn làm Homecoming King chỉ sau 2 tháng học cùng. Mình gom một loạt học bổng từ nhà thờ dù không theo đạo. Cho đến một ngày mình nhận ra – mình được tất cả những điều này là vì ai?

Mình đã mất quá nhiều thời gian để chứng tỏ.

Hiếu thắng? Có lẽ hình thành từ môi trường. Mình từng bị thảy vào trường chuyên lớp chọn với những con mọt học lòi cả mắt. Mình từng bị ném vào khu Mỹ đen và mình hiểu người nghèo ở Hoa Kỳ sống thế nào. Mình biết thế nào là đấu tranh sinh tồn. Tự cho phép bản thân thư giãn khi ở cạnh gia đình, bởi mình không cần thiết phải chứng tỏ những gì mình ĐÃ trải nghiệm nữa. Mình chỉ muốn là một đứa trẻ vô lo. Với những kẻ không biết chuyện mà nói lắm về cuộc sống người khác, mình chỉ việc cười mỉa – họ có khi chưa đi được 1/10 chặng đường của mình. Rốt cục, cuộc đời này chỉ là một chuỗi trải nghiệm, bạn đâu có mang được của cải vật chất xuống mồ?

Mình tự tin, vì mình giàu những thứ không mua được bằng tiền.

Tyra Banks từng ví dụ: “Em có bao giờ đi vào sàn nhảy, thấy một cô gái ngoại hình thua hẳn em, nhưng tất cả mọi cặp mắt đều phải chú ý đến cô ta?” khi trò chuyện với một thí sinh Next Top Model về self-confidence. Mình hiểu ngay Tyra đang nói gì, vì mình sở hữu năng lượng đó. Sự tự tin không tự sinh ra, bạn phải lăn vào đời và làm những việc bạn đam mê, cho đến khi nó trở nên gần gũi như quần lót của bạn vậy. Và mình vẫn rất tự tin khi nói những dòng này, vì mình biết trong hàng nghìn độc giả, có bạn học cùng cấp 1, cấp 2, cấp 3. Người ta chỉ rụt rè khi họ nói dối, nói quá sự thật, nổ đì đùng và chém gió xoành xoạch. Mình không.

Mình đã hiểu quá rõ về ưu điểm, khuyết điểm, mọi tài năng từ to tát đến vặt vãnh của mình. Mình không phải cuốn bản thân vào vòng tuần hoàn vô vị – tốt nghiệp ngành bạn không thích, kết hôn với người bạn không yêu, kiếm tiền với công việc bạn ngấy đến tận cổ.

Tại sao lại phải thế? Chứng tỏ à? Nếu như thế là bình thường, ha ha, bất thường thú vị hơn gấp vạn lần.

I can’t make you love me, if you don’t
You can’t make your heart feel something it won’t.

George Michael – I Can’t Make You Love Me | Unplugged Version

Với những người không biết yêu bản thân họ, yêu những gì xung quanh, quan trọng hơn cả là yêu bạn – tốt nhất là mặc kệ, đừng để ai khiến bạn ghét chính mình. We all have one life to live, live yours to the best.

Ta không kịp có nhau…

Ta gặp nhau, có đôi lần
Ta chờ nhau, cũng đôi lần
Rồi từng ngày như thế… cứ trôi qua nhanh
Ta không kịp có nhau
Rồi từng ngày như thế, em không còn đó ngây thơ.

Đã lâu rồi… Từ lâu không còn nghĩ nhiều đến nữa. Sinh nhật vừa rồi cũng không một tiếng chúc mừng. Quên sao? Ừ. Phũ phàng vậy, dù người vẫn nhớ sinh nhật của ta. Mà có muốn không nhớ cũng khó, cứ sắp đến ngày là ta lại tung tăng khắp nơi… đòi quà. Trẻ con thật. May mà mỗi năm chỉ có một ngày…

Ta thà khóa chiếc rương ký ức lại, thật chặt. Bởi ta biết, mỗi lần nó hé mở, nỗi buồn lại tràn về… quây quần, siết chặt cho đến lúc ta cạn kiệt cảm xúc.

Một năm. Một năm ta quen người, không một lần chạm môi. Lời yêu nói vội đôi lần, nhưng quá khẽ để đánh tiếng. Chỉ 2 người tự biết với nhau, chỉ 2 người tự hiểu với nhau. Bạn bạn bè bè, anh anh em em, đùa đùa thật thật. Vui mà. Ừ, vui.

Ta hiểu chữ ngây thơ hơn ai hết… 4 năm trước, ta hoàn toàn không biết gì gọi là yêu đương… Cứ nghĩ, rồi mường tượng, loay hoay… Đi xem phim, rón rén tìm cách chạm tay. Hey, I was so cute back then! Bây giờ mới hiểu vì sao người lại nói, “I miss the old you.”

Không thay đổi gì nhiều. Chỉ là nhiều chuyện rèn ta phải rắn rỏi hơn thôi. Ta không đổ lỗi. Cuộc sống chuyển động – ta đứng yên chỉ làm vướng đường những người đi qua đời ta.

Một lần thôi anh nhé
Một lần cho em biết
Để rồi ta không tiếc rằng mình từng có nhau
Sao đôi mắt em cay
Anh yêu có đâu hay
Có những nỗi u hoài
Vẫn còn mãi đây…

Những dòng này thực quá đỗi. Ta đoán người sẽ thấy bản thân đang mỉm cười khi nghe nó. Ta cũng vậy. Dư vị? Ngọt và đắng. Tiếc nuối? Không. Không có gì đẹp bằng tình đầu, đó là điều duy nhất ta chắc chắn, ít nhất vào giây phút này – khi ta vừa đặt lại câu hỏi cho bản thân.

2 đứa gặp nhau sau này… cũng bình thường. Người biết nhiều về ta hơn ta nghĩ, đặc biệt trong chuyện tình cảm. Phán ta cặp với ai là… y chang, đúng là khó giấu được. Trực giác của những người từng yêu nhau? Guess so…

– Mình khi yêu ngu dại thế nhỉ?
– Mà dại toàn mấy đứa xấu xấu.
[Ngẫn người ra vài giây]
– Ờ.

Ta thích người một phần cũng vì khiếu khôi hài đến vô duyên như vậy. Nhưng ta ghét phải thừa nhận điều đó. Còn nhớ như in lần mượn men hôn người, ta chỉ đợi cho chúng bạn thách thức. Tất cả sốc toàn tập. Ờ, người bảo ta xỉn rồi, mà nửa chai khiến ai say được cũng hay đó.

Rồi nhiều đêm cô đơn, hoang mang
Lang thang những con đường
Rồi nhiều lúc bối rối, chới với
Biết than cùng ai?
Bàn tay ấm trao em khi xưa
Giờ xa mãi phương trời
Còn lại đây một mình em thôi
Ngồi với nỗi buồn…

Phương Vy – Có Đôi Lần

Nước mắt sẽ không còn
Nỗi buồn tan biến mau…

The Geek in The Pink

I don’t care what you might think about me
You can vibe without me if you want.

Đây là 2 câu được trích trong Geek in the Pink – anthem một dạo của tớ, nhưng chưa từng nghĩ sẽ lấy ra để quote. Chữ “geek” vốn là tiếng lóng dùng để chỉ những người lập dị, hoặc ít nhất là khác biệt, có sự đam mê mãnh liệt với một hay một vài lĩnh vực – liên quan đến tư duy hoặc máy móc. Người ta hay sử dụng nó như một cách bêu xấu, xem thường, bởi geeks chỉ rành về những gì nằm trong khuôn khổ “đam mê” của họ (ie. physics geeks, mathematics geeks, engineering geeks, sci-fi geeks, computer geeks, movie geeks, comic book geeks, theatre geeks, history geeks, music geeks, art geeks, philosophy geeks, literature geeks, historical reenactment geeks and roleplay geeks – Wikipedia).

Well, theo cái định nghĩa đó thì ít nhất là mình đã bị dính vào mảng music, computer, và cụ thể hơn là… blog geek.

Vô tình theo dõi show “Beauty & The Geek”, thấy thật sự ngạc nhiên khi một cậu có thể giải khối rubic trong 5 phút, lại không biết chồng cũ của Britney Spears tên gì. Seriously? Làm sao mà bạn không thể không biết em gái Jessica Simpson là ai, hoặc “bí” tên 3 thành viên của Destiny’s Child? Uh oh, I’m such a music geek. Không chứ. Kể cả khi kém quan tâm đến showbiz, thì bạn vẫn đọc báo, hoặc nghe bạn bè xung quanh trò chuyện chứ nhỉ? Như mình chả thiết tha gì đến thể thao, nhưng nhắc đến Michael Jordan, Tiger Woods, Serena & Venus Williams, Andy Roddick, Christiano Ronaldo etc. – cũng phải biết họ excel trong lĩnh vực nào chứ. Đó gọi là kiến thức thông dụng (common knowledge) dành cho một cá thể sống trong cộng đồng.

Thật ra, mình cũng có ông bạn giống vậy, giỏi rất giỏi, giàu rất giàu, nhưng chả thiết gì khác ngoài việc tập trung vào… những con số. “Tại sao tao phải biết nó là ai?” Haizz, mình gọi đó là sự nhàm chán. Không cần bạn nhúng mũi vào chuyện của thiên hạ, nhưng cũng chả hại gì ai nếu bạn biết đến các tài năng của những lĩnh vực khác – biết đâu có lúc bạn lại cần họ?

Bởi thế, mình rất ghét phải gò bản thân vào một định nghĩa bất kỳ. I hate labels. Bố mẹ sinh bạn ra không có dán mác gì cả, thì tại sao lại mang một cái về làm xiềng xích? Mình biết cách chấp nhận những cái hay và dở của bản thân, đồng thời của những người xung quanh. Thế là đủ.

Hồi nhỏ, có thể xem mình là nerd, bởi mình luôn ở trong đội tuyển gì đấy và luôn đạt thành tích rất cao. Thế nên, chuyện mình từng tham gia đội kịch, choir và đội bóng đá – chắc không nhiều người biết? Nerd, geek, jock? Có khi mình lại hợp với… class clown hơn, vì tổ nào có mình là thường xuyên bị kỷ luật mà, mình cứ hay chọc cho bọn nó cười rần rần lên. Hehe, thích thế, làm trò bao nhiêu mà vẫn được quý. Vậy thì gần định nghĩa boy-next-door chứ nhỉ?

Mình quen với sự ồn ào náo nhiệt của thành phố, nhưng lại thích sự yên tĩnh chốn đồng quê. Ừ, mình còn có vài bộ trang phục rất chi là quê nữa cơ, hình ảnh cũ cũng còn nhiều nhưng chả việc gì phải xóa bỏ. Trông lành lành, ngố ngố, đáng yêu.

Về gốc gác? Quê của mình là… Quận I – Hồ Chí Minh Xi Ti. Cái chất Sài Gòn đã chảy cuồn cuộn trong máu thịt của mình từ bé tới giờ rồi, có muốn đổi cũng chả được. Mình thích ai chê mình quê lắm, xong nhìn lại xem họ sinh ra và lớn lên ở đâu, mình chỉ “Ồ”. Vậy thôi.

Đừng nhầm lẫn, mình không xem thường ai vì gốc gác của họ cả, chỉ là sự ấu trĩ và thiển cận thái quá khiến mình phải bật cười. Mình cũng muốn Sài Gòn có thêm nhiều di tích cổ cổ, để tự hào, để… chụp hình. Tại sao không trân trọng nơi mình sinh sống, mà cứ phủ nhận nó bằng một từ… quê? Đó là sự thụt lùi trong nhận thức. Dẫu cho có tiếp thu được bao nhiêu kiến thức và tinh hoa từ các nền văn hóa khác, mình cũng chả bao giờ nhìn lại người dân Việt Nam một cách khinh khỉnh: “Đồ nhà quê!” – bởi chỉ có thể loại mất gốc mới làm thế.

Có những giai đoạn rất xấu xí, có những giai đoạn đẹp từng centimet.
Có lúc béo, có lúc gầy. Có lúc đen như từ châu Phi về, có khi ngạc nhiên khi được bảo… trắng.
Tùy thôi, tùy cách đánh giá và gout thẩm mỹ của từng người; riêng mình không có nhiệm vụ đặt bản thân vào khuôn phép của ai cả.

Cho dù có như nào, mỗi cá thể vẫn phải trân trọng bản thân mình nhất chứ nhỉ? Mình cảm thấy đáng thương cho một số thể loại, tồn tại trên đời mà chả ai thăm hỏi, cứ phải bay vào nhà người khác gây rối để tìm kiếm sự quan tâm. Với tư cách quá kém như vậy, cho dù là geek, nerd, jock, musician, clown, nhà quê nhà ngói hay cái khỉ khô gì đi nữa – cũng chỉ tổng kết lại được bằng một từ: Pathetic.

Còn mình, mình vẫn ngố và vẫn thích mặc áo hồng, đơn giản vì mình thích như thế. ^_^

Jason Mraz – Geek In The Pink

Và mình vẫn sẽ cứ vô tư post ảnh, để bạn bè mình vô tư xem, hatards vô tư ganh ghét.

DSC_0361

DSC_0373

DSC_0359

DSC_0371

DSC_0365

DSC_0368

DSC_0376

Bấy nhiêu chỉ là ảnh đầu năm thôi. Đi Huế về sẽ còn nhiều trận bom hình nữa đấy hehe.

Metrosexual

“Đàn ông metrosexual, được định nghĩa như một anh chàng trẻ tuổi, độc thân, thu nhập cao, sinh sống và làm việc tại chốn thành thị (bởi đó là nơi những cửa hiệu tốt nhất tồn tại), có lẽ là thị trường khách hàng nhiều hứa hẹn nhất của thập niên này. Ở thập niên 80, gã chỉ được tìm thấy ở những tạp chí thời trang như GQ, quảng cáo quần jeans Levis trên TV, hoặc gay bars. Ở thập niên 90, gã xuất hiện ở khắp nơi và shopping.”

Năm 1994, định nghĩa metrosexual lần đầu tiên xuất hiện trên tờ The Independent, nhưng đến gần 10 năm sau, nó mới được tôn vinh như xu hướng của thời đại. Bởi, không ai khác hơn the popular David Beckham chính là đại diện hoàn hảo nhất cho mẫu hình này. Chăm chút cho quần áo và tóc tai không thua gì sự nghiệp bóng đá của mình, Beck đã sở hữu những hợp đồng quảng cáo kếch sù, cao gấp nhiều lần so với khoản lương anh nhận được từ MU.

“Gã có thể là gay, straight hay bisexual – điều đó không quan trọng, bởi gã rõ đã chọn bản thân làm đối tượng để yêu trước tiên. Một số ngành nghề, như người mẫu, truyền thông, ca sĩ – có thể thu hút gã, nhưng sự thật là, bây giờ ở bất kỳ khu vực nào, gã cũng có mặt cả.”

Nhiệm vụ của một người đàn ông cứng rắn, thích chối bỏ bản thân là kiếm tiền về cho… vợ tiêu. Hiển nhiên, những người làm quảng cáo không thể bỏ lỡ nhóm đối tượng khách hàng hãy còn ít được khai thác như thế. Ngạc nhiên đi, khi mỗi lúc các bạn đọc báo, xem TV, lên blog đều thấy các cậu trai chú trọng vào ngoại hình của họ nhiều hơn. You’ve been brainwashed. Haha. Dù sao, đó cũng là một điều tốt.

Càng ngày, người ta càng đòi hỏi nhiều hơn về sự bình đẳng. Thế nhưng, nếu như tiếng nói của chị em phụ nữ đã có trọng lượng hơn, thì dường như đàn ông vẫn phải đối diện với chuyện double standard. Well, ví dụ rõ ràng nhé, con gái pose kiểu nào cũng được, có… nam tính hay nữ tính cũng chả là gì. Bình thường. Còn mẫu nam luôn phải đấu tranh giữa ranh giới quá đơ | quá điệu. Duh. Để có công bằng thì cần những người đầu tiên vượt rào chứ, đúng không?

Mình không cổ vũ cánh mày râu luôn sẵn sàng lược, gương, gel etc. trong túi – nhưng phải thừa nhận rằng, ngoại hình đã – đang – sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến cách người ta nhận thức về bạn. Kể cả trong công việc, nếu cùng năng lực, hẳn nhiên những người bắt mắt hơn sẽ được chọn. Thế thì lý do gì để không xem lại từ đầu đến chân trước khi bước ra khỏi nhà? Mình cũng từng qua loa cho xong, để rồi sau đó mới nhận ra, tươm tất và đỏm dáng hơn một chút luôn mang lại kết quả tốt hơn khi gặp gỡ đối tác.

Nếu đàn ông cần phải kiên định, họ sẽ không phải bận tâm những gì người khác nói về mình. Ý chí sắt thép là ở đó.

Nếu đàn ông cần phải dũng cảm, họ sẽ không để dư luận quật đổ họ.

Nếu đàn ông cần phải cá tính, họ sẽ không cần trông giống số đông, và thoải mái tạo dựng style cho bản thân.

Nói thế thôi, đàn ông không cần phải gì cả.

Nhưng nếu đàn ông cần lôi cuốn phụ nữ, mình không nghĩ chị em lại thấy mùi hôi, bụng bia và sự kém quan tâm là… quyến rũ.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, just cuz I am diggin’ the pink.

DSC_0322

The waiting face (for the photographer to get ready).

DSC_0323

Chọn kem ăn cũng ton-sur-ton thế chứ!

DSC_0324

Good morning sunshine

DSC_0326

The turtle neck

DSC_0335

Kẻ lang thang…

DSC_0338

Ngược sáng, trông… đen thui.

DSC_0339

Keepin’ it cool

DSC_0346

Just smile 🙂

DSC_0347

DSC_0340

Tet ’09
Photographer: Mr. Niceman
Costumes: Maschio

Về phần âm nhạc cho entry hôm nay, mời cả nhà cùng thưởng thức studio versions của Top 10 American Idol, với chủ đề là Motown. Mình có xem lại online, chỉ thích mỗi phần trình diễn live của Adam, Allison và Kris (hy vọng đây sẽ là Top 3). Matt và Anoop hát OK nhưng nghe không có gì mới mẻ so với bản gốc. Lil chứng tỏ cô ấy không thể nào trở thành Idol được, vì nhẽ ra đêm đó cô phải là người tỏa sáng! Danny cũng đã bắt đầu nhàm chán đối với BGK và khán giả. Scott xác định đúng con đường mình sẽ đi, Adult Contemporary, nhưng lại bị một màu. Megan lạ, nhưng khả năng trình diễn live còn hạn chế. Dù sao, Michael bị loại cũng xứng đáng rùi, đây là thí sinh duy nhất không… giống Idol.

85654984

American Idol Top 10 – Motown

Tiếp tục đọc

Thay Đầu như Thay Áo

Cách đây không lâu lắm, cứ nghe đến Katy Perry là mình chỉ nghĩ đến 2 cụm: gây chú ý và diễn live dở. Nhưng hôm nọ, theo dõi phần hát nhóm Hot n Cold của 3rd group American Idol, mình đã thay đổi quan điểm về cô này tí chút. Sáng tác hay đấy chứ! Lời của ca khúc rất thú vị, nhiều điểm tương đồng và mâu thuẫn cứ lồng vào nhau, it’s such a cool song. Từ đấy, mình mới download lại các singles của Katy, they do sound much better than her live performances!

Một phần mình thick bài này thế, vì nó miêu tả cái sự mưa nắng thất thường [quick-tempered + unpredictable] của mình quá chuẩn. Những bài đòi hỏi cá tính dư lày, mình mới thể hiện được hết khả năng. Bè tưng bừng luôn nhé, còn phần hát chính chỉ dám nhận là ok hơn cô bé ấy khi… live thui kakak. Cũng zui zui, vì bi chừ bik xử lý hơn trước nhiều. ^^ Electro-Rock nhé. Who woulda thought?

Robbey L. – Hot n Cold

Verse 1
You change your mind
Like a girl changes clothes
Yeah you, PMS
Like a bitch
I would know.

And you over think
Always speak
Cryptically
I should know
That you’re no good for me, yeah

Chorus
Cause you’re hot then you’re cold
You’re yes then you’re no
You’re in then you’re out
You’re up then you’re down
You’re wrong when it’s right
It’s black and it’s white
We fight, we break up
We kiss, we make up.

(You) You don’t really want to stay, no
(But you) But you don’t really want to go, oh
You’re hot then you’re cold
You’re yes then you’re no
You’re in and you’re out
You’re up and you’re down.

Verse 2
We used to be
Just like twins
So in sync
The same energy
Now’s a dead battery

Used to laugh ’bout nothing
Now you’re plain boring
I should know that you’re not gonna change

Bridge
Someone call the doctor
Got a case of a love bi-polar
Stuck on a roller coaster
Can’t get off this ride

You change your mind
Like a girl changes clothes.

DSC_0877

Cuz ur hot…

DSC_0876

…then ur cold.

2 tấm ảnh này chộp cách nhau… 2 giây.

Bubbly

Buổi khuya thường làm mình tỉnh táo nhất trong… ngày. Uhm, ngược đời vậy. Và thường khi mọi thứ đều rõ rệt, cảm giác buồn vẩn vơ ấy lại tìm đến, không thể cưỡng lại được. Không phải là thể loại khiến bạn phải đau khổ đến nhọc lòng, chỉ như mảnh gỗ để chú chuột cảm xúc gặm nhấm cho đỡ đói thôi…

“I know Cancer like you just love to take challenges to be the winner, with your wisdom and talents.” Cô em gái của mình đã phán như thế, và gần như trong nhiều mặt của cuộc sống, điều này hoàn toàn đúng với cá nhân mình. I’m a total control freak. Với tất cả những gì còn nằm trong tầm tay, mình sẽ bằng mọi cách uốn nắn chúng theo ý muốn. Thi cái gì [nghiêm túc] cũng phải có giải. Đôi khi, giá trị vật chất chả là gì so với cảm giác chinh phục từng ngọn núi, cảm giác vượt qua những người khác bằng thực lực của mình. Khoản này thì chả ai gieo rắc vào đầu cả, tự nhiên đã như thế.

Để rồi đến một lúc, nhận ra rằng không phải thứ gì cũng “chạy đua” là có được. Bạn không thể kéo người ta đi theo con đường của bạn, cũng không thể đẩy vèo vèo nếu người ta chưa sẵn sàng. Bạn phải học cách đi chậm lại, để lắng nghe, để hiểu, để được hiểu, để ngồi lại nghỉ ngơi, để đón lấy nếu người ta không may vấp ngã. It’s not easy like how it sounds. Nhưng đã chấp nhận bước trên con đường tình yêu, thì chỉ có như thế, bạn mới có thể sánh đôi cùng người ta đến trọn đời. Or else, it’d only be the Boulevard of Broken Dreams.

It starts in my toes
And I crinkle my nose
Wherever it goes I always know
That you make me smile
Please stay for a while now…
Just take your time
Wherever you go.

Colbie Caillat – Bubbly (Acoustic Version)

Blue Eyes Blue

Nửa đêm… Xuống bếp bóp mận ăn. Muối ớt ngon. Công nhận, mẹ làm gì cũng ngon. Trước khi lấy chồng không biết nấu ăn, vậy mà bây giờ chế biến được… đặc sản 3 miền. Bái phục ghê.

Papa luôn bảo, “Anh em trong nhà thông minh là nhờ mẹ, chứ ba chỉ được cái… siêng à.” Thiệt. Ba tốt nghiệp đại học còn mẹ chỉ hoàn thành 12/12, nhưng bất cứ quyết định gì cũng phải ba mẹ cùng brainstorm mới có lời được. Haizz… Khi nào tìm được người có thể cùng mình song kiếm hợp bích như thế?

Mặc dù hay đốp chát với phụ huynh nhưng phải thừa nhận là mình ngưỡng mộ ba mẹ kinh khủng. Cả đời ba chỉ có mẹ, cả đời mẹ chỉ có ba. Đi với bạn bè mà có độ bia ôm là ba kiếm cớ… chuồn, mặc cho mấy ông bạn cố kích vào sự “đàn ông”. Nếu chỉ lấy chuyện “làm tình” ra để chứng tỏ cái manliness, xem ra “đàn ông” đáng được xem thường hơn xem trọng. Mình nghĩ, như ba mới là đàn ông. Đàn ông là không cần phải chứng tỏ gì cả, bản lĩnh nhất không chỉ là “say yes”, mà còn là “say no” (nghe cứ như vừa say vừa no kakaka).

Mình chả bao giờ đi sâu vào chuyện tình cảm cá nhân khi tâm sự đâu, bởi ghét nhất là nghe câu “Tao biết mà”. Hừ, dù mọi thứ vẫn chưa được như ý, nhưng mình tin là sẽ. Nếu bạn không tin vào thành công, bạn sẽ mãi là kẻ thất bại.

Ba dạy mình, “Chỉ có ba mẹ là không thay thế được thôi, còn lại thì không có người này, có người khác.” Ba mạnh ghê. Tại ba cũng có mẹ rồi nên mới nói được câu đó.

Mà sở dĩ những gì papa nói khiến mình nhớ, vì ông í không phải lúc nào cũng nghiêm túc. Thực tế, có tri thức, khôi hài, tâm lý, quan tâm. Trò chuyện với ba luôn dễ hơn mẹ rất nhiều. Ba từng nói, “Mẹ mày tính manly lắm, ba phải manly hơn mới… trị được.” Hớ hớ, sợ hãi khakkkk.

Hừ. Ban nãy lại vừa buồn vu vơ, định viết entry để tự tìm hiểu lý do. Vậy mà giờ nó thành như… tấu hài rồi. Đúng là mình không thể giữ tâm trạng ủ dột lâu được. Chắc mình buồn vì mình không thể buồn.

Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột? Mình không nghĩ thế, mình có thể hiểu cho một số người nhưng áp dụng cho bản thân thì không được. Nhà mình cũng không giàu cho lắm, mà có giàu hay không thì mình chả quan tâm, vì mình vẫn tiêu tiền do mình làm ra thôi. Chỉ biết là đủ sống, mình không cảm thấy thiếu thốn điều gì cả. Nhưng – mỗi khi có chuyện gì khiến mình buồn, ít khi nào kéo dài được… 3 tiếng (dù có một lần duy nhất mình khóc hết 3 ngày 3 đêm kakak, uh thì chuyện tình cảm vớ vẩn, ngu thế!). Thế này, mình cứ nhìn xung quanh rồi ngẫm, dù sao mình còn may mắn vì có gia đình và bạn bè. Rồi đi thắp nhang cho ông bà cố để cảm ơn. Vậy đó.

Mình mạng kim. Hải trung kim. Hỏa khắc kim, mình là vàng nằm dưới đáy biển, thì lửa cỡ nào cũng không rớ đến mình được. Điều này cũng có nghĩa là, mình hợp với màu xanh dương, và khi được bao bọc bởi blue thì mình là bất khả chiến bại. Mọi người lý giải được vì sao mình set theme thế này rồi đúng không?

Lửa của mình là lửa trong lòng. Rất nóng tính, thế nên nếu chọn màu sắc là đỏ hoặc cam, có lẽ người xung quanh và cả bản thân sẽ chịu không nổi nhiệt. Ba mình cũng là người chỉ bảo cho các yếu tố phong thủy này hehe.

Tuy nhiên, chấp nhận blue là chấp nhận “nỗi buồn”, đúng nghĩa tiếng Anh của nó luôn. Ừ, một là mình sinh ra để vui vẻ, hai là mình đã chai sạn với quá nhiều nỗi buồn. Thế nào nhỉ? Mình đã quen với việc ngẩng cao đầu và bước tiếp, quen với việc chào đón những thành công từ bản thân và người khác. Kể cả khi chưa đạt được những điều như mong đợi, mình vẫn vui vì “at least I have tried”.

Mình có một điều duy nhất hơi phân vân, đó là khi đối diện câu hỏi, kỷ niệm vui (buồn) nhất của bạn là gì? Không có câu trả lời. Không nghĩ ra. Khi đang gõ thì mình thấy thế này: Mình chưa từng buồn nhất, còn vui nhất vẫn luôn là hiện tại. Vui vì đang được sống, đang được yêu thương. Vui vì vẫn đang đánh những dòng chữ này. Vui vì đơn giản là không thể buồn. Mình có lạc quan quá không nhỉ? Lạc quan thì làm gì có chuyện quá.

Eric Clapton – Blue Eyes Blue

It was you, it was you who made my blue eyes blue

Simply the Best

800 năm không đi Lush, nhưng xem ra không bỏ lỡ gì quá nhiều. Vẫn nhạc cực chất đêm Hip hop, vẫn những gương mặt quen thuộc haha, tưởng chừng như cả Sài Gòn tụ tập hết ở đây. Để xem đụng ai nè: Nguyên Miên, My Idol, Kelvin Photo (tên này rủ mình đi), Dũng Maschio, Shuya, Gia Đoàn, Miu, Nghĩa D’Squared, Jack Huy, etc. với mấy bạn nữa mình cười xã giao mà hem nhớ tên hihi. Rồi đó, đứa nào trốn vợ trốn chồng đi chơi thì đút lót đi, ta hạ tên xuống cho.

Nhảy liên tục 3 tiếng, (hoang tưởng) thấy người mình nhẹ bổng đi mấy ký. Đúng là cách tập thể dục hiệu quả, hê hê, xuất sắc hok cần thuốc lắc nhá.

Ta hận mí đứa hút thuốc, nhất là ku Sha khùng, dám phả khói làm ta bị sặc hừ hừ. Ghét, biết vậy quay video 2 đứa bây nhảy sex lên câu Page Views, cho mất hết hình tượng luôn nhá!

Mà đúng là có tí men vô người là phỡn thấy ghê, em Tú Anh vừa chào là mình cái chóc, hok kịp phản ứng luôn. Cháu iu của miềng đấy, lọn luân khakkk. Có đứa bị vỗ mông mấy phát, đáng đời (đùa chứ chả shướng wá ). Thông cảm, em uống Coca bị say mà kakak.

I feel so good to be me. Chưa bao giờ nghĩ rằng phải sống theo một cách nào khác, theo một lý tưởng của ai đó. Mình ghét phải định hình bản thân vào một nhóm nhất định, một con mọt sách, một tay dân chơi, một gã bất cần đời blah blah. Thay vì tù túng như thế, mình để bản thân tự do sống và trải nghiệm – how spontaneous! Mình không chối bỏ những khoảnh khắc xấu xí, nó làm mình đẹp hơn mỗi khi tỏa sáng. Mình không giấu những suy nghĩ ngu ngốc, bởi từ đó mình sẽ khôn ra rất nhiều. Mình không chỉ tồn tại, mình sống theo kiểu của mình, gạt bỏ mọi lề thói “của chung” và đặt ra những điều lệ cho riêng bản thân. Why be perfect when I can be me? That’s how I live my life, my life, eh eh eh oh ohhhh! (Rihanna khakk )

So if you wanna share my life, take me for what I am (Whitney Houston khakkkk ) – simply click here and join me.

~*~

Tet Diary

Mùng 3 Tết – Đường hoa Nguyễn Huệ cùng Mều Ack

IMG_1287

Hot n’ Cold

IMG_7545

Đường wa năm nay làm nhàm chán và xấu xấu, hem bằng năm ngoái – chỉ có model là vẫn nung ning kakak.

IMG_7562

Vận động viên Olym Pig

IMG_7559

Em mà đã teen là hok có ai wa được em haaaaaa!

IMG_7552

Mấy quả dừa này nặng bà cố, hok hiểu sao em MPT có thể khiêng một cặp suốt ngày huxhux.

IMG_7504

2 con trâu xì tin và 1 con trâu thùng phuy

Mùng 4

resized_IMG_9179

Cơm tấm sườn bì chả

resized_IMG_9180

Mộc mở cửa cả trong Tết.

resized_IMG_9182

Bạn mới quen – hứa tài trợ vốn cho dự án của tui sau này – đăng lên cho bà con nhớ mặt tay Sora kakak. Thông tin thêm cho khỏi lấn cấn: bạn này straight, có bạn gái rồi, ai nhào dzô bị tạt acid ráng chịu nha!

resized_IMG_9183

Í da, chị nào mặc đồ sexy wá vậy nè???

resized_IMG_9195

Chị mama shinh đệp chứ ai kakakak

Mùng 5

resized_IMG_9196

Gloria Jeans (again) – Background là photographer bí mật từ từ bật mí hihi.

Mùng 6

resized_IMG_9199

Hủ tíu tôm sườn for breakfast.

resized_IMG_9201

Không nhiều người đạt được vinh dự này đâu nha. Bởi ta nói, ở nhà chỉ có ông nội là hok… nghe lời mình à huhu (haizz, con cháu vậy đó )

resized_IMG_9205

Mì tôm sườn for lunch

resized_IMG_9206

Năm nay mai nở muộn (hay do Tết đến sớm? ) – Cây này hoa rất to!

resized_IMG_9207

Cây ni bông nhìu hơn nhưng toàn pe pé thui.

Mùng 7

resized_IMG_9214

Trước khi ra đường cũng fải tự sướng 1 quả chớ!

resized_IMG_9220

Anh trai iu dấu của mình nè, lấy vợ rùi là saooooooo?

resized_IMG_9223

Người đàn ông, nhầm, cậu bé tween trong bóng đêm héhé

resized_IMG_9227

Ly kem thiệt là đẹp, cái bao thiệt là đẹp, mà đố biết lì xì bi nhiêu đó?

resized_IMG_9229

Take vẫn thật relaxing, mình đã giới thiệu cho bao nhiêu bạn bè rùi còn gì?

resized_IMG_9231

Cô chủ tiệm DVD số 14 Huỳnh Thúc Kháng mình thường ghé. She’s so nice. Ngay lần đầu mình mua là đã có big discount rùi, còn bonus thê
m mấy dĩa nữa, chắc tại mình… đẹp trai (ta nói, bôi kem chống nhục dày wá rùi
).

resized_IMG_9232

Cứ xưng bạn của Mẫn là chắc chắn được giảm giá. Cô í không biết gì về mạng đâu, PR free đó nha kakak. Sống ở đời không nên tính toán wá, chỉ cần ăn ở có trước sau. ^^

To be continued…

~*~

This is my current mood

Sugababes – Too Lost In You
Sugababes – Too Lost In You (Acoustic)

You look into my eyes
I go out of my mind
I can’t see anything
Cos this love’s got me blind
I can’t help myself
I can’t break the spell
I can’t even try.

I’m in over my head
You got under my skin
I got no strength at all
In the state that I’m in.
And my knees are weak
And my mouth can’t speak
Fell too far this time.

Well you whispered to me
And I shiver inside
You undo me and move me
In ways undefined
And you’re all I see
And you’re all I need
Help me baby
Help me now!

Cos I’m slipping away
Like the sand to the tide
Falling into your arms
Falling into your eyes
If you get too near
I might disappear
I might lose my mind.

Baby, I’m too lost in YOU
Caught in YOU
Lost in everything about YOU
So deep, I can’t sleep…
I can’t think…
I just think about the things that you do
I’m too lost in you…

Tự nhiên ghen ghen vu vơ mà k làm gì được vậy đó. Who am I to be jealous, huh?

Tớ là 1 chú Mèo

Nhiều người có những sở thích được hình thành theo thói quen, theo trải nghiệm. Khi bàn về các mối liên hệ gắn kết, mình tin vào bản năng và duyên số hơn, những ấn tượng đầu luôn luôn rất quan trọng. Cũng như tình yêu mèo của mình, bùng phát ngay từ lần đầu mình đón 1 em vào lòng.

Mèo quấn quýt bên tớ

Em mèo đầu tiên nhà tớ nuôi là mèo trắng đốm vàng, hàng xóm cho. Năm đó tớ lớp 2, vừa đi học về thấy con mèo, 4 mắt nhìn nhau tròn xoe. Em này cũng lớn rồi chứ chả còn bé bỏng gì nữa, nên thấy người lạ phải sợ chứ, vậy mà tớ ẵm nó chả có ý kiến gì cả. Cũng không ai bày tớ cách bế mèo, em í cứ thế lọt thõm vào vòng tay tớ thôi. Tên đặt rất “classic” là… Mimi, sau này nuôi em nào cũng tên Mimi, vì người nhà lười nhớ các tên khác ack.

Tớ kêu meo, em í cũng chạy lại. Tớ vẫy tay, em í cũng chạy lại. Sau này, cứ “thấy hơi” tớ về đến nhà là chạy ra đón luôn, ai dám bảo chỉ có chó mới biết mừng chủ? Hè đi chơi Nha Trang 4 ngày, vừa đặt chân đến cửa là Mimi phóng ra cuốn lấy chân tớ, kêu như khóc. Thằng em tớ mới bảo, con mèo này nó bị điên rùi. Không chứ, tớ bỏ hết ba lô túi xách xuống, bế ẻm lên là im ngay. Nghe chị người làm bảo mấy bữa trước nó trốn ở đâu đó, gọi mãi không thèm ra.

Ba mẹ hay mắng đùa, “Đồ mấy con mèo ngu, người cho ăn thì chả bao giờ lại chơi, mê trai phát ớn luôn!” Mà thiệt, tớ gần như chả bao giờ đến bữa cho ăn, vì lười. Chỉ khi nào mình đang ăn cái gì đấy, sẽ chia cho các em ăn cùng. Nhưng mình được cái cũng biết chiều, mỗi lần mấy ẻm lại đều vuốt ve rùi gãi gãi cằm, các cô các cậu rên hừ hừ ra chiều khoái chí lắm. À nguyên văn, cả mèo đực lẫn mèo cái ạ. Tớ rút ra một kết luận, đã là mèo thì đứa nào cũng xà nẹo như nhau.

16j07yt
Well who’s the master now?

Mèo ngủ ngày đi đêm

Tớ có khả năng ngủ rất nhiều, cứ không có việc gì làm là lại ngủ, nghỉ hè có khi ngủ đến 15 tiếng. Khi nằm, tớ thích cuộn tròn người, thích ôm và được ôm. Dạo yêu một em tuổi mèo, 2 đứa tối nằm ôm nhau rồi kêu meo meo, ta nói khùng không chịu được hehe.

Ai nuôi mèo cũng biết tật đi hoang của chúng, nhiều khi ở nhà sốt ruột thật, mấy hôm sau lại thấy về… đòi ăn. Có lần nhà bảo tớ đi chơi về khuya phiền phức quá, thế là tớ đi luôn, 2 hôm sau mới ló mặt. Nên ở nhà cũng ít than trách lắm, vì càng nói tớ càng đi, tớ không thích nghe léo nhéo bên tai.

Có khi mèo nhỡ ị bậy trong nhà, ba tức quá đem bỏ chỗ khác, xa đến chục cây số. Vậy mà rốt cục mèo cũng mò về được, 3 em như thế rùi. Mà bọn chúng toàn mò lên phòng mình mà ỉ ôi thôi, dạng như “papa vất em này anh Mẫn ạ”, sau đó cứ thấy ông già là trốn tiệt. Mèo nhà mình là chỉ có bị ai bắt, chứ chả bao giờ bỏ đi đâu quá lâu cả. Tiên sư bọn ăn thịt mèo, mình phải gọi là khóc lên khóc xuống vì mấy em rồi.

184533938_16d6e8bef8_o
Quen mùi rồi, người ta treo quần cũng hất xuống mà nằm lên

Mèo nghiện sữa thèm mỡ

Từ lúc mới lọt lòng tớ đã háu ăn, làm xong 2 bầu sữa mẹ một lúc, mama chưa kịp “nạp năng lượng” thì tớ lại ré lên đòi bú tiếp. Thế là mẹ phải truyền sang cô kế bên, cũng may con cô này kén bú nên còn dư một bầu. Khi về đến nhà cũng vậy, bà nội cũng hay ẵm sang hàng xóm, à ừ đi… bú dạo. Thế nên đừng hỏi sao khi sinh ra tớ chỉ có 2 cân rưỡi, nhưng về sau có lúc lên 84kg.

Nhắc đến giai đoạn đó, ai cũng hỏi tớ diet thế nào mà sụt đi 20 ký hay vậy. Tiết lộ luôn là trong diet bao giờ cũng có sữa, chỉ cần tồn tại sữa trong cả 3 bữa ăn thì bạn sẽ luôn mạnh khỏe và chả bao giờ ốm cả. Bên cạnh bánh mì, cơm, cá, rau quả, nước trái cây thì tớ luôn bổ sung vào cơ thể rất nhiều sữa, yoghurt và phô mai.

Ngoài ra, tớ còn có sở thích ít người biết là món… mỡ hành, lý do vì sao tớ nghiện bún thịt nướng đến vậy. Phải có tép mỡ vào mới ngon, thơm và giòn.

Mèo luôn ở trên cao

Tớ ghét tính bầy đàn, nó thuộc về lũ… chó. Mèo hoạt động độc lập hơn.

Năm kia tớ có nuôi 2 em Mũi Trắng và Mũi Vàng, tối tối chuyên đi chọc chó hàng xóm sủa rần rần rồi chạy về nhà. Kể cả khi chó có rượt đến nơi, mèo luôn nhảy được lên những chỗ cao hơn, nhìn xuống kiểu “Tao có thể làm được cái chúng mày không làm được, mặc sức mà sủa nhá!”

So you can do what you’re doing down there
Cuz I’ll be flying higher
Waste your own time
I don’t care
Anything you can do, I can do better.

Amy Studt – Misfit

184533940_fda5b67dd3_o
Ngóng cửa sổ, “đợi anh về mang cầu hát”

Tiếp tục đọc

Những Dao Động Cảm Xúc

Có một số người bảo tớ nóng tính, nhưng thực ra gọi thế chưa chính xác. Nếu phiên dịch ra tiếng Anh, tớ nghĩ mình quick-tempered hơn là hot-tempered; có nghĩa là cảm xúc của tớ thay đổi nhanh như chong chóng. Chơi càng thân thì càng hiểu rõ đặc điểm này của tớ, nhưng nếu đã thân vậy rồi thì chỉ cần phán một chữ: unpredictable. Thật đấy, đôi lúc tớ có những lời nói và hành động ngay chính… bản thân còn bất ngờ mà. Tốt hay xấu – tùy vào ngữ cảnh và cách suy nghĩ của mỗi người.

Papa bảo tớ ruột để ngoài da, đi làm dễ gặp những khó khăn. Nhưng tớ lại thấy như vậy là thoải mái. Chứ tớ không thể nào ngồi tụm 5 tụm 3 bàn tán về ai đó, nói ra những điều mà mình không dám nói thẳng với họ. Quan điểm: Nếu tôi nói điều gì sau lưng bạn được, tôi có thể lặp lại nguyên văn trước mặt bạn. Bởi tớ nói sự thật nên tớ chẳng phải sợ gì cả, sống khổ nhất vẫn là sống mà giả dối với chính bản thân mình thôi.

Người ta nói văn hóa Á Đông cần ‘kín đáo’, nhưng chữ kín đáo này nên được hiểu theo nghĩa tích cực, có nghĩa là mình im lặng làm việc của mình, giữ những gì riêng tư cho riêng mình. Nếu ‘kín đáo’ cho riêng bản thân còn ‘tô hô’ chuyện người khác một cách lén lút, tớ gọi đó là hèn nhát. Một dân tộc mang dòng máu anh hùng như dân tộc Việt Nam, không nên có chỗ cho sự hèn nhát như vậy.

Tớ chỉ giữ lại một nửa văn hóa ấy thôi, do bản thân cũng là người da vàng (and proud to be Vietnamese). Do trải qua tuổi trưởng thành ở Mỹ, nên quan điểm của tớ cũng bị chi phối rất nhiều bởi người phương Tây. Nhưng tớ không than phiền, vì mình chỉ tiếp thu vừa đủ những gì phù hợp với bản thân. Tớ thích lối suy nghĩ phóng khoáng, tự do, có nghĩa là không đặt một giới hạn nào cho đầu óc của mình. Think outside the box! Điều đó không đồng nghĩa với việc thác loạn hay phủ nhận quan điểm cá nhân của người khác. Tớ được học, nên tôn trọng giới hạn của mỗi người, nếu nó có tồn tại. Nghe thì dễ chứ làm theo cũng khó đấy, chỉ đang ngấm dần dần thôi hehe.

Ranh giới có những giá trị nhất định của nó. Bạn có thể “nghĩ trong đầu” sao cũng được, nhưng chuyện trình bày nó cần phù hợp với đối tượng, với trình độ, với văn hóa, với đạo đức, với luật pháp, và quan trọng là với chính bạn. Cũng như tớ luôn xác định: Cho dù viết về đề tài gì, chung chung hay riêng tư, thì blog này vẫn là blog cá nhân và tớ chỉ chia sẻ với những người thật sự quan tâm đến tớ. Mà nếu đủ độ quan tâm, họ sẽ hiểu cái style, cái gout của tớ để mà còn tôn trọng ranh giới của nhau.

Đêm xảy ra vụ mất cắp, suýt chút nữa tớ đã vụt ra một “tục từ” trên blog (vì tớ nghĩ gì nói nấy mà, nên gõ lại cũng y chang luôn kakak). Sực nhớ, người yêu cấm không cho văng miểng chai trong bất kỳ trường hợp nào, thế là bình tĩnh hơn mà viết. Lúc nhỏ ở nhà cũng thế, nói bậy bạ là bị mắng cho đấy, bởi ba mẹ nuôi cơm cho đi học đâu có ai dạy mấy cái chữ như vậy.

Về sau này, đi sang Mỹ mới bắt đầu… “bài bản”. Vì năm 12 học chung với một cộng đồng đa phần là người da màu, nên hip hop cũng ngấm vào da thịt. Mình không bảo rap cần phải có chửi bới, nhưng hip hop là một trong những dòng nhạc phản ánh mảng tối của xã hội Hoa Kỳ thẳng thừng nhất. Thế nên, chuyện có những #$*%^ khi lên án một vấn đề gì đó cũng không lạ. Bây giờ lụt nghề rồi, chứ lúc trước cũng hay freestyle, chửi cũng có bài vở có vần điệu đàng hoàng nhá. Nói chung không phải tiếng mẹ đẻ nên không thấy ngượng miệng, plus it’s more about the culture.

Anyway, tớ ít khi nuôi cay cú trong người. Nói ra được là xong. Buồn đấy rồi vui đấy, bực đấy rồi dịu đấy.

Nghĩ lại, nếu có đứa chơi xấu thật thì nó cũng chỉ là 1 đứa, mình trút giận lên cả 10 bạn còn lại sẽ rất… vô lý. Vả chăng, cho dù có nói gì đi nữa, thì lương tâm cũng chính là cái dày vò nó nhất chứ không phải mình hay ai khác. Thế, bây giờ mới sáng ra.

Post ảnh đêm nhạc trẻ:

resized_IMG_5288

Bym đây, điệu đà lắm, hình như chắp tay ko liên quan haha.

resized_IMG_5289

Tranh thủ chụp hình dù ánh sáng xí wắc, nguyên văn là bị mắng.

resized_IMG_5290

Trang Hoàng nè, còn loay hoa loay hoay là Quốc Thiên đó. Bạn bè Nhạc Viện đi cổ vũ Minh Sang khá đông.

resized_IMG_5298

Bya, Tiến Trung, Huyền Quân, Tùng Lâm

resized_IMG_5301

resized_IMG_5305

Múa mừng 23.9

resized_IMG_5311

resized_IMG_5314

Thanh Thủy – Minh Sang – Y Garia – Uyên

resized_IMG_5315

Sau khi em Tùng Lâm mở màn, đến lượt Hồng Anh sôi động trong Đêm Đô Thị.

resized_IMG_5322

Hát bài này bị oét. Khổ thân con bé, hôm có mặt “giám khảo của phong cách trẻ trung” Hồ Quỳnh Hương thì lại bị hỏng, 2 đêm trước hát tốt hơn. Ngay sau khi với không tới, rõ ràng Bym khớp luôn. Ban đầu còn nhảy nhót, lúc sau chỉ đứng im 1 chỗ, cố hát cho hết bài rồi đi vào.

resized_IMG_5325

Trang phục và makeup khá ấn tượng nhưng các bác già không thích, kết quả là sau đó họp lại, cấm thí sinh mặc đồ… đen toàn tập (?!).

resized_IMG_5331

Bya vẫn chưa có nét riêng. Các thí sinh Tây Nguyên thông thường đều sở hữu 1 chất giọng lớn, nhưng rõ không phải ai cũng đc như chị Siu. Mình có đọc 1 tờ báo khen Bya và Uyên hát hay, nhưng quan điểm của mình chữ “hay” bao gồm cả sự tinh tế chứ không phải cứ lấy thịt đè người.

resized_IMG_5332

Triệu Lộc chọn bài không phù hợp với cuộc thi và với cả bản thân. Cũng lại có 1 bài báo khen Lộc vũ đạo… nhuần nhuyễn (?!). Well, actually – Có cố gắng nhưng mà thật sự là nhảy… kỳ lắm, lại ko liên quan đến bài hát, ở dưới khán giả cứ che miệng cười. Nói thế này không phải đang chê, vì ngay sau đó một vị trong BGK cũng đã góp ý rằng các em ko nên “diễn” quá. Theo như mình hiểu ở đây, có nghĩa là “đã diễn thì diễn cho tới”. Lộc cứ tập trung vào giọng hát như 2 đêm đầu thì kết quả sẽ tốt hơn, tròn trịa hơn.

resized_IMG_5336

Cá nhân mình thích Nắng Lên của Quân nhất đêm trước, tương đối ổn so với các thí sinh còn lại. Nhưng ngay cả bản thân Huyền Quân cũng chưa hài lòng với phần trình diễn này mà.

resized_IMG_5337

Quân bị tật trong khi hát cứ phải… rụt vai mới lấy hơi được, trông rất xấu, cần sửa dần thói quen này.

resized_IMG_5358

Tiến Trung ngoại hình rất ok, cao ráo, giọng cũng tầm tầm. Nhưng nếu không có gì nổi trội hay đột phá, khó có cơ may lọt vào vòng trong.

resized_IMG_5364

Khẩu hình, giọng hát, cách nhả chữ giống Yến péo quá. Vận thêm bộ đồ đỏ nữa! Uyên lên cao hay bị chói và nghe rất đau đầu. Tiết chế, nhẹ nhàng lại.

resized_IMG_5368

resized_IMG_5369

resized_IMG_5370

resized_IMG_5371

Rất ăn hình (bằng chứng đính kèm), giọng dễ nghe, Minh Sang phù hợp với mẫu hình ca sĩ giải trí. Tuy nhiên, cách chọn bài của Sang cũng… lạ. Tại sao đã có 3 thí sinh miền núi rồi mà Sang vẫn cứ liên tục lựa ca khúc Tây Nguyên mà trình bày?! Sang cần biết sở trường
của mình để theo đúng đường đi, hát sẽ ra chất hơn.

resized_IMG_5373

Đối với cuộc thi này, mình không đẩy mạnh việc bình chọn cho ai cả. Bản thân mình hiểu rõ, chỉ trong 2 tiếng thì số lượng người thật sự quan tâm đến chg trình và bình chọn là không nhiều. Trên thực tế cho thấy, khi chưa đến lượt Sang thì Sang đã có hơn 4000 phiếu bầu, còn Ngọc Ánh là 1500. Nếu khán giả thích ngoại hình hay vũ đạo ts, mình hoàn toàn ok về việc đó! Đằng này mình thấy có vẻ giống cuộc chạy đua phiếu bầu quá, người ta thậm chí ko cần nghe/xem rồi mới vote.

resized_IMG_5378

Hình đẹp của em Hiền đã post ở entry trc rồi. Post ảnh này cho em nó thấy cái lỗi cầm mic của mình. Mặt Hiền tròn, và miệng là xinh nhất. Che đi hết rồi còn ai thấy gì nữa? Nhớ đấy nhé.

resized_IMG_5382

Lại nữa này.

resized_IMG_5389

Mắt lúc này đã long lanh ngấn lệ rồi ack.

resized_IMG_5392

Thủy (áo trắng) hát có cố gắng xử lý, mang tình cảm vào ca khúc, nhưng do ko học hành bài bản nên hơi bị… bí.

resized_IMG_5396

Thanh Ngọc MC rất ổn, cứu Nguyên Vũ hết lần này đến lần khác.

resized_IMG_5398

Note:

1. Các báo đăng lại ảnh của mình, please ghi nguồn từ blog Robbey rõ ràng. Mình không muốn làm lớn chuyện đâu.

2. Anh Đùm Đỗ gửi giùm em chương trình làm watermark hàng loạt ạ.