Tag Archives: kỷ niệm

Phượt cùng Levi’s

Levis Go Vietnam - images (2)

.
Ở Mỹ, du lịch xuyên quốc gia đã trở thành thú vui và thói quen của giới trẻ. Hè về, họ thường lái xe đến những bãi biển đẹp ở Florida để tắm nắng và lướt ván. Nhiều bạn từ New York lại chẳng ngại nắng mưa, sẵn sàng băng qua gần 4000 cây số để thăm bờ Tây California. Đi kiểu này, vừa tiết kiệm chi phí, vừa khám phá được nhiều địa điểm hay ho dọc đường, vừa dễ thân thiết với nhau hơn.


Cũ người mới ta. Dù mới xuất hiện khoảng 5 năm gần đây, song hình thức du lịch “phượt” đã nhanh chóng trở nên phổ biến. Người Việt trẻ ngày nay đi “phượt” với chiếc balô con cóc chứa quần áo và vật dụng cá nhân cơ bản, không cầu kỳ và không cần định hướng trước, theo dạng “tiếu ngạo giang hồ”. Nhiều nhóm chọn phương tiện chính là xe máy, nhưng cũng có nhóm chọn ôtô, rồi luân chuyển giữa ôtô và xe máy tại những nơi có người quen.

Levis Go Vietnam - images (3)


Những kỳ thi căng thẳng đã qua, hẳn giờ đây các bạn sinh viên đang lên kế hoạch nghỉ xả hơi ngày hè. Vậy thì sao không thử “phượt” một lần cho biết nhỉ? Xin bật mí đến cả nhà một chương trình cực kỳ cool, với cơ hội thắng giải lớn trị giá 300 triệu đồng. Mình mà không lố tuổi là đã thử sức rồi đấy!

Tiếp tục đọc

Tập quên, hay níu kéo…?

ROB01


Thật đáng sợ khi một ca khúc có thể đánh thức những xúc cảm tưởng chừng đã chôn giấu bấy lâu…

Mình hay tự than phiền về trí nhớ ngắn hạn, nhưng thực chất, việc chóng quên đã hình thành như một thói quen. Mình chọn nhớ những kỷ niệm đẹp, để tim không nhói, để mắt khỏi đờ đẫn mỗi lúc quá khứ hiển hiện ra trước mặt.

Bao nhiêu thử thách thưở cắp sách đến trường, bao nhiêu khó nhọc khi sinh sống nơi xứ người, chắc ba mẹ rành rẽ hơn mình. Từng sẻ chia rất nhiều, và sau mỗi cuộc nói chuyện, đầu óc mình lại quay về trạng thái trống rỗng, không gợn tí muộn phiền. Cứ tích cực, cứ tươi cười, như thể thế giới vẫn màu hồng và sự lạc quan sẽ chiến thắng tất cả. Ít nhất, đó là cách mình thuyết phục bản thân.

1


Tuy nhiên, mọi thứ đều cần giới hạn. Sẽ thật ích kỷ nếu cứ bắt ai đó đỡ thay gánh nặng, cho dù họ sẵn sàng, cho dù họ tự nguyện.

Mình từng gọi liên tục, bởi thiết tha sự ấm áp thân thuộc, nhưng chỉ nhận về đôi 3 câu lạnh lùng đến phũ phàng.

Mình từng viết và viết, để rồi tự dày vò bản thân bằng chính những dòng chữ ấy.

Mình từng trách móc, dù hiểu rằng mọi lời xin lỗi đều vô nghĩa.

Mình từng mặc kệ, song tim quá cồn cào để có giấc ngủ yên.

Mình từng khóc 3 ngày 3 đêm, cạn hết nước mắt cho 2 năm sau đó… vẫn chẳng thể nào trở lại như cũ.

Buông tay. Letting go. Những ngọt ngào, những đớn đau, những xao xuyến… Gấp chúng lại gọn gàng, cho vào từng ngăn tủ ký ức, và khóa chặt.



Tiếp tục đọc

Lời Tỏ Tình

ROBBEY0001


Trong 6 mối tình từ trước tới nay, mình luôn là người mở lời trước. Thích vai trò chủ động, vì bản thân sẽ tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống cá nhân, dẫu kết quả ra sao cũng không… đổ thừa ai được cả. Tưởng tượng vào vị trí bị săn đuổi, chắc sẽ nổi da gà mỗi lúc tia nhìn soi đến mình, hihi.  Đùa chút.

Nếu đọc báo, sẽ thấy nhiều người trẻ hiện nay có những cách “tỉnh tò” rất táo bạo, thậm chí… gây sốc. Nào là rải cánh hồng khắp sân trường, nào là dán tên nàng lên bong bóng rồi đạp xe quanh thành phố. Xin lỗi, chẳng may không nên duyên, chắc hết dám nhìn mặt nhau luôn. Ngượng quá mà.

ROBBEY0002


Những bông hoa, ánh nến, cho đến câu chữ trên đầu môi – tất cả đều là hình thức bề ngoài. Nếu bạn thật sự nghiêm túc, đâu nhất thiết hoành tráng hóa, cuồng nhiệt hóa?

Tình cảm xuất phát từ bên trong. Khi ngọn lửa đã cháy rực nơi tim bạn, muốn gói ghém cũng khó! Sự tinh tế, chân thành tự khắc sẽ dẫn lối. Hãy để người ta được thuyết phục bởi chính bạn, chứ không phải vì những ấn tượng nhất thời.

Chưa dám “tư vấn” ai, mình chỉ xin chia sẻ vài kinh nghiệm.

ROBBEY0007


Mối tình đầu: Bạn bè – Anh em

Tình cảm nhiều chuyện rất khó nói: Bạn cứ mải tơ tưởng về kẻ chẳng… liên quan gì đến đời sống của mình. Ngày qua ngày, bạn tâm sự với đứa bạn thân, để rồi vô tình nhận ra người-quan-trọng đã ở sát bên bạn suốt một quãng thời gian dài.

Trạng thái “tình trong như đã – mặt ngoài còn e” tồn tại hơn một năm. Đôi lúc, phì cười trước những ghen tuông vu vơ, “Anh em gì kỳ vậy!” Ngẫm lại vẫn thấy vui, vì mọi cử chỉ quan tâm đều xuất phát từ tinh thần vô tư, trong sáng.

Kết luận: Nếu chợt thấy tim mình rung lên vì ông anh hay nhỏ em, tốt nhất cứ “bình thường”, cả 2 hiểu rõ nhau quá mà. Đến thời điểm chín mùi, chỉ một cái nắm tay đủ nói lên tất cả.


Tiếp tục đọc

Đông Hải

RobbeyShoes0001


Nhận phiếu quà tặng được gần… nửa năm, nay mới có cớ dùng. Do papa cả, cứ than phiền mấy đôi giày của mình cũ rồi, đi làm việc dễ bị… oánh giá. Haizz, đợt cuối cùng shoe-shopping là dịp Tết, lâu thiệt. Phải biết kìm chế chớ! Giảm giá bao nhiêu cũng không đủ í, mỗi lần mua sắm lại vơ vét linh tinh, triệu bạc bay vèo vèo trước khi kịp nhận ra.

Y như rằng, nhìn đám giày dép tí tởn ập vào mắt, mình đã muốn gom bọn nó về nhà rồi. Bởi, kinh nghiệm cho thấy không nên mang quá nhiều tiền mặt ra đường, để muốn tiêu cũng phải… từ tốn. Dẹp cả vụ credit card – tai hại, tai hại.

RobbeyShoes0004

RobbeyShoes0002

RobbeyShoes0003

Giày dép ngập mặt nè.


RobbeyShoes0015


Tiếp tục nhật ký mua sắm nào!

Tiếp tục đọc

Quá Khứ

Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
Của ngày hôm qua xa xôi tìm về
Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh
Như chính em, cô gái đến từ hôm qua…


IMG_0031


Mình là con người của hiện tại.  Chưa từng nuối tiếc về những gì đã qua, cũng ít nghĩ ngợi về những gì vời vợi phía trước.  Hì.  Mình vô lo đến mức, cả gia đình và bạn bè đều phải… lo giùm.  Ôi, trời sinh voi sinh cỏ.  Chỉ cần bạn trân trọng mọi thứ trong đôi bàn tay bé nhỏ, tự chúng sẽ dẫn đường cho bạn.  Không chủ động tìm việc làm, thế mà bao nhiêu tasks vẫn kéo đến, lắp đầy cả ngày.  Tất cả đều do duyên số.  Vậy nên, khi chưa tìm được ai vừa ý, mình chả phải vội vàng nhảy vào một mối quan hệ.  Relax.

Nếu như mình 3 năm trước, đã nghĩ rằng: “Sao lại chưa có người yêu nhỉ?  Có gì bất ổn à?”  Rồi cũng đến, rồi cũng đi, bao cảm xúc lẫn lộn đã trôi qua.  Bão có dữ dội cách mấy, phải đến lúc nguôi ngoai.  Bình thường thôi.  Thuộc làu các tình huống đến mức, mình không cần phản ứng nhiều nữa.  Cười.  Mình nghĩ, chỉ cần học được 999 kiểu cười trước mọi sự kiện diễn ra trong cuộc đời, bạn sẽ sống hạnh phúc.

Không hề mai mỉa nhé.  Chưa được đủ trình như… gái già, phì phèo thuốc lá và nhếch mép: “Đời bạc lắm”.  Ai hiểu như vậy là tầm bậy.  Thế này – quá khứ dù có tối tăm cách mấy, không cần thiết ủ dột vì nó.  Hãy xem nó như tổ hợp các kinh nghiệm để làm nên chính bạn của ngày hôm nay.  Mà hiển nhiên, bạn không thể ghét bản thân rồi!  Let go. Khi đối diện cố nhân, nếu bạn không buông những yêu ghét xưa cũ, bạn sẽ đánh mất một thứ còn quý giá hơn thế: tình cảm trước khi 2 người đến với nhau.


IMG_0032


Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại,
Về một ngày mai như hai người bạn
Một ngày để quên tất cả, lại nhớ về nhau
Cùng năm tháng còn ấu thơ.

Đã có lúc, tưởng chừng như chai sạn cảm xúc, để rồi khi nghe lại 4 dòng này, vẫn thấy xao xuyến lạ.  Ca từ không có nước mắt, không có đau đớn, nhưng hình ảnh cũng đủ mong manh để gợi một niềm man mác khó tả.  Mình nghĩ, chỉ những ai thực sự trân trọng mới hiểu được, cảm giác muốn ôm trọn kỷ niệm vào lòng – chợt nhận ra, dù cố gắng cách mấy cũng chẳng thể vượt qua “lời hứa” kia.  Chỉ còn cách quên tất cả khi nhớ về nhau, mới có thể hồn nhiên được như ngày trước.  Nhưng… những lần chạm mắt, ký ức lại ùa về…  Bạn không chỉ là bạn nữa.

Tiếp tục đọc