Tag Archives: maschio

Telephone

telephone


Sẵn gần đây có loạt ảnh pose cùng điện thoại, mới sực nhớ còn series nửa năm trước chưa đăng hết. Một tóc xoăn công tử, cổ điển kiểu Hàn Quốc, một tóc thẳng, hiện đại và năng động – cả nhà thích hình tượng nào hơn?

The Posh Robbey

IMG_1426

1

IMG_1428

2

IMG_1430

3

The Street Robbey

IMG_0038

4

Tiếp tục đọc

Party With The Stars at Cham Charm

Robbey-ChamCharm0005


Nếu chăm đọc blog Robbey, có lẽ bạn dư biết – không phải ai mình cũng đăng ảnh, cũng đưa tin, cũng bình luận. “Nổi tiếng” hay không chả thành vấn đề to tát đối với mình. Sao sao sao. Ừ thì sao? Quan trọng, bản thân cần cảm thấy rằng – họ tài năng, cuốn hút, hoặc ít nhất đáng để nhắc tới.

Dẫu sao, blog vẫn mang ý nghĩa nhật chí cá nhân, Robbey chỉ việc tường thuật theo góc nhìn của Robbey. Bạn có quyền chia sẻ, không có quyền tác động, bây giờ và mãi mãi. Robbey không cứng nhắc, mà tùy cơ ứng biến. Cách duy nhất để Robbey thay đổi quan điểm về một đối tượng nào đó: khi chính họ thay đổi – tốt lên hay xấu đi.

Thật sự, ấn tượng ban đầu dành cho Gào rất tệ, vì vô tình chạm mắt vào những suy nghĩ quá tiêu cực – nói cách khác, không khỏe mạnh đối với lứa tuổi của em. Nhưng khi một con bé ngoan cố như thế chịu hẹn người đã từng chỉ trích nó ra cà phê bàn công việc, mình biết Gào đã vượt qua được cái tôi khổng lồ ấy. Chưa chắc Gào đã thôi “ghét” mình, song bước đầu vậy là ổn thỏa, cho đôi bên. Hy vọng tương lai hãy còn sáng sủa hơn, để em không mãi ủ dột như các nhân vật của em… Tinh thần tỉnh táo mới vượt qua được mọi trở ngại để tiến đến thành công chứ, đúng không?

Robbey-ChamCharm0025


Khi bắt đầu sử dụng blog 360, mình chả sở hữu mối quan hệ nào, cả nghệ sĩ lẫn giới kinh doanh.

Mình khởi đầu vô tư, viết vì đam mê viết. Danh xưng “hot blogger” bấy giờ thậm chí chưa ra đời, và độc giả tìm tới mình, đơn giản để sẻ chia tình yêu với âm nhạc, thời trang và điện ảnh – nghệ thuật dưới góc nhìn ngông ngông của một gã… dở hơi. Dù vạn vật đổi dời, mình vẫn đảm bảo niềm vui ấy luôn ở đây.

Bạn thấy đấy, mình chả hứng thú theo đuổi scandals, mục tiêu cũng không phải gây chú ý bằng mọi giá. Ai hay vào phát biểu nhăng cuội, mình đuổi thẳng. Nhờ hiểu rõ đối tượng độc giả, nên mình mới xây dựng nền tảng vững chắc cho blog Robbey. Nếu có thể, chỉ mở rộng đề tài, phong cách chắc chắn sẽ giữ nguyên.

Robbey-ChamCharm0009


Các entries ghé laptop anh chị em nghệ sĩ, thông thường qua lời râm ran xung quanh FC của họ. Tất nhiên, họ có thể ghé mắt vô màn hình một lần rồi bỏ đi, xem như… chuyện tầm phào. Thế nhưng… Nhiều lần đọc những lời nhắn cảm ơn, hoặc phản hồi từ chính đối tượng, nói mình không vui là… nói dối. Chẳng phải do “rồng ghé thăm tôm”, mà do đã nhận được sự đồng cảm từ chính những con người đang hoạt động nghệ thuật. I love arts – I care.

Gần đây nhất, chị Đoan Trang đã khiến mình bất ngờ trước sự thân tình hôm Cham Charm Party vừa rồi, “Em là Robbey… đẹp trai đúng hông? Hình như ở ngoài… tròn trịa hơn (hu hu hu) nhưng mà dễ thương hơn. Chị thích đọc bài em viết lắm, dù em đâu có khen chị hoàn toàn. Chị thấy, em nhận xét còn chính xác hơn… anh Lê Hoàng!” Muốn xỉu luôn, tự dưng được đặt kế “đạo diễn thiên tai”, haha.

Một bữa tối thú vị. Cảm ơn em Gào đã mời nhé.

Tiếp tục đọc

Ngô Thanh Vân’s Dancing Queen Party – Cham Charm

Robbey-DancingQueen0046


Phóng viên thời nay thật khó hiểu, một mặt bảo sao Việt đừng nên “theo Tây” quá, phải biết cái gọi là “truyền thống”. Mặt khác, họ lại toàn canh những khoảnh khắc toạc quần, tốc váy của nghệ sĩ để giật tít. Thậm chí, mình nghĩ có kẻ cố tình khom lưng, chụp từ dưới lên để soi rõ… mặt hàng. Bởi bản thân cũng ở Cham Charm suốt buổi, chụp được rất nhiều ảnh, nhưng chả mảy may để ý Đoan Trang lộ bao nhiêu % nội y.

Một bữa tiệc sang trọng, chu đáo như thế, rốt cục gã nhà báo ấn tượng mỗi cái… quần chíp. Bấy nhiêu thôi đủ hiểu, đầu óc hắn ta chứa cái gì. Văn hóa Việt suy đồi, nhờ ơn các anh cả.

Nhớ lần đi xem Thời Trang và Cuộc Sống, nghe xì xào bên tai: “Í, bộ này ngắn quá nè, chuẩn bị tác nghiệp nha!” Ôi chao, buồn cho văn hóa truyền thống, buồn cho đạo đức nghề…

Robbey-DancingQueen0042


Bữa tiệc “Nữ Hoàng Khiêu Vũ” được quyết định tổ chức khá vội vã, song khách mời xuất hiện rất đông đảo: từ ca sĩ, người mẫu, diễn viên cho đến các nhà thiết kế, nhiếp ảnh gia, stylists và… hot bloggers. Nhìn quanh thấy một trời đầy sao, ngó đâu cũng gặp người quen, gật đầu chào mỏi cả cổ hehehe.

Trong suốt quá trình thi, áp lực đến với từng thí sinh, chắc chắn ít nhiều xuất phát từ khán giả. Càng tiến sâu vào những vòng trong, người hâm mộ càng máu lửa, ghé blog mình “chiến đấu” tưng bừng. Thật chóng mặt khi biên tập các comment bôi bác, bỉ bai chuyện đời tư, ngoại hình của mấy chị. Về sau mệt, ai quá khích ta quăng vô sổ bìa đen hết, khỏi duyệt.

Xin thông báo với các fans của Bước Nhảy Hoàn Vũ rằng, cả chị Siu, Virus hay Socola đều giữ tinh thần fairplay và rất quan tâm đến nhau. Tất nhiên, sự cạnh tranh có thật, nhưng đó là sự cạnh tranh lành mạnh chứ không phải chơi xấu để vươn tới đỉnh. Họ vẫn chủ động hỏi han, chia sẻ khi Ngô Thanh Vân bị đau chân, Đoan Trang lăn ra ốm hay Siu Black gặp chuyện buồn gia đình… Bộ 3 đã khắng khít hơn sau nhiều tháng sinh hoạt chung.

Robbey-DancingQueen0051


Hiện tại, nhiều sao đã bắt đầu ráo riết tập dợt cho mùa 2. Bên Cát Tiên Sa tiết lộ, danh sách đăng ký nay đã xuất hiện tên tuổi khắp các lĩnh vực. Không ngạc nhiên, vì rõ ràng sau sự kiện đình đám này, tiếng tăm của Thanh Vân, Đoan Trang và Siu Black càng thăng hoa sau một thời gian dài im ắng. Chương trình thực sự thành công hơn cả sự mong đợi ban đầu của ban tổ chức!

Quá trình chuẩn bị và tung tăng dự tiệc…


Tiếp tục đọc

Wild Angel

IMG_8944

01


Chào cả nhà iu quý, hôm nay có tí việc cần tham khảo ý kiến mọi người nà.


Chả là Nokia mới ra mắt E72 phiên bản trắng, nên tổ chức cuộc thi dành riêng cho các phóng viên. Mỗi cá nhân tham gia sẽ đăng ảnh để chia sẻ niềm đam mê với sắc trắng.

[So excited! ^_^ Blanco has always been mi favorito. ^_^]

IMG_8934

02


Đến tuổi này, tất nhiên tớ đã trải nghiệm tương đối, sở hữu độ sắc sảo nhất định, và… dâm chả kém ai khi xông vào chiến giường! Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, tớ vẫn luôn giữ mọi suy nghĩ sao cho vô tư, hồn nhiên, và lành lặn hết mức có thể.

Dựa trên ý tưởng đó, tớ đã nhờ anh Minh Thiện chụp một series để phác họa tinh thần sống của mình. Tính từ chủ đạo: lạc quan, tinh nghịch, thông minh.


Chọn giúp tớ 3 tấm ảnh mà bạn thích nhất nha. Xin chân thành cảm ơn.

Tiếp tục đọc

Under Construction

DSC_0364

1


Mình vừa đi Vũng Tàu cùng gia đình về.

Mình nhen nhúm cảm xúc với một bạn.

Mình mới ăn hủ tíu Nam Vang và vô tình để gạch tôm bắn tung tóe lên giường, đỏ như máu, hic.

Mình đang nghe J-Pop, chả hiểu gì, nhưng giúp mình tỉnh táo.

Mình sẽ post loạt ảnh chụp hôm 30 Tết do Mr. Niceman vừa edit. Comments are welcome.

Dáng Xuân

DSC_0323


Xuân đã đến bên em, dáng Xuân tuyệt vời…

Câu hát ám hiệu ấy được cất lên mỗi khi đứa nào phát hiện cô từ xa. Cô tên Xuân, phốp pháp, thấp lè tè như cây nấm; khuôn mặt hắc tựa Bao Công, khó để lại thiện cảm nơi người đối diện. Đồng bọn, nhầm, bạn học của mình sợ lắm. Riêng mình cứ phây phây, chưa bao giờ gặp rắc rối với các vị giám thị. Thử hỏi, ai lại nỡ phạt một đứa bé múp míp, quần kéo gần sát nách, khăn quàng đỏ chỉn chu, miệng luôn cười toe toét? Mỗi lần đi học trễ, hoặc bị bắt quả tang chọc phá bạn, mình lại tròn xoe mắt, “dạ thưa tại bởi vì”, thế là xong! Phewwww… Đã bảo, dù ngoại hình ra sao, quan trọng biết động não. Ôiz mà, cơ bản mình vẫn ngoan hiền so với mặt bằng chung, tin đeeee.

Lúc nãy, vô tình vơ được nhật ký 5 năm trước của cô em, nay đã là thần tượng của nhiều người. Đúng như mình nghĩ, nàng không hề… công chúa (dạng Giselle hông biết định nghĩa chữ “giận dữ” ra sao í). Nàng cáu, nàng viết xuống, hung hăng lắm. Nhưng ở những câu cuối cho một ngày, luôn kết thúc bằng suy nghĩ tích cực. Quả là tình yêu trao đúng người. Cuộc sống chả phải truyện cổ tích, ai khiến ta vào vai kẻ ngây ngô bị hại? Ta bức xúc, ta phản ánh, rồi tiếp tục bước tới với hy vọng tương lai sẽ tươi đẹp hơn. Nhờ em, mình càng tin vào “triết lý màu hồng”. Such a figure.

DSC_0300


Sẵn đây… Hẳn vài bạn thắc mắc, liệu mình có quá tự hào về bản thân? Hì. Đối với kẻ ý thức tường tận về chính hắn, mỗi ngày trôi qua vẫn tràn ngập những khoảnh khắc đối mặt với khuyết điểm, tìm mọi cách để vượt qua các giới hạn. Vô cảm trước lời khen “hoàn hảo”, bởi điểm yếu cũng đáng được trân trọng, nó giúp mỗi cá thể đánh thức năng lực tiềm tàng bên trong. Hơn nữa, nếu quý ai, bạn cần chấp nhận mọi đặc tính thuộc về hắn. Khó? Ừ, đâu cần thiết phải đeo mặt nạ để gần gũi quá nhiều người? Trọng những ai đáng trọng, đó là một điều để tự hào.

Mình chưa bao giờ tiếc giai đoạn béo ú. Mình chưa bao giờ tiếc một mối quan hệ cơm lành canh ngọt, dù nay đã nguội lạnh. Mình chưa bao giờ tiếc những giọt nước mắt, vì niềm vui hay sự buồn tủi. Everything happens for a reason. Nhờ quá khứ, mình mới vững vàng dựng xây hạnh phúc của hiện tại, và tin tưởng vào tương lai.

Dáng Xuân luôn tuyệt vời!

DSC_0335


Phương Vy – Điệp Khúc Mùa Xuân

Như đã hứa, sau đây sẽ là chuỗi ảnh “biết diễn”. Theo dõi sự khác biệt:

DSC_0293

Tấm này cảm xúc chưa trọn vẹn, dù ra vẻ sắc sảo.

DSC_0291


Nghĩ như Hồ Vĩnh Khoa. Nghĩ như Hồ Vĩnh Khoa!

Tiếp tục đọc

Thăng Hoa Phong Cách Sống

IMG_1513


Tự tin + Khoa học + Kiên nhẫn + Trách nhiệm + Ngoại ngữ giỏi = PR tốt?

Mới đọc được một bài “dễ thương” về công việc mình đang làm. Cute vì nó được mô tả khá đơn giản, dễ hiểu, dành cho những ai chưa biết PR là gì. Về lý thuyết, tính ra cũng không có gì sai. Nhưng tiếc thay, bước chân vào thực tế, nếu cứng nhắc áp dụng công thức, chỉ nắm chắc phần… thua.

Người làm PR cần bước qua thất bại, phá vỡ chiến tích cũ để nghĩ ra những ý tưởng mới hơn, độc đáo hơn. Hôm nay chẳng giống hôm qua, ngày mai càng khác hẳn. Không chỉ cập nhật theo thời cuộc, mà còn phải đi trước nó một bước: dự đoán và hình thành xu hướng. Điều này đòi hỏi trực giác mạnh.

Do đó, với PR, mình nghĩ nghề chọn người hơn là người chọn nghề. Nếu không hợp, lấy cần cù bù thông minh, bạn sẽ hụt hơi vì mãi chạy sau thiên hạ. You either have it or you don’t. Công việc chỉ dành cho những ai sở hữu khả năng giao tiếp lưu loát, hệ ngôn ngữ vững, đồng thời có thói quen vận dụng tư duy sáng tạo từ bé.

Tiếp xúc vài nhân vật thành đạt trong ngành, thấy tính họ không khác nghệ sĩ mấy: ngẫu hứng và nghiêm túc, điên và tỉnh luôn song hành cùng nhau. Dù thuộc mảng kinh tế, nhưng mình xem PR như một dạng nghệ thuật ứng dụng, nơi cái tôi thăng hoa để làm đẹp cho chính bản thân và cuộc sống.

Mình đúng nghĩa “tay ngang”, lười nữa chứ, chỉ biến thành miếng bọt biển hấp thụ kiến thức khi đụng vào món mình hứng thú. Cơ mà… tốt nhất là tự học và… lăn vào bếp. Thiết nghĩ, giờ vô trường, ai sẽ dạy mình làm tốt hơn những việc mình đang làm? Nếu tấm bằng đảm bảo a good-ass job thì chắc tỉ lệ thất nghiệp không cao thế. I’m fine, thanks.

IMG_1514


Nghề PR: Thu nhập cao nhưng nhiều áp lực

Mấy năm gần đây, nghề PR (hay còn gọi là quan hệ công chúng) ngày càng trở thành lựa chọn của nhiều học sinh khi đăng ký hồ sơ thi đại học. Là một ngành mới, chương trình đào tạo ngành này cũng rất mới mẻ với đa số giờ học mang tính thực hành.

Học viện Báo chí và Tuyên truyền cũng đã mở chuyên khoa ngành đào tạo chính thức ngành Quan hệ công chúng từ năm 2007 và ngay lập tức đây trở thành khoa “hot” nhất trường với điểm chuẩn đầu vào thuộc hạng top.


Nghề PR cần những tố chất gì?

PR là một ngành mang tính sáng tạo cao và hầu như không có một khuôn khổ nhất định vì vậy thầy cô giáo trên giảng đường chỉ đóng vai trò là những người đồng hành giúp các sinh viên tự tin và phát huy tính sáng tạo của mình.

Để trở thành một PR giỏi, yếu tố đầu tiên chính là sự tự tin. PR là nghề yêu cầu tiếp xúc nhiều, bởi vậy yếu tố tự tin chính là điểm mạnh giúp các PR gây được ấn tượng đồng thời thuyết phục được khách hàng. Như vậy cũng có nghĩa nhân viên PR luôn luôn phải biết mềm dẻo và linh hoạt trong khi sử lý công việc. Dám bầy tỏ ý kiến của mình nhưng cũng đồng thời phải biết thuyết phục người khác – đó chính là yếu tố thành công của mỗi chiến dịch PR.

Tet Nokia 5530


Yếu tố thứ hai – cũng chính là yếu tốt thiết yếu – đó là khả năng lập kế hoạch một cách khoa học. Công việc của một nhân viên PR thường rất nhiều và rất đa dạng, từ những việc làm báo cáo hàng ngày, chuẩn bị tài liệu họp báo cho tới việc xây dựng hẳn một chương trình quảng bá thương hiệu, một cuộc họp báo hay một cuộc hội thảo khách hàng. Nếu không lập được kế hoạch làm việc cho bản thân một cách khoa học thì công việc sẽ ùn tắc, chất thành núi. Đây cũng chính là lý do vì sao các bạn trẻ mới vào nghề thường phải làm việc 12 tiếng một ngày mà vẫn chưa hết việc.

Là PR cũng đồng nghĩa là người chịu trách nhiệm chính cho hình ảnh của một hãng hay một công ty vì vậy yêu cầu của nghề này là cực kì khắt khe. Chỉ những người vô cùng kiên nhẫn mới chịu được áp lực của nghề “làm dâu trăm họ” này.

Một yêu cầu bất thành văn của các PR đó là trình độ ngoại ngữ tốt. Hầu hết công việc của PR đều là tiếp xúc với các khách hàng nước ngoài hoặc các chuyên gia nước ngoài vì hiện tại ở Việt Nam những người có kinh nghiệm trong ngành này vẫn còn ít. Các cuộc thi đầu vào cho nhân viên PR bao giờ cũng có vòng kiểm tra ngoại ngữ khá khắt khe.

Có nhiều ứng viên đã qua được hết kiểm tra trắc nghiệm và phỏng vấn nhưng lại trượt ở vòng kiểm tra ngoại ngữ vì yêu cầu quá cao. Lại có những người đã được nhận vào làm nhưng cũng phải bỏ cuộc sau vài tháng vì không có ngoại ngữ trong nghề như người ra trận mà không có súng.

Tiếp tục đọc

Who Says?

IMG_1511


Ai bảo rằng tôi không thể tự do?
Tách biệt khỏi quá thứ một thời bám víu
Tự viết lại lịch sử cho mình
Ai bảo rằng tôi không thể tự do?

Thích đoạn này trong bài Who Says, hoàn toàn trùng khớp với quan điểm sống của tớ.

Nếu chăm theo dõi những gì tớ viết, bạn sẽ thấy một thông điệp bao quát: Tự Do. Khi nào tớ còn sống, quá trình phá vỡ những chiếc hộp lớn hơn hãy còn tiếp tục.

Như ngày tớ mất căn bản các môn tự nhiên, thậm chí bị giáo viên xỏ xiên, “Liệu có đủ điểm liệt để đậu vào trường chuyên không?” Tiếc thay, điểm Toán tốt nghiệp và thi tuyển đều là perfect 10.

Như ngày tớ đụng trúng một host family dở hơi, chủ nhà luôn nghĩ ra hàng tá trò lố nhằm đì đọt, vì lý do rất ít liên quan là con của mụ quá… dốt. Chẳng buồn nhớ cụ thể, chỉ biết dư sức nhập vai một… nam Cinderella. Rốt cục, tớ vẫn straight A’s cho cả năm học.

Như ngày tớ chân ướt chân ráo bước vào trường Plainfield, thế mà đã gom đủ số phiếu bình chọn để trở thành Senior Homecoming King. 3 năm cấp 3 – 3 trường khác nhau – chiến đấu ghê!

Người ta cứ quan điểm, đẹp mã kém thông minh, còn bọn học giỏi thì suốt ngày chúi mũi vào sách vở. Tớ tham gia văn nghệ, sinh hoạt hội nhóm đầy đủ. Gặp lại bạn bè cũ, chưa từng than thở mình bỏ lỡ điều gì.

Và tớ vẫn hòa đồng.

Thói thường, những ai sớm đạt nhiều thành tích trong cuộc đời, mặt nó sẽ hất lên trời. Nếu tớ nói tất cả những điều này, nhìn thẳng vào mắt bạn, thì bạn có nghĩ rằng tớ đang “khoe” không? Đương nhiên, đấy là trong trường hợp bạn đã biết tớ lười nhác, trễ nãi, thiếu kiên nhẫn, trẻ con và cứng đầu cứng cổ.

Điểm làm tớ thú vị – không phải sự hoàn hảo – mà vì tớ luôn tự biết mình là ai. Trên hết, tớ biểu hiện bản thân một cách bình thản và giản dị nhất có thể.

Những gì tớ làm được, trước hết để thỏa cái tôi của mình. Như thưở tự làm thơ tự sướng, đọc đi đọc lại vẫn thấy vui âm ĩ. Thế tốt rồi, không cần vệ tinh xoay chung quanh. Khen chê vốn chỉ là phù phiếm.

Thiên hạ bảo, học văn sao hái ra tiền?
Thiên hạ bảo, viết blog sao hái ra tiền?
Papa bảo, đẹp có hái ra tiền không?

Đang suy nghĩ.

Sao lại phải hái nhỉ? Hữu xạ tự nhiên hương, để gió cuốn đi và để gió mang về.

Cuối cùng: Hâm mộ khiếu hài hước của mình thế!

john


Who says I can’t be free?
From all of the things that I used to be
Re-write my history
Who says I can’t be free?

Đọc review và nghe album Battle Studies của John Mayer

Tiếp tục đọc

Robbey

IMG_1423


Kể từ khi chọn Robbie làm ID trên forum Phổ Thông Năng Khiếu vào năm 2001, đã “một lòng một dạ” với nó đến tận bây giờ. Bạn biết đấy, ở lứa tuổi xì tin, bọn nhóc thường thay đổi nickname như chong chóng – tùy thuộc… thời tiết nắng hay mưa. Mình chỉ đúng một lần nâng cấp Robbie -> Robbey, do sợ nhầm lẫn sang thần tượng mỗi khi tên được xướng lên. Cách phát âm tương tự: Róp-bi (đánh lưỡi thật mạnh khi phát âm chữ R =).

Tên khai sinh và tự chọn đều liên quan mật thiết đến cá nhân mình, kể cả âm sắc lẫn ý nghĩa. Có bạn nhận xét khá hài hước: trong khi MM nghe… Mềm Mại, Mượt Mà đầu Môi thì RR cứ Rắn Rỏi, Rừng Rực, Rôm Rốp – đau hết cả Răng!

IMG_1399


Giọng văn tớ vốn đanh thép từ ngày còn đi học, điểm số dành cho thể loại phân tích bao giờ cũng cao hơn là tả cảnh này nọ. Nói thật nhé, đọc bài những “đối thủ” trong đội tuyển, thấy họ dùng từ trau chuốt hơn mình nhiều. Vì sao được chọn? Chắc mình… lạ.

Từ bé đến lớn, rất ít khi đụng đến dàn bài mẫu của giáo viên. Toàn tự tung tự tác, nên kết quả học tập khá là… lên voi xuống chó. Thi quốc gia, trường chuyên lớp chọn thì ngon lành, đến lúc tốt nghiệp: 6.5 môn Văn. Nhục hơn con cá nục! Bởi, mình chỉ luôn hướng đến đối tượng năng động, tư tưởng văn minh, tiến bộ. Gặp bác nào bảo thủ quá, em chào thua, không đủ kiên nhẫn.

Mình được thầy cô cưng vì nhiều lý do khác hơn là… thành tích. Nghĩ đi, Thế Hệ Vàng của trường Nguyễn Du mà. Chỉ tính riêng trong lớp, lâu lâu mới thò chân được vào cái top 5, hình như còn đồng hạng với dăm ba bạn khác nữa. 9.5 đấy nhé. No kidding! Bấy nhiêu năm… Bản chất không thay đổi mấy: nói nhiều, tung tăng, nhí nhảnh, làm trò, yêu văn nghệ, blah blah. Quậy phá? Nah. Vừa đủ để các sư phụ nhớ mặt thôi.

IMG_1396


Cách thể hiện qua câu chữ của mình thường chả… ăn rơ với hình tượng bên ngoài. Mình thấy không cần thiết. Miễn sao quan điểm vẫn nhất quán là được.

Tiếp tục đọc

WordPress Millionaire

IMG_1482


Đầu tiên, xin chân thành cảm ơn mọi người đã giúp WordPress của tớ vượt qua một triệu lượt xem – trong vòng chưa đầy nửa năm (hình như được mấy hôm rùi, nhưng nay mới để ý). Kể từ ngày 360 đóng cửa, cộng đồng blog tan đàn xẻ nghé, cố nhân mỗi kẻ một phương. Bản thân tớ sở hữu hơn 10 ngôi nhà khắp các mạng xã hội, chỉ để bạn bè mọi nơi có thể cập nhật tình hình Robbey ra sao. Tớ hiểu, tâm lý chung là… lười. Ví dụ đang dạo chơi ở khu phố Yume của mình, không dưng ai lại… đón máy bay sang khu vực khác? Tương tự với Facebook, Zing Me, Multiply, 360Plus, Blogspot, Tamtay, LiveJournal, Opera, AnyArena, etc.

Để bày tỏ sự quan tâm dành cho độc giả cũ, tớ dùng chức năng feed, đăng tải ý chính của các bài viết thường nhật lên toàn bộ hệ thống Robbey’s blogs. Cho dù bạn hoạt động ở cộng đồng nào, vẫn có “mồi” từ Robbey để lai rai qua ngày hehe. Dẫn link về WordPress – đừng nghĩ mình… câu khách. Tồn tại nhiều chi nhánh, tất nhiên cần thiết một trụ sở đầu não. Vốn không mặn mà với chiêu “lập lờ đánh lận con đen”, bạn thấy đấy, nội dung trước phần “Đọc tiếp” đã dư sức đứng riêng lẻ như một entry. Click vào, thông thường chỉ để xem thêm bộ ảnh liên quan.

IMG_1495


Mình đánh giá “Đọc tiếp” là chức năng mini khá hay của WordPress, không hiểu vì sao các blogs khác chưa học hỏi?

1. Nó đo được độ hứng thú của bạn đọc dành cho từng chủ đề – có thể tham khảo thông số từ Dashboard sau đó.
2. Giúp mặt tiền gọn nhẹ, trang chủ blog không dài lê thê như sớ táo quân. Tưởng tượng mỗi post… 80 tấm ảnh, máy ai yếu yếu chắc treo luôn tại chỗ. Hoặc ít nhất, bạn phải load về chục MB hình, trong khi chưa chắc bạn đã buồn xem.
3. Dễ dàng gom độc giả về một mối.

IMG_1494


Sử dụng WordPress là một cách để mình thử thách bản thân.

Vì sao? Ở 360, mọi người dễ dàng tìm đến blog mình thông qua mạng lưới Yahoo! sẵn có. Về sau, dù không mạnh mẽ bằng, nhưng Multiply, Yume, Plus… cũng hỗ trợ ít nhiều khoản networks.

WordPress? None. Đơn thuần tồn tại như một trang độc lập. Có nghĩa là, nếu độ nóng của bạn không có, sẽ chả ai mò đến blog bạn.

Tiếp tục đọc

Ngày Cá Sấu Nói Thật

IMG_1448


Happy New Year!!! ^^

Ở phương Tây, vào năm mới, mỗi cá nhân thường đưa ra một mục tiêu để phấn đấu trong năm, nhưng… chả mấy ai thực hiện được, đúng như câu thành ngữ “nói trước bước không qua”. Thế nên, không ít người đã đầu hàng, “My New Year Resolution is… not to have one.”

Sở dĩ xảy ra hiện tượng này, vì thói quen đứng núi này trông núi nọ. Gọi là “mục tiêu” để phấn đấu, nhưng thực chất họ đều “đì đùng” cho vui miệng. Ví dụ như quyết tâm giảm 20 cân chẳng hạn. Nếu bạn đã… có trọng lượng đến vậy, chứng tỏ bạn là người thích ăn (đối lập với những kẻ mắc chứng biếng ăn). Khi tiêu thụ thực phẩm làm cơ thể bạn cảm thấy hạnh phúc, nó sẽ chả bao giờ đầu hàng trước cái mục tiêu… vớ vẩn kia. Chuẩn mực bạn cố vươn đến là của người khác, hoặc một nhóm nào đó, chứ không phải của bạn. Nghĩ đi, nghề nghiệp của bạn là gì, nó đòi hỏi phải gầy trơ xương? Không.

IMG_1450


Ngày trước tớ từng rất bự bự bự, nên khá nhạy cảm mỗi khi ai nhắc đến chuyện cân trọng. Tập tành rồi kiêng khem đủ thứ. Chạm mức 64kg, tớ bắt đầu thả lỏng: Ừ, thế này được rồi. Nên biết mình là ai, việc diet vì sức khỏe chứ không sút ký một cách… bệnh hoạn. Thử Google từ khóa anorexic, hoặc bulimic, sẽ thấy tác hại của việc giảm cân thái quá. Bi chừ, ai mà bảo tớ béo, cứ trả lời: “Nhằm nhò gì, lúc trước 84kg cơ!” Quả này rất đồng cảm với… Hà Anh Tuấn.

Bản chất của việc khen chê không có gì đáng trách. Nếu đầu óc thiếu minh mẫn để phân biệt đúng sai trong nội dung, đó là lỗi của người nhận chứ không phải “món quà từ dư luận”. Khi sống thật, bản thân bạn đã là niềm vui lớn nhất cho chính mình, những xét nét xung quanh chỉ để… tham khảo. Đặc điểm gì đã thuộc về ta, tại sao lại thay đổi? Khi bạn biến thành một người khác để thỏa mãn đại chúng, cũng là lúc bạn đáng thương nhất.

IMG_1453

Tiếp tục đọc

Chàng Maschio

IMG_3938r

Phong cách mới của Robbey – Hoàng tử quần đùi.
Photo: bạn Vi.


Mỗi năm, các đại gia ngành công nghiệp thời trang dành ra hàng trăm triệu đô để xây dựng hình tượng của sản phẩm. Khách chọn hình tượng nào, họ sẽ tìm mua sản phẩm của nhãn hàng đó. Vì thế, việc mang thương hiệu vào người không phải là chuyện “khoe của”, mà đơn giản, họ muốn người khác hiểu mình. Sống trong thế giới phẳng, thời trang cao cấp chính là ngôn ngữ không lời hiệu quả.

Đó là phần trích dẫn có chọn lọc trong bài viết “Thời trang và sự xa xỉ” của giảng viên Victoria Roe. Chị ấy bàn nhiều về haute couture, nhưng mình nghĩ vẫn áp dụng tốt vào đời sống thường nhật.

Gặp luật sư, cô ta ăn mặc quái gỡ như Lady Gaga, liệu bạn có tin tưởng vào chiến thắng sắp tới? Ngược lại, nếu phong cách và trang phục người nghệ sĩ quá đơn điệu, liệu có đủ gây cảm hứng nơi khán giả?

Đương nhiên, Gaga có thể vận trang phục ma sơ rồi… vũ thoát y, cũng không ai cấm các luật sư tô điểm thêm vẻ thanh lịch của họ. Đó là sự kỳ diệu của thời trang. Nó thêm da đắp thịt cho cái tôi vô hình của bạn, chứ không nhất thiết phải thay đổi hoàn toàn con người bên trong.

Hãy lấy Chloé làm ví dụ. Thông điệp Chloé mang đến cho khách hàng là một cô gái trẻ trung, tự do, xinh đẹp, nữ tính, độc lập, đi nhiều nơi, giàu có, tươi trẻ và có hiểu biết về thời trang. Nếu để ý những chiến dịch quảng cáo của nhãn hiệu này, bạn luôn thấy một phụ nữ tóc màu sáng không trang điểm, dưới ánh nắng đẹp như mơ, trong phong cách nhiếp ảnh của thập niên 70. (Roe)

Khách hàng của Chloé muốn mua hình ảnh này. Chúng hấp dẫn họ. Thay vì sắm chiếc váy Mango rẻ hơn, hoặc dư tiền để rước về sản phẩm đắt đỏ nhất của Dolce & Gabbana – cô gái Chloé vẫn sẽ chọn Chloé.

Nếu bạn ăn mặc đúng với thực chất con người bạn, nó sẽ phản ánh được nhiều khía cạnh: từ địa vị xã hội, thu nhập, nghề nghiệp cho đến giới tính, sắc tộc, vùng miền. Interesting, huh?

Đối với đứa không ưa bị dán nhãn như tớ, thời trang là một trong những công cụ để bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ, quan điểm vv. Bạn thấy đấy, kể cả khi viết blog, tớ chạm vào cuộc sống trên nhiều phương diện. Nhưng đề cập bất kỳ đề tài nào, ở bất kỳ trạng thái nào, chất Robbey vẫn không lẫn vào đâu được. Tương tự với trang phục. Tớ có thể sắm sửa từ nhiều thương hiệu khác nhau, với giá tiền khác nhau – Đến khi phối chúng lại, đẹp xấu chưa xét nhé, chỉ biết rằng: Đó là Robbey.

Dạo tớ loay hoay tìm kiếm bản thân, cũng là lúc mọi thứ vải được dễ dãi thảy lên người rồi bước ra đường. Chả biết ngượng là gì. Giờ nhìn lại, còn phì cười trước sự ngô nghê ấy. Nhưng thôi, ai cũng có một thời. Càng về sau, tớ càng nghiện sơ-mi, và chất xúc tác để cơn ghiền ấy bùng nổ là Maschio. Nghe có vẻ như PR, nhưng tớ thuộc dạng khách hàng trung thành #1. Đại loại – phải gội Head & Shoulders, cắt tóc Tân Thế Giới, nghe Music Faces, đọc báo Đẹp và dừng chân ở Maschio để shop vậy. See? That’s so Robbey. Dù thử qua bao nhiêu sản phẩm, vẫn quay về với thứ tạo cho mình cảm giác thân thuộc nhất.

Áo bên Maschio không có nhiều size, nhưng may thay, luôn vừa vặn với form của mình. Thích cảm giác vải ôm nhẹ vào làn da, không thùng thình, cũng không bó quá chặt. Thích metro, điệu một chút mà vẫn đứng đắn – nét đẹp đương đại của người đàn ông thanh lịch. Thích unique, mặc vô không sợ đụng hàng. Thích cả tính ứng dụng, đi bàn chuyện kinh doanh cũng ổn, họp lớp với bạn bè cũng ổn, mà bước vào sàn cũng… ổn nốt.

I’m such a Maschio lad. Đề nghị chú Dũng trao huân chương danh dự.

Ảnh từ shop Maschio thứ 2 – 168 Lý Tự Trọng, Q.1

Tiếp tục đọc

Nhộng

Sắp tới, Robbey sẽ là blog hỗ trợ thông tin chính thức cho Milanogoods.


nd

Đố nhận ra!



Ngày còn đi học, mình không biết cách ăn mặc đâu.  Vận áo luôn đóng thùng, thiếu điều kéo lên đến… nách.  Mình béo, đeo kính to oạch đúng kiểu mọt sách, chân đi xăng-đan lệt bệt.  Sang đến Mỹ cũng không khá khẩm hơn, vì mình quá bận học để đua đòi.  Có dạo mình toàn mặc… quần đùi vào lớp Speech, vì sau giờ Gym thay đồ không kịp haha.

Ớ, mà cả lúc đi làm cũng rứa, đồ văn phòng chán òm.  Buồn lắm, vì ex toàn là dân có gout, mà chả ai chỉ bảo gì cả.  Khiếp, chắc sợ mình trộm mất vài tia sáng?

Thế thì giai đoạn lột xác là khi nào?  Sau khi nghỉ việc, và chia tay với ex’s.

Sự tự do luôn mang đến cho mình tinh thần lạc quan, cái nhìn nhạy bén hơn.  Thú thực là trước đó chưa từng mua tạp chí thời trang, hoặc để ý xung quanh đang mặc cái chi để… chạy theo.  Thay đổi phải đến từ sâu bên trong tiềm thức, chứ không phải là bắt chước ở dáng vẻ bề ngoài.  Bạn bè toàn những người thành đạt – trong rất nhiều ngành nghề, mình thường dùng khả năng phân tích để xem họ nói gì qua trang phục.

Từ đó, suy ngược lại xem bản thân muốn gì: À, mình hiền lành, mình sắc sảo, mình có tri thức, nhưng mình vẫn là một đứa trẻ.  Bạn nghĩ những yếu tố đó mâu thuẫn? BAM! Nhìn xem nào.


KEL_0329


Mình luôn phối trang phục theo những màu sắc yêu thích: đen, trắng, xanh dương và vàng nhạt. Màu trắng tượng trưng cho Purity, màu đen cho Dark Side, xanh da trời cho Peace, và màu vàng cho Shine. Chúng lần lượt đóng vai trò chủ đạo, những sắc tố còn lại sẽ thay đổi theo tâm trạng và thời tiết.  Thiết nghĩ, đến côn trùng còn biết vận dụng ngôn ngữ màu sắc, chẳng nhẽ làm người lại chịu thua sao?  Mình chỉ mang đến những thông điệp đúng với chính con người của mình thôi.

Mình nghiện áo sơ-mi theo form body, nhưng đừng quá chật chội – nhìn lịch thiệp mà không kém phần… sexy.  Jeans – trễ một chút, ôm một chút, cuối ống chân bó lại một chút…  sẽ giúp chân dài trộm thêm một chút haha.  Không thể thiếu mắt kính.  Mắt mình hay rọi thẳng vào đối phương khi trò chuyện, bạn nào chưa quen sẽ khớp đấy, thế nên cứ đeo kính vào cho lành vậy.

Giày thì chịu.  Chưa quan tâm lắm đến khoản này, haizz.  Do thói quen đi trễ, cứ vớ trúng đôi nào trong tủ lại cuống cuồng mang vào. >_<

Bạn bè góp ý nhiều lắm.  Nói chung là cảm ơn, nhưng mọi phản hồi chỉ mang tính chất tham khảo.  Mỗi món trang phục đều từng được khen và chê, thế nên mình luôn thông báo tin buồn là không thể chiều lòng mọi người.  Thích gì mặc nấy thui, đừng dụ dỗ bé ngoan… lột đồ ra chứ!


DSC_0782


Hồi mình mới mặc Bambo, nó chỉ có 1 chi nhánh duy nhất, dạo quanh 360 chả thấy heo bò đâu cả.  Tự dưng vừa đăng ảnh lên, thiên hạ rần rần rước… thú về nhà.  Dẹp.  Mắc công mang tiếng học đòi con nít, dù tui là một trong những khách hàng quen thuộc đầu tiên.

Giả teen quá chúng chửi, bảo thiếu ý thức tuổi tác.  Vậy là nâng cấp lên anh Maschio – bên này bán hay lắm, toàn đúng với tạng người của mình, chưa bao giờ phải chỉnh sửa gì cả.  Mình thường mặc đi các event quan trọng để… chặt chém ca sĩ, thú vui thật tao nhã.

Casual thì hay ghé bên A Chảy, xem 100 cái sẽ chọn ra được 1 – 2.  Phải siêng chút.  Có mấy bạn bảo hàng này chợ búa, xong quay qua khen áo tui mua ngay đó.  Ha ha.  Bởi, quan trọng ở cái gout mỗi người.  Tui cũng đâu dư tiền mà sắm đồ hiệu suốt?

Sắp tới sẽ quây quần với MoschinoD-Squared.  Hy vọng máu shopaholic sẽ không sôi lên quá đà.  Thiệt, nhìn đồ nghiện quá trời, sợ tiền lương không kham nổi tiền tiêu thì sặc máooooooo.  Thôi mệt, tui đi ngủ.

PS: Tặng các bạn vài tấm ảnh của 2 khách hàng teen tại Milano.  Xem để biết, không chỉ có mí bác sồn sồn mới sắm sửa đồ hiệu kakak.  In fact, Moschino và D-Squared hướng đến giới trẻ nhiều hơn, giá cũng mềm hơn Gucci, Roberto Cavalli hay D&G (cũng trực thuộc Milanogoods).


IMG_3338

IMG_3255

IMG_3284


Xem tiếp nào. ^^

Tiếp tục đọc

Metrosexual

“Đàn ông metrosexual, được định nghĩa như một anh chàng trẻ tuổi, độc thân, thu nhập cao, sinh sống và làm việc tại chốn thành thị (bởi đó là nơi những cửa hiệu tốt nhất tồn tại), có lẽ là thị trường khách hàng nhiều hứa hẹn nhất của thập niên này. Ở thập niên 80, gã chỉ được tìm thấy ở những tạp chí thời trang như GQ, quảng cáo quần jeans Levis trên TV, hoặc gay bars. Ở thập niên 90, gã xuất hiện ở khắp nơi và shopping.”

Năm 1994, định nghĩa metrosexual lần đầu tiên xuất hiện trên tờ The Independent, nhưng đến gần 10 năm sau, nó mới được tôn vinh như xu hướng của thời đại. Bởi, không ai khác hơn the popular David Beckham chính là đại diện hoàn hảo nhất cho mẫu hình này. Chăm chút cho quần áo và tóc tai không thua gì sự nghiệp bóng đá của mình, Beck đã sở hữu những hợp đồng quảng cáo kếch sù, cao gấp nhiều lần so với khoản lương anh nhận được từ MU.

“Gã có thể là gay, straight hay bisexual – điều đó không quan trọng, bởi gã rõ đã chọn bản thân làm đối tượng để yêu trước tiên. Một số ngành nghề, như người mẫu, truyền thông, ca sĩ – có thể thu hút gã, nhưng sự thật là, bây giờ ở bất kỳ khu vực nào, gã cũng có mặt cả.”

Nhiệm vụ của một người đàn ông cứng rắn, thích chối bỏ bản thân là kiếm tiền về cho… vợ tiêu. Hiển nhiên, những người làm quảng cáo không thể bỏ lỡ nhóm đối tượng khách hàng hãy còn ít được khai thác như thế. Ngạc nhiên đi, khi mỗi lúc các bạn đọc báo, xem TV, lên blog đều thấy các cậu trai chú trọng vào ngoại hình của họ nhiều hơn. You’ve been brainwashed. Haha. Dù sao, đó cũng là một điều tốt.

Càng ngày, người ta càng đòi hỏi nhiều hơn về sự bình đẳng. Thế nhưng, nếu như tiếng nói của chị em phụ nữ đã có trọng lượng hơn, thì dường như đàn ông vẫn phải đối diện với chuyện double standard. Well, ví dụ rõ ràng nhé, con gái pose kiểu nào cũng được, có… nam tính hay nữ tính cũng chả là gì. Bình thường. Còn mẫu nam luôn phải đấu tranh giữa ranh giới quá đơ | quá điệu. Duh. Để có công bằng thì cần những người đầu tiên vượt rào chứ, đúng không?

Mình không cổ vũ cánh mày râu luôn sẵn sàng lược, gương, gel etc. trong túi – nhưng phải thừa nhận rằng, ngoại hình đã – đang – sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến cách người ta nhận thức về bạn. Kể cả trong công việc, nếu cùng năng lực, hẳn nhiên những người bắt mắt hơn sẽ được chọn. Thế thì lý do gì để không xem lại từ đầu đến chân trước khi bước ra khỏi nhà? Mình cũng từng qua loa cho xong, để rồi sau đó mới nhận ra, tươm tất và đỏm dáng hơn một chút luôn mang lại kết quả tốt hơn khi gặp gỡ đối tác.

Nếu đàn ông cần phải kiên định, họ sẽ không phải bận tâm những gì người khác nói về mình. Ý chí sắt thép là ở đó.

Nếu đàn ông cần phải dũng cảm, họ sẽ không để dư luận quật đổ họ.

Nếu đàn ông cần phải cá tính, họ sẽ không cần trông giống số đông, và thoải mái tạo dựng style cho bản thân.

Nói thế thôi, đàn ông không cần phải gì cả.

Nhưng nếu đàn ông cần lôi cuốn phụ nữ, mình không nghĩ chị em lại thấy mùi hôi, bụng bia và sự kém quan tâm là… quyến rũ.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, just cuz I am diggin’ the pink.

DSC_0322

The waiting face (for the photographer to get ready).

DSC_0323

Chọn kem ăn cũng ton-sur-ton thế chứ!

DSC_0324

Good morning sunshine

DSC_0326

The turtle neck

DSC_0335

Kẻ lang thang…

DSC_0338

Ngược sáng, trông… đen thui.

DSC_0339

Keepin’ it cool

DSC_0346

Just smile 🙂

DSC_0347

DSC_0340

Tet ’09
Photographer: Mr. Niceman
Costumes: Maschio

Về phần âm nhạc cho entry hôm nay, mời cả nhà cùng thưởng thức studio versions của Top 10 American Idol, với chủ đề là Motown. Mình có xem lại online, chỉ thích mỗi phần trình diễn live của Adam, Allison và Kris (hy vọng đây sẽ là Top 3). Matt và Anoop hát OK nhưng nghe không có gì mới mẻ so với bản gốc. Lil chứng tỏ cô ấy không thể nào trở thành Idol được, vì nhẽ ra đêm đó cô phải là người tỏa sáng! Danny cũng đã bắt đầu nhàm chán đối với BGK và khán giả. Scott xác định đúng con đường mình sẽ đi, Adult Contemporary, nhưng lại bị một màu. Megan lạ, nhưng khả năng trình diễn live còn hạn chế. Dù sao, Michael bị loại cũng xứng đáng rùi, đây là thí sinh duy nhất không… giống Idol.

85654984

American Idol Top 10 – Motown

Tiếp tục đọc

The Next Osama Bin Laden

Công việc vẫn tiến triển thuận lợi. Đã nhận được nhuận bút, đã chia chác nhuận bút, đã tiêu hết nhuận bút. Haha đến papa cũng vừa nhắc nhở mình khoản chi tiêu rồi. Không sao, chưa vung tay quá trán. Có vô thì phải có ra chứ lị, đúng hem?

Tình hình là sáng tác của mình và ku Tôn đã được chú Phương giữ lại cho bé Đông Nhi. Nghe đồn album đã thu âm xong hết rồi, đang chờ xin giấy phép và thông qua khâu design thôi. Không biết “nhét” vào kịp hok nữa? Thoy ráng ih, có tên iem trên bìa là iem sẽ lăng xê cho cái CD dài dài dài dài haha.

Ah, sẵn nói đến chuyện viết nhạc nhẽo, hum nọ khách hàng đặt một bài sốc sốc – nội dung đại loại là đã chia tay, và dù có thế nào cũng không quay trở lại. Ờ, mình viết dư lày và bị phàn nàn là… sốc quá. Haizz, dở hơi cám nhợn.

Thế Thôi

Nói nghìn câu vu vơ trên đôi môi hay quên lời, yeah
Nói người sẽ luôn bên tôi yêu thương cho đến muôn đời
Vẫn không mang tôi lại ngày xưa êm ấm
Đã xa nhau, xin đừng thêm dối gian
Hãy đi đi, cho một ngày mới
Đừng đợi chờ làm chi, chuyện mình cũng chỉ thế thôi.

Ừ thì dạo phố dưới những ánh mắt đưa theo Lamborghini
Ừ thì lại thức tối tối đến sáng trong men nồng Martini
Ừ thì hãy quấn quít với bé khác, xin anh đừng phiền lòng chi
Với tôi, chỉ thế thôi, trông mong gì?
Hết rồi.

Haha, thật là thị trường , nhưng ghép vào melody nghe cool lắm. Mình thích Usher, mình thích Kanye West, mình thích P!nk và Natasha Bedingfield, nên mình muốn thấy sự thoáng đãng trong ca từ, đặc biệt trong những giai điệu hơi hướm R&B pha trộn electro.

I love Hoàng Tôn’s voice in the demo. If he went to Korea for some plastic surgery, I bet he’d be bigger than Hoang Hai & Ha Anh Tuan combined in the near future. Too bad God don’t give you everything.

Ah, vừa test thử chức năng quay clip trắng đen của camera, xem thử chơi nhé hihi.

Robbey – Tình Yêu Chắp Cánh (Live Demo)

Cột hơi tớ bị ngắn =.= Giỏi nhất là làm trò! Hôm qua tung tăng sang Facebook nhạc sĩ Võ Hoài Phúc khoe mình có phiên bản tiếng Anh cho bài Hoang Mang của anh í, ai dè anh í đọc lâu gòy, còn được khen nữa chứ. Bởi vậy, ngại lắm, giờ làm cái chi liên quan đến người khác cũng phải dòm trước ngó sau một chút hihi.

~*~

Buddy-tine 14/2

14/2 là một ngày vô cùng bình thường.

resized_IMG_0204

Ở nhà, mẹ nấu món phở gà.

resized_IMG_0214

Tự shướng 1 fát trước khi ra khỏi cửa. ^^

Tăng 1: Bud’s

resized_IMG_0229

Đây là cô Đan Lê, vừa đi world tour về, đại ja đại ja kakak.

resized_IMG_0234

Tự bạn ấy nhận là giống 2 má con nhá!

resized_IMG_0236

Diễn đơ lắmmmmmm, chụp mãi mới đc 1 tấm tự nhiên đấy kakak.

resized_IMG_0243

Bux ông Hải cho leo cây, vậy mà lúc đầu gọi qua Bud’s thử kem, hừ!

resized_IMG_0256

Việt kiều Cali, Major: Gambli
ng.

resized_IMG_0261

Để ý mới thấy bạn Minh nhìn giống… Hừm, cấm ai nói ra đấy!

Tăng 2: Ốc Sinh Viên

resized_IMG_0265

Càng ghẹ muối tiêu

resized_IMG_0267

Nghêu hấp

resized_IMG_0268

Ốc len xào dừa

resized_IMG_0271

Sò dương nướng

resized_IMG_0274

Ốc mỡ xào me

Mình đang chụp đố đứa nào chọt tay vào đó, uýnh chik. Chỗ ni làm món nào cũng ngon, giá cũng hợp lý, tầm 20K/dĩa mà ăn cảm thấy đáng đồng tiền!

Tăng 3: M&F – Mai Thị Lựu

Đây là quán của chị chú Khang. Từ lúc chuyển nhà là chưa ghé lại lần nào, vì xa quá hix hix. Bi chừ cũng đông ghê. Già làng về đây lấy vợ mà không mời nha, làm đám cưới ở tận… Đà Nẵng! Hux, mai mốt qua hầm rượu của lão phá mới được!

resized_IMG_0279

Đan Lê & thần tượng bố già Nat King Cole

resized_IMG_0281

Cái này là không diễn nha haha.

resized_IMG_0288

Mờ mờ ảo ảo

Chủ nhật 15/2

resized_IMG_0297

Bé này lạc mẹ nè

resized_IMG_0300

Cả nhà nói nó nhiêu tuổi kakak

resized_IMG_0302

Tóc không gel là phải đội mũ cho xẹp xuống!

resized_IMG_0304

Hến xúc bánh tráng @ FaiFôi

resized_IMG_0306

Cao lầu – đặc shản này tên nghe như lầu xanh hay gì gì.

16/2 – Lĩnh tiền, Maschio thẳng tiến!

resized_IMG_0307

Shop bán đồ đàn ông mà sao có 2 em ni vào khoe đùi vậy trời? Sorry ladies, we serve men only kakak.

resized_IMG_0311

Coi 2 bả gọi điện với nhắn tin mà mặt cũng diễn ghê chưa!

resized_IMG_0315

Tui cũng cao lắm chứ bộ hihi.

resized_IMG_0316

Các anh đến mua đồ được tặng kèm em nè.

resized_IMG_0319

Tấm ni thấy bóng photographer phản chiếu qua kính hehe.

resized_IMG_0320

Đúng là liveshow Nấm Lùn, bé Trang điệu wá lah.

resized_IMG_0321

Những người bạn – Mimi & Cindy – hú hồn!

resized_IMG_0322

Chân dài wá mợiiiiiiiii

resized_IMG_0326

3some ghê wá ghê wá!!!

resized_IMG_0329

Đại gia Dũng nhỏ nè! (lấp ló phía sau là đại gia Dũng lớn! )

resized_IMG_0330

Cái mế này chơi lấy máy hình shướng riêng là shao?

resized_IMG_0332

Phong độ lắm chớ bộ.

resized_IMG_0338

resized_IMG_0340

Đẹp chưa? Vào tay Robbey là chỉ có lung linh thoy!

resized_IMG_0341

Giống chơi trò máy bay dzị nè?

resized_IMG_0343

resized_IMG_0344

Đú theo liền!

resized_IMG_0349

Tình củm wé, so cute. ^^

resized_IMG_0350

Chỉ có tui chụp ng ta đẹp ah, coi Huy nó canh ánh sáng nè, chịu nổi hem?

Hoa Hướng Dương

resized_IMG_0352

Xìtin cùi bắp!

resized_IMG_0355

Đề nghị các ca shĩ lên lấy hình nhớ comment nha, hok là mai mốt khỏi post ah.