Tag Archives: mèo

Chuyện con mèo dạy hải âu bay (phần 2)

02


Luis Sepúlveda đã viết nên một câu chuyện thú vị, bay bổng và đậm tính nhân văn. Thế nhưng, có lẽ nét duyên dáng ấy sẽ vơi đi rất nhiều nếu thiếu vắng những hình ảnh minh họa dễ thương từ Bút Chì, cũng như văn phong trong sáng từ dịch giả Phương Huyên.

Mỗi tội, mình vốn hơi super-soi nên muốn ‘bắt giò’ Huyên chút xíu.

“Đầu đảng của bọn tao sẽ gặp mày trong hầm vỏ hàu, có một lối đi đằng sau ngực tượng tên cướp biển.”

Chi tiết này hơi tối nghĩa. Nếu bản gốc là ‘pirate’s chest’ thì nên dịch thành ‘chiếc rương của tên cướp biển’, vậy sẽ hợp lý hơn. Do đồng âm nên dẫn tới sự nhầm lẫn chăng? Ngoài ra, mình còn phát hiện 2-3 chỗ sai chính tả (hổng phải cố tình), nhưng tự sửa luôn rùi. Phần đầu nuột nà cực, chắc qua phần sau dịch giả hơi… đuối, hihi.

Chậc, giờ mới hiểu vì sao hôm nọ người yêu tự kỷ, “Sao em chưa bao giờ thấy mình đúng hoàn toàn hết vậy?” Cưng à, hoàn hảo thật nhàm chán.

cute_kitten_5


“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay.”

Đó là lời của con mèo mun, to đùng, mập ú Zorba với cô nàng hải âu non bé bỏng đã được cộng đồng mèo ở bến cảng Hamburg chăm sóc và bảo vệ từ khi trứng nước. Câu chuyện thấm đẫm tình mèo và tình người này là một kiệt tác dành cho thiếu nhi của Luis Sepúlveda, một trong những nhà văn xuất sắc nhất Chi Lê hiện nay. Một câu chuyện khiến tâm hồn nở hoa, một thế giới vẹn nguyên, trong sáng và nhân hậu sâu xa, một cuốn sách như viên ngọc khó tìm, dành cho mọi trẻ em và người lớn…

“Một câu chuyện đầy cuốn hút về lòng tận tâm và tầm quan trọng của việc giữ lời hứa.”
– Publisher Weekly-


Tiếp tục đọc

Chuyện con mèo dạy hải âu bay (phần 1)

cover


Robbey hôm nay lười quá, không viết bài mới mà lại đăng truyện của người khác lên cơ chứ. Ừ, có thể cho là vậy. Nhưng cũng như mọi khi, mình chỉ muốn chia sẻ những gì gần gũi nhất với bản thân: Có thể là công việc, có thể là tình yêu, có thể là âm nhạc, điện ảnh hay thời trang. Thế thì tại sao không thể là một quyển sách? Hoàn toàn có thể chứ, đúng không?

Mình không chọn một tiểu thuyết tình cảm sướt mướt, một quyển truyện trinh thám ly kỳ nhiều tình tiết, hoặc một tác phẩm vừa được ca tụng với lắm giải thưởng. Nó đơn giản là cuốn sách dành cho thiếu nhi. Dường như khá lâu rồi, mới thấy lòng nhẹ tênh trên từng con chữ như thế.

Từng nghe ai đó bảo, mấy thứ con nít thì người nào chả viết được, làm sao thể hiện đẳng cấp? Mà quả thật, điều đó phản ánh rõ nét trên văn đàn nước ta nhiều năm qua. Những cuốn “best-seller” đa phần toàn khai thác đề tài “người lớn”, gây sốc từ tiêu đề, nội dung cho tới ảnh minh họa. Sau đó, các nhà văn thế hệ mới tự cho quyền xếp bản thân lên chiếu trên, đơn giản bởi… sách tôi bán chạy.

Ngấu nghiến chuyện con mèo, bỗng dưng nhớ tới Dế mèn phiêu lưu ký, một tựa sách thiếu nhi hoàn toàn made-in-Vietnam mình từng gối đầu giường vào năm học lớp 2. Nó đã qua nhiều lần tái bản, dịch ra nhiều thứ tiếng, đi vào lòng nhiều thế hệ trẻ em Việt Nam và thế giới. Điều giản dị, trong lành vẫn có thể sáng lên như một hiện tượng, tại sao phải tìm đến sự phức tạp và tăm tối? Đời sống chưa đủ bộn bề chăng?

Thôi thì mời cả nhà cùng đọc, sau đấy ta hãy bình luận tiếp. Mớm lời quá lại mất hết sự thú vị khi nếm thử một món mới. ^_^

back


Tóm tắt

Cô hải âu Kengah bị nhấn chìm trong váng dầu – thứ chất thải nguy hiểm mà những con người xấu xa bí mật đổ ra đại dương. Với nỗ lực đầy tuyệt vọng, cô bay vào bến cảng Hamburg và rơi xuống ban công của con mèo mun to đùng, mập ú Zorba. Trong phút cuối cuộc đời, cô sinh ra một quả trứng và con mèo mun hứa với cô sẽ thực hiện ba lời hứa chừng như không tưởng với loài mèo: Không ăn quả trứng. Chăm sóc cho tới khi nó nở. Dạy cho con hải âu bay.

Tiếp tục đọc

[Xuân Tân Mão] Mùng 1 – Đường hoa Nguyễn Huệ

Robbey-DuongHoa0009


Du xuân trên đường hoa Nguyễn Huệ vào những ngày đầu năm dường như đã trở thành thói quen thường niên của dân Sài Thành. Có người thậm chí đi nhiều lần cùng gia đình, bạn bè, chỉ để tận hưởng không khí Tết rộn ràng.


Nhìn quanh, đôi lúc phải tấm tắc, “Việt Nam giờ giàu thế, toàn máy cơ!” Dân tình chen lấn nhau, tìm khoảng trống để… tạo dáng, nhưng rốt cục đành để những kẻ lạ mặt vào chung pô ảnh. Thôi kệ, thế mới vui. Chứ chẳng nhẽ đợi hết lễ, vào vườn hoa ở Đầm Sen tự kỷ một mình? Hehe.

Nói vậy chứ, anh Minh Thiện cũng đã “có cách” chụp cho mình một bộ ảnh khá đẹp, mượn rừng người làm background luôn. Chờ sau Tết lấy hình sẽ… khoe hàng sau. Bi chừ, mời cả nhà cùng quan sát đường hoa, dưới góc nhìn ngẫu hứng của em trợ lý Sy Kết.

Tiếp tục đọc

[Xuân Tân Mão] Mùng 1 – Ngày Gia Đình

Robbey-Tet-Family0005


Tết là dịp để chúng ta nghỉ ngơi, thư giãn. Nhưng trước khi muốn đi chơi đâu, dứt khoát mùng một phải dành cho gia đình, đúng không nào?

Như thường lệ, mỗi sáng sớm đầu năm, mình lại cùng ba mẹ và các em quây quần ở phòng khách để chúc Tết ông bà nội. Điểm khác biệt duy nhất là năm nay đánh dấu lần đầu tiên mình lì xì ngược lại phụ huynh và các cụ. Cảm giác thật phấn chấn! ^o^

10h sang nhà ngoại, tiếp tục mừng tuổi mấy bé lóc nhóc (cả mấy tên anh chị họ “trên vai” mình nữa). Thấy người xưa nói đúng, cho đi chính là nhận lại, và niềm vui lớn hơn giá trị vật chất nhiều. Trưa ăn đồ chay do ngoại làm, xong đánh một giấc đến 2h chiều. Ngủ dậy, thấy mọi người vẫn say mê đánh bài quá, mình tung tăng ra đường hoa chụp hình cùng Kết heo và anh Thiện.

Robbey-Tet-Family0011

Tạm thời như thế đã, post hình đây. ^^
.

Tiếp tục đọc

Tết, Hoa và… Meo Meo

Robbey-Tet0003


Tết

Đêm 30 – 11pm. Một mùa Tết nữa lại sắp về với mọi nhà… Nhẽ ra nên háo hức, nhưng mình cứ cảm giác bồi hồi, tựa lời hát từ ca khúc bất hủ “Happy New Year” của nhóm ABBA.

Here we are, me and you, feeling lost and feeling blue…

Dù hiểu rõ niềm vui là nguồn năng lượng dồi dào cho cuộc sống, đến cuối ngày, mình cũng không thoát khỏi những muộn phiền, nghĩ ngợi… Chính mình hay khuyên mọi người nên quẳng hết gánh lo, song sự vô tư ấy đang dần lung lay. Càng lớn, càng phải để tâm đến nhiều việc: Từ nhà cửa, gia đình, họ hàng cho đến bạn bè, hội nhóm và các mối quan hệ… khó đặt tên.

Kể từ dạo quay cuồng với guồng máy “cơm áo gạo tiền”, tính khí sớm nắng chiều mưa thậm chí còn… thất thường hơn xưa. Cười đó, khóc đó, nổi giận đì đùng và vài phút sau đã nhắn tin mùi mẫn với em yêu. May mà mình luôn có không gian riêng, nên mọi xúc cảm đều tha hồ bộc phát. He he, gõ tới đây lại mỉm cười rồi.

Viết lách như một dạng liệu pháp. Bạn chỉ giải tỏa tinh thần khi các vướng mắc đều có lời đáp.

The morning seems so grey, so unlike yesterday, now’s the time for us to say “Happy New Year!”

Người phương Tây không có nhiều ca khúc dành cho thời khắc giao mùa, và cũng chẳng màu mè lòe loẹt, nắng chiếu lung linh muôn hoa vàng, đại loại. Họ chỉ nhắc nhở nhau, dẫu bầu trời xám xịt so với ngày hôm qua, thì chúng ta vẫn nên chúc nhau một năm mới an lành. Mình thích nhận thức thực tế ấy hơn.

Robbey-Tet0018


Hoa

Ngày trước, mình chả bao giờ chú ý đâu. Bận đi xem đốt pháo, múa lân, rồi lon ton chúc Tết khắp nơi để còn nhận lì xì nữa chứ! Nhớ màu hồng xác pháo, nhớ cảm giác từ từ mở phong bao…

Giờ đây, hoa như sợi dây duy nhất gắn kết mình với Tết.

Hôm qua, ghé chợ hoa Hồ Thị Kỷ cùng mẹ. Đông đúc, chen lấn, ồn ào. Nếu là mình mọi khi, sẽ rất khó ở và hậm hực. Nhưng… mình thích không khí đó. Cầm mấy bó cúc trên tay, trong lòng bỗng dưng phấn chấn hơn.

Robbey-Tet0033


Mèo

Mình yêu mèo cực! Thấy mèo là bay lại nựng, và mấy em mèo gặp mình cũng lăn ra ưỡn ẹo như đúng rồi.

Dần dà, vào những lúc phỡn chí, chán nản hay lười nhác, mình đều bất giác kêu… meo meo. Bà không thích mèo, nên lâu lâu lại mắng, “Đứa nào mang mèo về nữa đấy?”

Giờ nhà hết mèo rùi, tại tụi nó hay cào bậy, nát hết ghế salon. Gọi “meo meo” xong chờ hoài, chờ hoài mà hổng thấy chạy ra mừng là hiểu luôn. Bởi, thà ban đầu đừng nuôi…

Bạn nào có miu miu thì chăm giùm phần mình luôn nhé, thương lắm!

Tiếp tục đọc

Tớ là 1 chú Mèo

Nhiều người có những sở thích được hình thành theo thói quen, theo trải nghiệm. Khi bàn về các mối liên hệ gắn kết, mình tin vào bản năng và duyên số hơn, những ấn tượng đầu luôn luôn rất quan trọng. Cũng như tình yêu mèo của mình, bùng phát ngay từ lần đầu mình đón 1 em vào lòng.

Mèo quấn quýt bên tớ

Em mèo đầu tiên nhà tớ nuôi là mèo trắng đốm vàng, hàng xóm cho. Năm đó tớ lớp 2, vừa đi học về thấy con mèo, 4 mắt nhìn nhau tròn xoe. Em này cũng lớn rồi chứ chả còn bé bỏng gì nữa, nên thấy người lạ phải sợ chứ, vậy mà tớ ẵm nó chả có ý kiến gì cả. Cũng không ai bày tớ cách bế mèo, em í cứ thế lọt thõm vào vòng tay tớ thôi. Tên đặt rất “classic” là… Mimi, sau này nuôi em nào cũng tên Mimi, vì người nhà lười nhớ các tên khác ack.

Tớ kêu meo, em í cũng chạy lại. Tớ vẫy tay, em í cũng chạy lại. Sau này, cứ “thấy hơi” tớ về đến nhà là chạy ra đón luôn, ai dám bảo chỉ có chó mới biết mừng chủ? Hè đi chơi Nha Trang 4 ngày, vừa đặt chân đến cửa là Mimi phóng ra cuốn lấy chân tớ, kêu như khóc. Thằng em tớ mới bảo, con mèo này nó bị điên rùi. Không chứ, tớ bỏ hết ba lô túi xách xuống, bế ẻm lên là im ngay. Nghe chị người làm bảo mấy bữa trước nó trốn ở đâu đó, gọi mãi không thèm ra.

Ba mẹ hay mắng đùa, “Đồ mấy con mèo ngu, người cho ăn thì chả bao giờ lại chơi, mê trai phát ớn luôn!” Mà thiệt, tớ gần như chả bao giờ đến bữa cho ăn, vì lười. Chỉ khi nào mình đang ăn cái gì đấy, sẽ chia cho các em ăn cùng. Nhưng mình được cái cũng biết chiều, mỗi lần mấy ẻm lại đều vuốt ve rùi gãi gãi cằm, các cô các cậu rên hừ hừ ra chiều khoái chí lắm. À nguyên văn, cả mèo đực lẫn mèo cái ạ. Tớ rút ra một kết luận, đã là mèo thì đứa nào cũng xà nẹo như nhau.

16j07yt
Well who’s the master now?

Mèo ngủ ngày đi đêm

Tớ có khả năng ngủ rất nhiều, cứ không có việc gì làm là lại ngủ, nghỉ hè có khi ngủ đến 15 tiếng. Khi nằm, tớ thích cuộn tròn người, thích ôm và được ôm. Dạo yêu một em tuổi mèo, 2 đứa tối nằm ôm nhau rồi kêu meo meo, ta nói khùng không chịu được hehe.

Ai nuôi mèo cũng biết tật đi hoang của chúng, nhiều khi ở nhà sốt ruột thật, mấy hôm sau lại thấy về… đòi ăn. Có lần nhà bảo tớ đi chơi về khuya phiền phức quá, thế là tớ đi luôn, 2 hôm sau mới ló mặt. Nên ở nhà cũng ít than trách lắm, vì càng nói tớ càng đi, tớ không thích nghe léo nhéo bên tai.

Có khi mèo nhỡ ị bậy trong nhà, ba tức quá đem bỏ chỗ khác, xa đến chục cây số. Vậy mà rốt cục mèo cũng mò về được, 3 em như thế rùi. Mà bọn chúng toàn mò lên phòng mình mà ỉ ôi thôi, dạng như “papa vất em này anh Mẫn ạ”, sau đó cứ thấy ông già là trốn tiệt. Mèo nhà mình là chỉ có bị ai bắt, chứ chả bao giờ bỏ đi đâu quá lâu cả. Tiên sư bọn ăn thịt mèo, mình phải gọi là khóc lên khóc xuống vì mấy em rồi.

184533938_16d6e8bef8_o
Quen mùi rồi, người ta treo quần cũng hất xuống mà nằm lên

Mèo nghiện sữa thèm mỡ

Từ lúc mới lọt lòng tớ đã háu ăn, làm xong 2 bầu sữa mẹ một lúc, mama chưa kịp “nạp năng lượng” thì tớ lại ré lên đòi bú tiếp. Thế là mẹ phải truyền sang cô kế bên, cũng may con cô này kén bú nên còn dư một bầu. Khi về đến nhà cũng vậy, bà nội cũng hay ẵm sang hàng xóm, à ừ đi… bú dạo. Thế nên đừng hỏi sao khi sinh ra tớ chỉ có 2 cân rưỡi, nhưng về sau có lúc lên 84kg.

Nhắc đến giai đoạn đó, ai cũng hỏi tớ diet thế nào mà sụt đi 20 ký hay vậy. Tiết lộ luôn là trong diet bao giờ cũng có sữa, chỉ cần tồn tại sữa trong cả 3 bữa ăn thì bạn sẽ luôn mạnh khỏe và chả bao giờ ốm cả. Bên cạnh bánh mì, cơm, cá, rau quả, nước trái cây thì tớ luôn bổ sung vào cơ thể rất nhiều sữa, yoghurt và phô mai.

Ngoài ra, tớ còn có sở thích ít người biết là món… mỡ hành, lý do vì sao tớ nghiện bún thịt nướng đến vậy. Phải có tép mỡ vào mới ngon, thơm và giòn.

Mèo luôn ở trên cao

Tớ ghét tính bầy đàn, nó thuộc về lũ… chó. Mèo hoạt động độc lập hơn.

Năm kia tớ có nuôi 2 em Mũi Trắng và Mũi Vàng, tối tối chuyên đi chọc chó hàng xóm sủa rần rần rồi chạy về nhà. Kể cả khi chó có rượt đến nơi, mèo luôn nhảy được lên những chỗ cao hơn, nhìn xuống kiểu “Tao có thể làm được cái chúng mày không làm được, mặc sức mà sủa nhá!”

So you can do what you’re doing down there
Cuz I’ll be flying higher
Waste your own time
I don’t care
Anything you can do, I can do better.

Amy Studt – Misfit

184533940_fda5b67dd3_o
Ngóng cửa sổ, “đợi anh về mang cầu hát”

Tiếp tục đọc