Tag Archives: personal

5 tờ 100K

Từ đầu năm, gia đình mình hay bị mất tiền linh tinh. Khi vài chục, lúc vài trăm. Bản thân mình trước đây chẳng quan tâm lắm, vì tiền bạc đều yên ổn trong ngân hàng. Chỉ để ít cash bên ngoài chi tiêu lặt vặt, hoặc đổ xăng, vá xe… Hết thì thôi, chẳng thắc mắc gì cả.

Cho đến khi bé giúp việc bị bắt quả tang tại trận đang móc ví Minh Thông đặt trên bàn, mọi thứ trở nên khác hẳn. Mình không hề muốn đề cao cảnh giác dưới mái ấm của mình chút xíu nào.

Một buổi sáng trước khi đi làm, mình đã gọi nó ra, bảo nhỏ: “Mọi người đều phải lao động, đổ mồ hôi sôi nước mắt mới ra tiền. Em cũng đâu thích ai xài tiền em chứ hả? Túng thiếu gì thì nói, lâu lâu anh cho một ít tiêu vặt.” Xong, mình dúi vào tay con bé 100K. Nó lí nhí cảm ơn.

..
.

Những tưởng mọi việc đã yên ổn.

Tiếp tục đọc

Được và Mất

IMG_6663

Hôm qua, chở giỏ quà to đùng về nhà, mình cứ sợ chúng sẽ đổ ào xuống đường. Hậu đậu mà… Tự dưng nghĩ vẩn vơ, về chuyện được và mất. Quả thực, càng sở hữu nhiều thứ, càng tích cóp lo lắng cho bản thân.

IMG_6697


Cũng giống như phú hộ cất giữ báu vật trong nhà, lâu lâu lại phải kiểm tra xem nó còn đó không, nơm nớp sợ trộm vào cuỗm mất.

Cũng giống như dân sành điệu cứ liên tục cập nhật xe với dế, bởi ngại bè lũ nhìn mình bằng ánh mắt xem thường. Vài người thậm chí chưa sờ tay vào hiện vật, song có thể huyên thuyên hàng giờ về “công nghệ mới”, như đúng rồi.

Cũng giống như nhiều em chân dài ăn xong lại nôn thốc nôn tháo, bởi mất dáng rồi thì mọi sự chú ý sẽ đồng thời bỏ em mà đi. Về già, em chỉ còn botox và silicon làm bạn đồng hành.

Tiếp tục đọc

Against All Odds

IMG_0010


Những lúc bận rộn đến mức không thể tập trung để viết một entry ra hồn, mình lại… lấy ảnh ra ngắm nghía. Trình tự sướng cao vậy đó, hehehe. Đâu phải bỗng dưng mà trung bình mỗi tháng, Robbey lại chia sẻ một series mới?

Em yêu không hài lòng chút nào, bảo mình toàn đăng mấy tấm… lừa tình, dụ mấy bé 9x vào cưa cẩm đong đưa. Chẹp. Hoa đẹp cứ để thiên hạ ngắm, chừng nào ai thò tay hái hãy chặt chém, oki? Haha. Đùa chút.

IMG_0001


Nhớ hôm làm giấy tờ ở sở đầu tư, đứng xếp hàng, nhìn các anh (bác) giám đốc toàn béo hơn mình, lùn hơn mình (dù mình đã không gầy và cao). Hít… hơi người xung quanh đến choáng váng, chợt nghĩ: “Chắc mình chẳng hợp làm sếp bự”.

Hm. Mấy vị lắm của thường dắt theo “nam thanh nữ tú”, để chứng minh điều gì? Thật vô nghĩa. Bản thân đã là minh chứng rõ rệt nhất rồi, không đúng sao?

Cũng chẳng muốn lùng đại gia để trao đổi abc. Ăn mặc đẹp, tóc đẹp đều do mình thích thế, tại sao phải thỏa lòng ai khác? So desperate.

Tiếp tục đọc

Diary of a Pure Loner

RobbeyLoner0007


loner
/ˈloʊ.nɜː/ Người thui thủi một mình.

Định nghĩa tiếng Việt trên Wiktionary đấy, “thui thủi” nghe tội nhỉ? Càng trải nghiệm, mình càng nhận ra nhiều điều thú vị.

Thời bao cấp đã qua, nhưng một số người vẫn giữ thói quen “Nhà kế bên có gà ăn kìa!” Điểm khác biệt: Ngày trước họ chăm soi mói hàng xóm, ngày nay kín cổng cao tường, chỉ còn cách… lên mạng xem ai hơn mình cái gì để ganh ăn tức ở. Mắc phải chứng ấy, họ đáng thương hơn là đáng ghét, vì sao?

Ai có nhan sắc sẽ chăm chút cho bản thân thêm đẹp. Ai có tài sẽ loay hoay với công việc và những dự án mới. Ai tốt bụng sẽ chạy đi giúp đỡ mọi người. Những ai có điều kiện từ mình trở lên: họ tận hưởng cuộc sống, chả việc quái gì phải bận tâm đến những kẻ… liên quan chết liền. Nếu có lo, thì lo chăm sóc cho bố mẹ, vợ chồng, con cái, chó mèo luôn mạnh khỏe, hạnh phúc trước đã. Còn thời gian và sức lực, ta tham gia các công tác xã hội. Đấy là lối sống hướng đến chân – thiện – mỹ.

Thử hỏi, nếu y thiếu tất cả, từ cái đầu đến cái tâm, từ cái tình đến cái tiền, sao lại ngăn cản niềm vui duy nhất của y làm gì? Bạn đi đường gặp con chó, bạn có chỉ vào nó: “Đồ con chó” không? Trời, ai lại thế? Ôiz, chuyện đời khó nói, trường hợp đấy gọi là Bad Loners – những kẻ lấy cớ “thui thủi” để chà đạp thiên hạ, vì họ muốn tất cả đều được nếm sự… đau khổ mà họ đang trải qua.

Thực chất, khổ ải do mỗi người tự gây ra cho bản thân. Papa bực bội việc bạn bè mượn tiền không trả. “Ai bảo cho mượn chi. -.-” – Tớ trả lời đơn giản. Tương tự, một mình mà vẫn vui vẻ thì đâu cần cặp kè, hội hè này nọ. Robbie đã hát, “Họ cười vì tôi khác biệt, tôi cười vì họ đều giống nhau.” Nói chắc bạn không tin – mình cũng là Loner, nhưng theo hướng tích cực.

IMG_5425


P!nk – Leave Me Alone (I’m Lonely)

Ví dụ vui: Có kẻ thích group sex, ghét thủ dâm – và ngược lại. Bạn có thể không đồng ý với lối sống của người khác, nhưng đâu được quyền ép họ theo ý mình, đúng không? Good Loners hài lòng với những gì họ có, không xâm phạm đến chuyện cá nhân của người khác. Mấy bạn Bad Loners (aka. Losers) thuộc dạng – “Giời ơi, tức wá, sao nó có người iu mà tao cứ mãi xóc lọ”???

Tự dưng vỡ nhẽ vì sao cả năm hông có bồ. Miệng thì vờ than phiền, thực chất mình thấy việc đó… chả cần thiết. Hồi trước còn quyết tâm cưa đâu đổ đó, giờ trai gái nhỡn nhơ trước mắt, ta nói… Vô cảm thì không hẳn, chỉ thấy nhàm chán và phiền toái. Chưa kịp bàn xa hơn, mạch suy nghĩ đã bị cắt ngang bởi cuộc gọi từ bạn bè hoặc email công việc. Một Loner đúng nghĩa rất e dè việc đánh mất không gian cá nhân, bởi đó là thứ duy nhất hắn sở hữu sau khi đã dành hết ngày cho gia đình, bằng hữu và cộng đồng. Người nào chiếm giữ trái tim hắn, chắc chắn phải thật xứng đáng.

clarisse


Loner không ích kỷ, chỉ không muốn những người hắn quý trọng lo lắng, phiền lòng. Ví như khi tham dự các chương trình, sự kiện, dù nhận vé đôi nhưng mình thường xuất hiện đơn thương độc mã. Đôi lần đi cùng bạn, để ngồi không cũng kỳ. Bởi – hoặc mình tung tăng khắp nơi, hoặc mình chăm chú thưởng thức. Thôi, khỏi rủ tốt hơn.

Cơ mà, đừng ru rú tại gia. Đã bảo Loner không… thui thủi, chỉ là bạn quá độc lập để “thuộc về” một cá nhân hay tổ chức nào đó. Vẫn có thể giao tiếp, nhìn ngắm thế giới xung quanh chuyển động như nào chứ. ^_^ Vậy nên đi đâu khi chỉ ta với ta?

5


1. Bar – Club

Tiếp tục đọc

Who Says?

IMG_1511


Ai bảo rằng tôi không thể tự do?
Tách biệt khỏi quá thứ một thời bám víu
Tự viết lại lịch sử cho mình
Ai bảo rằng tôi không thể tự do?

Thích đoạn này trong bài Who Says, hoàn toàn trùng khớp với quan điểm sống của tớ.

Nếu chăm theo dõi những gì tớ viết, bạn sẽ thấy một thông điệp bao quát: Tự Do. Khi nào tớ còn sống, quá trình phá vỡ những chiếc hộp lớn hơn hãy còn tiếp tục.

Như ngày tớ mất căn bản các môn tự nhiên, thậm chí bị giáo viên xỏ xiên, “Liệu có đủ điểm liệt để đậu vào trường chuyên không?” Tiếc thay, điểm Toán tốt nghiệp và thi tuyển đều là perfect 10.

Như ngày tớ đụng trúng một host family dở hơi, chủ nhà luôn nghĩ ra hàng tá trò lố nhằm đì đọt, vì lý do rất ít liên quan là con của mụ quá… dốt. Chẳng buồn nhớ cụ thể, chỉ biết dư sức nhập vai một… nam Cinderella. Rốt cục, tớ vẫn straight A’s cho cả năm học.

Như ngày tớ chân ướt chân ráo bước vào trường Plainfield, thế mà đã gom đủ số phiếu bình chọn để trở thành Senior Homecoming King. 3 năm cấp 3 – 3 trường khác nhau – chiến đấu ghê!

Người ta cứ quan điểm, đẹp mã kém thông minh, còn bọn học giỏi thì suốt ngày chúi mũi vào sách vở. Tớ tham gia văn nghệ, sinh hoạt hội nhóm đầy đủ. Gặp lại bạn bè cũ, chưa từng than thở mình bỏ lỡ điều gì.

Và tớ vẫn hòa đồng.

Thói thường, những ai sớm đạt nhiều thành tích trong cuộc đời, mặt nó sẽ hất lên trời. Nếu tớ nói tất cả những điều này, nhìn thẳng vào mắt bạn, thì bạn có nghĩ rằng tớ đang “khoe” không? Đương nhiên, đấy là trong trường hợp bạn đã biết tớ lười nhác, trễ nãi, thiếu kiên nhẫn, trẻ con và cứng đầu cứng cổ.

Điểm làm tớ thú vị – không phải sự hoàn hảo – mà vì tớ luôn tự biết mình là ai. Trên hết, tớ biểu hiện bản thân một cách bình thản và giản dị nhất có thể.

Những gì tớ làm được, trước hết để thỏa cái tôi của mình. Như thưở tự làm thơ tự sướng, đọc đi đọc lại vẫn thấy vui âm ĩ. Thế tốt rồi, không cần vệ tinh xoay chung quanh. Khen chê vốn chỉ là phù phiếm.

Thiên hạ bảo, học văn sao hái ra tiền?
Thiên hạ bảo, viết blog sao hái ra tiền?
Papa bảo, đẹp có hái ra tiền không?

Đang suy nghĩ.

Sao lại phải hái nhỉ? Hữu xạ tự nhiên hương, để gió cuốn đi và để gió mang về.

Cuối cùng: Hâm mộ khiếu hài hước của mình thế!

john


Who says I can’t be free?
From all of the things that I used to be
Re-write my history
Who says I can’t be free?

Đọc review và nghe album Battle Studies của John Mayer

Tiếp tục đọc

Robbey

IMG_1423


Kể từ khi chọn Robbie làm ID trên forum Phổ Thông Năng Khiếu vào năm 2001, đã “một lòng một dạ” với nó đến tận bây giờ. Bạn biết đấy, ở lứa tuổi xì tin, bọn nhóc thường thay đổi nickname như chong chóng – tùy thuộc… thời tiết nắng hay mưa. Mình chỉ đúng một lần nâng cấp Robbie -> Robbey, do sợ nhầm lẫn sang thần tượng mỗi khi tên được xướng lên. Cách phát âm tương tự: Róp-bi (đánh lưỡi thật mạnh khi phát âm chữ R =).

Tên khai sinh và tự chọn đều liên quan mật thiết đến cá nhân mình, kể cả âm sắc lẫn ý nghĩa. Có bạn nhận xét khá hài hước: trong khi MM nghe… Mềm Mại, Mượt Mà đầu Môi thì RR cứ Rắn Rỏi, Rừng Rực, Rôm Rốp – đau hết cả Răng!

IMG_1399


Giọng văn tớ vốn đanh thép từ ngày còn đi học, điểm số dành cho thể loại phân tích bao giờ cũng cao hơn là tả cảnh này nọ. Nói thật nhé, đọc bài những “đối thủ” trong đội tuyển, thấy họ dùng từ trau chuốt hơn mình nhiều. Vì sao được chọn? Chắc mình… lạ.

Từ bé đến lớn, rất ít khi đụng đến dàn bài mẫu của giáo viên. Toàn tự tung tự tác, nên kết quả học tập khá là… lên voi xuống chó. Thi quốc gia, trường chuyên lớp chọn thì ngon lành, đến lúc tốt nghiệp: 6.5 môn Văn. Nhục hơn con cá nục! Bởi, mình chỉ luôn hướng đến đối tượng năng động, tư tưởng văn minh, tiến bộ. Gặp bác nào bảo thủ quá, em chào thua, không đủ kiên nhẫn.

Mình được thầy cô cưng vì nhiều lý do khác hơn là… thành tích. Nghĩ đi, Thế Hệ Vàng của trường Nguyễn Du mà. Chỉ tính riêng trong lớp, lâu lâu mới thò chân được vào cái top 5, hình như còn đồng hạng với dăm ba bạn khác nữa. 9.5 đấy nhé. No kidding! Bấy nhiêu năm… Bản chất không thay đổi mấy: nói nhiều, tung tăng, nhí nhảnh, làm trò, yêu văn nghệ, blah blah. Quậy phá? Nah. Vừa đủ để các sư phụ nhớ mặt thôi.

IMG_1396


Cách thể hiện qua câu chữ của mình thường chả… ăn rơ với hình tượng bên ngoài. Mình thấy không cần thiết. Miễn sao quan điểm vẫn nhất quán là được.

Tiếp tục đọc