Tag Archives: Phùng Mạnh Việt

GT PARTY và Văn Hóa Tiệc Tùng

Robbey-DOPE-GTA013


Kể từ dạo báo chí phóng đại cát-xê event của một số nghệ sĩ, bỗng dưng vài bạn hình thành thói quen “Làm gì cũng hỏi tiền”. Mình hoan nghênh tinh thần sòng phẳng và thẳng thắn, song đừng để bản thân trở nên quá thực dụng. Hà Hồ vẫn xuất hiện tại các sự kiện do người quen tổ chức, Hà Tăng cũng từng tay trong tay Louis Nguyen đến chung vui cùng DOPE Gold Party vào năm ngoái. Đã là vedette đình đám và thừa khả năng kiếm tiền, họ đâu nhất thiết tính toán chi li từng đồng?

Ngay cả bản thân mình, dù thường nhận thù lao $200 – $300 cho một entry giới thiệu sản phẩm, đâu phải bài viết nào cũng lấy phí như thế?! Với bạn bè, người thân, hoặc những gương mặt thú vị – mình luôn sẵn lòng hỗ trợ thông tin, và gợi ý tên họ cho một số show diễn mà không cần nhận hoa hồng. Chứ chẳng nhẽ mỗi lần khen ai vài câu, lại nhắn tin: “Em nợ anh năm trăm nghìn nhá!” Má ơi, chạy không kịp!

Mà nói thiệt, nếu đơn vị tài trợ muốn mượn bạn để quảng cáo cho sản phẩm abc gì đấy, liệu bạn đang làm việc hay đi chơi? Mọi ánh đèn sẽ chiếu về phía bạn, mọi ánh mắt sẽ soi mói từng cử chỉ của bạn, bạn có còn thoải mái để nhảy nhót vui đùa không?

Robbey-DOPE-GTA093


Có nhiều lý do đi tiệc khá… lạ: Để khoe đồ hiệu, để tự PR bản thân, để quảng bá sản phẩm… Khi ekip DOPE mới từ Singapore sang, họ đã ngạc nhiên trước hiện thực ấy ở Việt Nam. Những mục đích nêu trên không đáng lên án; tuy nhiên, dường như một số người đã quên mất ý nghĩa chính yếu của party: HAVE FUN!!! Enjoy yourself!

Tiếp tục đọc

Effoc – Giấc mơ lớn từ chiếc Coffee-cart

4751408260_2ed058ced3_o


Một ngày bình thường như mọi ngày, mình nhận được cuộc gọi từ khách hàng tên Việt, với nhu cầu quảng bá thương hiệu trên các trang mạng xã hội. Việt mời mình đến Effoc để dùng thử sản phẩm, đồng thời cùng trao đổi về cách thức và chi phí. Nothing unusual.

Khi dừng xe ở chi nhánh Võ Thị Sáu, bất ngờ đầu tiên là ông chủ mặt non choẹt ra đón, vận áo thun quần lửng nữa chứ. Tất nhiên, mình không áp đặt big boss cần phải là những bác đầu hói, song ít nhất nên lớn hơn mình vài tuổi. Và mình nhầm. Cậu ấy sinh năm 1988, tự gầy dựng sự nghiệp và hiện đã sở hữu trong tay 3 chi nhánh takeaway coffee luôn tấp nập teen ra vào.

Chà, intro giống đang PR cho chủ quán hơn là đứa con tinh thần của hắn nhỉ? Việt đã dặn dò trước, “Anh đừng nói nhiều về em nhé, cứ tập trung vào sản phẩm”. Cơ mà, sẽ thật thiếu sót nếu quên đề cập nhân vật… bố trẻ, bởi Effoc đâu từ dưới đất mọc lên?

Robbey-Effoc0019

Ngày xưa…


Bắt đầu từ chiếc Coffee-cart…

Ý tưởng kinh doanh cà-phê-mang-đi hình thành khi Việt đang… làm bài tập. Nhưng khác với bạn bè đồng trang lứa, Việt đã thực tế hóa kế hoạch của mình, chứ không vẽ vời ra chỉ để ghi điểm.

Ngày 25/08/2008, “E2FFOC” ra đời, viết ngược lại từ chữ “COFFEE”. Tuy nhiên, để dễ phát âm hơn, “E2FFOC” sớm đổi thành EFFOC – Tên gọi đã trở nên quen thuộc với giới trẻ Sài Gòn.

Blogger Bim Nguyễn: “Ủng hộ a mập từ hồi a mới mở xe nhỏ, giờ đề huề như này rồi, thiệt hâm mộ.”

EFFOC ban đầu hoạt động với hình thức Coffee Cart (quầy bán hàng lưu động) – rất phổ biến và được yêu thích tại các nước lớn. Trong vòng chưa đầy 2 năm, Effoc phát triển đến chóng mặt, menu ngày càng đa dạng và nay đã bành trướng ra đến 3 chi nhánh để phục vụ nhu cầu thực khách.

Sẽ không có gì đáng bàn cãi nếu Việt là con nhà đại gia, hoặc từng trải qua chục năm kinh nghiệm trong ngành cà phê. Nhưng với một người trẻ, 20 mấy tuổi đã làm nên thành công bước đầu cho giấc mơ lớn, thật đáng để mình “ngưỡng mộ trong im lặng”. Oops, vừa nhỡ nói ra rồi!

Tiếp tục đọc