Tag Archives: Sunsilk

Nhân trường hợp Tiến Đoàn…

8

.
Nếu sở hữu thân hình chuẩn mực, liệu bạn sẽ có nhu cầu… khoe hay không? Trả lời thành thật nhé!


Nên nhớ, chẳng đứa bé nào sinh ra đã sẵn bụng 6 múi, cơ bắp săn chắc. Tất cả đều phải qua quá trình luyện tập nghiêm túc, đòi hỏi công sức cũng như thời gian. Trên lý thuyết, bạn có thể đến phòng gym chỉ để rèn thể lực, tất nhiên rồi. Nhưng nếu đơn thuần vì sức khỏe, liệu mấy người đạt được tiêu chí nêu trên? Chăm chút body & diet quá, lấy ai đi làm 8-10 tiếng/ngày, rồi lo cho gia đình, café với bạn bè, chưa bàn tới khoản… chơi game, chat chit và Facebooking nhé!

Sau khi hy sinh nhiều thú vui để tu thành chánh quả, chẳng nhẽ cứ soi gương tự sướng? Phải khoe chứ! Không để gái ngắm thì cũng để trai ngắm, lòng hả hê vì chúng đang thèm khát và ghen tị, nhưng tay lách tách gõ: “Cảm ơn bạn. Thường thôi mà, có gì đâu.” Hihi, một cảm giác thật sung sướng.  Chết mất, cái này gọi là “suy bụng ta ra bụng người”. =))

Tiếp tục đọc

Phụ Nữ Thời Đại: Trò Chuyện với Robbey

Robbey vừa có bài phỏng vấn trên tạp chí Phụ Nữ Thời Đại, số 110 phát hành ngày 18-4-2011, cả nhà nhớ mua ủng hộ nhé.

Tác giả là một cậu em, từng hợp tác trong vài chiến dịch marketing, và hiện làm việc tại một trong những công ty truyền thông hàng đầu thế giới. Ku Nam đang thực hiện chuỗi bài về kinh doanh qua blog, và mình rất hân hạnh được làm khách mời đầu tiên. ^_^

Bài viết có nhắc đến Nokia và cty của mình là Robbey Communications, đồng thời ảnh minh họa nằm trong photoshoot quảng cáo cho netbook Samsung. Không hề cố tình đưa vào để PR đâu nha! Nói trước để mọi người khỏi soi.  Đơn giản vì hình đẹp và những thông tin cụ thể ấy cần thiết cho phần trả lời thôi.

Robbey-Interview05


Đời sống việc làm

Cơ hội kiếm tiền của “hot blogger” (Kỳ 2)

BẢO NAM


TRÒ CHUYỆN VỚI ROBBEY – một trong những “hot blogger” nổi tiếng để hiểu rõ hơn về cơ hội kiếm tiền của công việc này.

Từ bao giờ, anh có ý định biến trang cá nhân của mình thành một công cụ kiếm tiền? Trước đây anh có nghĩ đến việc sẽ “hái ra tiền” từ những bài viết chia sẻ của mình?

Hoàn toàn không. Viết lách vốn là đam mê từ bé của tôi, nên mọi thứ ban đầu đơn thuần chỉ là sự chia sẻ. Trước khi blog ra đời, tôi thường email cho nhóm bạn, chỉ để kể về những trải nghiệm trong ngày. Do đó, lúc bắt đầu blogging ở 360, tôi đã nhanh chóng có ngay vài trăm người quan tâm, vì họ quen đọc những gì tôi viết rồi.

5 năm trước, một công ty phụ trách truyền thông của Nokia tiếp cận tôi để ký hợp đồng quảng bá sản phẩm mới. Tôi còn rất bỡ ngỡ, nhưng tất nhiên là hứng thú ngay với lời đề nghị hấp dẫn: 3 triệu cho một entry. Sau này, tôi nhận “sô” thường xuyên hơn, nhưng luôn đảm bảo sản phẩm cần phù hợp với mình.

Theo anh, đây có phải là một công việc dễ dàng? Và để thành công thì người viết cần phải có những kỹ năng và yếu tố gì?

Tiếp tục đọc

Chỉ là Hà – Chỉ là Nano

Robbey-HoNgocHa-0015


Double Standard…

Chuẩn mực đôi là điều đã tồn tại từ lâu, nhưng vẫn dễ dàng tìm thấy trong xã hội chúng ta hiện nay.

Một người Tây nói tiếng Việt lơ lớ đủ để tôn vinh lên khắp báo đài. Một người Tây hát nhạc Trịnh đủ để phòng trà thu bộn tiền trong đêm.

Hàng trăm nghìn du học sinh nước ta lưu loát các thể loại ngôn ngữ – thì sao?

Bất kỳ ca sĩ nào nước ta rục rịch tấn công thị trường nước ngoài, đều nhận lấy sự mỉa mai từ truyền thông cũng như nhóm khán giả tiêu cực. Gần đây nhất, tờ báo nọ sẵn sàng dành một bài dài ngoằng để phân tích những lỗi sai vụn vặt trong album của Hà Anh Tuấn và Đoan Trang. Tất nhiên, mọi góp ý đều đáng hoan nghênh, song nên thể hiện tinh thần khích lệ hơn chút xíu.

Wonder Girls hát live chán bỏ xừ, ca từ thiếu chiều sâu, và phát âm kém hẳn nhiều nghệ sĩ Việt. Nhưng hãy nhìn xem, dân Hàn ủng hộ họ hết mình, thậm chí mua hàng loạt singles để Nobody lọt vào top 100 Billboard. Mình cực kỳ tôn trọng tinh thần ấy.

Robbey-HoNgocHa-0006


Lady Gaga đội lon Coca lên đầu, chèn thêm hàng loạt sản phẩm vào video clip, ta tấm tắc khen lấy khen để.

Tới lượt Hồ Ngọc Hà diện bộ váy làm từ vỏ chai Sunsilk, lại nghe lời râm ran, “Cần quảng cáo đến lố bịch vậy không?” Hì, đôi lúc lố một tí để tạo ấn tượng mạnh cũng hay đấy chứ!

Nếu thường theo dõi các chương trình thời trang quốc tế, bạn sẽ nhận thấy mẫu đôi lúc vận cả… giấy báo hay túi đựng rác. Chả sao cả. Nhiệm vụ của một model chuyên nghiệp là truyền tải thông điệp từ nhà thiết kế hay đơn vị tài trợ đến người xem. Cô ta cần trông hấp dẫn với bất kỳ thể loại trang phục nào khoác lên cơ thể, chứ không phải kỳ kèo mè nheo đòi mọi thứ theo ý mình.

Tất nhiên, Hà sẽ chẳng đời nào tung tăng dạo phố với chiếc váy Sunsilk, bởi nó có phải thời trang ứng dụng đâu? Nhưng hãy nhìn cách chị mặc nó, rất tự nhiên, chẳng một chút gượng gạo. Như vậy, Hà đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi.

Cái khách hàng cần mua không chỉ là sản phẩm, mà còn là sự tự tin tuyệt đối từ phía khuôn mặt đại diện.

Tiếp tục đọc

All Eyes on Hồ Ngọc Hà

Robbey-Sunsilk0014


Từ đầu năm đến nay, rất nhiều người hỏi mình về chuyện bầu bí của Hồ Ngọc Hà, cả ngoài đời lẫn trên blog. Vài comment khá suồng sã, “Sao không khai thác xì-căng-đan của Hà với Cường Dollar?” Thật duyên dáng Việt Nam! Ngay tại event Sunsilk vừa rồi, trong một rừng mỹ nhân và celebrities, tất cả các phóng viên ảnh vẫn vây quanh Hà, cố gắng tìm “bằng chứng” (?!). Họ giật tít ra sao thì cả nhà cũng thấy rồi đấy. Mình viết entry này chả phải để đính chính hay bênh vực, mà chỉ muốn chia sẻ vài quan điểm.

Trước hết, scandal dùng để chỉ những điều xấu xa, hiểu theo nghĩa tiêu cực. Chẳng hạn như sử dụng chất kích thích, tông xe rồi bỏ trốn, quan hệ tình dục với trẻ em, vv. Chuyện yêu đương, cặp kè, sinh con sao lại gọi là scandal? “Ơ, ai bảo anh ta giàu, ai bảo cô ấy nổi tiếng?” Lạ nhỉ? Chẳng nhẽ nghệ sĩ không sở hữu những quyền căn bản đó?

Robbey-Sunsilk0036


Đã từng bàn về đề tài “kiều nữ và đại gia”, nay xin khẳng định thêm lần nữa: Điều này quá bình thường. Sống trên đời, ai nấy đều muốn tìm được nửa kia xứng với họ. Cụ thể là mình đi, chỉ quen những bạn có tài chính và nguồn thu ổn định. Mình có tiền, làm ra tiền, chả cần xin xỏ; và ngược lại, không thích người yêu lệ thuộc vào mình. Thế kỷ 21 rồi, muốn ăn lăn vào bếp, chẳng nhẽ còn chuyện một cá nhân gánh vác cả gia đình?

Buồn cười lắm.

  • Nếu nữ ca sĩ A yêu một anh nghèo hơn – ôi con này bao zai, yêu đương gì?
  • Nếu nữ ca sĩ A yêu một anh ngang tầm – ôi chúng nó đánh bóng tên tuổi lẫn nhau, yêu đương gì?
  • Nếu nữ ca sĩ A yêu một anh giàu hơn – ôi con này ăn bám, yêu đương gì?


Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ. Tốt nhất tự mình biết riêng mình, và ta biết riêng ta.

Robbey-Sunsilk0038


Hồ Ngọc Hà là một trong những ca sĩ đóng thuế cao nhất, mỗi năm vài trăm triệu. Bản thân Hà đã là đại gia! Thiết nghĩ, chị kiên trì lao động nghệ thuật nhiều năm liền, nghiêm túc thực hiện từng dự án, vị trí verdette hoàn toàn xứng đáng.

Có khi bạn sẽ bắt gặp Hà cùng tình nhân tay trong tay dung dăng trên phố. Có khi bạn sẽ bắt gặp họ ngồi ở Deli tâm tình. Có khi bạn sẽ bắt gặp anh ấy đến rước Hà trước cổng đài truyền hình. 2 năm qua, Hà đâu che giấu “người yêu bé nhỏ”?

Vài lời ác ý cho rằng, chính Hà dấy lên “tin đồn baby”. Theo tin chính xác mình được biết, khi 2Sao vừa đặt nghi vấn, trợ lý của Hà đã trực tiếp liên lạc đề nghị gỡ xuống. Nên nhớ, Hà chưa bao giờ đem anh ấy lên mặt báo, dù khẳng định hay chối bỏ. Không che giấu khác với việc dùng người yêu để đánh bóng tên tuổi. Im lặng là vàng.

Ba mẹ mình bảo, “Nhỡ có thai thật cũng chả ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới. Thời buổi này còn làm khổ phụ nữ à?” Đôi lúc thấy mình thật may mắn, khi tư tưởng phụ huynh luôn phóng khoáng và văn minh.

Robbey-Sunsilk0022

.

Robbey-Sunsilk0017


Ngắm Hồ Ngọc Hà tươi tắn và giàu sức sống tại buổi ra mắt SUNSILK CO-CREATIONS SALON

Tiếp tục đọc

Thành Thị

Ngoài cửa sổ, sương giăng nhiều quá. Bầu trời màu mỡ gà.  Hờ, vậy là đã thức đến 6h sáng.  Vừa vấp phải một cú sốc nho nhỏ, nhưng mình vẫn đang giữ thế thăng bằng… như thường khi.  Thiết nghĩ, nếu cuộc đời mình được đặt lên phim ảnh, hẳn sẽ nhiều chi tiết thú vị để khai thác – những điều mình không bao giờ chia sẻ trên mặt blog.

Dẫu sao, may mắn là diễn biến vẫn theo chiều hướng comedy hơn là tragedy.  Nếu giữ niềm tin như nhân vật chính trong Stranger than Fiction, nhất định đến cuối phim, mọi khúc mắc sẽ được tháo gỡ.

Until then, I’d be professional.


*
* *



Trước khi đăng ảnh liveshow ở Cần Thơ, muốn bàn chút về 2 tiếng “nhà quê”.

Ngữ nghĩa được hình thành theo thời gian, và khó có thể ngăn đại chúng thay đổi quan điểm về “nhà quê” một sớm một chiều.  Đa phần trong số chúng ta, mỗi lần nhắc đến nó lại mang hàm ý tiêu cực: kém phát triển, văn hóa thấp, cư xử không đúng mực, trang phục không hợp thời, thậm chí… chả biết gì.

“Dân thành phố sao không rành đường?” – Từng ‘được’ hỏi nhiều lần như thế.  Trên thực tế, bạn học từ cấp 2 – đến giờ vài người còn chưa biết chạy xe!  Những đứa trẻ lớn lên ở Sài Thành, nếu gia đình khá giả một chút, chắc chắn sẽ được bố mẹ đưa đón đến mọi nơi.  Papa bảo, “Chỉ ngồi sau lưng thì chả bao giờ nhớ đường, phải đích thân cầm lái.”

Cũng có lý, mình từng dựa vào lưng ba khò khò, hoặc tranh thủ lấy vở ra học bài, hoặc… huyên thuyên suốt chuyến đi.  Thế thì đố mà biết định hướng!  Trong công việc cũng vậy, người tiên phong cực hơn một chút, nhưng chắc chắn sẽ rõ đường đi nước bước hơn là những kẻ bám theo sau, cứ mãi… đoán mò vì sao người ta tìm đến được thành công.

Nếu để ý, phần đông những ai quyền cao chức trọng ở Sài Gòn và Hà Nội – đều không có gốc gác tại đó.

Dân thành thị muốn kiếm việc không khó, mua sắm quá dễ dàng, lại chả cần đối mặt thiên tai lũ lụt.  Những nuông chiều be bé ngày càng tích tụ, khiến cho ý chí tiến thủ dễ dàng nhắm mắt ngủ khò.

Trong khi đó, ở những vùng khó khăn, người ta luôn nung nấu mong muốn đổi đời.  Chụp được cơ hội dù lớn dù nhỏ, họ trân trọng và cố gắng phát triển từ đấy.

Đơn giản như chuyện đường sá chẳng hạn, dân tỉnh rành hơn dân thành phố là điều quá thường tình.  Xứ lạ quê người, không năng động, không lăn xả vào đời thì chỉ có cửa bị đào thải.

Đương nhiên không phải ai cũng được như vậy – chỉ là điều rút ra được khi quan sát một số người xung quanh thôi.

Ca sĩ “đi tỉnh” nhiều thường bị cho là… thiếu đẳng cấp.  Ừ, công nhận điều kiện sân khấu, âm thanh ánh sáng ở Thành phố tốt hơn – nhưng nói thật, khán giả quá chán!  Mỗi tuần đều có… vài chương trình ca nhạc, riết lắm người đón nhận nghệ thuật như sự ban phát, xem xong chẳng buồn vỗ tay.


Vàng vẫn là màu sắc tràn ngập trong khán phòng

Điều này đã khiến khán giả rất xúc động và cổ vũ nồng nhiệt hơn


SunsilkB0065



Theo dõi liveshow ở Cần Thơ, hơi bất ngờ vì khán giả sung quá, máu quá, từ đầu đến cuối chương trình tràn đầy tiếng hô tên ca sĩ, cũng như những tràng pháo tay vang dội sau mỗi tiết mục.  Theo ước tính của mình, khán giả có vẻ không đông bằng Sài Gòn, nhưng lửa nhiệt tình thì phải gấp chục lần!  Hồ Ngọc Hà nhờ vậy hát tình cảm hơn, nhảy bốc hơn, thậm chí chân đất bước xuống từng khu vực khán đài để giao lưu.  Nhìn những bạn trẻ vươn tay về phía mình, ở vị trí người nghệ sĩ, hẳn là xúc động lắm.  “Vậy là Robbey chưa xem ở Đà Nẵng rồi, chị còn leo tuốt lên hàng trên cùng, vì khán giả la to làm mình hăng quá!”

Khi không khí sôi nổi, đừng nghĩ cái lợi chỉ dành cho những người đang đứng trên sân khấu.  Bản thân bạn đi xem ca nhạc, ắt hẳn cũng muốn enjoy, thế thì tiếc gì sự cổ vũ khích lệ?  Nhiều khi buồn giùm các bạn nghệ sĩ, chẳng nhẽ mình lại nói, đúng là dân “thành phố”!

Nhạt nhẽo, khô khốc, thiếu trân trọng.  Nếu đó là những đặc điểm của Sài và Hà thành, chúng ta nên tự cảm thấy xấu hổ.


SunsilkB0076

SunsilkB0077

SunsilkB0078

SunsilkB0079

SunsilkB0080

Vũ đạo của Hà ngày càng trở nên điêu luyện hơn

Một hành động cám ơn của Hà đến anh Bo vì đã đến với Hà trong tour diễn xuyên Việt này


Xem tiếp những hình ảnh đẹp của đêm diễn Và Em Đã Yêu tại Cần Thơ. [Cùng những ảnh độc phía… dưới sân khấu, bảo đảm không nơi nào có hehe]

Tiếp tục đọc

Hậu Trường ở Cần Thơ

SunsilkA0059



Tình yêu đến lúc bạn ít mong đợi nó nhất.

Tự nhiên lại muốn bắt đầu entry như thế, bởi mình nghĩ là…  Thôi, nói trước bước không qua.  Đã bao giờ bạn gặp một ai… ghét bạn, không muốn làm việc cùng, thậm chí xóa luôn số di động!  Sau đó, một nụ hôn gần như thay đổi tất cả.  I mean – really?  Suy nghĩ nghĩ suy.  Ôi…

Grrrrr, Cupid lại đang giở trò.  Bình tĩnh nào.


Chuyến đi Cần Thơ lần này vui hơn mình nghĩ.

Vui vì được chứng kiến tận mắt sự lao động hết mình của không chỉ Hồ Ngọc Hà, mà còn là cả ekip: từ đạo diễn, quản lý, trợ lý cho đến stylist, hair, makeup; từ ca sĩ khách mời, nhóm nhảy cho đến các bạn FC.  Gia đình của chị Hà cũng đi theo ủng hộ cô con gái, mẹ và dì thỉnh thoảng chỉnh lại giúp áo váy, giày dép.  Đấy là chưa kể đến những người đứng sau như các nhạc sĩ, mixer, DJ, khâu PR của cty JWT, cũng như các phóng viên đã có cái nhìn công tâm dành cho nỗ lực của chị.

Để có được sự thành công cho một chương trình, đòi hỏi nhiều hơn một cái đầu, và tất cả những cái đầu ấy phải hoạt động ăn ý cùng nhau.  Một số kẻ ác ý có thể tìm cách phủ nhận, chả hề gì, bởi hàng chục nghìn khán giả ở lại cùng chia sẻ không gian âm nhạc với Hà đến phút cuối trong 5 đêm diễn vừa qua đã nói lên tất cả.

Nhìn mồ hôi lăn dài trên má Hà, thấy chị đẹp hơn thường khi, nét đẹp của sự phấn đấu bền bỉ.  Nếu chỉ dựa dẫm vào nhan sắc và sự may mắn, muôn đời sẽ không bao giờ bứt lên được vị trí vedette.  Bước từng bước vững chắc trên con đường sự nghiệp, Hà ngày càng tỏa sáng bởi chính thực lực, trí tuệ, và sự duyên dáng của bản thân.

Thôi, không bàn về cô gái ấy nữa, cô í sẽ xuất hiện nhiều hơn ở entry sau.


SunsilkA0009

SunsilkA0063


Xem tiếp những hình ảnh trước show diễn ở Cần Thơ (biết đâu sẽ hiểu rõ hơn đoạn đầu mình nói gì).

Tiếp tục đọc

Điên trong Mưa

Thế giới online quả thực không đơn giản. Kể từ ngày Internet ra đời, mỗi cá nhân có quyền phát biểu chính kiến của mình hơn. Tuy nhiên, một số kẻ lại lạm dụng quyền tự do này để bóp méo sự thật; thậm chí nói ra những điều xúc phạm, hòng khiến người khác bị tổn thương.

Nếu bạn đủ kiên nhẫn, hẳn bạn cũng từng dành ít nhiều thời gian trình bày luận điểm, chỉ để vài đối tượng nào đó hiểu được nhiều khía cạnh của vấn đề. Ừ, bạn không phải là người duy nhất. Tuy nhiên, một điều mình rút ra được là – khi người nghe không đủ thiện chí, thì dù cho bạn có đặt bằng chứng ngay trước mặt, họ cũng chả bao giờ muốn tin.

Xem phim “You Don’t Mess With The Zohan”, thấy hơi bị… nhảm nhí, nhưng ít ra thông điệp của nó khá thú vị: Người Israel và Palestine chiến tranh mãi không dứt, vì ai cũng bảo là phe bên kia gây sự. Cách tốt nhất để có được hòa bình là: Dừng tất cả. Mọi va chạm lớn nhỏ đều là vô ích, phí phạm thì giờ và của cải. Cũng may, mình chưa từng có nhu cầu “điều tra & hãm hại” ai, kể cả những đối tượng vô cớ công kích cá nhân. Họ quan tâm đến mình, vì đơn giản, mình thú vị và Have A Life. Thế thôi.


HP0025


Nhiều phóng viên bày tỏ, họ cũng theo dõi các diễn đàn để tham khảo thông tin. Đôi lúc, thấy những chuyện bịa đặt trắng trợn, đến mức không liên quan đến nhân vật còn… khó chịu giùm. Thế nhưng, họ khuyên mình nên im lặng. Đúng sai như thế nào, tự khắc những người cần biết sẽ biết. Ừ, mình cũng không có nhu cầu “giải thích” với các nhà tài trợ hay dân chuyên môn, vì mình biết cái đầu của họ đến đâu. I just can’t stand Ignorance. But now – I will need to learn – that not everyone is the same. Vị trí của mình là hot blogger, là người mà nhiều độc giả và các agency quan tâm, mình cần ý thức vị trí ấy hơn. Sẽ ghi nhớ.

Kể từ nay, không tranh cãi về bất kỳ đề tài nào liên quan đến Hồ Ngọc Hà nữa. Nhiều khi lấn sâu hơi quá đà, dù mình thậm chí chưa đủ fanatic để có mặt trong các buổi họp FC của chị này. Phức tạp chi bằng đơn giản: Người ta nói về cô gái ấy, bởi đơn giản cô ta thú vị và Have A Life, a really DAMN-GOOD LIFE. Khi bản thân và thần tượng không được như vậy, tự khắc sẽ bôi tro trát trấu cho xấu đi, cũng như Cinderella luôn bị mụ dì ghẻ cho ăn mặc rách rưới lấm lem vậy.

Mình biết là thời gian qua, chị cũng stressed dữ dội lắm, hoạt động nghệ thuật nghiêm túc mà vẫn không được xem trọng. Sau đợt này, chị nên nghỉ ngơi để lấy lại sức khỏe và tinh thần. So that when you’re back, you’re back in real fierceness.


HP0015

HP0028


Một vài hình ảnh mà phóng viên đã gửi về cho mình từ Hải Phòng.

So nice. ^_^ Vẫn giữ nguyên câu nói cũ, “Mình chả điên mà ngồi xem nhạc dưới mưa”. Haha, không ác ý thì sao lại phải sợ? Mỗi người có thể chất và sức đề kháng khác nhau. Mình giăng nắng hay bước đi trong tuyết lạnh chẳng sao cả, chứ dầm mưa là bệnh ah. Để yêu được người khác, phải biết yêu bản thân trước tiên!

Mặt khác, cũng đã từng phát biểu, điên chưa hẳn là xấu. Trong nghệ thuật, chỉ những ai đủ điên mới tạo nên điều khác biệt. Trong tình yêu, điên một chút mới bật lên được ngọn lửa. Thiết nghĩ, ai từng điên để thực hiện mơ ước của mình, hoặc ít nhất làm cho bản thân cảm thấy hạnh phúc – nên tự hào, vì bạn chỉ sống có một lần. Và…

Sống là không chờ đợi.

Tiếp tục đọc

Hồ Ngọc Hà và câu chuyện Trân Trọng

Các công việc từ trước đến nay của mình đều trực thuộc ngành Marketing, liên quan đến PR nhiều hơn là Quảng Cáo [Nhiều người thậm chí không thể phân biệt được các mảng -.-“]. Tuy nhiên, cho dù là tiếp thị trực tiếp hay gián tiếp, miễn sao thông điệp được truyền tải đúng đắn và phù hợp, điều đó không có gì đáng lên án cả.

Nhiều bạn ngày càng quá nhạy cảm với thương hiệu.

Ví như mình đề cập đến H&S ở entry trước, không cần nhận một đồng nào, mình vẫn tự hào thừa nhận rằng đã dùng sản phẩm từ nhỏ tới lớn.

Khi mình ăn một bữa ngon, mình trân trọng đầu bếp và nhân viên phục vụ.
Khi mình nghe một bài nhạc hay, mình trân trọng ca sĩ, nhạc sĩ và ban nhạc.
Khi mình dùng một sản phẩm chất lượng, mình trân trọng những người làm ra nó.

Bạn biết vì sao mình luôn hạnh phúc không? Vì mình biết trân trọng.

Một số người chưa gặp, cứ nghĩ là mình chảnh. Ừ, mình có thừa điều kiện để chảnh, nhưng tại sao lại phải làm thế? Từ chị bán bún cho đến bà cụ bán chewing gum, mình đều “dạ thưa” rất đàng hoàng – không cần phải ai khác nhìn vào mới “ra vẻ”. Những cái đấy xuất phát từ tâm, cảm thấy hạnh phúc thì chúng mới thoát ra một cách tự nhiên được.

Rất nhiều người trẻ hiện nay không biết trân trọng những gì xung quanh họ, từ cái nhỏ nhặt nhất như… gói xôi mẹ mua cho mỗi buổi sáng chẳng hạn, chứ đừng nói đến mấy chuyện quá to tát. Khen bạn bè 1-2 câu, lại nghĩ xem có được… lợi gì không? Quá toan tính. Từ đó suy bụng ta ra bụng người, cứ cho rằng thế gian ai cũng giống họ.

“Có bao giờ sợ bị lợi dụng?”

Mình nghe câu hỏi này không dưới 5 lần.

Tại sao lại nghĩ người ta đang “lợi dụng” mình, có tiêu cực quá không? Phải chăng do đã từng phát biểu, những bài cảm nhận về nghệ sĩ – mình không… lấy tiền từ đối tượng? Ha ha, cái này thuộc về nguyên tắc cá nhân, chả liên quan gì đến việc kinh doanh. Cảm nhận xuất phát từ tâm hồn của bạn. If you sell your soul, what else have you got?

Mình cũng chưa đến mức túng thiếu, các nhà tài trợ cũng lo cho đủ… phí shopping, đâu cần thiết phải làm mọi thứ để kiếm chác… mấy đồng xu to như bánh xe bò rứa. Đổi lại, mình nhận được sự tôn trọng. Nghệ sĩ thường ghét nhất 2 loại: Thứ nhất là loại la liếm chầu chực sơ hở khi trò chuyện để rồi đâm lén sau lưng – Thứ 2 là loại nhìn mặt thấy… tốn tiền. Đã xác định chơi với tư cách bạn bè, thì phải đặt chữ tín lên đầu, cho dù họ làm bất kỳ ngành nghề nào.

Thế nghệ sĩ có lợi dụng không? Tùy. Họ cũng là con người, đương nhiên sở hữu nhiều tính cách đa dạng. Chọn bạn mà chơi thôi. Cơ mà, đôi lúc chơi ở khía cạnh nào nữa, thân mật đến bao nhiêu. Cũng từng giúp kẻ khác để rồi… mang vạ vào thân đấy chứ, quay ngược lại nói xấu mình mới ghê. Xem như Thêm một bài học kinh nghiệm, và đỡ Mất thời gian cho bạn đó nữa, zị thôi. Suy nghĩ tích cực chớ!

Còn bình thường, chơi với nghệ sĩ sẽ được gì extra, nếu không phải tiền bạc hay sếch xiếc? Đừng nghĩ là… chụp hình post blog nha, đầu óc chỉ tới đó thì nông cạn quá. Riêng bản thân mình thôi, đã tiến bộ được khoản gout ăn mặc, biết thêm về xu hướng, mở rộng mối quan hệ, kiến thức chuyên môn khi viết bài ngày càng tăng. Thiệt, giờ đọc lại review 2 năm trước, thấy rõ sự non tay. Mấy cái này bỏ bao xiền ra mua được?

Khi chữ “lợi dụng” không chiếm chỗ trong tâm trí, bạn sẽ dễ dàng tiếp thu nhiều thứ hơn.


*
* *



Không muốn thêm một entry nữa nên mình dẫn dắt qua “vấn đề” này luôn: Chuyện một số phóng viên tỏ vẻ khó chịu khi mặc áo của chương trình Sunsilk, sau đó gặp ai cũng kèo nhèo.  Really?  Think bigger.


New0002


Thứ nhất, mình không làm cho Sunsilk – chỉ muốn nói quan điểm cá nhân.
Thứ 2, chất lượng của cái áo đó chấp nhận được, không phải loại… giẻ rách.
Thứ 3, áo nam mà đóng thùng thì chả thấy chữ Sunsilk đâu cả, và áo nữ cũng là blouse đàng hoàng chứ không phải T-shirt. Nếu so với mấy cái áo promotion khác, áo của Sunsilk kém xa về độ… phô. Thậm chí, mình thấy nhiều khán giả mặc áo vàng non-Sunsilk vẫn được vào, chứng tỏ ban tổ chức không ép buộc quá đáng.

Đương nhiên, cảm xúc là của mỗi người, mình không thể và không muốn cản ai… khó chịu cả.

Chỉ trình bày thế này: Ông bạn đại gia mình mời đi cùng bạn gái, cũng không thích vận “đồng phục” – cả 2 cứ đường hoàng non-yellow mà đi vào. Đến khi kết thúc show, ông í lại tấm tắc: Chương trình thành công quá, nhìn khán đài rực một màu vàng!


New0027

New0026

New0028


Đấy, có uy là phải như thế, không thích thì đừng mặc. Không cho vào? Đi về. Đã chảnh thì phải chảnh cho tới. Mình biết nhiều phóng viên chả xem nghệ sĩ ra gì đâu, lớn tuổi hơn vẫn gọi thằng này con kia, nghĩ rằng họ cần mình chứ mình… không cần họ. Đó là biểu hiện của sự thiếu trân trọng, thiếu tôn trọng.

Mà thử hỏi – cao sang gì cho cam, có bạn toàn nhắm vào… đít Đan Trường mà chụp, làm phóng viên văn hóa sao lại… vô văn hóa quá thể.

Hên xui, nói ai người đó biết, đừng nhận vơ.


*
* *



Tính của Hồ Ngọc Hà, trong Nam gọi là “biết điều”. Hợp tác với nhà tài trợ, Hà thường dành cho họ những cái bonus nho nhỏ ngoài hợp đồng (trên phương diện kinh doanh). Các agency từng làm việc với chị, mỗi lần nhắc đến Hà đều dành nhiều lời khen cho cô gái đa tài và khôn ngoan này. Thế nên không ngạc nhiên khi Hà nhận được show quảng cáo hoài, vì người ta thật sự muốn chị come back, chứ không chỉ quăng một cục tiền rồi thôi.

Tính ra, mình thích Hồ Ngọc Hà vì những gì bạn bè trong giới kể về chị, hơn là những lần tiếp xúc vốn dĩ không nhiều. Như chuyện ngày đầu chị vào Sài Gòn, Mộng Hùng makeup chạy xe cub ra sân bay đón. Đến giờ này, khi chị đã nổi tiếng hơn xưa rất nhiều, anh Hùng vẫn luôn là một trong những người không thể thiếu của ekip. Rồi bạn bè, đàn em model ngày trước ở Hà Nội, chị vẫn trò chuyện thân tình chứ chả bao giờ vênh váo.

Những người ăn ở có trước có sau như vậy, vì họ biết trân trọng. Trước khi bàn đến nhan sắc, trước khi bàn đến giọng hát đặc biệt và vũ đạo bốc lửa – I adore Hà cuz she’s genuinely a nice person.


New0015


SET LIST – theo trí nhớ của mình, nếu sai thì cứ thoải mái sửa lưng nha. ^^

Medley 1: Dance!

Và Em Đã Yêu
24 Giờ 7 Ngày

Medley 2: Acoustic

Đời Bỗng Vui
Yêu Thương Nhạt Nhòa
Thêm Một Lần Vỡ Tan

Đan Trường’s Part

Yêu Thương Mong Manh
Lời Xin Lỗi

Medley 3: English

Time Out
My Apology

Medley 4: Ballads

Có Bao Giờ
Đêm Nghe Tiếng Mưa
Giấc Mơ Chỉ Là Giấc Mơ

Đàm Vĩnh Hưng’s Part

Vậy Là Mình Xa Nhau
Say Tình

Medley 5: Finale

Ladies’ Night
Người Yêu Bé Nhỏ
Em Vẫn Muốn Yêu Anh


New0006


Do lu bu với event Rexona cũng như hoàn thành bài viết cho ĐFS, vé mời 19h nhưng mãi đến 20h10, mình mới có mặt tại sân vận động Phan Đình Phùng. Một phần do bão bùng kinh quá, mình đợi ngớt mưa rồi mới đi. Ta nói, ai mà phong cho mình làm #1 fan của Hồ Ngọc Hà, chắc nên lật từ điển dò lại chữ fan.

Không chỉ gặp trở ngại về “nước của trời” nhé. Lúc đến nơi, phải chạy lòng vòng khắp 4 bãi giữ xe mới tìm được chỗ để. Không ngờ các khán giả vẫn nhiệt tình đến vậy, dù thời tiết xấu không chịu được.

Hà tâm sự: “Hồi chiều, nhìn trời mưa ở ngoài mà trong này, Hà cũng… khóc ròng luôn. May mà mọi người đến chung vui cùng Hà đông như vậy, chứ không chắc… sợ ma lắm. Cảm ơn các anh chị và các bạn đã sử dụng Sunsilk, đổi vỏ chai, và không quản trời mưa gió để tham dự show đầu tiên trong tour diễn của Hà.” – Giọng chị chậm rãi, nhưng đầy vẻ thành khẩn.


New0003


Để chứng tỏ thế mạnh vũ đạo của mình, chị đã biến hóa với những động tác hình thể quyến rũ ngay từ tiết mục đầu tiên. Khán giả được thưởng thức những ca khúc trademark của Hồ Ngọc Hà trong các phiên bản Dance Mix mới toanh – Và Em Đã Yêu24h 7 ngày.


New0004


Dù phải mất nhiều sức với choreography, Hồ Ngọc Hà vẫn không quên chuyên môn của một ca sĩ – chị hát live trên 15 bài gần như liên tục (chỉ trừ khoảng thời gian thay trang phục và 2 ca khúc của khách mời) mà vẫn giữ được độ máu lửa: “Nói không mệt là dối, nhưng nếu khán giả càng cổ vũ thì Hà hát càng hăng, càng dữ dội. Hát suốt đêm cũng được!” – chị nói với nụ cười tươi rói trên môi. Như để đáp lại sự nhiệt tình của chị, khắp khán đài vang lên tiếng hô “HỒ NGỌC HÀ! HỒ NGỌC HÀ!”, từng chùm bong bóng vàng nở rực tứ phía.

Đọc tiếp review Sunsilk Tour của Hồ Ngọc Hà, với khách mời Đan Trường và Đàm Vĩnh Hưng. ^_^

Tiếp tục đọc

Dầu Gội Đầu

New0001


Tôi dùng Head & Shoulders từ bé, thân quen đến mức không có là khó chịu da đầu ngay.  Mỗi lần mẹ đưa dùng thử dầu gội khác, được vài hôm là đem trả lại, nài nỉ mẹ đi chợ nhớ mua H&S.

Bản tính tôi là vậy, rất trung thành với sở thích và thói quen của mình, trừ khi nó “gây hại” đến sức khỏe hoặc tinh thần.  Nếu một điều gì đó làm cho bạn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc, yêu đời – bạn phải ít nhiều biết ơn nó chứ, đúng không?

Tôi nghiện H&S.  Nếu chẳng may nhãn hàng này không được sản xuất nữa, lựa chọn thứ 2 sẽ là Clear.

Tại sao tôi lại viết những dòng này – trong khi H&S thuộc P&G – tập đoàn đối thủ của Unilever (ngôi nhà của Clear và Sunsilk)?

Tôi không có thói quen nói dối.  Những người nào quan niệm Marketing, Quảng Cáo là Nói Dối – nếu đang làm trong nghề, đề nghị thôi việc đi.  Bởi nếu tiếp tục công tác, bạn chỉ làm hại người tiêu dùng mà thôi.


*
* *



Thành công của một sản phẩm là hướng đến đúng đối tượng yêu thích mình, cần thiết mình trong cuộc sống của họ.

Để đạt được điều đó, cần phải hiểu thế mạnh vượt trội của ta so với đối thủ là gì, và làm nổi bật ưu điểm ấy để đại chúng biết đến và sử dụng.  Bởi, không có 2 sản phẩm nào giống nhau hoàn toàn cả.  Ví như mình thích mùi hương quyến rũ của H&S, nhưng cảm giác bạc hà mát lạnh của Clear cũng hấp dẫn không kém.  Khách hàng sẽ cân đo đong đếm xem họ thích cái nào hơn, và chọn mua, thế thôi.  Tất cả chỉ thuộc về cảm tính, chứ ai lại so sánh… khứu giác và xúc giác?

Thói quen shopping mua sắm của mỗi đối tượng, mỗi thành phần trong xã hội đều khác nhau.  Có người xuề xòa trong cách ăn mặc, miễn sao áo quần 10 năm không rách là được!  Có người lại không cần độ bền, bởi họ thích chạy theo trào lưu, mặc vài lần rồi… bỏ.  Cung luôn song song với cầu.  Trừ khi nhóm người đó biến mất vĩnh viễn, hẳn nhiên sẽ có đối tượng sản xuất sản phẩm cho họ sử dụng.

Tóc cũng vậy.  Mỗi người một kiểu tóc khác nhau, làm gì có loại dầu gội chuẩn cho mọi loại tóc?!

Đấy là những thứ bạn trực tiếp cảm được sự thay đổi trong cơ thể khi sử dụng nhé.   Với những khái niệm trừu tượng hơn như văn hóa, nghệ thuật – thiết nghĩ không nên có Giới Hạn.  Hay – dở phụ thuộc vào cảm nhận của từng cá nhân, bạn có thể bày tỏ, nhưng không được quyền áp đặt.

Giọng như nào là giọng chuẩn?  Nếu thế thì lập trình nhét vào não cho mỗi con người phát âm như nhau hết đi, cho xã hội này được đúng “chuẩn mực”:  I. AM. ROBOT.

Thích không?
Tiếp tục đọc

Fashion Apprentice

DSC_0047


Mình chưa bao giờ tự nhận là người sành điệu, biết tất tần tật về thời trang.  In fact, I used to think Fashion is such a way to waste money!  Nhưng đúng là khi con người ta trưởng thành, quan điểm về giá trị của mọi thứ xung quanh cũng thay đổi theo thời gian.

Yêu nghệ thuật, nhưng lúc trước mình chỉ chú tâm đến âm nhạc thôi.  Khi mình ở Mỹ về, mang theo một chồng báo teen và entertainment, chủ yếu vì nó có nhiều bài review hay để mình tham khảo.  Bạn mình xin mấy mục thời trang, mình sẵn sàng… cắt roẹt mà không hề tiếc nuối.  Thật ngớ ngẩn.  Tại sao lại bỏ ra trên $20 để mua một… miếng vải?  Ha ha ha.  Tất cả các trang phục cũ của mình đều dưới cái giá đó – kể cả Gap, Old Navy hay Tommy – toàn đợi sale off mới hốt hàng.  Cheap stuffs.

Nghĩ cũng lạ.  Tại một đất nước tự do (trong quan điểm) nhất thế giới, lại không có người yêu, không có hứng thú chi tiêu gì cả.  Về đến nhà, xài còn gấp mấy lần í chứ.  Nhiều khi shopping xong nhìn vô cái bill còn hết hồn.

Cảm giác như Andy trong Devil wears Prada.

Đúng là phải đặt vào đúng môi trường mới phát huy được hehe.  Mình được cái tiếp thu nhanh – nhưng ngay cả lúc này, cũng chưa dám vỗ ngực rằng tôi hiểu hết về thời trang.  Nếu so với kiến thức về âm nhạc, mình chỉ đang là Fashion Apprentice – người tập sự mà thôi.

Hmm, có thể đổ lỗi cho mấy bạn nghệ sĩ.  Đi chung hoài, nên riết cái gout cũng dần phải thay đổi theo.  Nhưng bị ảnh hưởng chứ không… bắt chước nhé.  Khác hẳn đấy!  Nếu giờ bạn muốn mua quà tặng mình chẳng hạn, hẳn cũng đủ biết mình sẽ mặc loại trang phục nào.  I’ve already made my fashion statement.


DSC_0042


Hà Anh Tuấn – Chàng Sơ-mi

Từ lâu tôi chỉ yêu những chiếc áo sơ-mi
Chợt nghĩ những lần mặc sơ-mi đi tới đâu,
Mọi người luôn như có cảm giác thân thiện
Và bàn tay rộng mở hơn
Và tôi luôn cảm thấy nhẹ nhàng
Chỉ muốn luôn tươi cười
Chỉ muốn bay lên cùng sống muôn màu sắc thôi.

Rồi từng ngày trong những chiếc sơ-mi
Cùng em bước đi bao đường
Thấy vững tin khi em nhìn
Hỏi tại sao tôi cứ sơ-mi nhiều, mỗi lúc đi ra ngoài?
Vì thấy ánh mắt luôn trong lành
Hòa vào sức sống đã dâng sắc màu
Bằng trái tim muôn màu
Vì thấy riêng em một nụ cười
Gọi tôi lần nữa đi em – Chàng Sơ-mi.

That’s mah song.


Cũng hay.  Kể từ ngày chú trọng đến hình thức bề ngoài hơn một tẹo, công việc liên quan đến thời trang “gõ cửa” nhiều hơn.  Cũng có nghĩa là các đối tác tin tưởng vào mắt thẩm mỹ của mình.  Hê, thích chớ.  Một em PR đã nói như vầy, “Chọn làm việc với anh vì anh có style rõ rệt hơn các hot blogger khác.”  Uh, công nhận hok phải cái chi mình khoác lên người cũng địp, nhưng nhìn vào form đồ là biết gout của Robbey ah.

Tối qua về check mails, đều ít nhiều liên quan đến xì-tai.  Đầu tiên nhận được thư mời dự họp báo chương trình “Sống đúng điệu, chia sẻ đúng cách” của Nokia.  Hard copy sẽ được gửi sau, khổ thân tôi ở dưới quê nên thư tay đến rất chậm huhu.


Nokia Invitation (28)


Tiếp theo là thông tin về tour diễn sắp tới của Hồ Ngọc Hà (Sunsilk tài trợ) do cậu em bên JWT gửi.  Sẽ có 6 điểm dừng chân: TPHCM, Hải Phòng, Hà Nội, Nha Trang, Đà Nẵng, Cần Thơ.  À, còn liveshow của riêng chị Hà là khác nữa nhé, đừng nhầm lẫn. ^^


SSKfinalKV-1808

Poster chính thức

DSC_0127

Chị Hà đang pose cùng chiếc áo Sunsilk và MC Trấn Thành


Bấm vào đây để biết thêm chi tiết về chương trình xuyên Việt này.  Đồng thời, tớ sẽ bật mí những thông tin nội bộ về ĐẸP Fashion Show vào ngày 26/9/2009 sắp tới.

Tiếp tục đọc