Tag Archives: tản mạn

Tản Mạn Đêm Khuya 01

Mấy hôm nay, trời mưa bão thế nào mà đường dây mạng cứ chập chờn. Bực cái bọn SPT, gọi điện mấy lần rồi mà vẫn chưa chịu sửa, dịch vụ tệ ghê gớm. Muốn chuyển sang xài cái khác, nhưng nghĩ bụng, chắc gì đã tốt hơn? Thở dài… Thôi đành kiên nhẫn vậy.

Vấn đề ở chỗ, cuộc sống như một chuỗi liên kết nối tất cả lại với nhau, ta đứng yên hay chuyển động đều ảnh hưởng tới người khác. Khách hàng chắc đang hậm hực, giờ này sao thằng Robbey chưa gửi bản draft??? Shit happens. Chẳng đổ lỗi được cho ai.

Ban ngày ngủ nhiều quá, định tối làm việc cho thư thả, mát mẻ. Ai dè… giờ email còn không vào được, nói chi là truy cập dữ liệu cần thiết. Rảnh vêu mỏ, đúng nghĩa nhàn cư vi bất thiện.

Thôi, đời cho rảnh thì rảnh. Sao cứ phải tất bật?

Mở truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn lên nghe giải trí. Đấy, nhân vật Hà do ngứa ngáy tay chân, thời tiết xấu bày đặt ra ao giặt đồ nên mới té chết. Chịu ở yên trong nhà thì đã chẳng có gì xảy ra, nhỉ? À ừ, có thể lý giải rằng sống chết có số cả. Nhưng rõ ràng, khi bạn còn đang sống thì hãy đưa ra những quyết định sao cho hợp lý. Đừng đâm đầu vào miệng cọp chứ!

Tinh vi khiếp! Không thương nạn nhân thì thôi, bày đặt phân tích này nọ lọ chai. -.-

Tiếp tục đọc

The Feedback

Không quá ngạc nhiên khi nhiều slogan hiện tại liên quan đến self-esteem của giới trẻ thời đại @. Với Coca Cola, đó là “Không thử sao biết”. Clear cũng được biết đến cùng “Tự tin lôi cuốn thế giới”. Các mặt hàng tưởng chừng tế nhị như cây lăn nách, băng vệ sinh cũng luôn mang chuyện… tự tin ra mà bàn. Vậy thì, cần phải trang bị bao nhiêu thứ, con người ta mới đủ sự tự tin?

Câu trả lời thật không dễ dàng.

Trong một xã hội đầy “hô hào” như vậy, đa phần vẫn lúng túng khi phải thể hiện bản thân. Bao nhiêu người trong số các bạn dám đứng lên phát biểu trước đám đông? Không nhiều. Mà kể cả khi đó, liệu bạn có bình tĩnh, vững tin vào những gì mình đang nói ra?

Tâm lý “sợ sai” được bắt nguồn từ khi đi học. Giơ tay phát biểu đúng thì chả ai khen, nhưng mà trật đường ray, hoặc đơn giản là “khác biệt” quá, sẽ bị chế giễu, mỉa mai, phải không? Mình còn nhớ khi học lớp 7, trong giờ học tiếng Anh, đã “cả gan” giơ tay phát biểu là: “Câu của cô viết trên bảng không đúng ngữ pháp ạ.” Lúc đó thì chả ai dám nói gì cả, nhưng sau tiết học thì vài bạn (cũng học trước chương trình) mới bảo là, “Tao biết nhưng thôi kệ mày ơi, dù sao cũng nên giữ thể diện cho bả, mắc công lại bị đì.” Mà đúng là có đì đọt thật, năm đấy mình thi Marie Curie không có giải. Cô Hương chủ nhiệm thắc mắc, xem lại kết quả mới biết có chuyện 87 điểm ghi thành 8.7 hahaha. Giải nhất thuộc về học trò ruột của cô Xuân, ôi ta nói, học bổng chỉ có một trăm nghìn mà làm chuyện buồn cười quá.

Tiền bạc hay giải thưởng chỉ là vật chất ngoài thân, nhưng kiến thức cô giáo dạy học sinh sẽ còn lưu lại trong đầu rất lâu về sau. Tại sao lại có thể sĩ diện không nhận sai? Còn nếu bàng quan thì hóa ra lại đang hại các bạn khác à? Đúng sai là chuyện rất bình thường, kể cả đối với những người trình độ cao. Người có bản lĩnh là người dám nghĩ dám làm, thấy sai biết sửa sai. Nếu chưa làm đã nghĩ đến thất bại, thì thành công sẽ không bao giờ tới với bạn.

Mình tự tin, nhưng tự phụ thì không. Mình luôn hiểu mình đang nói cái gì. Hôm qua, em Trish vào blog mình comment, “Tự tin là tốt nhưng anh đừng tự phụ quá.” Không biết là đã phát biểu gì lố, nên mình có dẹp cái tôi sang một bên và gọi cô bé ấy ngoài YM.

– Em ơi, sao tự nhiên nói anh tự phụ vậy?
– Vì anh hát thế mà bảo hay hơn Top 10 Idol.
– À, nguyên văn là anh nói Top 3, Top 4 lận í. Em có xem Audition hát ko nhạc của bạn Top 4 chưa?
– Chưa ạ.
– Để anh gửi cho em xem nhé.
– Em thấy chị ấy hát hay cơ mà.
– À, em nói thế thì anh lại càng mừng, vì hóa ra em thích… hát phô.
– Anh nói gì kỳ vậy, hát phô sao vào được Top 3, Top 4?
– Thế mới tài. Em có xem Idol không?
– Không ạ.
– …

Nói ra không phải để bôi bác em gái này hay gì hết, chỉ là đôi khi, mọi ý kiến cũng chỉ để tham khảo. Không phải ai bình luận điều gì cũng có căn cứ, bởi nếu có lập luận vững chắc thì họ đã viết ra cụ thể rồi, ví dụ như một số comment rất chi tiết trong entry trước của mình. Còn chuyện “hay hơn Top 3 Top 4”, mình thấy cũng bình thường thôi. Nó cũng như, “Vui quá, mình chạy nhanh hơn con rùa.” Một số người cần sử dụng óc khôi hài hơn một chút nữa. Nhiều lúc nhận được feedback đại loại “Hát live không bằng Mỹ Linh”, mình cứ nghĩ trong đầu – hóa ra lắm bạn còn… điên hơn mình.

Khen chê cũng bình thường thôi, nhưng nói gì cũng nên có lý lẽ và dẫn chứng thì sẽ thuyết phục hơn. So sánh cũng bình thường thôi, nhưng đừng để nó khập khiễng quá, mình đâu dại dột mà tự nhận hát hay hơn bé Vy hay ku Thiên. Haha, chết đấy. Còn ai thấy có khả năng làm tốt hơn mình, có thể tự ghi âm theo cùng một hình thức, lúc đó chặt chém nhau dễ hơn. Quan trọng là, có dám làm hay không, hay thấy người khác làm lại bay vào đâm hơi. Mình không phải ca sĩ nên dễ lắm, không cần phải khéo với ai hết, sự thật nó vậy mah.

Ngay cả papa của mình, toàn bảo “Suốt ngày sao cứ… rống lên ầm ĩ thế?” Bản thân mình khi nghe lại vài bản thu, cũng tự ngẫm, eo phô quá, hát chán nhỉ? Quan trọng nhất là mình biết mình ở đâu, thế nên không cần thiết ai vào đây chửi bới về sự hoang tưởng của mình. Đáng tiếc là, mình có… fans đấy chứ, dù [again] mình không phải là ca sỡi haha. Sự thật nó như thế, dù muốn dù không; bạn có ghét mình cũng không cản những người khác thích mình được. Thế tại sao không mạnh ai lo việc nấy? Dù sao, đây là blog của cá nhân mình, chứ có phải là một cuộc thi trên truyền thông đại chúng đâu nhỉ? Vậy đi.

May ra, 5% dân số nước Việt Nam hát karaoke… đúng nhịp là mừng lắm rồi. Lên mấy trang ca hát online mà nghe, rồi hiểu vì sao đã chọn trong 16.000 người, mà đến vòng Gala cũng còn có bạn hát kinh đến vậy.

Lời cuối cho cho vụ án này: Điều đáng ngưỡng mộ nhất về Duyên Anh là, cô gái này luôn tự tin trong phần thể hiện, dù chất giọng còn rất nhiều hạn chế nhưng chưa bao giờ tự ti về chuyện đó. Ai nói gì mặc ai, she takes criticism really well.

Thôi, nói chuyện ca hát thì hơi xa vời quá, vì rõ là đâu phải ai cũng biết hát. Mình nghĩ, đã bàn về “sự tự tin” thì nên áp dụng vào những gì đời thường hơn. Quay lại chuyện thông điệp của các nhãn hàng, không khó hiểu khi trường hợp của bạn Nam Lê được chọn làm tiêu biểu cho việc… kém tự tin (Slogan mới của CUP là “Close Up Chúc Bạn Tự Tin Tìm Kiếm Tình Yêu”). Trong kinh doanh phải biết như vậy, cần nắm bắt những gì đang tạo nên dư luận, thế mới tạo nên được độ hot.

Có thể thấy, việc đồng hành cùng câu chuyện của Nam là một trong những hoạt động nằm trong chiến dịch của nhãn hàng nhằm khuyến khích giới trẻ ngày càng tự tin trong cuộc sống, trong tình yêu. Không có sự lựa chọn nhân vật nào tốt hơn! Nam tình cờ gặp được một cô gái rất xinh trong lúc trú mưa tại trạm xe buýt. Trái tim đã lên tiếng nhưng vì một chút bồi hồi, rụt rè và nhút nhát đã khiến anh vuột mất cơ hội, khi cô gái ra đi mà anh chưa kịp làm quen. Nhiều tờ báo, kể cả Vietnamnet và Tuổi Trẻ cũng đã muốn khai thác so-called “Saigon Love Story”, trước cả khi Close-Up vào cuộc và lập cả website.

Tutin2_090109

Ý tưởng của CUP thì hay đấy, nhưng hệ quả tác động lên câu chuyện của Lê Trọng Nam thế nào thì chưa biết trước được. Với truyền thống xem trọng sự tế nhị, có phần khép kín của Việt Nam, thì chuyện công khai tình cảm riêng tư trước công chúng thế này có khi lại là con dao 2 lưỡi. Dù Nam có tự tin hơn, chưa chắc cô bạn gái kia đã đủ tự tin để trở thành một phần bàn tán của “dư luận”. Nói như một vài em gái của mình, “gặp em là chuồn lẹ”.

Ngẫm cũng khó khăn nhỉ? “Mà tìm không thấy, tìm hoài không thấy”

Hồ Ngọc Hà – Và Em Đã Yêu (Acoustic Version)

Tình ơi, sao có lúc vui mà vẫn thấy e ngại…

DSC_0468

Coming up next: Gloria Jeans series unedited, cạnh tranh với Phương Vy.