Tag Archives: Tân Thế Giới

WordPress Millionaire

IMG_1482


Đầu tiên, xin chân thành cảm ơn mọi người đã giúp WordPress của tớ vượt qua một triệu lượt xem – trong vòng chưa đầy nửa năm (hình như được mấy hôm rùi, nhưng nay mới để ý). Kể từ ngày 360 đóng cửa, cộng đồng blog tan đàn xẻ nghé, cố nhân mỗi kẻ một phương. Bản thân tớ sở hữu hơn 10 ngôi nhà khắp các mạng xã hội, chỉ để bạn bè mọi nơi có thể cập nhật tình hình Robbey ra sao. Tớ hiểu, tâm lý chung là… lười. Ví dụ đang dạo chơi ở khu phố Yume của mình, không dưng ai lại… đón máy bay sang khu vực khác? Tương tự với Facebook, Zing Me, Multiply, 360Plus, Blogspot, Tamtay, LiveJournal, Opera, AnyArena, etc.

Để bày tỏ sự quan tâm dành cho độc giả cũ, tớ dùng chức năng feed, đăng tải ý chính của các bài viết thường nhật lên toàn bộ hệ thống Robbey’s blogs. Cho dù bạn hoạt động ở cộng đồng nào, vẫn có “mồi” từ Robbey để lai rai qua ngày hehe. Dẫn link về WordPress – đừng nghĩ mình… câu khách. Tồn tại nhiều chi nhánh, tất nhiên cần thiết một trụ sở đầu não. Vốn không mặn mà với chiêu “lập lờ đánh lận con đen”, bạn thấy đấy, nội dung trước phần “Đọc tiếp” đã dư sức đứng riêng lẻ như một entry. Click vào, thông thường chỉ để xem thêm bộ ảnh liên quan.

IMG_1495


Mình đánh giá “Đọc tiếp” là chức năng mini khá hay của WordPress, không hiểu vì sao các blogs khác chưa học hỏi?

1. Nó đo được độ hứng thú của bạn đọc dành cho từng chủ đề – có thể tham khảo thông số từ Dashboard sau đó.
2. Giúp mặt tiền gọn nhẹ, trang chủ blog không dài lê thê như sớ táo quân. Tưởng tượng mỗi post… 80 tấm ảnh, máy ai yếu yếu chắc treo luôn tại chỗ. Hoặc ít nhất, bạn phải load về chục MB hình, trong khi chưa chắc bạn đã buồn xem.
3. Dễ dàng gom độc giả về một mối.

IMG_1494


Sử dụng WordPress là một cách để mình thử thách bản thân.

Vì sao? Ở 360, mọi người dễ dàng tìm đến blog mình thông qua mạng lưới Yahoo! sẵn có. Về sau, dù không mạnh mẽ bằng, nhưng Multiply, Yume, Plus… cũng hỗ trợ ít nhiều khoản networks.

WordPress? None. Đơn thuần tồn tại như một trang độc lập. Có nghĩa là, nếu độ nóng của bạn không có, sẽ chả ai mò đến blog bạn.

Tiếp tục đọc

Ảo Ảnh

RobbeyFB0004


Thông thường, vào quán nước, bạn sẽ gọi gì? Cà phê, nước ép, sinh tố? Mocktail, cocktail? Xa xỉ hơn một tí – rượu chăng? Tiếc thật, mình không có khả năng thưởng rượu, trà đá vẫn ngon hơn. Thừa nhận đi, ai chả muốn dùng trà hay nước lọc sau khi đã nếm qua các thể loại mùi vị? Mặn, ngọt, chua, cay – chỉ ngon nhất khi chạm vào đầu lưỡi, rồi từ từ để lại cảm giác ngán ngẩm. Too much of anything can make u sick.

RobbeyFB0030


Mình biết nhiều người mong được cuộc sống như mình. Nhầm. Thực tế, họ muốn… lướt trên bề nổi cơ. Ăn ngon, mặc đẹp, giao thiệp với những gương mặt tràn lan các phương tiện truyền thông. À ừ, cũng thú vị, nhưng “thú vị” không nên là cảm giác đến quá đều đặn. Thế lại hóa bình thường.

Bạn đã bao giờ cảm thấy lạc lõng giữa đám đông? Mình biết họ, nhưng mình không biết họ. Câu hỏi tu từ của Hamlet đột nhiên lóe lên, To Be or Not To Be? Ghét những khoảnh khắc triết lý rởm như vậy, nhưng đầu óc của mình chả bao giờ chịu ngừng gom góp dữ liệu và phân tích, kể cả trong giấc ngủ…

Giá trị ảo vẫn có sức hút mãnh liệt ở đời thực. Giải thưởng chẳng hạn. Dẫu cho mọi thứ diễn ra “công bằng” nhất, nó vốn chỉ phản ánh quan điểm của một số người, hoặc một nhóm người. Khi 9,999,999 cá nhân suy nghĩ giống nhau, liệu bạn có bị buộc trở thành người thứ 10 triệu? Gượng ép thôi, đúng không? Một sự nhất trí ảo ngoài mặt, và sự chống đối thật diễn ra sâu thẳm bên trong.

RobbeyFB0008


Đôi lúc mình tự hỏi, tại sao thiên hạ lại trói buộc bản thân, không mấy ai dám sống trọn vẹn với tính cách và mơ ước? À, mình cũng chả hơn gì. Dẫu thả lỏng hết cỡ, sẽ luôn có vài lý do níu mình lại. Nguyên tắc, truyền thống, quan trọng nhất là các mối quan hệ. Bao nhiêu năm chiến đấu để được “tự do”, rốt cục nhân loại vẫn loay hoay xây dựng xà lim để giam hãm tinh thần của chính họ…

Đi tu sướng nhất nhỉ? Đầu óc thanh tịnh, chả phải vướng bận vì ai.

Nhưng tạm thời, cứ vui vẻ sống ảo. Đừng nhếch mép, bạn cũng đang sống ảo đấy. Giấy chứng nhận, bằng cấp, tiền bạc… đều là giấy cả thôi. Đốt thử xem cháy không?


Và đây là Giáng Sinh.

Tiếp tục đọc

Price & Priceless

Việt nam ta lại về nhì
Ngoài đường vắng vẻ, người đi thẫn thờ
Buồn cho mấy chị buôn cờ
Buồn cho cả đám chực chờ đua xe
Vui cho mấy quán cà phê
Vui cho cái đám lô đề bóng banh
Công an được ngủ ngon lành
Dân phòng không bị mặt xanh nanh vàng
Bệnh viện vẫn được khang trang
Không bị cấp cứu hàng tràng chấn thương
Bố mẹ sung sướng lên giường
Khỏi lo con cái ngoài đường đua xe…

Lượm được “bài thơ” trên Facebook của ku Mạnh Ziny, vác về khoe với mọi người. Chia buồn với các cổ động viên bóng đá Việt Nam, nhưng đồng thời, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không biết sách giáo khoa cấp 1 hiện tại được cải cách ra sao, chứ những bạn cùng lứa với mình, hẳn còn nhớ câu chuyện “Đẹp mà không đẹp”? Thầy giáo khen cậu bé có năng khiếu mỹ thuật, và chê trách hành động… vẽ bậy trên bức tường công cộng. Quả thực, trước khi bàn về những giá trị tinh thần cao hơn, ta phải chú ý đến trật tự và lề thói chung. Cổ vũ cũng cần có văn hóa, chứ không phải rú ga quất cờ bừa bãi, gây tai nạn rồi đổ cho lòng… yêu nước. Yêu nước sao hại dân?

Những ngày qua, rất khó chịu khi ra đường. Giày mới bị cán lên, cờ bay khuất tầm nhìn, giao thông ùn tắc liên tục nữa. Buồn cười, Việt Nam đang đá thì không xem, lại tung tăng ngoài phố gõ nồi gõ chảo. Đấy là hâm đơ chứ hâm mộ gì? Dạo một vòng quanh mạng, không khó bắt gặp các status: Mừng quá, thua rồi, thế là tối nay có thể về nhà an toàn. Khó trách.

À, thắc mắc vì sao tớ lượn lờ… sớm thế? Đi thu tiền! Giời ôi, cuối năm rồi, ai lại để nợ nần sang năm mới? Lên nhận nhuận bút tại một tòa soạn. 2.200.000, sau khi trừ bớt 10% còn 1.980.000, haizz. Kệ. Kế toán tỉnh như sáo: “1.950.000, số chẵn được rồi ha.” Cười, đùa vui mà. Bạn í te te xách xe về để kịp… xem đá banh. Đơ 3 giây. Alo cấp trên. Cuộc sống mình luôn ngập tràn những tình huống hài hước, yêu đời ghê cơ.

RobbeyHide0003

250K = tiền làm tóc 2 tháng.

RobbeyHide0009

250K = một bữa no căng bụng ở HideAway.

RobbeyHide0005

250K = 1/2 chiếc áo Maschio.


Nghĩ đi! Cái gì cũng có giá của nó, một xu vẫn là tiền. Không ky bo, nhưng đã tiêu thì phải tiêu sao cho xứng đáng.

Vài tấm ảnh tại HideAway – những khoảnh khắc trước khi “vào cuộc”. ^_^

Tiếp tục đọc