Tag Archives: thật

Sao Ảo?

Bàn về chị Thùy Trang của báo Người Lao Động trước đã. Nếu đánh giá từ vẻ bề ngoài, mình nghĩ chị là người giàu sức trẻ, hiền lành, và dễ thương. Nói ngắn gọn – mình hoàn toàn có thiện cảm với chị, dù chưa tiếp xúc nhiều. Rào trước, để các bạn không đánh giá rằng mình nhận xét những điều sau vì… “mối thù với phóng viên”.

Có 2 quan điểm khá phổ biến hiện nay về chữ “ảo”, xin phép dẫn dắt cả nhà lần lượt theo từng hướng nghĩ.

IMG_1448a


1. Mạng là Ảo?

“Nổi tiếng nhờ mạng” là một tiêu đề con trong bài viết của chị Trang, đề cập đến những trường hợp đã thành danh từ Internet như Lily Ailen, Justin Bieber, Esmee Denters, vv. Hoàn toàn tích cực – cho đến khi…

Mình rất không thích “mạng” và “ảo” đặt cạnh nhau. Một số nhà báo quen thói cứ viết về “ảo” lại lôi chữ “mạng” vào, làm nhiều bậc phụ huynh có cái nhìn sai lệch về công nghệ thông tin. Trong khi đó, ở các ngôn ngữ khác: Ảo là Ảo – Mạng là Mạng. Để chê trách lối suy nghĩ quá xa vời thực tế, họ sẽ mắng: “You’re delusional!” Không ai nói: “You’re so Internet, you’re so online, you’re so blogger” cả.

Internet nay đã trở thành công cụ kết nối, truyền tải thông tin phổ biến, tầm quan trọng ngang ngửa (nếu không hơn) những phương tiện truyền thông cổ điển – như điện thoại, báo giấy, radio, TV, vv. Vào tòa soạn, có phải check email không? Chẳng nhẽ những ai đang sử dụng thư-điện-tử là sống ảo, phải nắn nót từng nét lên giấy mới được công nhận là thật?

IMG_1433


Ảo hay không là do mỗi cá nhân, đừng đổ thừa những thứ vô tri vô giác. Giá trị ảo vẫn tràn đầy ngoài xã hội. Học để xong tấm bằng, kiến thức không dùng được – đó là giáo dục ảo. Lấy cho được thằng chồng, tại gia khổ sở nhưng ra đường vẫn luôn gượng cười hạnh phúc – đó là hôn nhân ảo. Viết vài chữ đăng báo, luận điểm không thuyết phục được độc giả có tri thức – đó là nghề nghiệp ảo. “Hư danh” tồn tại trên mọi lĩnh vực ở đời sống thường nhật, chứ không chỉ qua Internet.

Tất nhiên, mình không đề cập chị Thùy Trang như “phóng viên ảo”, nếu muốn thì nói thẳng chứ ai lại xỏ xiên?  Thông qua những đánh giá tại chương trình Album Vàng, mình biết chị là người khá thực tế, chứ không quan trọng hóa “tròn vành rõ chữ” như các cụ ngoài Bắc. That’s cool. However…

Thực tế cho thấy rằng – nhiều nhà báo hiện nay rất thiếu trình độ: sai chính tả, văn phong lủng củng, nhận định về nền giải trí quốc tế như… hài. Khi khả năng của họ kém hơn các bloggers, liệu có tư cách đánh giá “mạng là ảo”? Hồi nhỏ, mình chỉ cười khi đọc Tuổi Trẻ Cười. Giờ đây, gần như đọc báo nào cũng có mục… buồn cười. Chắc bởi vậy nên TTC mới ế.

IMG_1432


2. “Không Làm Ra Tiền” là Ảo?

Tiếp tục đọc

Chạm Đất

KEL_0415


Làm gì có chuyện nổi tiếng ảo?

Khi bạn biết đến tên một thương hiệu, từng dùng qua, và vẫn tiếp tục sử dụng – có nghĩa chính bản thân bạn đã công nhận chất lượng của nó, và nhiều người như các bạn sẽ hình thành nên chữ “well-known” (từ đồng nghĩa của “famous”).  Nổi tiếng là gì?  Được nhiều người biết đến và có uy tín đối với một cộng đồng nhất định.

Nguyễn Du cũng có câu, chữ tài liền với chữ tai một vần.  Người nổi tiếng có tin đồn là chuyện quá ư bình thường.  Cả khi chả làm gì sai, thiên hạ rỗi mồm vẫn có thể tô vẽ lên mà nói.  Vì sao?  Vì họ đủ thú vị để người ta phải nhắc tới, đủ nhan sắc, tài năng để hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh.

Dễ lắm.  Giờ bạn tung hình sex lên xem, bao nhiêu người thèm coi.  Thử đi, biết liền ah.  Mình nghĩ, chỉ mấy em đang tuổi dậy thì mới tò mò với những scandal như vậy.  Ngực với chim thôi mà, ai chả có, nổi tiếng khác gì ư?  Ồ quên, của chị Phi Thanh Vân thì hem phải ai cũng có – món quà dành cho những bạn chưa từng đi Thái xem show.

Tiếp.  Chữ “tai” trong câu thơ trên cũng xuất hiện trong “tai nạn, tai ương” – có nghĩa là những bi kịch không báo trước, làm ảnh hưởng xấu trực tiếp đến chủ thể.  Nếu vậy, khi cho rằng ai đó vướng phải “tai tiếng”, bạn nên thương họ chứ.  Chẳng nhẽ ra đường thấy ai đụng xe, bạn lại đứng đó chê cười: “Ngu, ai bảo chạy ẩu?”

Tính nhân bản nằm ở chỗ đó.  Cho dù người ta đã phạm lỗi gì, thì khi vấp ngã, cũng nên giúp họ đứng dậy.  Dù sao, đau đớn do họ tự nếm trải, bạn cay mồm độc miệng thì chính bạn mới là người phải chịu quả báo.  Nhiều kẻ rất ngộ, cứ làm như “nổi tiếng” là cái tội, không ai đụng chạm gì đến cũng chửi um lên.

Điển hình nhất là trường hợp Hoàng Thùy Linh – mình chả hiểu vì sao xứng đáng bị… treo lên cột thánh giá?  Cô ấy tự tung video phòng the, tuyên truyền cảnh đồi trụy?  Không.  Thủ phạm đã bị bắt còn gì?  Cô ấy quan hệ ở tuổi còn… quá trẻ?  Luật pháp không cấm thì thôi chứ.  Tồi nhất là những đứa have sex từ khi chưa-đủ-tuổi, nứt mắt ra đã ăn chơi trác táng, cũng tự cho bản thân tư cách chửi rủa người khác.  Ơ, mà ai có tư cách thật sự, họ chỉ bình tĩnh nhìn nhận vấn đề chứ chả khi nào phải dùng đến giải pháp tục tĩu ấy.

Giới celeb nhờ vụ ấy được dịp tỉnh táo lại, có ăn nằm với ai cũng cẩn thận hơn, không ghi hình bừa bãi nữa.  Thời đại kỹ thuật số, làm gì có chuyện thông tin sẽ bảo mật tuyệt đối.  Như hồi xưa, có gì còn… nuốt phim vào bụng được haha.  Nhìn về phía tích cực, bi kịch của em Linh chính là bài học vô giá cho nhiều sao.

Còn đối với những nhân vật “chưa ai biết là ai”, mình không nghĩ dùng từ “tai tiếng” là hợp lý.  Bởi, có tiếng rồi mới chịu cái tai ấy – Infamous cũng có gốc gác từ chữ FAME mà ra.

Thế gọi họ là gì?  Chả biết.  Bản thân mình chưa bao giờ có nhu cầu quan tâm đến một nhân vật ABC vì họ khoe hàng hay lộ hàng, rất nhảm nhí.  Những ai để ý thể loại thông tin rẻ tiền ấy, đã tự nói lên rất nhiều về chính họ.  Nếu bạn đủ chững chạc và có đời sống tâm sinh lý bình thường, thiết nghĩ không nên lu bu vào “chuyện ấy”, “cái đó” của người khác làm gì.

Cứ than phiền là cô A cậu B “nổi” nhờ sex hay scandal – có khi nào tự trách mình giúp họ trở thành tâm điểm?  Hãy ghi nhớ câu này: “Im thin thít, lặn mất tăm.”

Làm gì có chuyện nổi tiếng ảo?

Tiếp tục đọc