Tag Archives: tiếp thị

Phụ Nữ Thời Đại: Trò Chuyện với Robbey

Robbey vừa có bài phỏng vấn trên tạp chí Phụ Nữ Thời Đại, số 110 phát hành ngày 18-4-2011, cả nhà nhớ mua ủng hộ nhé.

Tác giả là một cậu em, từng hợp tác trong vài chiến dịch marketing, và hiện làm việc tại một trong những công ty truyền thông hàng đầu thế giới. Ku Nam đang thực hiện chuỗi bài về kinh doanh qua blog, và mình rất hân hạnh được làm khách mời đầu tiên. ^_^

Bài viết có nhắc đến Nokia và cty của mình là Robbey Communications, đồng thời ảnh minh họa nằm trong photoshoot quảng cáo cho netbook Samsung. Không hề cố tình đưa vào để PR đâu nha! Nói trước để mọi người khỏi soi.  Đơn giản vì hình đẹp và những thông tin cụ thể ấy cần thiết cho phần trả lời thôi.

Robbey-Interview05


Đời sống việc làm

Cơ hội kiếm tiền của “hot blogger” (Kỳ 2)

BẢO NAM


TRÒ CHUYỆN VỚI ROBBEY – một trong những “hot blogger” nổi tiếng để hiểu rõ hơn về cơ hội kiếm tiền của công việc này.

Từ bao giờ, anh có ý định biến trang cá nhân của mình thành một công cụ kiếm tiền? Trước đây anh có nghĩ đến việc sẽ “hái ra tiền” từ những bài viết chia sẻ của mình?

Hoàn toàn không. Viết lách vốn là đam mê từ bé của tôi, nên mọi thứ ban đầu đơn thuần chỉ là sự chia sẻ. Trước khi blog ra đời, tôi thường email cho nhóm bạn, chỉ để kể về những trải nghiệm trong ngày. Do đó, lúc bắt đầu blogging ở 360, tôi đã nhanh chóng có ngay vài trăm người quan tâm, vì họ quen đọc những gì tôi viết rồi.

5 năm trước, một công ty phụ trách truyền thông của Nokia tiếp cận tôi để ký hợp đồng quảng bá sản phẩm mới. Tôi còn rất bỡ ngỡ, nhưng tất nhiên là hứng thú ngay với lời đề nghị hấp dẫn: 3 triệu cho một entry. Sau này, tôi nhận “sô” thường xuyên hơn, nhưng luôn đảm bảo sản phẩm cần phù hợp với mình.

Theo anh, đây có phải là một công việc dễ dàng? Và để thành công thì người viết cần phải có những kỹ năng và yếu tố gì?

Tiếp tục đọc

My Brand – Thương Hiệu của Tôi

Robbey_8948


Thỉnh thoảng vẫn nhận được thắc mắc, sao blog cậu… quảng cáo nhiều thế? Hmm, dẫu đó là sự thật đi chăng nữa, liệu có đáng để than phiền?

Thiết nghĩ, chẳng phải cá nhân nào trong xã hội cũng có thể sống thật với bản thân, làm những điều họ thích. Nếu hạnh phúc trong công việc, tại sao không chia sẻ cho bạn bè cùng vui nhỉ? Nên nhớ, chỉ khi tinh thần thực sự sảng khoái, hiệu quả và năng suất mới đạt đến mức tối đa.

Mình không ngại thừa nhận việc sử dụng mạng xã hội như một phương tiện để xây dựng thương hiệu cho bản thân, công ty và khách hàng. Tuy nhiên, mình thích cách tiếp cận nhẹ nhàng, tinh tế; chứ không cố tình “đập” vào mắt người xem. Hình thức tiếp thị này thiên về PR, branding hơn là quảng cáo thông thường.

Tiếp tục đọc

Product Placement – Quảng cáo thời… Gaga

wpid-britneys-hiam-plenty-of-fish-ex-500x285


Vì sao nhiều doanh nghiệp vẫn sẵn sàng chi hàng trăm triệu đồng mua quảng cáo trên báo giấy và TV? Theo suy nghĩ chủ quan của mình, họ muốn khẳng định vị trí trên thị trường, rằng tao có tiền thì tao cứ… dằn mặt đấy! Điển hình như Nokia, Samsung, LG… hoặc những sản phẩm tiêu dùng của Unilever. Còn hiệu quả? Hãy thử phân tích đơn giản nhé:

Ta thường làm gì với mấy tờ quảng cáo tặng kèm của Tuổi Trẻ? Lót bàn cơm? Gói đồ đạc? Bán ve chai? “Đọc” ắt hẳn là mục đích cuối cùng.
Ta thường làm gì khi TV chiếu quảng cáo? Chuyển kênh, canh vài phút rồi bật trở lại.

Thói thường, con người ta vốn ghét những thông tin bị nhồi nhét vào đầu, đặc biệt khi họ cho rằng nó vô bổ và kém cần thiết. Dẫu TVC hay cách mấy chăng nữa, xem đến lần thứ 5 là ngán ứ hự.

Video ca nhạc thì khác nha, tua lại mấy chục lần vẫn muốn dán mắt vào màn hình. Lý do? Thần tượng xinh đẹp nè, những bước nhảy cực bốc nè, kỹ xảo hoành tráng nữa nè. Vậy thì tại sao chúng ta không…? Eureka!

dongnhinkh


Product placement, hay embedded marketing, là một dạng quảng cáo còn khá mới ở Việt Nam. Thương hiệu sẽ được khéo léo lồng ghép vào nội dung phim ảnh, lời bài hát, hay thậm chí cả… tin thời sự.

Thay vì mua ads quá lộ liễu trên báo, bạn có thể chèn tên sản phẩm vào bài phỏng vấn. Chẳng hạn: “Đông Nhi bật mí, mình thường 888 với Ngô Kiến Huy qua Ovi Chat”. Đọc đến đây, đương nhiên mấy bé teen sẽ lập tức tìm hiểu xem Ovi là cái gì, sau đó lên đăng ký tài khoản ngay. Một câu ngắn gọn đôi khi lại hiệu quả hơn hẳn trang giấy lớn.

Tương tự, các đại gia phương Tây sẵn sàng chi bạc triệu chỉ để nhãn hàng lướt qua vài giây trong video của những ngôi sao đình đám như Britney Spears, Avril Lavigne, Lady Gaga hay Diddy, 50 Cent. Nên nhớ, mấy clips này sẽ được phát sóng trên toàn thế giới, và họ chẳng phải trả thêm một xu nào trong nhiều tháng liền. Đấy là chưa kể đến lực lượng fans cuồng, tự chủ động rải link và replay liên tục trên mạng, chẳng cần đợi ai thúc ép.

Tiếp tục đọc

Thăng Hoa Phong Cách Sống

IMG_1513


Tự tin + Khoa học + Kiên nhẫn + Trách nhiệm + Ngoại ngữ giỏi = PR tốt?

Mới đọc được một bài “dễ thương” về công việc mình đang làm. Cute vì nó được mô tả khá đơn giản, dễ hiểu, dành cho những ai chưa biết PR là gì. Về lý thuyết, tính ra cũng không có gì sai. Nhưng tiếc thay, bước chân vào thực tế, nếu cứng nhắc áp dụng công thức, chỉ nắm chắc phần… thua.

Người làm PR cần bước qua thất bại, phá vỡ chiến tích cũ để nghĩ ra những ý tưởng mới hơn, độc đáo hơn. Hôm nay chẳng giống hôm qua, ngày mai càng khác hẳn. Không chỉ cập nhật theo thời cuộc, mà còn phải đi trước nó một bước: dự đoán và hình thành xu hướng. Điều này đòi hỏi trực giác mạnh.

Do đó, với PR, mình nghĩ nghề chọn người hơn là người chọn nghề. Nếu không hợp, lấy cần cù bù thông minh, bạn sẽ hụt hơi vì mãi chạy sau thiên hạ. You either have it or you don’t. Công việc chỉ dành cho những ai sở hữu khả năng giao tiếp lưu loát, hệ ngôn ngữ vững, đồng thời có thói quen vận dụng tư duy sáng tạo từ bé.

Tiếp xúc vài nhân vật thành đạt trong ngành, thấy tính họ không khác nghệ sĩ mấy: ngẫu hứng và nghiêm túc, điên và tỉnh luôn song hành cùng nhau. Dù thuộc mảng kinh tế, nhưng mình xem PR như một dạng nghệ thuật ứng dụng, nơi cái tôi thăng hoa để làm đẹp cho chính bản thân và cuộc sống.

Mình đúng nghĩa “tay ngang”, lười nữa chứ, chỉ biến thành miếng bọt biển hấp thụ kiến thức khi đụng vào món mình hứng thú. Cơ mà… tốt nhất là tự học và… lăn vào bếp. Thiết nghĩ, giờ vô trường, ai sẽ dạy mình làm tốt hơn những việc mình đang làm? Nếu tấm bằng đảm bảo a good-ass job thì chắc tỉ lệ thất nghiệp không cao thế. I’m fine, thanks.

IMG_1514


Nghề PR: Thu nhập cao nhưng nhiều áp lực

Mấy năm gần đây, nghề PR (hay còn gọi là quan hệ công chúng) ngày càng trở thành lựa chọn của nhiều học sinh khi đăng ký hồ sơ thi đại học. Là một ngành mới, chương trình đào tạo ngành này cũng rất mới mẻ với đa số giờ học mang tính thực hành.

Học viện Báo chí và Tuyên truyền cũng đã mở chuyên khoa ngành đào tạo chính thức ngành Quan hệ công chúng từ năm 2007 và ngay lập tức đây trở thành khoa “hot” nhất trường với điểm chuẩn đầu vào thuộc hạng top.


Nghề PR cần những tố chất gì?

PR là một ngành mang tính sáng tạo cao và hầu như không có một khuôn khổ nhất định vì vậy thầy cô giáo trên giảng đường chỉ đóng vai trò là những người đồng hành giúp các sinh viên tự tin và phát huy tính sáng tạo của mình.

Để trở thành một PR giỏi, yếu tố đầu tiên chính là sự tự tin. PR là nghề yêu cầu tiếp xúc nhiều, bởi vậy yếu tố tự tin chính là điểm mạnh giúp các PR gây được ấn tượng đồng thời thuyết phục được khách hàng. Như vậy cũng có nghĩa nhân viên PR luôn luôn phải biết mềm dẻo và linh hoạt trong khi sử lý công việc. Dám bầy tỏ ý kiến của mình nhưng cũng đồng thời phải biết thuyết phục người khác – đó chính là yếu tố thành công của mỗi chiến dịch PR.

Tet Nokia 5530


Yếu tố thứ hai – cũng chính là yếu tốt thiết yếu – đó là khả năng lập kế hoạch một cách khoa học. Công việc của một nhân viên PR thường rất nhiều và rất đa dạng, từ những việc làm báo cáo hàng ngày, chuẩn bị tài liệu họp báo cho tới việc xây dựng hẳn một chương trình quảng bá thương hiệu, một cuộc họp báo hay một cuộc hội thảo khách hàng. Nếu không lập được kế hoạch làm việc cho bản thân một cách khoa học thì công việc sẽ ùn tắc, chất thành núi. Đây cũng chính là lý do vì sao các bạn trẻ mới vào nghề thường phải làm việc 12 tiếng một ngày mà vẫn chưa hết việc.

Là PR cũng đồng nghĩa là người chịu trách nhiệm chính cho hình ảnh của một hãng hay một công ty vì vậy yêu cầu của nghề này là cực kì khắt khe. Chỉ những người vô cùng kiên nhẫn mới chịu được áp lực của nghề “làm dâu trăm họ” này.

Một yêu cầu bất thành văn của các PR đó là trình độ ngoại ngữ tốt. Hầu hết công việc của PR đều là tiếp xúc với các khách hàng nước ngoài hoặc các chuyên gia nước ngoài vì hiện tại ở Việt Nam những người có kinh nghiệm trong ngành này vẫn còn ít. Các cuộc thi đầu vào cho nhân viên PR bao giờ cũng có vòng kiểm tra ngoại ngữ khá khắt khe.

Có nhiều ứng viên đã qua được hết kiểm tra trắc nghiệm và phỏng vấn nhưng lại trượt ở vòng kiểm tra ngoại ngữ vì yêu cầu quá cao. Lại có những người đã được nhận vào làm nhưng cũng phải bỏ cuộc sau vài tháng vì không có ngoại ngữ trong nghề như người ra trận mà không có súng.

Tiếp tục đọc

Vietnam Youth Panelist

Robbey0071


Cách đây tầm một năm, ai bảo mình… già là mình cay lắm nhá. Để ý đi, giai đoạn “tu bổ nhan sắc” chỉ mới gần đây thôi, cứ nghĩ độc thân mà còn… già nữa chắc ế chếtttttttt.

Giờ nhận ra, mỗi lứa tuổi đều có cái hay riêng, sức hút là ở mình chứ không phải ở con số. Ngay bản thân mỗi lúc cần tâm sự, toàn tìm đến các anh chị lớn hơn, kinh nghiệm chính là điểm lôi cuốn của những người từng trải. Hehe, nay có đám đàn em lóc nhóc, cảm thấy mình cũng truyền đạt được ít nhiều vốn sống nhất định. Tuổi lưng lửng zị mà thú vị, học hỏi được đa dạng kiến thức từ 2 hướng. ^_^

Càng trưởng thành, càng biết lắng nghe, chính xác là biết chọn lọc cái cần thiết để nghe. Những yếu tố thuộc về “bề ngoài” chẳng hạn, chỉ đón nhận trên phương diện tham khảo, chứ không phải trăn trở để làm vừa lòng tất cả mọi người nữa. Từ ngoại hình, cân nặng, tóc tai cho đến bằng cấp, tiền bạc, danh hiệu etc. Chết có mang theo được đâu hehe. Ảo hết. Sống hạnh phúc là OK.

Thấy tui shopping liên tục như zị, nhiều bạn chắc đang lẩm bẩm “Đạo đức giả.” Hahaha.

Vấn đề là mọi thứ mà tui đang làm, đều khiến bản thân tui vui trước tiên. Ví như khi uốn tóc xong được nhiều người khen, cũng lắm kẻ chê tè le. Kệ, tui thích. Tóc thẳng suôn mềm mượt gần 25 năm, phát chán! Hehe. Còn bàn tán, chứng tỏ còn sự quan tâm. Xem đó như minh chứng của từ “thú vị”, vì trên thực tế tui chưa bao giờ nghĩ mình là sao xẹt gì gì cả. Không phải người của công chúng, nói rùi. Có thể lắng nghe ý kiến đa chiều, nhưng để tâm hay không lại là một chuyện khác. I’m crazy the way I am, I’m sexy the way I am, I’m happy the way I am.

Để trở thành Somebody trong xã hội, bạn cần phải có một cái Tôi.

Người Việt mình rất giỏi, nhưng chưa có lĩnh vực nào thực sự nổi bần bật. Tuyên truyền “vì xã hội” nhiều quá, trong khi tập thể xuất phát từ cá thể, mọi thứ phải “vì cá nhân” thì họ mới có động lực mạnh mẽ hơn. Ai cũng chăm lo tốt cho bản thân (và không hại gì đến xung quanh) thì cả cộng đồng sẽ khỏe khoắn chứ sao?

Các bạn 9x giỏi hơn thế hệ trước ở điểm đó, tính cá nhân (Individuality) rất cao: Mỗi người đều sở hữu cá tính riêng, quan điểm riêng, cách sống riêng. Hồi xưa, bố mẹ đặt đâu con ngồi đó. Thời nay, mình thuyết phục ngược lại phụ huynh về mỗi bước đi của mình. Nhìn đồng lứa, không mấy ai được vậy, nhưng 9x có thể! Cool.

Nói thật, mình từng thất vọng với 9x ghê gớm, vì thấy quá nhiều trường hợp đua đòi, ăn chơi, lên Diamond làm trò khùng điên. Chuyện học thì hời hợt, thiếu chiều sâu, đọc blog của một em đạt giải văn thành phố mà chợt nghĩ: Thế thôi sao? Vì nhớ lại, đám đội tuyển cũ của mình, viết tốt đến… run người! Nhưng trách thì khó trách. Xã hội phát triển rứa. Mình cũng đâu muốn nghe ông bà ca hoài bài vọng cổ thời chiến tranh, bao cấp khổ ra sao? Tầm… chục lần là thuộc luôn rồi mà. Mất cái này, được cái kia. Giờ tụi nó tự tin hơn, năng động hơn, chịu khó theo đuổi đam mê của mình hơn. Thôi cố lên, các anh chị giờ bận chuyện vợ chồng con cái rồi, muốn mơ như mí em thì phải chờ đến khi… lên giường thôi.

Robbey0068


Robbey0070


Panelists:
Đại diện cho 8x: Robbey Lê Minh Mẫn (1985) và Nguyễn Thị Thanh Phượng (1988)
Đại diện cho 9x: Huỳnh Lưu Đức Toàn (1990) và Trần Bửu Lâm (1992)

Đùa chút thoy.  Cảm ơn các anh chị, cô chú đã lắng nghe. Dẫu sao, we the babyboomers, đã – đang – và sẽ là đối tượng tiêu thụ sản phẩm khủng nhất mà.  Cũng muốn những sản phẩm cầm trong tay, những quảng cáo hướng đến giới trẻ có thể làm chúng em vừa ý chứ.  ^_^

Vài hình ảnh kỷ niệm.

Tiếp tục đọc

Chanh và Virus

Mới đọc 2 bài phỏng vấn của Chanh và Virus, thích những phần trích dẫn này quá, nên rinh về blog cho mọi người xem.


Trải nghiệm nhiều, tôi nhận ra một điều, “đức năng thắng số”. Mình không cần phải nói lại, người ta cũng chẳng “giết” được mình.

Nếu chuyện này xảy ra trước kia, tôi sẽ đùng đùng đi kiếm, kiếm không được cũng phải kiếm cho ra người đã nói về mình, thậm chí có thể đánh người ta tại chỗ. Tôi nóng mà. Tôi nóng tính lắm, nhưng 15 phút sau là người ngay. Có những lúc tôi nghĩ, mình tức chi cho mệt vậy trời. Người ta biết tính mình nóng nên nhiều khi chơi ác, cố ý trêu chọc. Mình có điểm yếu, nhưng bây giờ nhất quyết không để người ta đánh trúng điểm yếu ấy nữa.

Phương Thanh



Có một số việc cũng làm mình giận lắm, nhưng chỉ cần mình ngủ một giấc, hay làm một việc gì đó là quên ngay. Trừng phạt thì lấy ai để tha thứ. Bỏ qua mọi chuyện sẽ dễ sống tốt hơn đúng không?

Ngô Thanh Vân



Đầu tiên là về Chanh – mình rất thích sự thẳng thắn của chị.  Hiếm có ca sĩ nào chịu nhìn nhận những khuyết điểm của họ công khai, dù thuộc về chuyên môn hay tính cách, nhưng Phương Thanh lại làm được chuyện đó.

Mình không khuyến khích sử dụng vũ lực đâu, vì đó là hạ sách.  Với nghệ sĩ lại càng tối kỵ, vì họ là thần tượng, là tấm gương cho nhiều fans nhỏ tuổi.  Do đó, một dạo mình không có thiện cảm với Chanh, khi biết những chuyện chị… uýnh người ta.  Đúng sai hạ hồi phân giải, bản thân phải kềm chế trước đã, người của công chúng mà.

Khi đọc câu, “mình tức chi cho mệt vậy trời” – thương, vì thật quá!  Chị nói đúng, thiên hạ biết điểm yếu của mình thì họ mới cố đụng tới, chứ mình mà đủ vững vàng thì chúng chỉ như… trứng chọi đá.

Trường hợp Ngô Thanh Vân cũng vậy.  Trước đây, đã có một trang web được lập ra chỉ để bôi nhọ chị.  Một số kẻ cứ nghĩ, đó là hình thức PR, nhưng ai mà PR ngu dại như thế?!  Đọc blog của Virus, thấy chị là người có tư duy, chứ không phải như vài nữ ca sĩ teen hiện tại, liên tục tung… ảnh nóng – như thể bạn có thể lên hạng được từ đấy.

Đôi khi, có cảm tình với một ca sĩ không chỉ vì giọng hát hay vũ đạo, mà còn là những gì họ thể hiện sau cánh gà, trên mặt báo, cũng như cách họ xây dựng hình ảnh.  Vô tình hay cố ý, mỗi bước đi tiếng nói đều là cách PR hữu hiệu cho chính bạn.


Kelvin Photography


Public relations (PR) là hoạt động mang những thông tin cần thiết từ chủ thể đến với công chúng.  Trên thực tế, mọi sản phẩm đều cần PR, quảng cáo bằng nhiều hình thức khác nhau để tới được thành công.  Bộ phận Marketing có tầm quan trọng không thua kém gì Finance hay Accounting, nếu không muốn nói rằng đó chính là bộ mặt của công ty. Bởi sản phẩm có chất lượng và hấp dẫn cách mấy, mà không ai biết đến nó, chẳng nhẽ đi… xem bói để mua về à?

Chìa khóa để thực hiện tốt khâu PR vẫn là sự chân thực.  Sai lầm lớn nhất vẫn là xem thường khách hàng, nghĩ mình có thể lừa họ qua ngòi bút.  Đã khen, phải khen đúng – đúng tính chất sản phẩm và đúng đối tượng mà nó hướng đến.

Ví dụ: Tiếp thị băng vệ sinh tại thị trường Việt Nam, một đất nước nơi sự tế nhị được đề cao, nhất thiết không được… phô.  Chọn người nổi tiếng để xuất hiện cùng sản phẩm cũng phải ít nhiều có liên quan, nếu không sẽ gây phản ứng ngược, tạo sự bất bình trong dư luận.  Giờ có nam ca sĩ chết tên “Hoàng tử Kotex” – vừa không đẹp mặt cho model, vừa thấy hình ảnh sản phẩm bị… bôi bác và lệch lạc.


phuong-thanh1


Nếu muốn PR cho Phương Thanh chẳng hạn, ta nên nhắc đến nhiệt huyết trong âm nhạc, cá tính mạnh mẽ nổi trội, tinh thần luôn hát live, chất giọng giàu cảm xúc, vv.  Chả ai dại gì mà đi dùng những cụm từ “kỹ thuật thanh nhạc tốt” hoặc “hiền dịu, thùy mị” – khen như thế thì chả khác nào cố tình… chơi ca sĩ?!

Không ai hoàn hảo cả, thế nên, PR khéo léo là làm cách nào để những điểm yếu của ta trở nên đáng yêu hơn, dễ chấp nhận hơn, phù hợp với đối tượng khách hàng xem trọng những ưu điểm của ta.

Nói cách khác, PR là cách làm cho hình ảnh của mỗi con người, mỗi sản phẩm trở nên đẹp hơn, tích cực hơn, dựa trên những gì có thật.

Vì sao mình bàn về những điều này?

Tiếp tục đọc