Tag Archives: viết

Lửa. Khói. Tro.

1

.
…Đôi lúc mình muốn phá vỡ những gì đã dựng nên, bởi ngày càng nhận ra, mọi giá trị tồn tại trên đời đều mờ ảo tựa làn khói.

.
.
.
Khi một cái gì đó trở nên quan trọng với bạn, tất nhiên bạn sẽ luôn cố gắng bảo vệ nó, thậm chí chấp nhận đánh đổi cả tính mạng. Nhưng nghĩ đi, liệu thiên hạ có cho rằng việc ấy là xứng đáng hay không? Hay họ lại mỉa mai rằng, chết như thế thì ngu quá! Bởi thứ giá trị mà trong mắt bạn là cả thế giới, với họ chỉ như hòn đá bên vệ đường.

Tất nhiên, bạn chẳng thể đội mồ sống dậy, hòng chứng tỏ với miệng đời rằng họ sai như nào. Nhỡ họ trông thấy bạn, cũng chỉ ú ớ vì… sợ ma, chứ không phải hối hận vì họ từng xem thường “thế giới trong mắt bạn”. Cảm xúc chân thật cần xuất phát từ bên trong. Mọi trấn áp phía ngoài, theo thời gian rồi sẽ nguôi ngoai, và đối phương sẽ trở về y như cũ nếu tâm họ không phục.

Bạn cố gắng chiều lòng tất cả suốt cuộc đời, họ vẫn có thể vô tình hay cố ý hiểu sai về bạn. Bạn càng chứng minh, bạn càng sai. Bởi bạn đã tự ngờ vực về bản ngã của chính mình.

Khi bạn đã chấp nhận đánh mất cái tôi để đạt được mọi thỏa hiệp trong đời, bạn sẽ chẳng còn gì, ngoài cái xác vô hồn đang làm nô lệ cho những thứ giá trị tốt đẹp của-người-khác.
.
.
.
Có thể do mình đang no đủ, có một chút tình yêu, có một chút thành công, có một chút tiếng tăm, nên mới ngồi đây gõ những dòng này. Mỗi thứ một chút thôi, chưa đáng để tự cao, nhưng thỉnh thoảng cũng thấy vui. Vui một chút, rồi lại nghĩ, lại bồi hồi. Càng “có” nhiều, tâm lại càng không tĩnh. Bạn sợ mất.

Tiếp tục đọc

Tản Mạn Đêm Khuya 01

Mấy hôm nay, trời mưa bão thế nào mà đường dây mạng cứ chập chờn. Bực cái bọn SPT, gọi điện mấy lần rồi mà vẫn chưa chịu sửa, dịch vụ tệ ghê gớm. Muốn chuyển sang xài cái khác, nhưng nghĩ bụng, chắc gì đã tốt hơn? Thở dài… Thôi đành kiên nhẫn vậy.

Vấn đề ở chỗ, cuộc sống như một chuỗi liên kết nối tất cả lại với nhau, ta đứng yên hay chuyển động đều ảnh hưởng tới người khác. Khách hàng chắc đang hậm hực, giờ này sao thằng Robbey chưa gửi bản draft??? Shit happens. Chẳng đổ lỗi được cho ai.

Ban ngày ngủ nhiều quá, định tối làm việc cho thư thả, mát mẻ. Ai dè… giờ email còn không vào được, nói chi là truy cập dữ liệu cần thiết. Rảnh vêu mỏ, đúng nghĩa nhàn cư vi bất thiện.

Thôi, đời cho rảnh thì rảnh. Sao cứ phải tất bật?

Mở truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn lên nghe giải trí. Đấy, nhân vật Hà do ngứa ngáy tay chân, thời tiết xấu bày đặt ra ao giặt đồ nên mới té chết. Chịu ở yên trong nhà thì đã chẳng có gì xảy ra, nhỉ? À ừ, có thể lý giải rằng sống chết có số cả. Nhưng rõ ràng, khi bạn còn đang sống thì hãy đưa ra những quyết định sao cho hợp lý. Đừng đâm đầu vào miệng cọp chứ!

Tinh vi khiếp! Không thương nạn nhân thì thôi, bày đặt phân tích này nọ lọ chai. -.-

Tiếp tục đọc

Xa Hoa Cùng Mr. Đàm

FB0036


Rất ít người biết tự yêu bản thân.

Như thể đó là một chuyện xấu?

Mỗi cá nhân đều chỉ có 24 tiếng mỗi ngày. Nào công việc, nào gia đình, nào bạn bè. Muốn nuông chiều chính mình cũng phải tích cóp từng giây từng phút.

Thế nên, khá ngạc nhiên trước sự dư thừa thời gian của một số kẻ, suốt ngày bày trò quấy rối người khác. Chẳng nhẽ đó là mục đích sống của họ? Haizz… God bless your evil souls.

Mình đã qua giai đoạn… thi đội tuyển rồi. Đến một lúc nào đó, tự bạn nhận ra rằng, những giải thưởng này nọ chả là gì. Mọi thứ chứng minh được trên giấy tờ – đều là ảo. Cái thực là cái nằm bên trong mỗi người. Khả năng của bạn đến đâu, sở trường của bạn là gì, bạn hiểu rõ hơn ai hết.

Lấy ví dụ đơn giản, mình từng được điểm tuyệt đối môn toán trong vài kỳ thi khó, chỉ để “chứng tỏ” với những người xem thường năng lực của mình. Đến giờ, mình quên sạch! Bởi cái đầu không có chỗ dành cho những con số, đơn giản vậy. Trong khi đó, một dạo ghét học văn kinh khủng, vì cứ bị bắt phải làm theo khuôn mẫu. Bỏ, chả chuyên nữa! Rốt cục, kỹ năng viết của mình vẫn không mai một, và vẫn có hứng thú gõ lách tách mỗi ngày.

Điều quan trọng không phải là mình giống người khác hay không, mà mình có biết mình là ai hay không.

Có những người rất giỏi, nhưng cả đời họ chả bao giờ hạnh phúc. Vì sao? Thấy ai mua điện thoại mới, cũng ráng sắm cho bằng được. Thấy con ai đạt thành tích này kia, cũng ép con mình đâm đầu vào học môn đó. Thấy ai mũi cao hơn, cũng ráng sửa cho tới khi… rớt cái mũi xuống đất. Đó là một dạng bệnh.

Không có nhu cầu tự so sánh bản thân với bất kỳ nhân vật nào.

Chi vậy? Mỗi con người đều là một tiểu hành tinh. Nếu ta có những thứ xoay quanh ta – đó cũng là một chuyện rất hiển nhiên, trừ khi bạn không có lực hút.

Bởi, ai cứ lải nhải rằng họ giỏi hơn mình blah blah blah – mình mừng lắm. Vì sao? Vì họ chọn quỹ đạo xoay quanh mình.


FB0037
Chụp hình xấu là thú vui tao nhã mới của tui.



1-large

Hôm kia được mời đi ăn tối ở Villa FB, đồng thời xem Mr. Đàm biểu diễn. Sức hút của bác này vẫn rất mãnh liệt, trời mưa trời gió mà khách đến chật kín cả Villa. Không phải dzô cửa thoải mái nha, cần đặt chỗ trước hết đó, bao gồm 3 hạng vé: $100, $150 và $200. Giá bao nhiêu cũng… cháy, đúng chỉ có Đàm mới được vậy.

FB0004

FB0005

FB0006


Hành nghề paparazzi, chụp ảnh a Đàm vừa bước xuống xe hehe.


FB0008


Quang cảnh khu vực VIP – trước lúc trời đổ mưa.


FB0009

Đại gia của làng nhạc – Mr. Hà Dũng.

FB0021

FB0002


Mình ngồi cùng bàn với đại gia Hương Trà – tên nàng oai dễ sợ chưa!

Những hình ảnh trong đêm diễn đặc biệt của Đàm Vĩnh Hưng.

Tiếp tục đọc

Viết

Kelvin Photography


Ngày trước, papa cũng hơi “hồi hộp” khi để mình học chuyên Văn.  Lâu lâu, lại vô ý nhắc đến chuyện – “Nhà văn nhà báo thì làm gì đủ tiền để sống?”  Mình không quá vô lo như mình tưởng, đôi khi viết xong một bài lại nghĩ, “Chẳng nhẽ khả năng này vô ích hay sao?”

Đầu năm lớp 6, mình được tuyển thẳng vào trường chuyên Nguyễn Du Q.1 nhờ đạt giải quốc gia.  Papa lên hỏi ý cô hiệu trưởng, về việc chuyển qua học lớp… Pháp (liên quan lắm cơ haha).  Cô Liên khuyên, “Thôi, sang đấy làm gì.  Những môn khác thì chỉ cần siêng một chút là giỏi, nhưng học Văn cần những em có năng khiếu.  Anh cứ nghĩ mà xem, ra đời bây giờ giỏi văn lúc nào cũng lợi hơn.”

Tiếp tục đọc