Tag Archives: writing

Cùng Cực – 1. Vấn đề của em là gì?

rob 255

“Anh không hiểu vấn đề của em là gì? Em không mồ côi, em không vào đời sớm, ba em không nghiện rượu hay đánh đập mẹ em. Gia đình hạnh phúc thế, còn muốn gì? Anh cũng không thấy em thích ăn diện, hay ẻo lả, thậm chí em còn chưa quan hệ với ai bao giờ. Làm sao mà em biết? Em đừng có đua đòi, quay về cuộc sống bình thường đi!”



1. Vấn đề của em là gì?

Em bình thường.

Tiếp tục đọc

Idol Déjà vu – Kỳ 1: Kelly Clarkson và Phương Vy

déjà vu:
1. Cảm thấy nhớ lại một sự kiện hoặc một quang cảnh mà ta chưa trải qua hoặc chưa nhìn thấy trước đây.
2. Cảm thấy mình trải qua một cái gì đó quá nhiều lần.

Vy Kelly


Mình chẳng phải bạch tuộc tiên tri gì, thế nhưng cứ nhìn vào dàn thí sinh Vietnam Idol hằng năm, mình lại “linh cảm” được ai sẽ là người chiến thắng từ thời điểm rất sớm. Giữa cuộc chơi, thi thoảng mình cũng ngờ vực, liệu bản thân có phán đoán sai? Rốt cục, kết quả vẫn đúng y như dự đoán ban đầu. Việc này thì chắc nhiều độc giả trung thành của blog mình đều đã cùng trải nghiệm. ^_^

Có khi không phải vì mình quá nhạy bén đâu cả nhà ạ, mà do khâu edit của các đơn vị tổ chức ở Việt Nam còn khá “non”, chưa biết cách giấu kín người thắng cuộc như các nước Âu Mỹ. Đông Tây khéo léo hơn BHD một chút, bởi họ biết cách dàn trải sự chú ý đều ra nhiều thí sinh. Có thể vì thế nên ta sẽ không quá ấn tượng với người thắng cuộc, nhưng bù lại, bạn xem đài sẽ được dịp “fall in love” với từng thí sinh qua câu chuyện và sự trưởng thành của họ xuyên suốt chặng đường.

Tiếp tục đọc

Lửa. Khói. Tro.

1

.
…Đôi lúc mình muốn phá vỡ những gì đã dựng nên, bởi ngày càng nhận ra, mọi giá trị tồn tại trên đời đều mờ ảo tựa làn khói.

.
.
.
Khi một cái gì đó trở nên quan trọng với bạn, tất nhiên bạn sẽ luôn cố gắng bảo vệ nó, thậm chí chấp nhận đánh đổi cả tính mạng. Nhưng nghĩ đi, liệu thiên hạ có cho rằng việc ấy là xứng đáng hay không? Hay họ lại mỉa mai rằng, chết như thế thì ngu quá! Bởi thứ giá trị mà trong mắt bạn là cả thế giới, với họ chỉ như hòn đá bên vệ đường.

Tất nhiên, bạn chẳng thể đội mồ sống dậy, hòng chứng tỏ với miệng đời rằng họ sai như nào. Nhỡ họ trông thấy bạn, cũng chỉ ú ớ vì… sợ ma, chứ không phải hối hận vì họ từng xem thường “thế giới trong mắt bạn”. Cảm xúc chân thật cần xuất phát từ bên trong. Mọi trấn áp phía ngoài, theo thời gian rồi sẽ nguôi ngoai, và đối phương sẽ trở về y như cũ nếu tâm họ không phục.

Bạn cố gắng chiều lòng tất cả suốt cuộc đời, họ vẫn có thể vô tình hay cố ý hiểu sai về bạn. Bạn càng chứng minh, bạn càng sai. Bởi bạn đã tự ngờ vực về bản ngã của chính mình.

Khi bạn đã chấp nhận đánh mất cái tôi để đạt được mọi thỏa hiệp trong đời, bạn sẽ chẳng còn gì, ngoài cái xác vô hồn đang làm nô lệ cho những thứ giá trị tốt đẹp của-người-khác.
.
.
.
Có thể do mình đang no đủ, có một chút tình yêu, có một chút thành công, có một chút tiếng tăm, nên mới ngồi đây gõ những dòng này. Mỗi thứ một chút thôi, chưa đáng để tự cao, nhưng thỉnh thoảng cũng thấy vui. Vui một chút, rồi lại nghĩ, lại bồi hồi. Càng “có” nhiều, tâm lại càng không tĩnh. Bạn sợ mất.

Tiếp tục đọc

Nhân trường hợp Tiến Đoàn…

8

.
Nếu sở hữu thân hình chuẩn mực, liệu bạn sẽ có nhu cầu… khoe hay không? Trả lời thành thật nhé!


Nên nhớ, chẳng đứa bé nào sinh ra đã sẵn bụng 6 múi, cơ bắp săn chắc. Tất cả đều phải qua quá trình luyện tập nghiêm túc, đòi hỏi công sức cũng như thời gian. Trên lý thuyết, bạn có thể đến phòng gym chỉ để rèn thể lực, tất nhiên rồi. Nhưng nếu đơn thuần vì sức khỏe, liệu mấy người đạt được tiêu chí nêu trên? Chăm chút body & diet quá, lấy ai đi làm 8-10 tiếng/ngày, rồi lo cho gia đình, café với bạn bè, chưa bàn tới khoản… chơi game, chat chit và Facebooking nhé!

Sau khi hy sinh nhiều thú vui để tu thành chánh quả, chẳng nhẽ cứ soi gương tự sướng? Phải khoe chứ! Không để gái ngắm thì cũng để trai ngắm, lòng hả hê vì chúng đang thèm khát và ghen tị, nhưng tay lách tách gõ: “Cảm ơn bạn. Thường thôi mà, có gì đâu.” Hihi, một cảm giác thật sung sướng.  Chết mất, cái này gọi là “suy bụng ta ra bụng người”. =))

Tiếp tục đọc

Born This Way

btwcover


Ngày bé mẹ bảo tôi,
Tất cả chúng ta sinh ra đều là những vì sao sáng.

“Không có gì sai khi tự yêu lấy chính mình”
Mẹ nói, “Bởi Ngài đã tạo ra con hoàn hảo.”
Thế nên hãy ngẩng cao đầu và bạn sẽ tiến xa
Nghe này:

Tôi đẹp theo cách của riêng mình,
Vì Chúa chẳng bao giờ sai phạm
Tôi đang chạy đúng đường,
Vì tôi đã sinh ra như thế.

Đừng ẩn náu trong nuối tiếc,
Hãy yêu lấy bản thân và bạn sẽ đủ hành trang.
Chẳng có cách nào khác,
Vì tôi đã sinh ra như thế.

BornThisWay_Lady-Gaga_


Giới trẻ Việt Nam không tự tin sáng tạo bằng nhiều bè bạn thế giới, bởi luôn được hướng cho đi trên con đường an toàn. An toàn nhất vẫn là nằm trong vòng bàn tay của bố mẹ, trưởng thành theo ý muốn của bố mẹ, và sống để thực hiện giấc mơ của bố mẹ. Đó là cách báo hiếu? Hmm…

Tiếp tục đọc

Khai Phím Đầu Năm (^_^)

Dẹp mùng màn chiếu gối sang bên, mở cửa sổ đón ánh nắng tràn vào phòng làm việc.

Haizz… Sau một kỳ nghỉ dài, thật không dễ để bắt kịp ngay tiến độ trước Tết. Theo như mình biết thì ở vài cty bạn, họ vẫn tụ tập để… đánh bài nhé! Hehe. Bình thường thôi. Dẫu sao, hùng hục như trâu chẳng phải lúc nào cũng tốt. Quan trọng là biết tăng tốc và về đích kịp thời.

IMG_6827

01


Thay vì ngồi cắn hạt dưa hay chơi tiến lên, mình lại thích dành thời gian cho bé blog, tay gõ chậm rãi khi tai đang lắng nghe âm thanh du dương từ những giai điệu hòa tấu. Vừa thư giãn, vừa góp phần xây dựng “thương hiệu”… niềm vui nhân đôi. ^_^

Thiên hạ bảo, công trình dù vững chắc cách mấy, chỉ mất vài giây để đánh sập. Đúng, nếu xét trên phương diện bề nổi. Bạn biết đấy, ta sống được nhờ kỷ niệm. Bởi ngay cả con người, sẽ đến lúc về với cát bụi thôi. Thế nên, cần trân trọng từng cảm xúc, từng khoảnh khắc trôi qua trong ngày. Đơn giản, vì nó đã thuộc về mình.

Nhiều blogger đình đám thời 360 nay đã biến mất, hoặc chìm vào quên lãng. Nghiêm túc nhé, chưa chắc mình đã đầu tư công sức vào một entry bằng phân nửa họ. Việc thu thập hình ảnh, phân tích tổng hợp từ 800 nguồn như thế ngốn rất nhiều thời gian. Đấy là chưa kể đến việc xâu chuỗi sao cho liền mạch, và trình bày sao cho đám đông muốn đọc. Nhọc lắm.

IMG_6788

02


Mình vô tư. Yêu vô tư. “Không yêu” cũng vô tư. Đến cuối ngày, chủ quan vẫn có thể là một dạng khách quan với bản thân. Nhất là khi bạn hiểu mình muốn gì, và nói chính xác những điều bạn nghĩ.

Blog khác với báo chí, bởi nó mang đậm tính cá nhân. Cả người viết lẫn độc giả đều nên ghi nhớ điều đó.

Ví như bạn cố gắng chạy đua cùng scandal, tin nóng, giật gân, vv. Đến một lúc bạn sẽ chán, vì nhận ra thiên hạ đang tò mò về những vấn đề… chả liên quan gì tới bạn.

Riêng mình thì không. Bởi tất cả đều lồng ghép mật thiết vào đời sống thật của mình.

Mình viết vì nhu cầu muốn lưu giữ kỷ niệm. Không có tiền vẫn viết. Không nổi tiếng vẫn viết. Thậm chí, không ai đọc vẫn viết. Mình đã viết từ ngày còn bé tí, tại sao phải dừng lại?

Tiếp tục đọc

Được và Mất

IMG_6663

Hôm qua, chở giỏ quà to đùng về nhà, mình cứ sợ chúng sẽ đổ ào xuống đường. Hậu đậu mà… Tự dưng nghĩ vẩn vơ, về chuyện được và mất. Quả thực, càng sở hữu nhiều thứ, càng tích cóp lo lắng cho bản thân.

IMG_6697


Cũng giống như phú hộ cất giữ báu vật trong nhà, lâu lâu lại phải kiểm tra xem nó còn đó không, nơm nớp sợ trộm vào cuỗm mất.

Cũng giống như dân sành điệu cứ liên tục cập nhật xe với dế, bởi ngại bè lũ nhìn mình bằng ánh mắt xem thường. Vài người thậm chí chưa sờ tay vào hiện vật, song có thể huyên thuyên hàng giờ về “công nghệ mới”, như đúng rồi.

Cũng giống như nhiều em chân dài ăn xong lại nôn thốc nôn tháo, bởi mất dáng rồi thì mọi sự chú ý sẽ đồng thời bỏ em mà đi. Về già, em chỉ còn botox và silicon làm bạn đồng hành.

Tiếp tục đọc

Hạnh Phúc

Layout Vol3_2


Duyên số là khi bạn vô tình gặp ai đó ở… quán lẩu dê, và bạn biết sẽ cần một buổi hẹn đàng hoàng hơn, dù thậm chí chưa có trong tay số điện thoại hay nick chat.

Sau vài lần hẹn hò và tin nhắn qua lại, bạn và người ta cùng nhau vào rạp chiếu bóng. Tay rón rén tìm tay, nhưng tay kia rụt lại, khiến bạn cũng đôi chút e ngại. Phim vừa xong, bạn ra khỏi rạp và được tặng ngay cặp vé Karate Kid. “Sao anh hên vậy nè?” Bạn nhún vai. Theo dõi khoảng nửa tiếng thì mắt bạn díu lại, nửa tỉnh nửa mơ, cho đến khi tay cảm thấy hơi ấm từ bàn tay khác. Hihi. Duyên đấy.



Có những thứ cầu xin khá dễ dàng, song chắc chắn tình duyên không nằm trong danh sách đó. Mình muốn cặp táp, di động, đồ chơi mới, chỉ cần thắp nhang cho ông bà, vài hôm sau quà sẽ về… tốt hơn cả mong đợi. Kể cả khách hàng, mối làm ăn cũng vậy, toàn tự đến với mình. Thế nhưng, khi bày tỏ nguyện vọng tìm… người yêu, lại mòn mỏi chờ hoài hông thấy.

Hơn một năm, đôi lần đi chơi với các… ứng viên – đẹp có, giỏi có, nổi tiếng có. Song thấy nhạt. Nghe hơi sến, nhưng tim mình chả buồn rung lên í. 8 nhảm như bạn bè thì được, nhưng đòi hỏi xúc cảm đặc biệt gì thì thật khó. “Tình yêu đã chết trong tôi…” Nghe bé Vy hát Cô Đơn mà tự kỷ vô đối. Thế đấy. Khi thiếu sức sống từ tâm hồn, thể xác chỉ minh chứng cho sự tồn tại hời hợt. -.-



Hạnh phúc là khi bạn sẵn sàng dành thời gian để tìm hiểu đối phương, không hấp tấp vội vàng. Tối tối lại mỉm cười với những dòng text nhảy múa, những bông đùa con trẻ, những lo lắng vu vơ.

Hạnh phúc là khi em cứ lởn vởn trong đầu, đến mức mỗi lời ca cất lên đều dành cho em. Bạn chế lời từ cải lương, dân ca cho đến các hit đình đám trên bảng xếp hạng, nội dung luôn quanh quẩn với thông điệp: “Em mập như con heo”. Trêu đến khi nào em hậm hực mới thôi, dù nhẽ ra, bạn nên hát sự thật là “Em’s sexy as hell”. Haha, heo nào cũng là heo.

Hạnh phúc là khi bạn sợ đánh mất nó. Xét cho cùng, không quá khó để kiếm ai quen qua ngày, làm tình vài lần xong đường ai nấy đi. Nhưng sự hời hợt ấy về lâu dài sẽ vắt kiệt vài giọt yêu còn sót lại trong tim bạn, khiến bạn cằn cỗi đến mức xương rồng cũng khó nảy mầm. Hạnh phúc cũng như thành công, vất vả để chạm tới, nhưng càng kỳ công hơn để dưỡng nó lâu bền.

Đôi lúc, bạn sẽ thấy bực bội trước những mâu thuẫn. Đôi lúc, bạn sẽ chán nản vì các thói quen cũ kỹ. Nên nhớ rằng, khi vượt qua những khoảnh khắc đó, bạn sẽ hạnh phúc hơn bội phần.

Tiếp tục đọc

What U See

Robbey-Friends0019


Đôi lúc, nhỡ hâm mộ ai đó, chỉ nên đứng ngắm nghía từ xa. Cuồng quá, nhỡ tận mắt chứng kiến nó làm điều xằng bậy, lại trách móc… bác sĩ đo kính sai, khiến bạn nhìn nhầm sang kẻ khác. Haizz… Như Madonna đã hát, “You only see what your eyes want to see”.

Niềm tin chẳng phải một thứ để phí phạm. Mình không khuyến khích tinh thần đa nghi, song nên chừa cho bản thân lối thoát. Mất tiền, mất vài món vật chất vô tri vô giác, sẽ không xót bằng tình cảm và sự tin tưởng bị phản bội…

Hù dọa xíu, để cả nhà đừng vội ngây ngất, thậm chí ra sức bảo vệ mấy thứ giá trị mơ hồ. Chạm vào thử xem, khác hẳn nhé. Hãy lùi vài bước để quan sát từ xa, nếu bạn chưa muốn đón nhận trọn vẹn “thần tượng” của mình: ca sĩ, người mẫu, diễn viên, hay thậm chí những cá nhân đình đám trên Internet. Áp dụng cho mọi trường hợp, kể cả… Robbey.

Robbey-Friends0003


Bên cạnh những thành viên trong gia đình, những bằng hữu trưởng thành cùng nhau từ thưở nhỏ, những đối tác gặp mặt thường xuyên, các ngôi nhà online của mình còn được nhiều anh chị em ghé thăm mỗi ngày. Dù chưa tiếp xúc lần nào cả, nhưng họ chọn tin mình, đó đã là một dạng trách nhiệm để gánh trên vai. Nặng nề? Không hẳn. Mình chưa từng bị áp lực từ phía nào để sống khác với con người thật cả.

Blog xuất phát từ những chia sẻ thường nhật, quan điểm này đến nay vẫn không thay đổi. Nếu đọc blog mình đều đặn, tự bạn sẽ nhận thấy, mình rất vô tư khi đề cập những thế mạnh hay thói quen, tật xấu của bản thân. Khiêm tốn hay kiêu ngạo đều quá xa xỉ. Chắc do mình thoải mái khi chia sẻ quan điểm và cảm xúc, nên vài người lầm tưởng mình đang ‘nói thay’ họ? Hì… Mỗi cá thể trong xã hội đều trải qua những kinh nghiệm khác nhau, và chỉ nên đại diện cho chính hắn mà thôi.

Thẳng thắn thật thà thường thua thiệt. Ừ, chấp nhận. Bù lại, mình khỏi phải lo nghĩ vẩn vơ, giữ gìn hình tượng gì gì đấy. Phát ngôn điều chi trên mạng, ngoài đời sẵn sàng lặp lại nguyên văn, nếu cần thiết. Thể loại như mình rất khó ưa, nhưng ưa rồi dễ… nghiện, hehe… ¿Por qué? Vì mình luôn sẵn sàng nói trước mặt bạn bè, ưu và khuyết điểm của nó là gì.

Robbey-Friends0011


Mình viết từ khi khái niệm ‘hot blogger’ chưa ra đời, khi bà con còn mày mò với Yahoo! 360. Danh tiếng, độc giả, công việc, thu nhập… dần tăng lên đều đặn. Đủ chậm để kịp nhận biết, đủ nhanh để chẹp miệng, “5 năm rồi sao?” Rõ nghiệp viết chọn mình, dù chính mình đã từ bỏ nó.

Không quen sử dụng từ hoa mỹ, càng khó gò bó vào dàn ý sẵn có của giáo viên, điểm văn trong lớp của mình thường tầm tầm bậc trung. Thế nhưng, thi đội tuyển này nọ vẫn đạt giải, nên cứ “bị” dính vào lớp Văn. Chả hiểu. Cho đến khi mình quyết định đổi môn chuyên vào đầu năm lớp 9.

Về sau, chuyện trò với thầy cô, mới biết thành tích xưa kia do giọng văn mình… lạ, ý tưởng lại mới mẻ, đọc vào nhận ra ngay. Khác biệt mà. Ai thương chấm cao, ai ghét chấm thấp, từ nhỏ đã quen rồi. Kệ. Suy cho cùng, mình được quý cũng bởi những điều khác biệt làm nên chính mình đấy thôi. Do đó, mình chả dại hy sinh cá tính để chiều lòng ai, dẫu là Chúa trời hay một đám đông ồn ào náo nhiệt.

This is me. What you see is what you get.

Robbey-Friends0013


Mình dị ứng với cliché “Mạng là ảo”, bởi chỉ xem Internet như phương tiện để liên lạc, để kết nối “người thật” lại với nhau. Tất nhiên, mình hiểu vì sao khái niệm ấy tồn tại, thiên hạ hãy còn lắm kẻ tự tô vẽ sặc sỡ mà. Đôi lúc, bạn sẽ gặp trường hợp thế này khi tìm bạn trực tuyến:

Here… What you see is NOT what you get.


Trong tình huống dở khóc dở cười ấy, bạn sẽ giải quyết ra sao? Truy cập website vanphongvui.com để tìm giải pháp nhé!

Hị hị, xong 1 phút quảng cáo, cùng xem tiếp ảnh họp lớp nào. ^^

Tiếp tục đọc

Lấp Lánh Kira

IMG_9925


Mình thích sử dụng tiếng nước ngoài song song ngôn ngữ mẹ đẻ. Một số bạn than phiền, thậm chí… lên án mình vì việc đó. Không sao, bởi đơn giản, blog mình không dành cho họ. Tất nhiên, chẳng thể mong đợi tất cả đều rành rọt ngoại ngữ, song mình đặc biệt trân trọng những ai chịu khó tìm tòi, học hỏi.

Để entry thêm phong phú, lâu lâu mình vẫn “nói lái” kiểu miền Nam, chơi chữ kiểu miền Bắc, cũng như sử dụng các từ địa phương khu vực miền Trung và đồng bằng sông Cửu Long – miễn phù hợp ngữ cảnh. Khi quyết định mượn từ nước ngoài, nếu để ý, bạn sẽ thấy tiếng Anh không phải lựa chọn duy nhất. Đức, Pháp, Nhật và cả Tây Ban Nha đều từng được mang ra… tung hứng.

IMG_9919


“Chèn” cũng là một nghệ thuật. Mình chả ngớ ngẩn mà phát biểu: “Lấy tui cái áo màu… brown”. Duh? Ở mỗi ngôn ngữ đều tồn tại những từ đồng nghĩa, gần nghĩa, cùng âm. Trong trường hợp muốn biểu đạt rõ ràng điều bản thân cần trình bày, bạn toàn quyền dùng đúng từ bật ra đầu tiên trong não bạn – ngắn gọn, súc tích, chính xác. Ai không hiểu – cứ hỏi, miệng để làm gì?

Thay vì tiếp thu những kiến thức hoàn toàn mới, chẳng nhẽ ta nên giấu dốt dưới lớp vỏ “khuyến khích xài Việt ngữ”? Làm ơn. Chẳng biết bao nhiêu từ đang phổ biến hiện nay là thuần Việt, hay đa phần lại xuất phát từ Hán tự? Cứ hình dung mình nói chuyện với nhân viên, “Em gửi giúp anh cái… thư điện tử“, lại thấy củ chuối đố đỡ được.

Từng ở trọ tại một gia đình Do Thái, từng học trong 2 ngôi trường toàn-da-trắng và toàn-da-đen, từng đọc qua Kinh Thánh và những câu chuyện về Phật, đầu óc mình cởi mở với mọi tôn giáo, chủng tộc và quốc gia. Mình yêu Việt Nam, nhưng tinh thần dân tộc không đồng nghĩa với việc chỉ ngắm giời qua cái giếng làng, bỏ qua cả thế giới rộng lớn bên ngoài.

IMG_9913


Kira-kira

Thời gian gần đây, phong cách Kira ngày càng phổ biến trong lứa 8x – 9x. Vậy Kira là gì?

Nghĩa gốc của Kira-kira trong tiếng Nhật là “lấp lánh”. Tuy nhiên, để từ ấy có nghĩa, buộc phải dùng kèm một động từ khác. Hiểu một cách đơn giản, Kira-kira như tiếng reo hân hoan trước mỗi sự việc mang đến cho bạn niềm đam mê. Tinh thần Kira thường được đề cập với thông điệp: “Hãy luôn mơ ước và khát khao về ngày mai, đừng để bị bó buộc bởi những thách thức của hôm nay”.

Tiếp tục đọc

Thái Trinh – Hiện Tượng Youtube

Robbey-ThaiTrinh008


Mỗi người đều có những mục đích sống khác nhau.

Cùng thực hiện một động tác, tham gia một sự kiện, chưa chắc họ đã sở hữu cùng quan điểm hoặc hướng đến nhóm đối tượng tương đồng.

Bàn đâu xa, nội bản thân đã phải xác định mục tiêu cụ thể cho từng kế hoạch dài và ngắn hạn. Mình và đam mê viết lách chẳng hạn: có những bài đăng báo, có những bài đăng blog, nhiều đứa con advertorials lại bán hẳn cho khách hàng – không nhất thiết đề tên… bố nó phía dưới.

Sống trên đời, cần thiết sự “tùy cơ ứng biến”. Nên thấu đáo cái gì làm vì tiền, vì danh, vì tình cảm, vì đạo lý, hay đơn giản vì thỏa mãn ngẫu hứng nhất thời. Hiện tại, đang ở trạng thái cân bằng về mọi mặt, nên mình chú trọng vào niềm vui trong công việc.

Robbey-ThaiTrinh005


Bạn đọc entry này, có thể sẽ nghĩ mình đơn thuần đang PR cho Thái Trinh, cho Sony, cho vô số thương hiệu mình từng đề cập. Hì, mình dở tính toán lắm, cầm cái bill trên tay còn nhẩm chả ra nữa mà. Thực chất, đã nhận chi phí từ phía Sony cho bài review trước rồi – việc ấy bình thường thôi. Còn đây xem như… bonus, vì mình cảm thấy thông tin thú vị và người tiêu dùng nên quan tâm.

1 + 1 đâu chỉ bằng 2? Được quý với “bề nổi” hot blogger, bởi mình thực sự quan tâm khách hàng và độc giả nghĩ gì, chứ không quăng mớ thông tin vào mặt họ rồi bảo: Xem đi! Chính số 3, số 5 bỏ ra giúp mình nhận lại số 9, số 10 – vẫn trong veo, chẳng gợn chút toan tính. Sức mạnh ấy đến từ Niềm Vui.

Tiếp tục đọc

The Fame Monster

IMG_8841


Ở thời đại mà nhà nhà không còn ăn cơm độn khoai, người trẻ chẳng đói sách, lại thừa mứa thời gian dán mắt vào màn hình vi tính; mọi giá trị xã hội dường như thay đổi nhanh đến chóng mặt, đôi lúc khiến ta khẽ thở dài. Bụng cồn cào nhưng nhịn, bởi béo lên đồng nghĩa với việc bạn… liều lĩnh đánh mất vài “fans tương lai”. À ừ, phải tính chứ! Biết đâu một ngày đẹp giời, anh đạo diễn Hàn gốc Việt Choi Song Yong bắt gặp vòng eo “thắt đáy lưng ong” của bạn, ngõ ý mời đóng vai chính thì sao?

Mơ mộng viễn vông chăng? Không hề. Robbey lâu lâu vẫn nhận được tin nhắn, “Anh giúp em nổi tiếng nhé?”


Im lặng 5 giây, hắn quyết định đặt dế yêu xuống, hớp miếng trà, nhìn từng chiếc lá bay yếu ớt rồi khẽ chạm xuống vỉa hè. XOẸT!!! Tiếng chổi mạnh tay của chị lao công cắt ngang dòng suy nghĩ. Bấy giờ, Robbey mới chợt nhận ra, mình đang gõ cái chi vậy nè? Tiểu thuyết 5 xu về danh vọng, cám dỗ và những vụ án đổi chác à? Ha ha ha.

IMG_8842


Sự nổi tiếng có hấp lực ghê gớm. Dù bạn không ngửi được, nếm được, sờ được, … SNAP! Tỉnh táo nào. Những xa hoa trước mắt chỉ là phù du thôi. Khi ảo ảnh tan biến, vài giá trị thực hiếm hoi bạn từng sở hữu cũng đã cuốn theo chiều gió.

Chợt nhớ tới lời bình vô tình đọc trên một trang anti: “Thằng Công Vinh nhiễm chứng hoang tưởng, nó dám bảo rằng nó không thể nổi tiếng hơn!” Xin lỗi chứ, ví như anh chàng thuộc dạng vô danh tiểu tốt, liệu có vinh dự được vài nghìn người tham gia cái hội ấy ư?

Hài hước vì một số kẻ nghiễm nhiên “hoang tưởng” rằng, phát ngôn của họ thực sự có giá trị trong đất nước gần 86 triệu dân này.

Đố bạn, họ muốn đông đảo mọi người lắng nghe không?
Có chứ.
Tất nhiên rồi.
Dở hơi hay sao lẩm bẩm một mình?
Hóa ra, họ muốn tiếng nói của bản thân mang sức nặng tương đương anh celeb kia. Và không được.

Tiếc nhỉ?

Tiếp tục đọc

Chuồn Chuồn

7Q7_0232


Hôm nay không được vui.

Có những thứ đáng lẽ thuộc về mình, nhưng ‘được’ người quen tiện tay túm lấy.
Có những thứ vừa vặn đến hoàn hảo, nhưng duyên số ngăn nó đến với mình.
Có những thứ long lanh trước mắt, nhưng mình đã quá mệt mỏi để bận tâm.

Đôi lúc mình cứ nghĩ – Cuộc đời hãy còn dài, thôi nhường cho họ đi.
Vậy mà – Khi họ sở hữu nó, họ lại chẳng trân trọng.
Giá như…

Bạn biết vì sao tôi dưỡng được các mối quan hệ không?
Bạn biết vì sao tôi đảm bảo uy tín dù bao đứa GATO đâm chọt không?
Tôi sẵn sàng giúp một người dù không hề quen biết.
Tôi đứng che cho bạn khi nó bị ném đá.
Tự cho bản thân quyền bao đồng nếu cảm thấy bao-đồng-hợp-lý.

Bạn nghĩ vô cớ đời cho tôi nhiều thứ như thế sao?
Đứa nào lấy của Robbey, ông trời sẽ lấy lại của nó 10 thứ.
Nên tin.
Còn không thì coi như nói nhảm cũng được.
Vậy đi.

7Q7_0275


Đá đít gánh lo mà sống.
Thế mới đúng Robbey.


Tiếp tục đọc

Định Hướng

IMG_1509


Thế hệ mới, ai cũng hô to khẩu hiệu “là chính tôi”, nhưng để áp dụng vào thực tiễn thì không nhiều.

Một số điều nói ra, biết chắc sẽ phật ý vài đối tượng, nhưng chẳng vì thế mà mình giữ trong lòng.

Mình thích ở Việt Nam, vì đã quen với nếp sống, văn hóa và… thức ăn tại quê nhà. Chưa từng có quan điểm phủ nhận mọi giá trị truyền thống, sính ngoại theo Tây để tạo nên sự “hot”, sự “cool” cho bản thân. Tuy nhiên, không bảo thủ. Học tập những điều hay của xứ người là điều đáng khuyến khích.

Áo dài rất tôn dáng. Vậy tại sao không kêu gọi chị em diện thường nhật, thay vào đó là quần tây, jeans, váy ngắn? Đơn giản, nó vướng víu và hạn chế sự năng động – mặc vào lăn tăn chạy việc thì còn gì duyên áo dài?

Ngày trước, ông cha ta thi cử, 13 tuổi đỗ Trạng được, 50 tuổi đỗ Trạng vẫn được, miễn sao đó là người tài năng nhất. Chả biết tự khi nào, tấm bằng được xem là thước đo? Trong khi ai cũng biết, giáo trình đang giảng dạy trong nhà trường khá lạc hậu, nhân viên mới đa phần cần training lại từ đầu. Nghĩa là, thà phí thời gian và chất xám để đổi tờ giấy và hư danh, còn hơn lăn vào đời lấy kinh nghiệm? Thực tế cho thấy rằng, nhiều bạn theo cao học xong chỉ… đi dạy, bởi đến lúc tốt nghiệp thì kiến thức đã cũ mèm.

Học và hành là 2 chuyện hoàn toàn khác nhau.

Dạo làm Marketing bên Kiemviec, đọc được vài CV khá ấn tượng, đủ các thể loại chứng chỉ do nước ngoài cấp cho. Một anh được sếp Paul nhận vào thử việc 2 tuần, xong không tuyển, vì lương đòi chót vót mà hiệu quả thì… Thiết nghĩ, kẻ thông minh sẽ học cách học, chứ ai lại áp dụng máy móc 1+1=2. Gạo bài để đạt điểm A, ở Singapore hay ở Mỹ khác gì? Mình dốt Toán là thế, thi Lê Hồng Phong vẫn 10/10, thi AP Calculus vẫn 5/5. Giờ nhớ sin cos tang chết liền.

IMG_1507


Cái dở ở ta là chưa biết cách hướng nghiệp hợp lý.

Người phương Tây thường quan sát đứa trẻ có khiếu môn gì, tôn trọng niềm đam mê của chúng, ủng hộ con đường chúng sẽ chọn theo đuổi. Trong khi đó, thử nhìn xung quanh xem.

Bố: “Mày điên à? Học cái đó mai mốt bốc c*t ăn.”
Mẹ: “Con còn thương mẹ khôngggggggggg?”

Hahahaaaaa.

Tiếp tục đọc

Xa Hoa Cùng Mr. Đàm

FB0036


Rất ít người biết tự yêu bản thân.

Như thể đó là một chuyện xấu?

Mỗi cá nhân đều chỉ có 24 tiếng mỗi ngày. Nào công việc, nào gia đình, nào bạn bè. Muốn nuông chiều chính mình cũng phải tích cóp từng giây từng phút.

Thế nên, khá ngạc nhiên trước sự dư thừa thời gian của một số kẻ, suốt ngày bày trò quấy rối người khác. Chẳng nhẽ đó là mục đích sống của họ? Haizz… God bless your evil souls.

Mình đã qua giai đoạn… thi đội tuyển rồi. Đến một lúc nào đó, tự bạn nhận ra rằng, những giải thưởng này nọ chả là gì. Mọi thứ chứng minh được trên giấy tờ – đều là ảo. Cái thực là cái nằm bên trong mỗi người. Khả năng của bạn đến đâu, sở trường của bạn là gì, bạn hiểu rõ hơn ai hết.

Lấy ví dụ đơn giản, mình từng được điểm tuyệt đối môn toán trong vài kỳ thi khó, chỉ để “chứng tỏ” với những người xem thường năng lực của mình. Đến giờ, mình quên sạch! Bởi cái đầu không có chỗ dành cho những con số, đơn giản vậy. Trong khi đó, một dạo ghét học văn kinh khủng, vì cứ bị bắt phải làm theo khuôn mẫu. Bỏ, chả chuyên nữa! Rốt cục, kỹ năng viết của mình vẫn không mai một, và vẫn có hứng thú gõ lách tách mỗi ngày.

Điều quan trọng không phải là mình giống người khác hay không, mà mình có biết mình là ai hay không.

Có những người rất giỏi, nhưng cả đời họ chả bao giờ hạnh phúc. Vì sao? Thấy ai mua điện thoại mới, cũng ráng sắm cho bằng được. Thấy con ai đạt thành tích này kia, cũng ép con mình đâm đầu vào học môn đó. Thấy ai mũi cao hơn, cũng ráng sửa cho tới khi… rớt cái mũi xuống đất. Đó là một dạng bệnh.

Không có nhu cầu tự so sánh bản thân với bất kỳ nhân vật nào.

Chi vậy? Mỗi con người đều là một tiểu hành tinh. Nếu ta có những thứ xoay quanh ta – đó cũng là một chuyện rất hiển nhiên, trừ khi bạn không có lực hút.

Bởi, ai cứ lải nhải rằng họ giỏi hơn mình blah blah blah – mình mừng lắm. Vì sao? Vì họ chọn quỹ đạo xoay quanh mình.


FB0037
Chụp hình xấu là thú vui tao nhã mới của tui.



1-large

Hôm kia được mời đi ăn tối ở Villa FB, đồng thời xem Mr. Đàm biểu diễn. Sức hút của bác này vẫn rất mãnh liệt, trời mưa trời gió mà khách đến chật kín cả Villa. Không phải dzô cửa thoải mái nha, cần đặt chỗ trước hết đó, bao gồm 3 hạng vé: $100, $150 và $200. Giá bao nhiêu cũng… cháy, đúng chỉ có Đàm mới được vậy.

FB0004

FB0005

FB0006


Hành nghề paparazzi, chụp ảnh a Đàm vừa bước xuống xe hehe.


FB0008


Quang cảnh khu vực VIP – trước lúc trời đổ mưa.


FB0009

Đại gia của làng nhạc – Mr. Hà Dũng.

FB0021

FB0002


Mình ngồi cùng bàn với đại gia Hương Trà – tên nàng oai dễ sợ chưa!

Những hình ảnh trong đêm diễn đặc biệt của Đàm Vĩnh Hưng.

Tiếp tục đọc