Tag Archives: yêu

Tập quên, hay níu kéo…?

ROB01


Thật đáng sợ khi một ca khúc có thể đánh thức những xúc cảm tưởng chừng đã chôn giấu bấy lâu…

Mình hay tự than phiền về trí nhớ ngắn hạn, nhưng thực chất, việc chóng quên đã hình thành như một thói quen. Mình chọn nhớ những kỷ niệm đẹp, để tim không nhói, để mắt khỏi đờ đẫn mỗi lúc quá khứ hiển hiện ra trước mặt.

Bao nhiêu thử thách thưở cắp sách đến trường, bao nhiêu khó nhọc khi sinh sống nơi xứ người, chắc ba mẹ rành rẽ hơn mình. Từng sẻ chia rất nhiều, và sau mỗi cuộc nói chuyện, đầu óc mình lại quay về trạng thái trống rỗng, không gợn tí muộn phiền. Cứ tích cực, cứ tươi cười, như thể thế giới vẫn màu hồng và sự lạc quan sẽ chiến thắng tất cả. Ít nhất, đó là cách mình thuyết phục bản thân.

1


Tuy nhiên, mọi thứ đều cần giới hạn. Sẽ thật ích kỷ nếu cứ bắt ai đó đỡ thay gánh nặng, cho dù họ sẵn sàng, cho dù họ tự nguyện.

Mình từng gọi liên tục, bởi thiết tha sự ấm áp thân thuộc, nhưng chỉ nhận về đôi 3 câu lạnh lùng đến phũ phàng.

Mình từng viết và viết, để rồi tự dày vò bản thân bằng chính những dòng chữ ấy.

Mình từng trách móc, dù hiểu rằng mọi lời xin lỗi đều vô nghĩa.

Mình từng mặc kệ, song tim quá cồn cào để có giấc ngủ yên.

Mình từng khóc 3 ngày 3 đêm, cạn hết nước mắt cho 2 năm sau đó… vẫn chẳng thể nào trở lại như cũ.

Buông tay. Letting go. Những ngọt ngào, những đớn đau, những xao xuyến… Gấp chúng lại gọn gàng, cho vào từng ngăn tủ ký ức, và khóa chặt.



Tiếp tục đọc

Playlist: Khi Ta Tự Kỷ

Kelvin Photography


Hay còn có thể đặt tên là, “Đừng mở khi đang tự kỷ”, bởi nghe xong mà mệnh hệ gì là mình hổng chịu trách nhiệm đâu nha. Đùa. Ừ, lại đùa. Thằng này được mấy khi nghiêm túc?


Mỗi người sinh ra, muốn hay không, đều sở hữu cảm xúc. Chỉ khác biệt ở chỗ, bạn làm gì với chúng? Chia sẻ? Kẻ thích nói thật nhiều, người lại muốn sự tĩnh lặng… Bàn tay khẽ chạm, ánh mắt khẽ chạm, đơn giản thế thôi. Đơn giản? Vậy sự phức tạp trong một mối tình, giữa những đôi uyên ương tưởng chừng đã hiểu sâu sắc về nhau, do đâu mà hình thành?

Họ muốn thế. Hãy cố đổ lỗi cho mọi yếu tố chủ quan và khách quan, thâm tâm họ vẫn hiểu rõ, do chính họ muốn thế.

Vì mâu thuẫn khiến ta xa nhau, mâu thuẫn cũng giúp ta gần hơn. Nhưng bạn phải muốn cơ. Muốn yêu, và khao khát được yêu.

Thật ra, sống một mình cũng vui lắm. Tha hồ tung bay vào sáng sớm, tha hồ tự kỷ lúc đêm về. Thoải mái quên hết những ràng buộc, thoải mái cười vào những đứa dại dột dính bẫy tình, thoải mái gặm nhấm cái nỗi cô đơn vào cuối ngày. Tất cả những ai sống độc thân đều do họ muốn thế. Mình tin thế.

Tiếp tục đọc

Hạnh Phúc

Layout Vol3_2


Duyên số là khi bạn vô tình gặp ai đó ở… quán lẩu dê, và bạn biết sẽ cần một buổi hẹn đàng hoàng hơn, dù thậm chí chưa có trong tay số điện thoại hay nick chat.

Sau vài lần hẹn hò và tin nhắn qua lại, bạn và người ta cùng nhau vào rạp chiếu bóng. Tay rón rén tìm tay, nhưng tay kia rụt lại, khiến bạn cũng đôi chút e ngại. Phim vừa xong, bạn ra khỏi rạp và được tặng ngay cặp vé Karate Kid. “Sao anh hên vậy nè?” Bạn nhún vai. Theo dõi khoảng nửa tiếng thì mắt bạn díu lại, nửa tỉnh nửa mơ, cho đến khi tay cảm thấy hơi ấm từ bàn tay khác. Hihi. Duyên đấy.



Có những thứ cầu xin khá dễ dàng, song chắc chắn tình duyên không nằm trong danh sách đó. Mình muốn cặp táp, di động, đồ chơi mới, chỉ cần thắp nhang cho ông bà, vài hôm sau quà sẽ về… tốt hơn cả mong đợi. Kể cả khách hàng, mối làm ăn cũng vậy, toàn tự đến với mình. Thế nhưng, khi bày tỏ nguyện vọng tìm… người yêu, lại mòn mỏi chờ hoài hông thấy.

Hơn một năm, đôi lần đi chơi với các… ứng viên – đẹp có, giỏi có, nổi tiếng có. Song thấy nhạt. Nghe hơi sến, nhưng tim mình chả buồn rung lên í. 8 nhảm như bạn bè thì được, nhưng đòi hỏi xúc cảm đặc biệt gì thì thật khó. “Tình yêu đã chết trong tôi…” Nghe bé Vy hát Cô Đơn mà tự kỷ vô đối. Thế đấy. Khi thiếu sức sống từ tâm hồn, thể xác chỉ minh chứng cho sự tồn tại hời hợt. -.-



Hạnh phúc là khi bạn sẵn sàng dành thời gian để tìm hiểu đối phương, không hấp tấp vội vàng. Tối tối lại mỉm cười với những dòng text nhảy múa, những bông đùa con trẻ, những lo lắng vu vơ.

Hạnh phúc là khi em cứ lởn vởn trong đầu, đến mức mỗi lời ca cất lên đều dành cho em. Bạn chế lời từ cải lương, dân ca cho đến các hit đình đám trên bảng xếp hạng, nội dung luôn quanh quẩn với thông điệp: “Em mập như con heo”. Trêu đến khi nào em hậm hực mới thôi, dù nhẽ ra, bạn nên hát sự thật là “Em’s sexy as hell”. Haha, heo nào cũng là heo.

Hạnh phúc là khi bạn sợ đánh mất nó. Xét cho cùng, không quá khó để kiếm ai quen qua ngày, làm tình vài lần xong đường ai nấy đi. Nhưng sự hời hợt ấy về lâu dài sẽ vắt kiệt vài giọt yêu còn sót lại trong tim bạn, khiến bạn cằn cỗi đến mức xương rồng cũng khó nảy mầm. Hạnh phúc cũng như thành công, vất vả để chạm tới, nhưng càng kỳ công hơn để dưỡng nó lâu bền.

Đôi lúc, bạn sẽ thấy bực bội trước những mâu thuẫn. Đôi lúc, bạn sẽ chán nản vì các thói quen cũ kỹ. Nên nhớ rằng, khi vượt qua những khoảnh khắc đó, bạn sẽ hạnh phúc hơn bội phần.

Tiếp tục đọc

Life as We Know It

lifeasweknowit_poster


Xem phim này sẽ hiểu thêm về thành ngữ “cãi nhau như vợ chồng mới cưới”. À, thực ra thì chưa cưới, chỉ vô tình… chia sẻ một đứa bé thôi. ^^

Hì, em yêu du lịch mất xừ rồi, phải chi tay nắm tay cùng thưởng thức còn thích hơn nhỉ? Vì em hay bảo mình hậm hực, hở tí lại quát nạt. Nói như Dr. Love, “Chúng tôi mà to tiếng được vậy, đã không ra tòa ly dị rồi.”

Nhớ hôm nọ… vờn nhau, em vô tình đánh bộp vào mặt mình đau điếng. Cáu, quay người sang một bên, ngủ lúc nào chả rõ. Nửa đêm, lần mò không thấy ‘gối ôm’, bắt đầu… mớ:

– Dzợ đâu mất tiêu rùi…
– Đi tiểu cũng hổng yên với ông!

Ú ớ. Coi xong tự dưng nhớ nhớ nè.

Life As We Know It


Life as We Know It đúng thể loại mình ưa chuộng, hài lãng mạn kiểu Mỹ. Thoại đôi chỗ rất sến, đôi chỗ lại rất thô, nhưng đồng thời rất thật. Diễn biến tâm lý nhân vật không quá nhanh khiến ta hụt hẫng, nhưng cũng không quá chậm để phim kéo dài lê thê. Nhờ sự tự nhiên của Katherine Heigl và Josh Duhamel, bạn sẽ sớm quên rằng đây chỉ là một bộ phim, mà thực sự đặt mình vào hoàn cảnh của họ.

Holly (Katherine Heigl) là chủ một tiệm bánh nhỏ ở Atlanta, còn Eric Messer (Josh Duhamel) là đạo diễn kỹ thuật của một kênh thể thao. Sau buổi hẹn hò thảm họa được sắp đặt bởi 2 người bạn thân (Peter và Alison), họ nhận ra điểm chung của cả 2 là… ‘sở ghét’, cùng tình yêu dành cho con gái đỡ đầu – Sophie.

3


Rủi ro thay, tai nạn xe hơi thảm khốc đã giết chết cả Peter lẫn Alison, đứa bé 1 tuổi được để lại cho Holly và Messer. Để tiết kiệm chi phí, họ được tòa án đề nghị chuyển về ở chung trong ngôi nhà của Sophie. Chưa bao giờ có kinh nghiệm với trẻ nhỏ, họ gặp nhiều tình huống dở khóc dở cười khi chăm sóc Sophie. Rắc rối còn nhân lên gấp bội, bởi trên hết, họ phải học cách sống hòa bình với nhau.

Holly khá cứng nhắc, toàn áp dụng những điều trong sách vở, và thường trách cứ Messer không đủ quan tâm. Trong khi đó, Messer vờ hời hợt, nhưng lại rất ‘tâm lý’ với trẻ con…

Í, vậy đủ rồi, không kể chi tiết hơn đâu. Bạn nào hứng thú, hãy lên Megastar xem nhé. ^^ Đứa nhỏ đáng yêu cực! Nhất là những lúc nghiêng nghiêng đầu í.

Tiếp tục đọc