Monthly Archives: Tháng Một 2009

#1 Blogger

…là mục tiêu phấn đấu của mình trong năm 2009.

No. 1 ở đây là về cả chất lẫn lượng – có nghĩa là, Page Views của mình phải vượt qua blogger Cô gái Đồ Long, đồng thời sức lan tỏa và ảnh hưởng từ blog mình phải lớn hơn hiện tại.

1. You need to sell what people wanna buy

Chữ “sell” và “buy” không nên hiểu theo sát nghĩa đen “mua bán”. Ví dụ như khi bạn dùng, “I just don’t buy what she says”, có nghĩa là bạn không quan tâm đến điều cô ta nói.

Không cần phải là trên mạng, ngoài đời thật, hẳn ai cũng mong tiếng nói của mình có trọng lượng – ít nhất là với đối tượng mình hướng tới. Bạn có thể cho rằng đẳng cấp của bạn cao hơn người khác, nhưng những gì bạn bày tỏ không ai thiết tha, hoặc quá nhạt để chả buồn đọc tới – đó là sự thất bại.

Lượt visits chính là thước đo cho sức nặng câu chữ của bạn. Tán thành hay phản đối, yêu thích hay ghét bỏ – nếu người ta tiếp tục theo dõi, đó là do họ đã ít nhiều chịu tác động bởi những gì bạn viết. Sự thờ ơ mới chính là dấu chấm hết. Thế nên, khi không thích một ai, tốt nhất là đừng bao giờ chú ý đến gã.

Chị Trà là một người có cá tính, có đầu óc, và có sự nhạy cảm nhất định. Chị là một người bạn lớn, cũng từng giúp mình trong một vài việc. Thế nên khi đặt cột mốc Đồ Long như một “đối thủ nặng ký” phải vượt qua, không đồng nghĩa với sự ganh ghét, mà vì chị ấy cũng tạo được nguồn cảm hứng nhất định khi viết blog – ít nhất là những dòng này, haha.

Vì sao lại là CGĐL?

a. Vì đây là một blog chính thống, do một người lập ra và quản lý, cung cấp thông tin nhưng vẫn đảm bảo được tính cá nhân cũng như quan điểm riêng của người viết.
b. Vì chúng ta biết người viết tồn tại ngoài đời thực, có hình ảnh, có tên tuổi, có màu sắc cá nhân rõ rệt.

Mình rất không đồng tình với quan điểm “mạng là ảo”, vì có nhiều người sống ngoài đời thực còn ảo hơn gấp vạn lần. Blog cũng chỉ là một phương tiện, tương tự điện thoại hay thư tay thôi. Ảo là những người không dám dùng danh tính thật, hình ảnh thật, phát ngôn mà không bao giờ phải chịu trách nhiệm vì chính lời nói của họ. Thế nên, tại sao lại phải tin? Đã cạnh tranh lành mạnh, thì chọn những gì “thật” vẫn tốt hơn, thuyết phục hơn.

Nói như thế, không có ý xuyên tạc một số blog có lượng Page Views cao, nhưng chủ nhân chỉ sưu tầm và tổng hợp tin tức bằng vài anonymous IDs. Đó cũng là khả năng riêng của họ, không phải phủ nhận. Lâu lâu cũng có thể tham khảo cho vui, chứ độ xác thực thì chả bao giờ kiểm chứng được vẹn toàn. Và dĩ nhiên, đó chỉ là ý kiến của cá nhân mình.

2. What people buy makes them wanna come back

Mình thường theo dõi những chuỗi sự kiện theo trình tự. Nếu mình viết quá nhàm chán, hẳn bạn đọc đã không muốn quay lại. Thế này, nhiều người trong số bạn bè mình chả bao giờ hứng thú với các cuộc thi ca nhạc – khi mình kích thích được họ theo dõi chương trình, và chỉ cần biết đến tên những gương mặt mình đang giới thiệu thôi: đó đã là sự thành công.

Và mình không thích những gì đã quá tầm cỡ rồi, vì chúng không gây được cảm giác FRESH trong mình. Mà đã làm việc liên quan đến nghệ thuật, thì bản thân bạn cũng phải có máu nghệ sĩ, có nghĩa là trong cách diễn đạt đòi hỏi sự đam mê và tập trung nhất định. Đấy, mình hào hứng với những gì còn mộc mạc, còn thô sơ, chưa được biết đến nhiều. Nếu bằng một cách nào đó, truyền tải được nét đẹp ấy đến với đại chúng, đó đã là niềm vui cho cá nhân mình. Tiền bạc liệu có mua được chăng? Không nhé. Chỉ khi nào bạn có passion, và đặt passion ấy vào chính tác phẩm của bạn, thì người đọc mới cảm được. Nếu chính bạn còn hời hợt, nghĩ xem ai khác có màng đến không?

Vô tình “theo” Vietnam Idol mùa đầu tiên, blog mình đã tăng 1 triệu Page Views đợt ấy. Trước đó đã có tầm 1tr rưỡi rồi, nhưng chưa bao giờ phải đi quá sâu vào nhạc Việt cả, có thể xem như một thử thách thành công vẹn toàn. Ironically, trang web chính thức của chương trình cũng chỉ thu hút 500,000 lượt xem cho cả mùa giải. Mình đã có thể cho mượn hũ muối, bởi CTV bên ấy viết bài nhàn nhạt, thiếu tinh tế cũng như độ dí dỏm cần thiết.

Vẫn chỉ là vô tình, Sao Mai Điểm Hẹn ’08 giúp mình tăng thêm khoảng 1 triệu, Ngôi Sao THTH tích cóp vào được 500K, và Vietnam Idol mùa 2 thu được tầm 1.5 triệu. Những chương trình này không thể gọi là thành công trọn vẹn về chuyên môn, nhưng mình chỉ muốn nói đến một điều – đó là bạn có biết cách khai thác hay không? Mình biết nhiều người thậm chí bỏ lỡ một vài đêm, “đọc blog mày xong bình chọn luôn”, như thật í. Nhưng bạn xem, mình có lạm dụng điều đó không? Không hề. Chả phải số đông cũng công nhận finalists xứng đáng còn gì? Hí hí.

Sẵn đây, vì sao là “vô tình”? Vì toàn có người quen đi thi nên mới xem, sẵn tiện chú ý đến vài gương mặt khác luôn. Nhắc đến điều này, nên cảm ơn Hoàng Tôn, vì em í giới thiệu thí sinh toàn… đúng gout mình: “Chị này xinh nhất Idol” (Phương Vy) và “Ku này học chung với em” (Quốc Thiên). Chính từ sự tò mò ban đầu, the story began. Đùa chứ, bé nào muốn lọt vào mắt xanh của mình, nên qua vòng sơ tuyển Khỉ Tôn trước. Thiêng lắm.

Sở dĩ nhắc đến âm nhạc nhiều, vì đây vẫn là core value của blog mình từ những ngày đầu tiên
(trước đây review nhạc quốc tế nhiều hơn). Chưa bao giờ tập trung vào những scandal – nếu có nhắc đến cũng chỉ là thoáng qua, yếu tố chuyên môn vẫn được đặt lên trên hết.

Thế này, mỗi người nên hiểu rõ vị trí của mình, và đối tượng đọc là những ai. Nếu những thông tin tồn tại trong blog của mình đều “khó xác minh”, liệu có ai muốn thấy tên của họ chường lên trên đó? Phải làm sao để những ai được mình support không cảm thấy xấu hổ khi nhìn qua thấy bạn này hở ngực, nhìn xuống thấy bạn kia lộ hàng. Những sản phẩm có uy tín cũng vậy, không công ty nào muốn chịu ảnh hưởng bởi những vin vít vây quanh. Thế thì có “khoe” chất lượng thật đến đâu chăng nữa, liệu ai tin?

Đọc đến chỗ này, có lẽ vài bạn nhanh nhảu sẽ hô lên, “Ông cũng có scandal còn gì?” Haha, mình lại không nghĩ thế. Nếu chỉ là tin đồn nhảm, một ngày cũng có thể tự nghĩ ra… chục tin, who cares? Thanh giả tự thanh mà. Ví như ai phán xét về trình độ học vấn của mình chẳng hạn, thoải mái. Từ bé đến lớn, mình vinh dự được học cùng những bạn siêu giỏi tại các trường xịn nhất Sài Gòn này – họ vẫn nằm trong friendlist của mình, và sẽ đưa ra lời nhận xét chính xác nhất, nếu cần thiết. Thế thôi.

Nhưng túm lại, mục tiêu của mình là vẫn giữ lại core value – entertainment, đồng thời dần mở rộng ra nhiều mảng khác, tăng độ phủ sóng, đến được với nhiều đối tượng đọc hơn. Khi Perez Hilton được Forbes tôn vinh là người gây sức ảnh hưởng lớn nhất từ Web, mình cảm thấy hắn có tài, dù không đồng tình với tất cả những gì Perez đã phát ngôn. Các tờ báo chính thống cũng đã thừa nhận, nhờ công lớn của Perez mà Mika, Duffy và nhiều gương mặt mới tạo dựng được tiếng tăm nhất định tại đất nước Hoa Kỳ. Mình muốn trở thành một celeblogger và star maker như thế, nhưng hiển nhiên theo cách riêng của mình, chắc chắn sạch hơn tay Perez này rồi.

Có thể bạn cho những ý tưởng này là ngớ ngẩn, thậm chí thật điên rồ, nhưng không sao. Ở thì quá khứ, đâu ai nghĩ có thể kiếm tiền từ blog tại Việt Nam? Khi giá trị hợp đồng tính bằng USD lên đến 3 zero – lại càng không. It’s now called the blogging career. Papa mình dạy thế này – đã làm gì, đừng ngại trở thành người tiên phong. Không có nghề gì là hèn, khi leo được đến đỉnh một cách đường đường chính chính. Mình cũng nghe lời phụ huynh đấy chứ nhỉ?

PS: Nhân entry, săn được 2 con số đẹp trong dịp Tết.

7717717

7777777

Shortcut and other blog links for reference:

Bạn nào chưa add mình được ở Y! 360 thì hãy add những blog này để cập nhật thông tin nhé.

Nắng Xuân Trên Môi Em

Mùa xuân ơi, ta nghe mùa xuân hát bên kia trời…

DSC_0338

Và em tôi lung linh giọt sương trắng trong vời vợi…

DSC_0347 copy

Em biết yêu rồi, em yêu những chiều ngồi nghe gió rơi…

DSC_0376

Như bao giọt sương còn vương mình trên lá
Như bao nụ hoa ngát xinh môi em cười
Như xuân chờ đông tình ta còn xa quá…

DSC_0373

Nên anh chờ em chẳng biết đến bao giờ
Đêm nay từng đàn chim trắng về
Xa em biết ngày xuân nắng có còn vương trên môi em?

DSC_0368

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ lớn hơn

Đọc tiếp

Câu Chuyện Nhà Tài Trợ

Hôm nay là ngày shopping. Đi về túi ơi là túi, xách đến nặng cả tay. Haizz, vậy là đi gần hết lì xì của tui rồi. Mẹ mắng cứ mua đồ để chật nhà, rằng con trai gì mà… ngựa quá, papa lại bênh: “Tiền nó muốn làm gì làm chứ, tiền để xài chứ để làm gì?” Hê hê. Nhà này được cái vậy đó, ba la là chạy sang mẹ và ngược lại, còn 2 người mà… hợp lực thì lấy bà nội chống lưng. Nếu bị công kích toàn diện, chỉ cần đóng cửa phòng và mở nhạc thật to. Mình là bé ngoan mà.

Chả là gặp Year-End Sale nhiều quá, không mua phí. Một số người cứ quan điểm đồ kém chất lượng sẽ bị cho down giá, nhưng điều này không đúng lắm. Ví như cô chủ tiệm giày giải thích, “Do mẫu mả này đã bán gần hết, chỉ còn có 1 – 2 size thì trưng lên cũng không được, người ta vào hỏi không có thì kỳ. Thế nên giảm giá mạnh để tiêu thụ hết luôn, đầu năm nhập hàng mới.” Nghe hợp lý đấy chứ. Mình cũng không quá quan trọng sale hay không sale, hàng hiệu gì, chỉ cần đầy đủ những yếu tố này là rước về: hợp với cơ thể, giá cả reasonable, chất lượng ổn. Đương nhiên, cái gì bền vẫn tốt hơn, nhưng cũng có những thứ chỉ để dùng vài lần rồi bỏ (cấm xuyên tạc, mình nghĩ ai cũng hiểu mình đang nói gì haha).

Nhắc đến chuyện thương hiệu, mới thấy sự quan trọng hóa vấn đề của một bộ phận không nhỏ người Việt Nam. Cá nhân mình prefer áo quần không có logo gì cả – cho dù là chính hiệu đi nữa. Bởi, mấy bạn giả sành điệu vận đồ giả hiệu, ngày càng làm down giá trị branding trong mắt mình. Điển hình là áo cá sấu Lacoste hay giày All Star, hàng xịn đâu có rẻ (so với thu nhập bình quân của dân mình), vậy mà có dạo thấy đầy đường. Tại sao lại nghĩ gắn cái mác gì đấy vào người là đẳng cấp, trong khi chính bản thân bạn đang PR free cho nó đấy thôi!

Trong khi đó, Marketing công khai và hợp pháp đôi lúc lại không được tin tưởng. Chả biết tự bao giờ lại có câu xuyên tạc, “Quảng cáo… nói láo ăn tiền”. Mình lại nghĩ, không có PR và Advertising thì làm sao sản phẩm đến được với người tiêu dùng, một cách thuận lợi và dễ dàng nhất? Chẳng nhẽ khách hàng phải tự đi thử hết tất cả các mặt hàng à? Một phần có lẽ do văn hóa. Việt Nam ngày càng phát triển về nhiều mặt, đặc biệt là kinh tế, nhưng xem ra mindset của nhiều người vẫn còn… cổ hủ lắm, truyền lại cho nhiều thế hệ sau nữa. Không tin? Hễ trong lớp đứa nào giơ tay phát biểu nhiều, nó sẽ rất dễ bị… ghét. Bạn đã chấp nhận nổi trội, khẳng định cá tính của mình thì phải… chịu thôi. There’s nothing wrong with putting yourself in the spotlight, if your performance is good enough, or even excellent.

Nói xa chi bằng gần lại – cá nhân mình cũng chỉ nhận lời quảng bá cho những gì mình cho là:

1. Mình có hứng thú với sản phẩm ấy.
2. Hữu ích với cộng đồng, cụ thể là bạn đọc blog mình.
3. Không gây ảnh hưởng tiêu cực đến cộng đồng.

Tiền bạc cũng chỉ một phần thôi, phải clean! Ví như một chương trình nhảm nhí, có cho vé cũng không đi xem; một nhà hàng khi nấu ăn cho quá nhiều bột ngọt, có delivery tận mồm mỗi ngày cũng chả thèm. Khi mình đã chọn nghe một bài hát, ủng hộ một thí sinh, dùng bữa tại một quán ăn, hoặc vận một bộ trang phục nào đó – cơ bản là phải thích trước đã! Tính mình thẳng, đã không ưa thì khó gượng ép lắm. Cô hát oét mà đưa tiền đòi hỏi tôi lăng xê thì tôi chỉ có mà ném ngược vào mặt cô í. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống này là TỰ DO, vì vài đồng tiền mà tự trói buộc mình vào những sản phẩm tồi thì không vui chút nào!

Có một kỷ niệm khá thú vị. Lần nọ, mình vô tình nhắc đến tên một product trong entry của mình, cũng chả nghĩ gì cả. Anh giám đốc (hãy còn trẻ) của cty này mới đi chém gió với bạn gã là đã chi cho mình ABC $$$ để mình viết. Nghe kể xong thấy… mắc cười ghê, từ đó cạch luôn. Quê khó huề lắm hen, tự nhiên có “tiếng” hông có miếng là sao trời?

Đọc tiếp

Kỷ Sửu – Mùng 2 Tết – Idols’ Land

Mùng 2 sang nhà ba má 2. Má Mai la, nói năm sau phải tự qua chứ hok đợi cô gọi nhắc.

resized_IMG_9121

Ba Đùi & các chiến hữu

resized_IMG_9127

Má Mai: Sao tui gọi mà ông ngồi im hông nhúc nhích gì vậy?
Ba Đùi: Bà hok thấy thằng Mẫn đang chụp hình hả?

resized_IMG_9131

Miềng chỉ nhậu Coca thoaiii

resized_IMG_9135

My Idol

resized_IMG_9138

Con bé đang uống nước ngọt là Idol của ai đêyyyyyy?

resized_IMG_9141 resized_IMG_9142

Có ai thấy cái áo của chú… quen quen không???

resized_IMG_9140

Xem lại mấy cái clip đám cưới với cả thôi nôi cũ, cười quá trời. Nhà này đúng là đa nghệ, vợ chồng con cái ai cũng biết hát, nhảy, tấu hài nữa chứ kakakak. Cô Mai đọc rap với nhảy hip hop trong vở Tề Thiên pro quá trời, coi sốc lên sốc xuống. Để cô thi Idol là chú Hồ Hoài Anh chỉ có chết ngất với chữ “làm quá” hahaha.

resized_IMG_9143

Bi ù làm yêu nhền nhện nè, nhìn ra được con nào ko haha.

resized_IMG_9152 resized_IMG_9154

resized_IMG_9155

Bé Bo nè – xinh chưa, giống Bi nữa! Nhìn cũng ra dáng Idol roài.

resized_IMG_9116

Dung nhan chưa makeup đeee. Chân mày Bo nhạt quá, đánh lên cặp lông mày là shinh lung linh!

resized_IMG_9119

Bà khỉ này quậy lắm nha, nhảy nhót lung tung, ăn dưa hấu còn trét lên đầu tui nữa huhu.

resized_IMG_9159

Đây mới nà cô Bi, cùng cái nón Tôi Tìm Thấy Tôi

resized_IMG_9164

Đến giờ các chú trổ nghề đee

resized_IMG_9166

Haha mình làm ca sỡi

resized_IMG_9172

Nhìn rùi hiểu sao gọi ba Đùi luôn hen.

resized_IMG_9174

Ku Khoa – bik chơi piano và sáng tác nữa, đa nghệ fết.

resized_IMG_9175

Hôm nay mới hiểu cảm giác “thích nhạc sống” của (một số) bạn nghệ sĩ. Cảm giác bay cùng “ban nhạc” thật là đã – các chú wánh bài 60 Năm Cuộc Đời kiểu Blues/Country cho mình mặc sức mà phiêu, từ tiếng Việt sang tiếng Anh luôn. Thăng hoa lớmmmm! Chỗ cao trào để out cũng hơi lo là bị oét, dzị mà cũng qua được cái một ngon lành, hê hê. I could actually do much better than I’d thought. Lần đầu tiên cảm nhận bản thân hót hay nhất từ trước tới nay.

resized_IMG_9176

Tấm này là phát hiện ra “bị” chộp hình, ta nói, khoe ngay chân dài kakak.

Ấm

Bộ ảnh này được thực hiện theo concept video ca nhạc… Địa điểm chụp là một chung cư kiểu cổ, để lấy được những vệt rêu chân thực nhất. Màu sắc đã được chỉnh cho tối và cũ hơn. Hì, khi nào tớ có hình gốc, sẽ trưng bày ánh sáng chân thực cho các ấy xem – Nhìn là muốn “gửi nắng cho em” ngay. ^^

Sẵn tiện, tớ kịp ghi âm “soundtrack” luôn haha. Cả nhà biết mình rồi, đã record bài nào là phải biến nó thành của riêng mình, không lẫn với hàng ti tỉ người hát karaoke online được! Lần này, tớ dành tặng đoạn rap cho… ai đó. Không hầm hố như mọi khi đâu, I personally do think it’s kinda… cute.

Robbey – Chiếc Khăn Gió Ấm [Rap Mix]

Rap part

Em là muôn vì sao ở trên trời cao
Em là muôn làn mây đến với anh đêm nay
Em là muôn làn gió cuốn đi bao gian khó
Em là bầu trời long lanh, tình yêu của anh.

I will reach the star, no matter how far
I will chase the clouds, though crazy it sounds
I will catch the wind, and hold you within
I will touch the sky, I’ll try and try.

Nghe đúng 2 lần rùi hót luôn đấy. Dù vẫn còn vài chỗ hơi… phô chênh, nhưng tớ tự hào là có thể play phiên bản mình hát again and again and again mà vẫn cười tủm tỉm hé hé. Thử xem có bay hơn anh Khánh Phương không nhá!

~*~

DSC_0389

Ở bên kia bầu trời về đêm chắc đang lạnh dần

DSC_0394

Và em giờ đang chìm trong giấc mơ êm đềm…..

DSC_0404

Gửi mây mang vào phòng vòng tay của anh nồng nàn
Nhẹ nhàng ôm, cho em yên giấc ngủ ngon.

DSC_0402

Ở bên đây bầu trời ngày mưa cứ rơi hững hờ
Để tim anh cồn cào và da diết trong nỗi nhớ.

DSC_0407

Dường như anh nhớ về em
Gửi cho em đêm lung linh và tin sóng nơi biển lớn
Gửi em những ngôi sao trên cao tặng em chiếc khăn gió ấm.

DSC_0405

Để em thấy chẳng hề cô đơn
Để em thấy mình cần bên nhau
Để em vững tin vào tình yêu 2 chúng ta.

DSC_0409

Rồi cơn mưa đêm qua đi

DSC_0410

Ngày mai lúc em thức giấc

DSC_0417

Nắng mai sẽ hôn lên môi em
Nụ hôn của anh ấm áp

DSC_0396

Và em hãy cười nhiều em nhé

DSC_0397

Vì em mãi là niềm hạnh phúc
Của anh mà thôi…

Đọc tiếp

Kỷ Sửu – Mùng 1 Tết – My Family

Hoàng Tôn – 12h

Bài này là 12h… trưa chứ hok fải sáng, nhưng thôi cứ để tượng trưng vậy hehe. Đúng là quả R&B nào đã qua tay em Tôn là phải… khác, nghe bay bổng, luyến láy ra chất hơn HAT nhiều.

Đây là ảnh đầu năm của tớ.

IMG_9054

Đón giao thừa xong là lục tục nhắn tin chúc Tết mọi người, sợ Mobi nghẽn mạch nên mò lên mạng, vào từng nhà gõ cửa, gửi thông điệp qua… comment hehe. Cảm giác rất là vui, cứ tưởng tượng như ông già Noel, chờ sáng mai chủ blog sẽ nhận được lộc hihi.

My breakfast

resized_IMG_9065

Nhìn mặt tớ vậy chứ trưởng tộc đấy nhé, đại diện chúc Tết ông bà nhé.

resized_IMG_9069

Chuẩn bị lì xì này.

resized_IMG_9071

Chị Hà – my favorite cousin. Đang mang thai nên kiêng chụp bụng bầu hihi.

resized_IMG_9081

Bà (nội) tui – dzị là chuyển qua nhà mới cũng hơn 1 năm rùi. ^^

resized_IMG_9083

Nhà ngoại – Minh Thông, tui, mah mama, dì Hương, dì Thương, Mita

resized_IMG_9084

Tấm này có thêm Minh Nhật vào, sẵn tiện khoe chân dài.

resized_IMG_9085

Haha ông quậy

resized_IMG_9086

Mah dada & mah bros – có 1 khuôn duy nhất à!

resized_IMG_9088

Bà ngoại – ngại chụp hình lắm, hok chịu nhìn cam j hết trơn á.

resized_IMG_9093

resized_IMG_9097

2 bà mèo siêu quậy

resized_IMG_9101

resized_IMG_9102

Đứng 2 chân đi con

resized_IMG_9103

Gì mậy? Đầu năm gây sự hẻ?

resized_IMG_9104

Tớ thích ăn chay lắm, sang nhà để ăn chay với ngoại.

resized_IMG_9106

Chị Mùi – đại gia nhà băng lì xì đây kakakak

Chuyện Chó Đẻ

Nói nghiêm túc chứ hok phải chửi thề nhaaaaaa.

resized_IMG_9072

Sáng nghe “chít chít” trước nhà, chúc Tết ông bà xong ra ngoài xem thử, thấy bé Đen phọt ra 4 con – ngay mùng 1 chứ haha. Tứ quý nhá! 2 đen 2 đỏ nguyên văn hehehe (2 em trắng còn hồng hồng nên có thể tính là… đỏ!)

resized_IMG_9074

Em mới đẻ nên hung dữ lắm, chỉ dám chụp từ xa. Đang liếm con này.

resized_IMG_9076

Lúc nha lúc nhúc tranh bú mẹ.

resized_IMG_9077

Che con lại, hok cho nhìn hic.

resized_IMG_9079

“Đen Đen, chụp hình nè, cười coi.”

resized_IMG_9080

Tấm này đủ 4 bé – trông như bò sữa haha

resized_IMG_9107

resized_IMG_9108

Đi ngoại về thì thấy Đen đã đẻ thêm 2 nhóc nữa, papa nói vậy là Lộc (Lục)

resized_IMG_9109

Ăn đã no tròn, cả đàn đi ngủ hú hú hú.

resized_IMG_9112

Fin!

Robbey – Con Trâu Năm ’09

Trong cuộc sống, có lúc mình nhìn lên ngạo nghễ…

DSC_0453 copy

…có khoảnh khắc ngoái nhìn lại phía sau…

DSC_0450

…có khi nhìn xuống… đọc tin nhắn…

DSC_0437

…nhưng quan trọng nhất vẫn là nhìn về phía trước…

DSC_0441

…và tự tin với tất cả những gì mình sở hữu!

DSC_0445

Bước thênh thang trên đường.

DSC_0439

Robbey – Buffalo of The Year, in Year of The Buffalo

DSC_0456

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ lớn hơn

Coming up next… Maschio đồng hành cùng phố cổ.

DSC_0410
Photos taken and edited by Mr. Niceman

Chúc cả nhà một năm mới khỏe như Trâu, sung như Trâu, làm việc như Trâu (có nghĩa là có Máy Cày làm hết, Trâu nằm chơi ), và cuối cùng là ấy ấy ấy thật là Trâu nha!!!